Cô gái trên con tàu

Lượt đọc: 482 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Chương 3
Sam dọn đường

❊ ❊ ❊

Một lúc lâu sau, Sam vẫn đứng nguyên tại chỗ, dõi theo bóng cô gái đang lướt nhanh dọc hành lang. Anh cảm thấy hơi chóng mặt. Những màn nhào lộn tinh thần luôn mang lại cảm giác chao đảo, và một thanh niên hoàn toàn có thể được tha thứ nếu thấy hơi xây xẩm khi bất ngờ bị buộc phải thay đổi toàn bộ quan điểm từ trước đến nay về một vấn đề nào đó. Khi nghe Eustace Hignett kể câu chuyện về mối tình dang dở của anh họ, Sam từng có cái nhìn kém thiện cảm về Wilhelmina Bennett – người đã đơn phương hủy hôn chỉ vì vào đúng ngày cưới, anh họ anh lại thiếu mất bộ trang phục cưới phù hợp. Thậm chí, anh còn từng thầm nghĩ một cách tự mãn rằng nữ thần tóc đỏ của mình hoàn toàn khác với đối tượng trong mộng của Eustace Hignett. Thế mà giờ đây, hóa ra họ lại là một người. Thật là rối bời. Cảm giác ấy giống như việc bất ngờ phát hiện ra ác nữ ma cà rồng trong một bộ phim dài năm cuộn bỗng hóa thành nữ chính vậy.

Một số người, khi phát hiện ra thân phận thực sự của cô gái này, có lẽ sẽ cảm thấy rằng ơn trên đã nhúng tay cứu giúp họ khỏi một mối vướng bận tai hại. Nhưng ý nghĩ đó chưa bao giờ xuất hiện trong đầu Samuel Marlowe. Cách nhìn nhận của anh là anh đã hoàn toàn sai lầm về Wilhelmina Bennett. Còn Eustace, anh cảm thấy, mới chính là người đáng trách từ đầu đến cuối. Nếu cô gái này đã tổn hại đến những tình cảm tinh tế của Eustace, thì lý do khiến cô làm vậy chắc chắn phải rất chính đáng và đáng biểu dương.

Xét cho cùng... tội nghiệp Eustace cũ kỹ... chắc chắn là một anh chàng tốt đẹp về nhiều mặt... nhưng gạt bỏ mọi lớp vỏ bọc đi, ở Eustace có điểm gì khiến anh ta có quyền độc chiếm tình cảm của một cô gái tuyệt vời cơ chứ? Nói một cách ngắn gọn, Eustace Hignett lấy tư cách gì? Anh ta cứ làm rùm beng lên chuyện cô đã hủy hôn, nhưng anh ta dựa vào đâu mà đi khắp nơi và mong đợi cô phải kết hôn với mình chứ? Chắc chắn là Eustace Hignett đang coi cô tội nghiệp kia là kẻ hoàn toàn vô cảm. Còn Marlowe lại đánh giá hành vi của cô là cực kỳ khôn ngoan. Cô đã mắc sai lầm, và khi nhận ra điều đó vào giờ chót, cô đã có đủ bản lĩnh để sửa chữa nó. Anh thấy tiếc cho Eustace tội nghiệp, nhưng thực sự anh không thể chấp nhận cái ý kiến cho rằng Wilhelmina Bennett – bạn bè thường gọi cô là Billie – đã cư xử không hoàn hảo từ đầu đến cuối. Chính những người phụ nữ như Wilhelmina Bennett – Billie trong mắt những người thân thiết – mới là người khiến thế giới này đáng sống.

Bạn bè gọi cô là Billie. Anh không hề trách họ. Đó là một cái tên vô cùng đáng yêu và hợp với cô một cách hoàn hảo. Anh tập gọi nó vài lần. “Billie... Billie... Billie....” Nghe qua thật lọt tai làm sao. “Billie Bennett.” Rất có âm điệu. “Billie Marlowe.” Lại càng hay hơn nữa. “Chúng tôi nhận thấy trong số các khách mời có sự hiện diện của phu nhân ‘Billie’ Marlowe vô cùng quyến rũ và được mến mộ....”

Một khao khát cháy bỏng thôi thúc anh muốn được trò chuyện về cô gái này với một ai đó. Người được xem là ứng viên sáng giá cho vai trò đối thoại chính là Eustace Hignett. Nếu Eustace vẫn còn khả năng nói chuyện – và xét cho cùng thì con tàu hầu như chẳng trúng tròng trành chút nào – anh sẽ rất thích thú tiếp tục tán gẫu về cuộc đời tiêu tan của anh ta. Hơn nữa, anh còn một lý do khác để tìm kiếm sự hiện diện của Eustace. Là một người từng thực sự đính hôn với cô gái tuyệt trần này, Eustace Hignett có một sức hút đối với Sam chẳng khác nào một công trình kỷ niệm lớn của công chúng. Anh ta đã trở thành một dạng thánh địa. Anh ta mang một vẻ hào quang riêng. Sam bước vào khoang tàu với vẻ cung kính gần như thành kính, mang theo cảm giác hào hứng của một cậu nhóc lần đầu tiên bước vào viện bảo tàng xu lẻ.

Vật trưng bày đang nằm ngửa, đờ đẫn nhìn lên trần buồng ngủ. Bằng cách nằm hoàn toàn bất động và ép mình nghĩ về những khung cảnh và sự vật thuần túy trên đất liền, anh ta đã cố gắng giảm bớt sắc xanh trên khuôn mặt xuống chỉ còn là một chút phớt nhạt. Nhưng nếu nói rằng anh ta cảm thấy ung dung phơi phới thì lại là nói dối. Anh đón tiếp Sam với một vẻ tiều tụy nhợt nhạt.

“Ngồi xuống đi!” anh nói. “Đừng có đứng đó đưa qua đưa lại như thế. Tôi chịu không thấu đâu.”

“Ơ hay, chúng ta còn chưa ra khỏi cảng mà. Chắc là anh chưa đến nỗi bị say sóng ngay bây giờ chứ.”

“Tôi không dám chắc chắn điều gì đâu. Có lẽ nếu tôi giữ cho tâm trí không vương vấn chuyện đó... Mười phút qua tôi đã đạt kết quả khá tốt bằng cách kiên định nghĩ về sa mạc Sahara. Nơi đó,” Eustace Hignett hào hứng nói, “mới thực sự là chỗ cho anh! Đúng là một nơi đáng sống. Hạt cát trải dài dặm này qua dặm khác mà chẳng có lấy một giọt nước nào!”

Sam ngồi xuống chiếc ghế dài.

“Anh nói rất phải. Điều quan trọng nhất là phải tập trung tư tưởng vào các chủ đề khác. Ví dụ như, sao anh không kể thêm cho tôi nghe về mối tình bất thành của anh với cô gái đó... tôi nghĩ anh nói tên cô ấy là Billie Bennett thì phải.”

“Wilhelmina Bennett. Quái quỷ ở đâu mà anh lại nghĩ tên cô ấy là Billie thế?”

“Tôi có ấn tượng rằng những cô tên là Wilhelmina thỉnh thoảng hay được bạn bè gọi là Billie.”

“Tôi chưa từng gọi cô ấy là gì khác ngoài Wilhelmina. Nhưng thực sự tôi không thể nói về chuyện đó. Ký ức đó hành hạ tôi lắm.”

“Đó chính xác là những gì anh cần đấy. Đó là nguyên lý dùng sự kích thích này để át đi sự kích thích khác. Cố gắng kiên trì lên, rồi anh sẽ sớm quên béng mất là mình đang ở trên tàu cho mà xem.”

“Nghe cũng có lý,” Eustace trầm ngâm thừa nhận. “Anh thật tốt bụng khi tỏ ra đồng cảm và quan tâm đến vậy.”

“Anh bạn thân mến... bất cứ điều gì tôi có thể làm... ví dụ như, hai người gặp nhau lần đầu ở đâu vậy?”

“Trong một bữa tối....” Eustace Hignett đột ngột dừng lại. Anh có trí nhớ khá tốt và vừa nhớ ra món cá được dọn trong bữa tối đó – một miếng cá nhợt nhạt, mệt mỏi nằm nửa chìm nửa nổi dưới lớp sốt trắng đặc sệt.

“Và điều gì ở cô ấy khiến anh ấn tượng mạnh mẽ nhất lúc ban đầu? Chắc là mái tóc đẹp của cô ấy phải không?”

“Sao anh biết cô ấy có mái tóc đẹp?”

“Anh bạn quý mến, đương nhiên tôi mặc định rằng bất kỳ cô gái nào khiến anh phải lòng thì đều có mái tóc đẹp chứ.”

“À, hóa ra anh đoán hoàn toàn đúng. Tóc cô ấy đẹp một cách đặc biệt. Nó có màu đỏ....”

“Giống như những chiếc lá mùa thu rực rỡ ánh nắng mặt trời!” Marlowe say sưa tiếp lời.

Hignett giật mình.

“Thật là một điều kỳ lạ! Đó chính xác là một miêu tả không chê vào đâu được. Đôi mắt cô ấy có màu xanh thẳm....”

“Hoặc đúng hơn là màu xanh lá cây.”

“Màu xanh dương.”

“Xanh lá. Có một sắc xanh lá trông hệt như xanh dương.”

“Quỷ thật, anh biết gì về màu mắt của cô ấy cơ chứ?” Eustace bực dọc hỏi. “Là tôi đang kể cho anh nghe về cô ấy, hay là anh đang kể cho tôi thế?”

“Anh bạn già mến ơi, đừng có nóng giận thế chứ. Anh không thấy là tôi đang cố gắng hình dung ra cô gái này trong trí tưởng tượng, để mường tượng ra cô ấy sao? Tôi không hề có ý nghi ngờ kiến thức độc quyền của anh, nhưng suy cho cùng thì mắt xanh lá thường đi kèm với tóc đỏ, hơn nữa xanh lá thì có đủ mọi sắc thái. Nào là màu xanh tươi của cỏ đồng nội, màu xanh xỉn của viên ngọc lục bảo chưa mài, rồi cả cái sắc xanh ngả vàng nhợt nhạt trên mặt anh lúc này nữa....”

“Đừng có bàn về màu sắc khuôn mặt tôi nữa! Anh vừa mới khơi lại đúng lúc tôi bắt đầu quên mất đấy.”

“Thành thật xin lỗi nhé. Tôi ngốc quá cơ. Lại gạt nó ra khỏi đầu đi – nhanh lên nào. Vừa nãy chúng ta đang nói đến đâu nhỉ? À đúng rồi, cô gái này. Tôi vẫn luôn nghĩ rằng việc biết đôi chút về sở thích của một người – kiểu như họ hứng thú với những gì, các chủ đề trò chuyện yêu thích, vân vân – sẽ giúp ích rất nhiều trong việc phác họa hình ảnh của họ trong tâm trí. Giờ tới cô Bennett này, cô ấy thích nói chuyện về chủ đề gì thế?”

“Ồ, đủ mọi thứ trên đời.”

“Vâng, nhưng cụ thể là thứ gì?”

“À, trước hết là cô ấy rất thích thơ ca. Chính điều đó đã kéo chúng tôi lại gần nhau lúc ban đầu.”

“Thơ ca!” Tim Sam chùng xuống một chút. Hồi đi học anh cũng từng đọc kha khá thơ, và có lần từng giật được giải thưởng ba xu rưỡi cho câu cuối của một bài thơ Limerick trong một cuộc thi của tờ tạp chí tuần; nhưng anh cũng đủ tự lượng sức mình để biết rằng thơ ca không phải là sở trường của anh. Dù sao thì trên tàu cũng có một thư viện, và chắc chắn là có thể mượn tác phẩm của một nhà thơ tiêu chuẩn nào đó để cày cuốc lại từ đầu. “Có nhà thơ nào đặc biệt không?”

“Chà, hình như cô ấy thích mấy sáng tác của tôi. Chắc chưa bao giờ anh đọc chuỗi sonnet viết về Mùa xuân của tôi phải không?”

“Chưa. Ngoài anh ra thì cô ấy còn thích nhà thơ nào khác nữa?”

“Chủ yếu là Tennyson,” Eustace Hignett nói với giọng run run đầy hoài niệm. “Biết bao giờ phút chúng tôi đã cùng nhau ngồi đọc tác phẩm *Những khúc ca vương triều*!”

“Cái gì của ai cơ?” Sam hỏi, rút một cây bút chì từ trong túi ra và hất mạnh cổ tay áo lên.

“‘Những khúc ca vương triều’. Anh bạn thân mến, tôi biết là anh sở hữu một tâm hồn mà ngay cả một con giun đất bình thường cũng phải chê là kém cỏi, nhưng chẳng lẽ anh chưa từng nghe đến tác phẩm ‘Những khúc ca vương triều’ của Tennyson sao?”

“Ồ, mấy cái đó á! Ơ hay, anh bạn già mến mến! ‘Những khúc ca vương triều’ của Tennyson ấy hả? Phải nói là quá rành luôn! Tôi mà lại chưa từng nghe nói đến ‘Những khúc ca vương triều’ của Tennyson cơ chứ? Thôi nào, thật á? Chợt nhớ ra là tình cờ liệu anh có mang theo cuốn nào trên tàu không nhỉ?”

“Trong túi xách của tôi có một cuốn. Chính là cuốn chúng tôi từng cùng nhau đọc đấy. Cứ lấy lấy mà giữ lấy, hoặc quăng nó xuống biển luôn đi. Tôi chẳng muốn nhìn thấy nó nữa đâu.”

Sam lục lọi giữa đống áo sơ mi, cổ áo và quần dài trong túi xách, và chẳng mấy chốc đã vớ được một cuốn sách bìa da maroc. Anh đặt nó lên chiếc ghế dài bên cạnh mình.

“Từng chút một, từng mẩu một,” anh nói, “tôi bắt đầu phác họa nên hình ảnh về cô gái này, cô... tên cô ấy là gì nhỉ? Bennett... cô Bennett này. Anh có tài miêu tả tuyệt vời thật đấy. Anh làm cho cô ấy hiện lên thật chân thực và sống động. Kể cho tôi nghe thêm về cô ấy đi. Tình cờ là chắc cô ấy không mê golf chứ nhỉ?”

“Tôi tin là cô ấy có chơi. Chủ đề đó đã được nhắc đến một lần và có vẻ như cô ấy khá hào hứng. Sao thế?”

“À, tôi thà nói chuyện với một cô gái về môn golf còn hơn là về thơ ca.”

“Tôi tưởng tượng rằng anh khó mà có cơ hội được bàn về cả hai thứ đó với Wilhelmina Bennett đâu.”

“Vâng, đương nhiên là vậy rồi. Tôi chỉ đang nghĩ đến các cô gái nói chung thôi. Vài cô chúa ghét môn golf, và khi đó thì quả thật rất khó để biết phải bắt đầu cuộc trò chuyện thế nào. Nhưng này, có chủ đề nào khiến cô Bennett này nổi điên không, nếu anh hiểu ý tôi? Tôi có cảm giác là có lúc nào đó anh đã lỡ nói gì làm cô ấy phật ý. Ý tôi là, thật kỳ lạ nếu cô ấy hủy hôn trong khi hai người chưa từng bất đồng hay cãi vã về bất cứ chuyện gì.”

“Chà, dĩ nhiên là lúc nào cũng có vấn đề về con chó của cô ấy. Anh biết đấy, cô ấy nuôi một con chó giống Bắc Kinh hay cáu bẳn. Nếu giữa chúng tôi có bất kỳ mầm mống bất đồng nào, thì đều dính dáng đến con chó đó. Tôi đã kiên quyết giữ quan điểm rằng tôi sẽ không để nó xuất hiện trong nhà sau khi chúng tôi kết hôn.”

“Hiểu rồi!” Sam nói. Anh lại hất cổ tay áo lên và viết nguệch ngoạc lên đó: “Chó – cần lấy lòng.” “Vâng, dĩ nhiên là điều đó đã làm tổn thương cô ấy rồi.”

“Chưa thấm vào đâu so với việc nó tổn thương tôi. Nó đã cắn ngập răng vào mắt cá chân tôi ngay trước ngày chúng tôi – ý tôi là Wilhelmina và tôi – định tổ chức lễ cưới. Niềm an ủi duy nhất cho tôi trong tình trạng tơi tả này là tôi đã kịp giáng cho con quái vật nhỏ đó một cú nhớ đời và hất văng nó bay qua cả chiếc ghế bành dài Chesterfield.”

Sam lắc đầu vẻ quở trách.

“Anh không nên làm thế chứ,” anh nói. Anh giơ cổ tay áo ra và viết thêm cụm từ “Cực kỳ quan trọng” vào bên dưới những gì vừa ghi. “Chắc chính điều đó đã khiến cô ấy quyết định đấy.”

“Thì tôi ghét chó mà,” Eustace Hignett càu nhàu đáp. “Tôi nhớ có lần Wilhelmina đã vô cùng bực bội với tôi chỉ vì tôi từ chối xông vào can ngăn một cặp chó nào đó, hoàn toàn xa lạ với tôi, đang cắn nhau ngoài đường. Tôi đã nhắc nhở cô ấy rằng thời nay ai cũng là chiến binh cả, rằng bản thân cuộc sống theo một nghĩa nào đó cũng là một cuộc chiến; nhưng cô ấy chẳng chịu hiểu lý lẽ gì cả. Cô ấy bảo rằng Hiệp sĩ Galahad thì sẽ lao vào ngay lập tức. Tôi thì nghĩ là không. Chúng ta hoàn toàn không có bằng chứng nào cho thấy Hiệp sĩ Galahad từng được yêu cầu làm bất cứ việc gì nguy hiểm bằng một nửa thế nào. Hơn nữa, dù sao thì ông ta cũng mặc áo giáp. Cứ cho tôi một bộ giáp sắt trùm kín xuống tận mắt cá chân đi, tôi sẵn sàng xông vào hàng trăm vụ chó cắn nhau ấy chứ. Chứ còn mặc quần vải nỉ mỏng manh thì thôi xin miệt!”

Sam đứng dậy. Lòng anh nhẹ bẫng. Dĩ nhiên là từ trước tới nay anh chưa bao giờ cho rằng cô gái này có điểm gì ngoài sự hoàn hảo; nhưng thật tuyệt khi thấy đánh giá cao của mình về cô lại được minh chứng bởi một kẻ chẳng có lý do gì phải tô vẽ cho cô dưới ánh sáng tốt đẹp cả. Anh thấu hiểu quan điểm của cô và đồng cảm với điều đó. Là một người theo chủ nghĩa lý tưởng, làm sao cô có thể trao gửi niềm tin cho Eustace Hignett? Làm sao cô có thể thấy thỏa mãn với một kẻ hèn nhát thay vì tung hoành ngang dọc trên thế giới để tìm kiếm những chiến công hiển hách lại tỏ ra thất bại thảm hại ngay trong thử thách đầu tiên của mình? Ở cơ thể Eustace tội nghiệp có một vẻ hấp dẫn bề ngoài có thể dễ dàng chinh phục trái tim một cô gái trong chốc lát; anh ta làm thơ, ăn nói lưu loát và có giọng hát hay; nhưng nếu để làm một người bạn đồng hành suốt đời... chà, anh ta đơn giản là không đạt tiêu chuẩn. Chỉ có thế mà thôi. Con người anh ta cộng lại chẳng ra đâu vào đâu cả. Mẫu người mà một cô gái như Wilhelmina Bennett cần để làm chồng phải là một người hoàn toàn khác... theo như Samuel Marlowe cảm nhận, thì đó phải là một người giống Samuel Marlowe hơn nhiều.

Phồng rộp cả người vì những suy nghĩ đó, anh tiến lên boong tàu để tham gia buổi đi dạo trước bữa trưa. Anh nhìn thấy Billie gần như ngay lập tức. Cô đã mặc một trong những chiếc áo khoác thể thao thụng xinh xắn giúp tôn lên vẻ quyến rũ nữ tính, và đang sải bước trên boong với làn gió đùa nghịch mái tóc rực lửa trông hệt như một nữ chiến binh Viking phiên bản thời hiện đại. Đi bên cạnh cô là chàng thanh niên trẻ Bream Mortimer.

Bản thân Sam vốn đã cảm thấy mình rất ra dáng một trang nam nhi, nhưng ngay khi nhìn thấy nụ cười chào đón của cô, lòng tự mãn của anh suýt chút nữa khiến anh nổ tung. Sức mạnh ma thuật trong nụ cười của một cô gái thật đáng sợ làm sao! Nó chẳng khác nào hạt nho khô thả vào vại men tự mãn của phái mạnh, lập tức kích thích quá trình lên men.

“Ồ, anh đây rồi, anh Marlowe!”

“Ồ, anh kìa,” Bream Mortimer lên tiếng với một điệu bộ có phần khác biệt đôi chút.

“Em nghĩ mình muốn hít thở chút không khí trong lành trước bữa trưa,” Sam nói.

“Ồ, Bream!” cô gái gọi.

“Gì thế?”

“Làm ơn tốt bụng mang chiếc áo khoác dày cộp này của em xuống khoang tàu hộ được không? Em không ngờ trời lại ấm thế này.”

“Anh sẽ mang nó cho,” Bream nói.

“Luyên thuyên thật đấy! Em đời nào lại đi phiền anh việc đó. Cứ lon ton mang xuống vứt lên giường đi. Không cần phải gấp lại đâu.”

“Được rồi,” Bream ủ rũ đáp.

Cậu ta lon ton bước đi. Có những khoảnh khắc mà một người đàn ông cảm thấy thứ duy nhất anh ta cần để trở thành một chiếc xe giao hàng chính là một con ngựa và một người đánh xe. Bream Mortimer đang trải qua đúng khoảnh khắc như vậy.

“Anh ta tranh thủ nịnh nọt con chó khi ở dưới đó luôn thì chắc tốt hơn nhỉ, anh có nghĩ thế không?” Sam gợi ý. Anh cảm thấy một kẻ quyết đoán với đôi chân dài ngoẵng như Bream hoàn toàn có thể vứt chiếc áo lên giường rồi quay lại chưa đầy nửa phút.

“Ồ đúng rồi! Bream!”

“Gì thế?”

“Lúc ở dưới đó, anh tiện thể nịnh nọt bé Pinky thêm một chút nhé. Nó thích thế lắm đấy!”

Bream biến mất. Việc đoán biết cảm xúc qua cái nhìn lướt qua tấm lưng của một người không phải lúc nào cũng dễ dàng; nhưng tấm lưng của Bream lúc ấy trông hệt như tấm lưng của một kẻ vừa nhận ra rằng, nếu cho anh ta mượn vài cây vĩ cầm và một chiếc đàn piano, anh ta hoàn toàn có thể làm một dàn nhạc thuê cừ khôi.

“Nhân tiện, chú chó cưng của em dạo này thế nào rồi?” Sam ân cần hỏi khi bước đều bước sang ngang cạnh cô.

“Khá hơn nhiều rồi, cảm ơn anh. Em vừa kết thân với một cô bạn trên tàu – không biết anh đã nghe tên cô ấy bao giờ chưa, Jane Hubbard – cô ấy là một thợ săn thú lớn khá nổi tiếng, và cô ấy đã pha chế cho Pinky một loại hỗn hợp gì đó giúp nó khỏi hẳn. Em chẳng biết trong đó có gì ngoài sốt Worcestershire, nhưng cô ấy bảo ở châu Phi cô ấy vẫn hay cho mấy con la uống thứ này mỗi khi chúng bị bệnh kén... anh thật tốt tính khi vẫn dịu dàng nhắc đến bé Pinky tội nghiệp dù nó vừa cắn anh đấy.”

“Bản năng động vật thôi mà!” Sam bao dung đáp. “Thuần túy là bản năng động vật. Anh thích nhìn thấy chúng như thế. Nhưng dĩ nhiên là anh yêu mọi loài chó rồi.”

“Ồ thế á? Em cũng vậy!”

“Anh chỉ ước gì chúng đừng đánh nhau nhiều thế. Lúc nào anh cũng phải đi can vụ chó cắn nhau đây.”

“Em cực kỳ ngưỡng mộ một người biết phải làm gì trong một vụ chó cắn nhau ấy. Còn em thì e là bản thân khá vô tích sự trong mấy chuyện đó. Hình như chẳng bao giờ có chỗ nào để tóm lấy cả.” Cô cúi xuống nhìn. “Anh đang đọc sách à? Cuốn sách gì thế?”

“Sách á? Ồ, cái này. Đây là một tập thơ của Tennyson.”

“Anh thích thơ Tennyson lắm à?”

“Anh sùng bái ông ấy,” Sam thành kính đáp.

“Những... – anh liếc nhìn cổ tay áo – những tác phẩm ‘Những khúc ca vương triều’ đó! Thật khó mà tưởng tượng nổi chuyến hải trình vượt đại dương sẽ ra sao nếu tôi không mang theo Tennyson bên mình.”

“Chúng ta phải cùng nhau đọc mới được. Ông ấy là nhà thơ yêu thích của em đấy!”

“Nhất trí! Có điều gì đó ở Tennyson rất riêng....”

“Vâng, đúng thế phải không nào! Em cũng hay có cảm giác y hệt như vậy.”

“Một vài nhà thơ thì cừ khôi trong khoản thơ sử thi và mấy thứ đại loại thế, trong khi số khác thì đã mãn nguyện khi viết được đôi câu thơ vần vệu, nhưng điểm vượt trội của Tennyson là khả năng đánh bóng dài của ông cũng cừ khôi chẳng kém gì những cú đánh ngắn. Ông ấy chơi siêu hạng ở những cú phát bóng và là một bậc thầy với những cú gạt bóng cứu nguy.”

“Nghe có vẻ như anh cũng chơi môn golf thì phải.”

“Những lúc không đọc Tennyson, thường thì người ta sẽ tìm thấy tôi ngoài sân golf. Em có chơi không?”

“Em rất thích. Thật kỳ lạ làm sao khi chúng ta lại có quá nhiều điểm chung đến thế. Anh dường như thích tất cả những thứ em thích. Quả thực chúng ta nên trở thành những người bạn thân thiết mới đúng.”

Anh đang chần chừ chưa biết chọn câu trả lời nào trong ba phương án thì tiếng kèn gọi ăn trưa vang lên.

“Ôi trời ơi!” cô kêu lên. “Em phải chạy ngay đây. Nhưng lát nữa chúng ta sẽ lại gặp nhau ở trên này chứ?”

“Chắc chắn rồi,” Sam nói.

“Chúng ta sẽ ngồi đọc Tennyson.”

“Tuyệt cú mèo! Ơ... anh và em cùng với Mortimer chứ?”

“Ồ không, Bream sẽ ngồi ở dưới khoang để chăm sóc bé Pinky.”

“Cậu ta... cậu ta tự biết việc đó đấy chứ?”

“Chưa đâu,” Billie nói. “Lát ăn trưa em mới bảo anh ấy.”

Nguồn: Gutenberg
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 26 tháng 8 năm 2026

« Lùi Tiến »

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.