Cô gái trên con tàu

Lượt đọc: 452 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
§ 2

❊ ❊ ❊

Vào khoảng thời gian bà Hignett đang bước lạo xạo trên lớp sỏi ngoài lối xe chạy, Eustace đang nằm trên giường, lắng nghe Jane Hubbard kể câu chuyện về một con cá sấu từng đột nhập vào lều của cô như thế nào khi cô đang cắm trại bên bờ sông Issawassi ở Trung Phi. Kể từ khi cậuâm ốm liệt giường, cô gái có tấm lòng rộng lượng này đã có một thói quen ân cần là ru cậu vào giấc ngủ bằng những câu chuyện sinh động như thế từ quá khứ đầy năng động của cô.

“Rồi chuyện gì xảy ra nữa?” Eustace thở gấp hỏi.

Cậu đã chống người lên bằng một khuỷu tay trên giường. Đôi mắt cậu ánh lên vẻ hào hứng từ một gương mặt có hình dáng gần như y hệt quả bóng bầu dục Mỹ; bởi vì cậu đã bước vào giai đoạn bệnh quai bị mà ở đó bệnh nhân bắt đầu sưng phồng lên tựa như có ai đang dùng bơm xe đạp để thổi phồng cậu vậy.

“Ồ, tới đâm thẳng vào mắt nó bằng một cây kéo tỉa móng tay, thế là nó bỏ đi!” Jane Hubbard đáp.

“Cậu biết đấy, cậu thật tuyệt vời!” Eustace kêu lên. “Quả thực là tuyệt vời!”

Jane Hubbard hơi đỏ mặt dưới lớp da rám nắng. Cô rất thích sự nhiệt tình dễ thương của cậu. Cậu tỏ ra vô cùng xúc động trước những thứ mà đối với cô chỉ là chuyện thường ngày ở huyện.

“Chứ lị, nếu một con cá sấu đột nhập vào lều của tớ,” Eustace nói, “tớ hoàn toàn chẳng biết phải làm sao cả! Tớ chắc chắn sẽ lúng túng tịt ngòi.”

“Ồ, đó chỉ là một mánh khóe thôi,” Jane thản nhiên đáp. “Cậu sẽ quen ngay ấy mà.”

“Kéo tỉa móng tay!”

“Đáng tiếc là nó làm hỏng cả cây kéo. Chúng không bao giờ dùng lại được nữa. Suốt thời gian còn lại của chuyến đi, tớ phải tự cắt móng tay bằng một ngọn giáo săn.”

“Cậu đúng là một kỳ quan!”

Eustace ngả người ra sau giường và chìm đắm trong suy tư. Trước đây cậu đã từng ngưỡng mộ Jane Hubbard, nhưng sự gần gũi trong căn phòng bệnh cùng những câu chuyện cô kể cho nghe để xua tan vẻ tẻ nhạt của tình trạng bệnh tật đã đóng ấn cho lòng trung thành của cậu. Mọi chuyện vẫn luôn như thế kể từ khi Othello tán tỉnh Desdemona. Trong ba ngày qua, Jane Hubbard đã dệt nên tấm bùa phép bao trùm lấy Eustace Hignett, và giờ đây cô chiếm lĩnh toàn bộ chân trời của cậu. Cô đã kể, giống như Othello, về những hang sâu thăm thẳm và sa mạc hoang vắng, những vách đá gồ ghề, những mỏm đá và ngọn đồi có đỉnh chạm tới thiên đường, cùng những kẻ ăn thịt người ăn lẫn nhau, tộc Anthropophagi, và những kẻ có đầu mọc bên dưới vai. Nghe những điều này, Eustace Hignett hẳn sẽ chăm chú lắng nghe, và thề rằng, quả thực, thật kỳ lạ, quá đỗi kỳ lạ, thật đáng thương, thật vô cùng đáng thương. Cậu yêu cô vì những hiểm nguy cô từng trải qua, và cô yêu cậu vì cậu đã thương cảm cho những hiểm nguy ấy. Thực ra, người ta có thể nói rằng mọi chuyện đã xong xuôi đâu vào đấy ngoại trừ việc đi mua giấy phép kết hôn, nếu không vì một thực tế là chính lòng ngưỡng mộ sâu sắc ấy lại ngăn cản Eustace trút hết nỗi lòng. Cậu thấy thật khó tin khi nữ hoàng của phái đẹp, một cô gái từng trò chuyện ngang hàng với những kẻ săn đầu người châu Phi và đập chết lũ cá sấu như thể chúng chỉ là ruồi, lại có thể hạ mình quan tâm đến một người trông giống như bức ảnh quảng cáo “trước và sau khi dùng” của một loại thực phẩm chức năng nào đó.

Nhưng ngay cả những người mà Thiên nhiên đã định sẵn là một đôi cũng có thể hiểu lầm nhau, và Jane, người vừa khiêm túc vừa dũng cảm, gần đây đã diễn giải sự im lặng của cậu theo một hướng khác. Trong những ngày cuối của chuyến hải trình, cô đã hoàn toàn đinh ninh rằng Eustace Hignett yêu cô và chẳng mấy chốc sẽ ngỏ lời theo cách thông thường; nhưng từ khi đến Windles, cô bắt đầu hoài nghi. Cô không mù quáng trước thực tế rằng Billie Bennett rõ ràng xinh đẹp hơn cô và mang đậm mẫu người thu hút đàn ông bình thường hơn. Và dù vô cùng căm ghét sự yếu đuối đó cũng như khinh bỉ bản thân vì đã khuất phục trước nó, cô vẫn trở nên ghen tị với Billie ra mặt. Đúng là Billie đã chính thức đính hôn với Bream Mortimer, nhưng cô từng có kinh nghiệm về sự mong manh trong các cuộc đính hôn của cô nàng Bennett, và cô không đời nào coi Eustace là người miễn dịch trước điều đó.

“Cậu có cho rằng họ sẽ hạnh phúc không?” cô hỏi.

“Hả? Ai cơ?” Eustace đáp, hoàn toàn có lý do để thắc mắc, bởi vì họ vừa mới bàn về loài cá sấu xong. Nhưng đã có một khoảng lặng kể từ câu nói cuối cùng của cậu, và tâm trí Jane đã sực nhớ lại chủ đề thường chiếm ngự suy nghĩ của cô.

“Billie và Bream Mortimer.”

“À!” Eustace nói. “Ừ, tớ đoán là vậy.”

“Cậu ấy là một cô gái dễ thương.”

“Ừ,” Eustace đáp với giọng điệu không mấy hào hứng.

“Và tất nhiên, việc bố mẹ họ rất nhiệt tình vun vén cho mối lương duyên này thật tuyệt. Không phải lúc nào mọi chuyện cũng diễn ra suôn sẻ như vậy đâu.”

“Không. Bố mẹ của mọi người thường muốn mọi người kết hôn với những người mà mọi người không muốn kết hôn,” Eustace nói, đúc kết thành lời một chân lý sâu sắc từ những ngày đầu tiên của nền văn minh đã tác động sâu sắc đến giới trẻ ở mọi quốc gia.

“Tớ đoán là mẹ cậu đã nhắm sẵn một ai đó cho cậu kết hôn rồi chứ?” Jane tiện miệng hỏi.

“Mẹ chẳng muốn tớ cưới ai hết,” Eustace ủ rũ đáp. Đó lại là một trở ngại nữa cho mối tình của cậu.

“Sao cơ, chưa từng có ai á?”

“Không.”

“Tại sao lại thế chứ?”

“Theo như tớ hiểu thì nếu tớ kết hôn, tớ sẽ được sở hữu ngôi nhà này và mẹ sẽ phải dọn đi nơi khác. Thật là một chuyện ngớ ngẩn!”

“Chà, cậu sẽ không để mẹ ngáng đường nếu thực sự phải lòng ai đó chứ?” Jane nói.

“Vấn đề không hẳn là có để bà ngáng đường hay không. Nan giải ở chỗ là làm sao ngăn cản bà ấy kìa. Cậu chưa gặp mẹ tớ bao giờ đâu!”

“Chưa, tớ rất mong được gặp bà đấy!”

“Cậu mong được gặp...!” Eustace nhìn cô với vẻ kinh ngạc chân thực.

“Nhưng mẹ cậu có thể làm gì chứ? Ý tớ là, giả sử cậu đã hạ quyết tâm lấy một ai đó cơ mà.”

“Bà có thể làm gì á? Chà, chẳng có chuyện gì mà bà không dám làm đâu. Ví dụ như có lần....” Eustace bỏ lửng câu nói. Giai thoại mà cậu định kể chứa đựng những thông tin mà sau khi suy ngẫm lại, cậu không muốn tiết lộ chút nào.

“Có lần...?” Jane gợi ý.

“Ờ thì, tớ chỉ định cho cậu thấy tính mẹ tớ thế nào thôi. Tớ—tớ định đi ăn trưa với một người bạn, và—và—” Eustace vốn không phải là kẻ giỏi ứng khẩu cho lắm—“và bà không muốn tớ đi, thế là bà đã giấu toàn bộ quần của tớ đi!”

Jane Hubbard giật mình, tựa như khi đang lang thang qua một trong những khu rừng rậm ưa thích, cô chợt nhận ra một con rắn đang nằm trên lối đi. Cô đang suy nghĩ căng thẳng. Câu chuyện mà Billie từng kể cho cô nghe trên tàu về người đàn ông từng đính hôn với cô, người có người mẹ đã đánh cắp quần của anh ta vào sáng ngày cưới... tất cả ùa về với ý nghĩa thời sự mà trước đó nó chưa từng có. Nó từng vương vấn trong ký ức cô, như những câu chuyện thường thế, nhưng đó chỉ là một tình tiết rời rạc, chẳng có ý nghĩa cá nhân gì với cô cả. Thế nhưng giờ đây.... “Bà ấy làm thế chỉ để ngăn cậu đi ăn trưa với một người bạn thôi á?” cô chậm rãi hỏi.

“Ừ, đúng là một trò khốn nạn phải không?”

Jane Hubbard bước đến cuối giường, và ánh mắt sắc bén của cô, phóng qua lớp chăn nằm giữa hai người, ghim chặt Eustace vào chiếc gối. Cô đang ở trong tâm trạng từng khiến sống lưng ở vùng Somaliland phải cong lại như những chiếc lá héo.

“Cậu đã từng đính hôn với Billie Bennett bao giờ chưa?” cô gặng hỏi.

Eustace Hignett liếm đôi môi khô khốc. Gương mặt cậu trông giống như một quả dưa bị săn đuổi. Chiếc băng vải flanen, được quấn quanh mặt bởi những bàn tay yêu thương, hầu như chẳng tài nào đỡ nổi chiếc cằm đang xị xuống của cậu.

“Sao cơ—ờ—”

“Đã từng chưa?” Jane quát lên, dậm mạnh một bước chân đầy uy quyền. Ánh mắt cô sắc lẹm đến mức những chiến binh vùng hạ lưu sông Congo đứng trước nó cũng phải biến thành tờ giấy thấm bị nhai nát. Eustace Hignett héo hắt trong ngọn lửa giận dữ đó. Cậu tràn ngập cảm giác tội lỗi khôn nguôi.

“Thì—ờ—rồi,” cậu yếu ớt lầm bầm.

Jane Hubbard vùi mặt vào hay bàn tay và oà khóc nức nở. Cô có thể biết phải làm gì khi những con cá sấu bén mảng đến khám phá lều của mình, nhưng chung quy cô vẫn chỉ là một người phụ nữ.

Sự sụp đổ đột ngột từ một sức mạnh băng giá thành sự yếu mềm tan chảy mang lại cho Eustace Hignett một cú sốc choáng váng y hệt cảm giác hụt bước ở bậc thang cuối cùng của một kẻ say rượu đang mò mẫm bước lên phòng ngủ trong bóng tối. Cậu có cảm giác như thể cái chân tinh thần của mình vừa bước thật mạnh vào khoảng không trống rỗng và khiến cậu cắn phải lưỡi. Jane Hubbard từ trước đến nay vẫn luôn là chỗ dựa vững chắc như bàn thạch đối với cậu. Thế mà giờ đây hòn đá ấy đã tan chảy và bỏ mặc cậu ngập ngụa trong một vũng nước sâu.

Cậu ngập ngụa trong sự biết ơn. Chuyện này vốn chỉ cần thiết để tiếp cho cậu thêm dũng khí thổ lộ tình yêu của mình. Nỗi sợ hãi của cậu dành cho cô gái này đã tan biến trong chốc lát. Cậu cảm thấy mình thật mạnh mẽ và bạo dạn. Cậu bò lê xuống cuối giường và ngó qua thành giường nhìn dáng người đang co ro của cô.

“Uống chút nước đại mạch đi em,” cậu khẩn khoản. “Thử uống một chút nước đại mạch xem nào.”

Đó là tất cả những gì cậu có thể mời cô ngoại trừ thứ thuốc mà theo chỉ dẫn của bác sĩ, cậu phải uống ba lần một ngày trong một phần tư ly nước.

“Biến đi!” Jane Hubbard sụt sùi.

Sự vô lý này khiến Eustace khựng lại.

“Nhưng anh làm sao đi được. Anh đang nằm trên giường cơ mà. Anh đi đâu được chứ?”

“Em ghét anh!”

“Ôi, đừng nói thế chứ!”

“Anh vẫn còn yêu cô ta!”

“Vớ vẩn! Anh chưa bao giờ yêu cô ấy cả.”

“Thế sao anh lại định cưới cô ta?”

“Ờ, anh không biết nữa. Lúc đó thấy có vẻ là một ý hay.”

“Ôi! Ôi! Ôi!”

Eustace rướn người thêm chút nữa qua thành giường và vỗ về mái tóc cô.

“Uống chút nước đại mạch đi em,” cậu nói. “Chỉ một ngụm thôi!”

“Anh vẫn yêu cô ta còn gì!” Jane nức nở.

“Anh không! Anh yêu em!”

“Anh không yêu!”

“Xin lỗi em nhé!” Eustace quả quyết nói. “Anh đã yêu em kể từ lúc em cho anh uống thứ đồ uống kỳ lạ có pha sốt Worcester trên tàu rồi cơ.”

“Thế sao trước đây anh không nói?”

“Anh không đủ can đảm. Lúc nào em cũng có vẻ như là—anh chẳng biết diễn tả thế nào nữa—còn anh lúc nào cũng giống như một con sâu cái kiến. Anh đang cố lấy hết can đảm để tỏ tình thì lại mắc bệnh quai bị, và điều đó khiến anh nghĩ rằng mọi chuyện tiêu tùng rồi. Chẳng cô gái nào lại có thể yêu một người có gương mặt to gấp ba lần bình thường cả.”

“Cứ làm như chuyện đó có thể thay đổi được gì ấy! Vẻ bề ngoài của anh thì có nghĩa lý gì chứ? Em đã nhìn thấy nội tâm của anh rồi cơ mà!”

“Anh xin lỗi?”

“Ý em là....”

Eustace âu yếm vuốt ve mái tóc phía sau của cô.

“Jane! Nữ hoàng của đời anh! Em thực sự yêu anh chứ?”

“Em đã yêu anh kể từ khi chúng ta gặp nhau trên tàu điện ngầm rồi.” Cô ngẩng gương mặt đẫm lệ lên. “Giá mà em có thể chắc chắn rằng anh thực sự yêu em!”

“Anh có thể chứng minh điều đó!” Eustace tự hào nói. “Em biết anh sợ mẹ anh đến nhường nào mà. Chà, vì em nên anh đã vượt qua nỗi sợ hãi đó, và làm một việc mà nếu bà phát hiện ra, bà sẽ tức lộn ruột giống như cái cổ bị cháy nắng vậy! Ngôi nhà này này. Bà nhất quyết không chịu cho bố con Bennett và Mortimer thuê. Họ cứ bám lấy bà vụ đó nhưng bà không thèm nghe. Chà, em đã kể với anh trên tàu rằng Wilhelmina Bennett đã mời em đến ở cùng qua mùa hè, và anh biết rằng nếu họ không đến Windles, họ sẽ thuê một nơi khác, và điều đó có nghĩa là anh sẽ chẳng được gặp em. Thế là anh tìm gặp lão Mortimer, và lén cho lão thuê mà chẳng nói một tiếng nào với mẹ cả!”

“Ôi, cậu bé thiên thần đáng yêu của em,” Jane Hubbard vui mừng kêu lên. “Anh thực sự đã làm điều đó vì em ư? Giờ thì em biết là anh yêu em thật rồi!”

“Tất nhiên rồi, nếu mẹ mà nghe được chuyện này thì...!”

Jane Hubbard nhẹ nhàng đẩy cậu ngã vào đống chăn nệm, và đắp chăn cho cậu bằng những bàn tay vững chãi, điềm tĩnh. Cô hoàn toàn khác xa với cô gái vừa mới nức nở trên thảm nhà cách đây không lâu. Tình yêu thật là một điều kỳ diệu.

“Cậu không được để bản thân bị kích động đâu,” cô nói. “Cậu sẽ bị sốt đấy. Nằm xuống và cố ngủ đi nào.” Cô hôn lên gương mặt sưng phồng của cậu. “Anh đã làm em hạnh phúc biết bao, Eustace yêu dấu ạ.”

“Thế thì tốt quá,” Eustace ân cần đáp. “Nhưng chắc mẹ sẽ sốc nặng lắm đây!”

“Cậu đừng lo lắng về chuyện đó. Cứ để em báo tin này cho mẹ anh. Em chắc chắn bà sẽ rất ôn hòa về chuyện này thôi.”

Eustace há miệng định nói rồi lại mím chặt lại.

“Cứ thoải mái nằm ngửa ra và đừng lo gì cả,” Jane Hubbard nói. “Em về phòng lấy cuốn sách để đọc cho anh nghe đến khi ngủ thiếp đi đây. Em đi chưa đầy năm phút đâu. Và hãy quên chuyện mẹ anh đi. Cứ để em lo.”

Eustace nhắm mắt lại. Rốt cuộc thì cô gái này trong đời từng chiến đấu với sư tử, hổ, báo, những kẻ ăn thịt người và cá sấu với không ít thành công cơ mà. Biết đâu vẫn có một chút cơ hội chiến thắng mang tính thể thao cho cô khi cô tiến lên một bậc trong vương quốc động cơ và đương đầu với mẹ cậu. Cậu không quá lạc quan cho lắm, vì cậu nghĩ cô đang đối đầu với một đối thủ ngoài tầm với; nhưng cậu cảm thấy có chút hy vọng le lói. Cậu thả mình trôi vào những suy tưởng dễ chịu.

Có tiếng lạo xạo sột soạt bên ngoài cửa. Tay nắm cửa xoay chuyển.

“Hử? Về rồi đấy à?” Eustace vừa nói vừa mở mắt ra.

Khoảnh khắc tiếp theo, cậu mở to mắt hơn nữa. Miệng cậu từ từ há hốc ra giống như một cái hố trên vách đá đang sạt lở. Bà Horace Hignett đang đứng ngay bên giường bệnh của cậu.

Nguồn: Gutenberg
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 26 tháng 8 năm 2026

« Lùi Tiến »

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.