Sam đến phố Bruton lúc bảy giờ mười lăm phút, được bác quản gia ra mở cửa và cho biết bố cậu đang thay đồ, sẽ xuống ngay chỉ trong vài phút nữa. Bác quản gia là một người phục vụ lâu năm của gia đình Marlowe, dù chưa từng bế bồng Sam hồi còn ẵm ngửa, nhưng cũng đã chứng kiến cậu từ khi còn là một cậu nhóc tì, nên bác tỏ ra vô cùng mừng rỡ khi được gặp lại cậu.
– Chúng tôi nhớ cậu lắm đấy, thưa cậu Samuel, tất cả chúng tôi đều nhớ, – bác vừa nói với vẻ trìu mến vừa dẫn đường cho cậu vào phòng khách.
– Thế à? – Sam đáp bâng quơ.
– Dạ thưa, nhớ lắm chứ ạ. Chỉ mới dạo trước thôi, chính tôi còn phải thốt lên rằng dinh cơ này chẳng còn như xưa nữa khi thiếu vắng tiếng cười vui vẻ của cậu. Thật mừng biết bao khi thấy cậu trở về, trông vẫn phong độ và tươi vui xiết bao.
Sam bước vào phòng khách với cái cảm giác quen thuộc mà thỉnh thoảng ai trong chúng ta cũng từng trải qua – cái cảm giác buông xuôi chẳng thiết đấu tranh nữa. Dường như toàn bộ cái đám người quen biết chết tiệt kia đã đinh ninh rằng cậu chẳng có chút bận tâm nào trên đời, vậy thì thanh minh làm gì cho mệt xác? Cậu thả mình xuống chiếc ghế bách thâm thấp và châm một điếu thuốc.
Lát sau, bác quản gia quay lại với một ly cocktail trên khay. Sam nốc cạn một hơi, và cánh cửa vừa khép lại sau lưng người quản gia già thì tâm trạng cậu xoay chuyển một cách chóng mặt. Cứ như thể cậu là một chiếc đàn piano tự động và vừa có ai đó thay cho một cuộn băng mới vậy. Trông khỏe mạnh và hạnh phúc cơ đấy! Cậu nhả ra một vòng khói tròn. Chà, nghĩ cho kỹ thì tại sao lại không chứ? Tại sao cậu lại không thể trông khỏe khoắn và vui vẻ cơ chứ? Cậu có điều gì phải lo lắng nào? Cậu là một chàng trai trẻ, tráng kiện và tràn trề sức sống, đang chuẩn bị dấn thân vào một sự nghiệp đầy say mê. Tại sao cậu cứ phải gặm nhấm nỗi buồn về một mối tình lãng mạn đã kết thúc có phần không may mắn ấy làm gì? Cậu sẽ chẳng bao giờ gặp lại cô nàng đó nữa. Nếu trên đời này có điều gì chắc chắn, thì chính là chuyện đó. Cô ấy sẽ đi đường cô, và cậu sẽ đi đường cậu. Samuel Marlowe đứng dậy khỏi chiếc ghế, trở thành một con người hoàn toàn mới để chào đón người bố đang bước vào, tay chỉnh lại chiếc nơ cổ trắng muốt.
Sam ngẩn người trước vẻ chải chuốt lộng lẫy của đấng sinh thành với đôi chút hoang mang.
– Lạy Chúa, bố! Bố đang định đón khách khứa đông lắm đấy à? Con cứ tưởng tối nay hai bố con mình ăn tối với nhau thôi chứ.
– Không sao đâu con trai. Mặc áo khoác lễ phục thế này là hoàn toàn đúng điệu. Chúng ta sẽ có một nhóm nhỏ thôi mà. Tổng cộng sáu người. Hai bố con mình, một người bạn của bố cùng cô con gái của ông ấy, một người bạn của người bạn đó, và con trai của người bạn ấy nữa.
– Nghe thế thì chắc chắn phải hơn sáu người rồi chứ ạ!
– Không đâu.
– Nghe cứ thấy đông hơn ấy.
– Sáu người, – Sir Mallaby quả quyết nói. Ông giơ một bàn tay đẹp đẽ với các ngón tay xòe rộng. – Tự con đếm mà xem. – Ông nhúc nhích ngón cái. – Số một – Bennett.
– Ai cơ ạ? – Sam kêu lên.
– Bennett. Rufus Bennett. Ông ấy là một người Mỹ sang đây nghỉ hè. Bố chưa từng nhắc tên ông ấy cho con nghe bao lâu nay sao? Ông ấy là một người tuyệt vời. Lúc nào cũng nghĩ mình sắp sửa đến nơi gặp Diêm Vương, thế mà sức ăn thì vẫn cứ khỏe re. Bố đã làm đại diện pháp lý cho ông ấy ở London nhiều năm nay rồi. Tiếp theo – Sir Mallaby ngượng ngùng cử động ngón trỏ – là cô con gái Wilhelmina của ông ấy, vừa mới đặt chân đến nước Anh. – Một vẻ hào hứng ánh lên trên khuôn mặt Sir Mallaby. – Sam con trai của bố, bố không định nói dù chỉ một lời nào về cô Wilhelmina Bennett đâu, bởi bố nghĩ chẳng có gì tai hại bằng việc ca ngợi ai đó quá lời từ trước. Bố chỉ xin nói thế này, bố đoán con sẽ phải trầm trồ trước cô ấy đấy! Bố mới gặp con bé có một lần, và cũng chỉ trong vài phút ngắn ngủi, nhưng bố phải khẳng định rằng, nếu trên cõi đời này có một cô gái nào đủ sức giúp con quên đi bất kỳ cái thói dại dột vớ vẩn nào mà con đang tưởng lầm là yêu đương thắm thiết, thì cô gái đó chính là Wilhelmina Bennett! Những người còn lại là bạn của Bennett, Henry Mortimer, cũng là một người Mỹ – hình như là một luật sư máu mặt bên kia đại dương – và cậu con trai Bream của ông ấy. Bố chưa gặp hai bố con họ bao giờ. Chắc họ cũng sắp đến nơi rồi đấy. – Ông nhìn đồng hồ. – A! Chắc là tiếng cửa trước rồi đấy. Đúng rồi, bố nghe thấy tiếng họ ngoài cầu thang rồi kìa.