I
Lũ thần hộ giá mặt mày bặm trợn ấy đuổi cổ bọn tôi ra khỏi Vườn bằng mấy thanh gươm lửa. Mà bọn tôi có làm gì sai đâu? Đâu có ác ý gì. Lúc đó bọn tôi khờ khạo, thấy sao làm vậy, y hệt mấy đứa con nít thôi. Làm sao bọn tôi biết được việc trái lệnh là sai, khi mà mấy cái từ ngữ đó lạ hoắc, nghe chẳng hiểu mô tê gì? Lúc ấy bọn tôi làm quái gì biết đúng sai - mà lấy gì để biết cơ chứ? Không có "Đạo đức" thì chịu chết, đời nào hiểu được. Phải chi người ta ban cho bọn tôi cái thứ "Đạo đức" đó trước - à, như thế thì công bằng và tử tế biết bao; lúc đó nếu bọn tôi cãi lời thì đúng là đáng trách thật. Đằng này, mang mấy cái lời khó hiểu ra nói với lũ trẻ ranh khờ khạo như bọn tôi, rồi lại quay sang trừng phạt chỉ vì bọn tôi không làm theo - ôi chao, thế thì lý lẽ ở đâu ra chứ?
Hồi đó bọn tôi còn chẳng biết nhiều bằng thằng con út bốn tuổi nhà tôi bây giờ đâu - ồ, tôi nghĩ là còn thua xa ấy chứ. Giờ tôi mà bảo nó: "Mày đụng vào cái bánh mì này là mẹ cho mày tiêu đời luôn, tan xác pháo, mất dạng luôn đấy nhé", rồi khi nó vô tư cầm cái bánh, cười toe toét với mẹ vì có hiểu lời mẹ nói đâu, thì tôi có nên lợi dụng sự ngây thơ ấy mà vung tay tát nó một cái không? Ai làm mẹ chắc đều hiểu, thử hỏi có người mẹ nào nỡ lòng làm thế không? Adam cứ bảo đầu óc tôi có vấn đề, tại gặp chuyện nên mới đâm ra hư hỏng. Tôi thì vẫn là tôi thôi; tôi đâu có tự tạo ra chính mình.
Họ đuổi bọn tôi đi. Đuổi thẳng cổ ra cái chốn hoang dã khắc nghiệt này rồi đóng sập cổng lại. Trong khi bọn tôi chẳng có ý hại ai. Ba tháng rồi. Ngày xưa bọn tôi dốt nát; giờ thì bọn tôi giàu kiến thức rồi đấy - ồ, giàu đến phát khiếp! Giờ bọn tôi biết thế nào là đói khát, lạnh lẽo; biết đau đớn, bệnh tật, sầu muộn; biết hận thù, nổi loạn, dối trá; biết cả cái sự hối hận - cái thứ lương tâm chuyên đi bới móc tội lỗi bất kể là người có tội hay kẻ vô tội, chẳng phân biệt được ai cả; bọn tôi biết thế nào là kiệt quệ thể xác lẫn tinh thần, những giấc ngủ chẳng lấy lại được sức, những lần nghỉ ngơi mà chẳng thấy khỏe hơn, những giấc mơ đưa ta về lại Vườn Địa đàng rồi lại quăng ta ra ngoài khi tỉnh giấc; bọn tôi biết thế nào là khổ sở; biết tra tấn và tan nát cõi lòng; biết nhục nhã và ê chề; biết cả sự trơ trẽn, vô liêm sỉ và những đầu óc vẩn đục; biết cái vẻ khinh miệt khi nhìn hình ảnh của Chúa bị phơi bày trần trụi giữa ban ngày; bọn tôi biết sợ hãi; biết phù phiếm, ngu ngốc, đố kỵ, đạo đức giả; biết cả sự bất kính; biết phạm thượng; bọn tôi biết đúng sai, biết cách tránh cái này mà làm cái kia; bọn tôi nắm trọn đống sản phẩm "phong phú" của cái gọi là Đạo đức, nó là của bọn tôi đấy. Phải chi có thể bán phắt nó đi để đổi lấy một giờ ở Vườn Địa đàng trong trắng tinh khôi; phải chi có thể ném hết đống đó sang cho lũ thú vật!
Bọn tôi có tất cả - cái kho báu ấy. Chỉ thiếu cái chết. Cái chết... Chết là cái gì nhỉ?
Adam tới kìa.
"Sao rồi?"
"Nó vẫn ngủ."
Đó là đứa con thứ hai của bọn tôi - thằng Abel đấy.
"Nó ngủ thế là đủ rồi, vườn tược bỏ bê hết cả. Đánh thức nó dậy đi."
"Tôi thử rồi nhưng không được."
"Vậy chắc nó mệt quá đấy. Cứ để nó ngủ tiếp đi."
"Tôi nghĩ tại vết thương nên nó mới ngủ lâu vậy."
Tôi đáp: "Cũng có thể. Thôi thì cứ để nó nghỉ ngơi; chắc ngủ xong là vết thương lành thôi."
II
Đã một ngày một đêm trôi qua kể từ lúc nó ngủ. Sáng hôm ấy, bọn tôi tìm thấy nó cạnh bàn thờ trên cánh đồng, mặt mũi người ngợm đầy máu. Nó bảo thằng anh cả đã đánh nó. Rồi nó chẳng nói gì nữa mà thiếp đi. Bọn tôi đặt nó lên giường, rửa sạch máu, và thở phào nhẹ nhõm vì nghĩ vết thương nhẹ, nó không đau đớn gì; vì nếu đau thì chắc nó chẳng ngủ ngon được thế.
Bọn tôi tìm thấy nó lúc sáng sớm. Cả ngày nó ngủ một giấc êm đềm, nằm im lìm trên lưng, chẳng cựa quậy, chẳng trở mình. Nó mệt đến thế là cùng, tội nghiệp con tôi. Nó ngoan ngoãn và chịu khó lắm, toàn dậy từ lúc bình minh rồi cặm cụi làm lụng mãi tới tối mịt. Giờ chắc nó làm việc quá sức rồi; lần sau tôi phải bảo nó bớt vất vả đi; nó thương tôi nên cái gì tôi muốn nó cũng nghe hết.
Cả ngày nó ngủ. Tôi biết rõ, vì tôi cứ quanh quẩn bên cạnh, nấu nướng rồi giữ cho thức ăn nóng hổi đợi nó tỉnh dậy. Nhiều lần tôi lẻn vào, nhìn ngắm gương mặt dịu dàng của con mà lòng thầm biết ơn giấc ngủ ngon lành ấy. Vậy mà nó vẫn cứ ngủ - ngủ với đôi mắt mở trân trân; lạ thật, ban đầu tôi cứ tưởng nó thức, nhưng không phải, vì tôi gọi mà nó chẳng trả lời. Bình thường tôi gọi là nó đáp ngay. Thằng Cain thì hay hờn dỗi không thèm đáp, chứ thằng Abel thì không bao giờ.
Tôi ngồi canh nó suốt đêm, sợ nó thức dậy mà đói. Mặt nó trắng bệch; rồi gương mặt ấy thay đổi, trông nó lại hệt như hồi còn bé xíu trong Vườn Địa đàng ngày xưa, ngọt ngào, ngoan ngoãn và đáng yêu làm sao. Cảnh tượng đó làm tôi nhớ lại những năm tháng xưa cũ, khiến tôi chìm đắm trong những giấc mơ và nước mắt - ôi, tôi nghĩ chắc cũng phải vài tiếng đồng hồ rồi. Sau đó tôi sực tỉnh; thấy nó hơi nhúc nhích, tôi bèn hôn lên má để đánh thức, nhưng nó vẫn ngủ khì làm tôi hụt hẫng. Má nó lạnh ngắt. Tôi mang mấy bao len cùng lông chim tới đắp cho nó, nhưng người nó vẫn lạnh, thế là tôi lại mang thêm tới. Adam lại vừa tới, bảo rằng nó vẫn chưa ấm lên. Tôi không hiểu nổi chuyện gì nữa.
III
Bọn tôi không sao đánh thức được nó! Tôi ôm chặt lấy nó, nhìn vào mắt nó qua làn nước mắt nhòe nhoẹt, nài nỉ xin nó một lời thôi, mà nó chẳng đáp lại. Ồ, liệu đó có phải giấc ngủ dài kia... là cái chết không? Rồi nó sẽ không bao giờ tỉnh lại nữa sao?
TRÍCH NHẬT KÝ CỦA SATAN
Cái chết đã vào đời, chúng sinh đang lụi tàn; một thành viên trong Gia đình đã ngã xuống; sản phẩm của Đạo đức đã hoàn thiện. Cả nhà này đang nghĩ xấu về cái chết - rồi họ sẽ đổi ý thôi.