Châu Âu và những miền đất khác

Lượt đọc: 86 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
PHÁC THẢO KẾ HOẠCH CHO MỘT ĐẢNG BỎ PHIẾU QUYẾT ĐỊNH (1901)

❊ ❊ ❊

Ghi chú.--Mark Twain luôn nỗ lực vì một nền chính trị trong sạch. Vào năm 1901, ông đã vạch ra cái mà ông cho là một kế hoạch khả thi để đạt được điều tốt đẹp này. Đây là lần đầu tiên nó được công bố.--A. B. P.

MỤC TIÊU CHÍNH

Ép hai Đảng Lớn lúc nào cũng phải đề cử ra những người sáng giá nhất của họ.

CÁC NGUYÊN TẮC NỀN TẢNG

Với việc mọi ghế nóng đều được ngồi bởi những người giỏi nhất từ một trong hai Đảng Lớn, chúng ta sẽ có được một bộ máy quản lý tử tế. Chúng tôi tin rằng điều này là không phải bàn cãi và chẳng cần phải tranh luận gì thêm.

CHI TIẾT

1. Nên tổ chức Đảng C.V. (Bỏ Phiếu Quyết Định). Điều này là để đảm bảo sự tồn tại lâu dài và bền vững của nó.

2. Bất kỳ hành động nào sau đây cũng sẽ khiến một thành viên bị tống cổ khỏi đảng Bỏ Phiếu Quyết Định:

Tự đi tìm kiếm chức vụ, dù là được bổ nhiệm hay qua bầu cử.

Chấp nhận đề cử cho bất kỳ chức vụ nào như vậy.

Chấp nhận một chức vụ như vậy.

3. Tổ chức này tuyệt đối không được bỏ phiếu cho bất kỳ ai ngoài ứng viên của một trong hai Đảng Lớn, và sau đó phải dồn toàn bộ lá phiếu của mình cho ứng viên đó.

4. Họ không được dính líu gì đến các đảng nhỏ lẻ.

5. Phải có các tổ chức cấp phường, thị trấn, thành phố, khu bầu cử quốc hội, tiểu bang và quốc gia. Đảng này phải hoạt động ở bất cứ nơi nào có một ghế bầu cử, từ cấp thấp nhất cho đến tận chức Tổng thống.

6. Theo nguyên tắc, chẳng tổ chức nào cần phải đông đúc cho lắm. Trong hầu hết các trường hợp, họ vẫn có thể kiểm soát hành động của hai Đảng Lớn mà chẳng cần đến số đông. Về khoản thành viên, cái cần là chất lượng chứ không phải số lượng.

Ở những khu vực bầu cử nhỏ, nơi mà một cảnh sát thị trấn hay một thẩm phán hòa giải sắp được bầu, thường thì một chi bộ Bỏ Phiếu Quyết Định chỉ cần năm mươi người là đủ để bầu ra ứng viên mà họ ưng ý. Ở bất kỳ cộng đồng nào như vậy, cũng đều có sẵn "nguyên liệu" cho đủ năm mươi người này. Họ chính là những gã đang chán ngấy mấy cái trò chính trị thịnh hành, những tham vọng và lý tưởng rẻ tiền của đám chính trị gia; chán cả chuyện tham nhũng, bê bối nơi công sở; chán cả cái cảnh bổ nhiệm nhân sự vô dụng, không có chút tư cách nào vào các vị trí quan trọng chỉ để trả ơn cho đảng; chán cả việc lách luật hoặc thẳng tay vi phạm luật công vụ. Năm mươi người này nằm trong số những kẻ đang xấu hổ về tình trạng hiện tại, những kẻ đã mất hy vọng vào việc thay đổi cục diện; những người mà chẳng thèm bén mảng đến phòng phiếu, chẳng buồn đi bầu; những người không thèm dự các buổi bầu cử sơ bộ, và nếu có đến đó thì cũng chỉ tổ bị làm nhục.

Năm mươi người đó tồn tại ở bất kỳ cộng đồng nhỏ nào; họ không được nhìn thấy, không được nghe thấy, chẳng ai đoái hoài--nhưng họ vẫn ở đó. Họ ở đó, mang theo khát khao chân thành và sâu sắc về một chính quyền tử tế, lành mạnh, và sẵn sàng cống hiến hết sức mình nếu có ai đó đưa ra cho họ một cách làm thực tế. Họ là những thương gia và chủ tiệm thầm lặng, đứng tuổi; họ là những thanh niên đang gây dựng sự nghiệp tại văn phòng bác sĩ, luật sư hay đằng sau quầy hàng; họ là những thợ lành nghề; họ là những người tổ chức và làm việc cho các tổ chức từ thiện của cộng đồng, các câu lạc bộ cải thiện xã hội và nghệ thuật, các khu định cư đại học, Hiệp hội Thanh niên Cơ đốc, thư viện lưu động; họ là những người đọc sách, khách quen của thư viện. Họ chưa từng thấy một buổi bầu cử sơ bộ nào, và họ có một sự ác cảm với các phòng phiếu.

7. Những người định lập ra một chi bộ Bỏ Phiếu Quyết Định thì đừng có bô bô cái miệng quảng cáo mục đích của mình; những âm mưu vì việc tốt, cũng như âm mưu làm điều ác, tốt nhất là nên thực hiện trong bí mật cho đến khi chắc chắn thành công. Hãy xem xét kết quả bỏ phiếu của hai Đảng Lớn và ghi chú lại số phiếu đa số của đảng thắng cuộc. Chính cái số đa số này là thứ mà nhóm Bỏ Phiếu Quyết Định phải vượt qua và triệt tiêu. Nếu tổng số phiếu là 1.000 và đa số là 50, thì những người khởi xướng nên đi vận động bí mật cho đến khi có đủ 75 hoặc 100 cái tên; khi đó họ có thể tổ chức lại mà chẳng cần lo lắng gì; cán cân quyền lực đã nằm trong tay họ, và chính thực tế này tự nó sẽ thu hút thêm thành viên. Nếu tổng số phiếu là 10.000 và đa số là 1.000, thì thủ tục cũng tương tự: phải đảm bảo có được con số hàng ngàn trở lên bằng cách vận động riêng trước khi ra mắt công khai.

Khi tổng số phiếu lên tới 1.000.000 thì số phiếu đa số khó mà vượt quá 30.000. Chỉ cần năm, sáu người vận động là bắt đầu lập danh sách được rồi; mỗi người được thuyết phục lại trở thành một người vận động tiếp, mười người quen ba người là có ba người tham gia; ba mươi người quen ba người mỗi người là có chín mươi, chín mươi người quen ba trăm, ba trăm người quen một ngàn, một ngàn người quen ba ngàn--cứ thế mà nhân lên; số lượng ba, bốn mươi ngàn người cần thiết có thể gom đủ trong mười ngày, chi bộ được thành lập, và lá phiếu quyết định của họ đã sẵn sàng, tự cam kết và đủ sức bầu ra người xuất sắc nhất trong số các ứng viên mà hai Đảng Lớn có thể đưa ra vào thời điểm đó hoặc sau này.

8. Ở mỗi phường của mỗi thành phố đều có đủ số "nguyên liệu" này để nắm giữ cán cân quyền lực trước hai Đảng Lớn trong một cuộc bầu cử cấp phường; ở mỗi thành phố đều có đủ người để quyết định xem ai trong số hai ứng viên sẽ trở thành thị trưởng; ở mỗi khu vực bầu cử quốc hội đều có đủ người để bầu ra Thống đốc; cũng như để bầu ra cơ quan lập pháp và chọn Thượng nghị sĩ Hoa Kỳ; và trên toàn nước Mỹ, có đủ người để tung ra Lá Phiếu Quyết Định chọn lựa giữa hai ứng viên của hai Đảng Lớn và đưa người đó ngồi vào ghế Tổng thống.

9. Từ cấp cảnh sát cho đến Tổng thống, chẳng có chức vụ nào mà hai Đảng Lớn không thể tìm ra những người tài năng, trong sạch và được lòng dân. Bất cứ khi nào cán cân quyền lực nằm trong tay một đảng thứ ba thường trực, không có ứng viên riêng và không có chức năng nào khác ngoài việc dồn toàn bộ lá phiếu của mình cho người xuất sắc nhất do phe Cộng hòa và Dân chủ đưa ra, thì hai đảng này chắc chắn sẽ phải chọn những người giỏi nhất mà họ có trong hàng ngũ. Một chính quyền tử tế, trong sạch sẽ theo đó mà ra đời, bất kể đảng phái của nó là gì; và cả đất nước sẽ hoàn toàn hài lòng.

CÁC CHI BỘ

Chi bộ sơ cấp--gọi là A--chỉ nên gồm 10 người. Thế là đủ, có thể họp ngay tại một ngôi nhà hoặc một cửa tiệm, và làm quen với nhau ngay lập tức. Họ có trong tay danh sách ứng viên của hai Đảng Lớn--Jones (Cộng hòa), Smith (Dân chủ). Nếu không đạt được sự đồng thuận--vì biết đâu cả hai ứng viên đều là người tốt và ngang ngửa nhau--thì hãy bỏ bảy phiếu cho Jones, ba phiếu cho Smith, chẳng hạn.

Họ bầu ra một trong mười người để đi gặp các đại biểu tương tự từ bất kỳ số lượng chi bộ A địa phương nào và nộp phiếu của mình. Cơ quan này--gọi là chi bộ B--sẽ kiểm đếm tổng số phiếu; lần này có thể đa số lại nghiêng về phía Smith. Các thành viên mang kết quả đó về cho các chi bộ A; và những chi bộ này, theo điều kiện tham gia, bắt buộc phải bỏ phiếu cho Smith.

Trong trường hợp bầu cử cấp tiểu bang, các cơ quan gồm nhiều chi bộ B sẽ bầu đại biểu vào một hội đồng tiểu bang, và hội đồng tiểu bang sẽ kiểm tra tổng số phiếu rồi đưa ra quyết định ủng hộ ứng viên Cộng hòa hay Dân chủ nào giành được đa số phiếu từ lá phiếu của nhóm Bỏ Phiếu Quyết Định.

Trong trường hợp tranh cử Tổng thống, hội đồng tiểu bang sẽ chỉ định đại biểu đi dự đại hội quốc gia, và những người này sẽ kiểm tra tổng số phiếu của nhóm Bỏ Phiếu Quyết Định rồi xác định và công bố lựa chọn của các tổ chức Bỏ Phiếu Quyết Định trên toàn quốc. Vào ngày bầu cử Tổng thống, các chi bộ A trên khắp cả nước sẽ bỏ phiếu cho các đại cử tri Tổng thống của Đảng đã được chỉ định.

Nếu độc giả thấy kế hoạch này ổn, hãy bắt đầu vận động riêng trong đám bạn bè và thử nghiệm thực tế luôn đi, đừng chờ đợi người khác bắt đầu. Nếu rơi vào tay những người coi quyền công dân là một trọng trách lớn lao mà kế hoạch này vẫn thất bại khi đem ra thử nghiệm, thì ta phải tìm cái khác, phải sáng tạo ra cái khác hay hơn; vì không thể để tình trạng chính trị hiện tại tiếp diễn mãi được, chẳng an toàn cũng chẳng ra làm sao. Tình hình có thể cải thiện, và người dân Mỹ nên rũ bỏ vẻ chán chường để hành động cho việc đó được thực hiện.

Nguồn: Gutenberg
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 27 tháng 8 năm 2026

« Lùi Tiến »

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.