Châu Âu và những miền đất khác

Lượt đọc: 86 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
GỬI NGƯỜI ĐANG NGỒI TRONG BÓNG TỐI (North American Review, 1901)

❊ ❊ ❊

Xem phần dẫn nhập của tập sách này để biết đôi điều về bài viết này và bài kế tiếp.

Lễ Giáng sinh sẽ rạng trên đất Mỹ, bao trùm lên một dân tộc tràn đầy hy vọng, khát vọng và niềm hân hoan. Trạng thái như vậy có nghĩa là sự thỏa mãn và hạnh phúc. Kẻ nào còn bới móc, càu nhàu ở đâu đó ngoài kia cũng chẳng mấy ai thèm nghe. Đa số người ta sẽ tự hỏi thằng cha đó bị làm sao vậy rồi bước tiếp.--New York Tribune, đêm Giáng sinh.

Từ tờ Sun, New York:

Mục đích của bài báo này không phải là để mô tả những tội ác khủng khiếp chống lại nhân loại dưới danh nghĩa Chính trị tại một số khu vực khét tiếng nhất phía Đông. Chúng không thể nào tả xiết, dù chỉ bằng lời. Nhưng ý định là để đám đông công dân, những kẻ ít nhiều thờ ơ ở cái đô thị xinh đẹp thuộc Thế giới Mới này, có được đôi chút khái niệm về sự tàn phá và hoang tàn gây ra cho đàn ông, đàn bà và trẻ em ở khu vực đông dân cư nhất và ít được biết đến nhất của thành phố. Tên tuổi, ngày tháng, và địa điểm có thể cung cấp cho những ai còn chút đức tin--hoặc cho bất kỳ ai cảm thấy mình bị oan ức. Đây là bản tường trình thẳng thắn về những gì ghi nhận và quan sát được, viết mà không cần xin phép và không hề tô vẽ.

Hãy tưởng tượng, nếu có thể, một khu vực của thành phố hoàn toàn bị thao túng bởi một gã, kẻ mà nếu không có sự cho phép của hắn thì chẳng một công việc làm ăn nào, dù chính đáng hay phi pháp, có thể được tiến hành; nơi mà công việc phi pháp được khuyến khích còn việc làm ăn chính đáng thì bị gạt bỏ; nơi những cư dân đứng đắn phải đóng chặt cửa nẻo trong những đêm hè, ngồi trong phòng với không khí ngột ngạt và nhiệt độ lên tới 100 độ F, thay vì cố gắng hứng chút gió thoảng ở những nơi hóng mát tự nhiên là bậc thềm nhà họ; nơi đàn bà trần như nhộng nhảy múa trên phố đêm khuya, và những gã đàn ông mất hết nhân tính lảng vảng như kền kền trong bóng tối để làm những "phi vụ" không chỉ được cho phép mà còn được cảnh sát khuyến khích; nơi trẻ sơ sinh bắt đầu được giáo dục bằng kiến thức về mại dâm, còn các bé gái được đào tạo những kỹ nghệ của Phryne; nơi các thiếu nữ Mỹ lớn lên với sự tinh tế của những gia đình Mỹ được đưa từ các thị trấn nhỏ ở ngoại ô, từ Massachusetts, Connecticut, và New Jersey về, rồi bị giữ làm tù binh, nhốt sau song sắt cho đến khi mất hết nhân dạng phụ nữ; nơi lũ trẻ trai được dạy cách chèo kéo cho phụ nữ tại các nhà chứa; nơi có hẳn một tổ chức thanh niên mà lẽ sống duy nhất là tha hóa các cô gái trẻ rồi đẩy họ vào các ổ điếm; nơi đàn ông đi dạo cùng vợ trên phố bị lăng mạ công khai; nơi trẻ con mắc bệnh người lớn là khách hàng chính của các bệnh viện và trạm xá; nơi mà chuyện giết người, cưỡng hiếp, cướp bóc và trộm cắp không bị trừng phạt là quy luật, chứ không phải ngoại lệ--nói tóm lại, nơi mà Phần thưởng của những hình thức Tệ nạn ghê tởm nhất chính là Lợi nhuận của giới chính trị gia.

Những tin tức sau đây từ Trung Quốc xuất hiện trên tờ Sun, New York, vào đêm Giáng sinh. Những chữ in nghiêng là của tôi:

Mục sư Ament, thuộc Ủy ban Truyền giáo Nước ngoài của Mỹ, đã trở về sau chuyến đi thu tiền bồi thường cho những thiệt hại do quân Nghĩa Hòa Đoàn gây ra. Đi đến đâu ông ta cũng ép người Trung Quốc phải trả tiền. Ông ta nói rằng tất cả giáo dân bản xứ của ông ta giờ đã được chu cấp đầy đủ. Ông ta quản lý 700 người trong số đó, và 300 người đã bị giết. Ông ta đã thu 300 lạng cho mỗi vụ sát hại này, và đã ép họ trả đủ cho tất cả tài sản thuộc về các giáo dân đã bị phá hủy. Ông ta còn đánh thuế phạt lên tới MƯỜI BA LẦN số tiền bồi thường. Số tiền này sẽ được dùng cho việc truyền bá Phúc âm.

Ông Ament tuyên bố rằng số tiền bồi thường ông thu được vẫn còn là khiêm tốn nếu so với số tiền phía Công giáo giành được, những người này ngoài tiền ra còn đòi thêm "mạng đền mạng". Họ thu 500 lạng cho mỗi vụ sát hại một giáo dân Công giáo. Tại huyện Wenchiu, 680 người Công giáo đã bị giết, và vì chuyện này, các giáo sĩ Công giáo châu Âu ở đây đòi 750.000 xâu tiền và 680 cái đầu.

Trong một cuộc trò chuyện, ông Ament đề cập đến thái độ của các nhà truyền giáo đối với người Trung Quốc. Ông nói:

“Tôi cực lực phủ nhận rằng các nhà truyền giáo là những kẻ báo thù, rằng họ thường xuyên hôi của, hay họ đã làm bất cứ điều gì kể từ sau cuộc bao vây mà hoàn cảnh không đòi hỏi. Tôi chỉ trích người Mỹ. Bàn tay mềm mỏng của người Mỹ không tốt bằng nắm đấm thép của người Đức. Nếu các người đối xử với người Trung Quốc bằng bàn tay mềm mỏng, họ sẽ tận dụng điều đó.”

“Lời tuyên bố rằng chính phủ Pháp sẽ trả lại số của cải mà lính Pháp cướp được là nguồn cơn của sự buồn cười lớn nhất ở đây. Lính Pháp cướp bóc một cách có hệ thống hơn cả lính Đức, và thực tế là ngày nay các giáo dân Công giáo, cầm cờ Pháp và trang bị súng hiện đại, đang đi cướp bóc các ngôi làng ở tỉnh Trực Lệ.”

Nhờ may mắn, chúng ta nhận được tất cả những tin vui này vào đêm Giáng sinh--đúng lúc để chúng ta ăn mừng ngày lễ với sự vui vẻ và nhiệt tình thích đáng. Tinh thần chúng ta bay bổng, và chúng ta thấy mình thậm chí có thể làm vài câu đùa: Lạng thì tôi thắng, Đầu thì các anh thua.

Mục sư Ament đáng kính của chúng ta quả là người phù hợp ở đúng nơi cần thiết. Điều chúng ta muốn ở các nhà truyền giáo của mình ngoài đó không phải là họ chỉ đại diện qua hành động và con người họ cho sự ân cần, dịu dàng, bác ái và tình yêu thương của tôn giáo chúng ta, mà họ còn phải đại diện cho tinh thần Mỹ. Người Mỹ cổ xưa nhất chính là người Pawnee. Lịch sử của Macallum viết rằng:

Khi một tay Boxer da trắng giết một người Pawnee và phá hoại tài sản của anh ta, những người Pawnee khác không bận tâm đi tìm hắn, họ giết bất cứ gã da trắng nào đi ngang qua; hơn nữa, họ bắt ngôi làng của gã da trắng đó phải trả cho những người thừa kế của người đã khuất giá trị tiền mặt đầy đủ của người đó, cộng với giá trị tiền mặt đầy đủ của tài sản bị phá hủy; họ còn bắt ngôi làng đó phải trả thêm gấp mười ba lần giá trị tài sản đó vào một quỹ để phổ biến tôn giáo Pawnee, thứ mà họ coi là tôn giáo tốt nhất trong tất cả các tôn giáo để làm dịu và nhân đạo hóa trái tim con người. Ý tưởng của họ là, chỉ công bằng và đúng đắn khi bắt kẻ vô tội phải chịu đau khổ thay cho kẻ có tội, và thà rằng chín mươi chín người vô tội chịu khổ còn hơn để một kẻ có tội thoát tội.

Mục sư Ament của chúng ta tỏ ra ghen tị một cách chính đáng với những người Công giáo tháo vát kia, những người không chỉ lấy được món tiền lớn cho mỗi kẻ cải đạo đã mất, mà còn được thêm "mạng đền mạng". Nhưng ông ta nên tự an ủi với suy nghĩ rằng toàn bộ số tiền họ đòi hỏi đều chui vào túi riêng của họ, trong khi ông ta, ít ích kỷ hơn, chỉ dành 300 lạng mỗi đầu người cho việc đó, và dâng toàn bộ mười ba lần số tiền bồi thường tài sản khổng lồ kia cho việc truyền bá Phúc âm. Sự cao thượng của ông ta đã giành được sự tán thành của quốc gia, và sẽ mang về cho ông ta một đài tưởng niệm. Hãy để ông ta hài lòng với những phần thưởng này. Chúng ta đều quý trọng ông vì đã dũng cảm bảo vệ những đồng nghiệp truyền giáo khỏi những lời buộc tội thổi phồng vốn đang bắt đầu làm chúng ta phiền lòng, nhưng nhờ lời chứng của ông mà chúng ta giờ đây có thể chiêm nghiệm chúng mà không thấy đau đớn đáng kể nào. Bởi giờ đây chúng ta biết rằng, ngay cả trước cuộc bao vây, các nhà truyền giáo không "thường xuyên" đi hôi của, và rằng, "kể từ sau cuộc bao vây", họ đã hành xử khá tử tế, ngoại trừ khi "hoàn cảnh" ép buộc họ. Tôi đang thu xếp để làm đài tưởng niệm. Tiền quyên góp cho nó có thể gửi đến Ủy ban Mỹ; thiết kế có thể gửi cho tôi. Thiết kế phải diễn tả một cách ẩn dụ Mười ba lần Số tiền bồi thường, và Mục đích mà số tiền đó bị cưỡng đoạt; về phần Trang trí, các thiết kế phải trưng ra 680 Cái đầu, được sắp đặt sao cho tạo hiệu ứng dễ chịu và đẹp mắt; bởi người Công giáo đã làm rất tốt, và xứng đáng được ghi nhận trong đài tưởng niệm. Có thể gợi ý các khẩu hiệu, nếu tìm được câu nào bao quát được vấn đề một cách thỏa đáng.

Tài nghệ tài chính của ông Ament trong việc vắt kiệt khoản bồi thường gấp mười ba lần từ những người nông dân nghèo khổ để bù đắp cho lỗi lầm của kẻ khác, từ đó kết án họ cùng vợ con, những đứa trẻ vô tội, vào cảnh chết đói không thể tránh khỏi và cái chết từ từ, chỉ để số tiền máu thu được đó có thể "được dùng cho việc truyền bá Phúc âm", không làm tôi mất bình tĩnh; mặc dù hành động và lời nói đó, khi đặt cạnh nhau, tạo thành một sự phạm thượng ghê tởm và to lớn đến mức, không nghi ngờ gì nữa, không thể tìm thấy cặp đôi tương xứng trong lịch sử thời này hay thời đại nào khác. Tuy nhiên, nếu một người giáo dân làm điều đó và biện minh bằng những lời lẽ đó, tôi biết tôi đã rùng mình rồi. Hoặc, nếu chính tôi làm điều đó và tự mình nói những lời đó--Tuy nhiên, ý nghĩ đó thật không thể nghĩ nổi, mặc dù vài kẻ thiếu hiểu biết cho rằng tôi là người bất kính. Đôi khi một mục sư được thụ phong lại ra tay phạm thượng. Khi điều đó xảy ra, người giáo dân không có cửa; họ chẳng có cơ hội nào cả.

Chúng ta có lời đảm bảo đầy nhiệt huyết của ông Ament rằng các nhà truyền giáo không hề "báo thù". Hãy hy vọng và cầu nguyện rằng họ sẽ không bao giờ trở nên như vậy, mà sẽ duy trì cái khí chất công bằng, chính trực và dịu dàng đến mức gần như bệnh hoạn đang đem lại sự hài lòng lớn lao cho người anh em và nhà vô địch của họ ngày nay.

Sau đây là tin từ tờ New York Tribune đêm Giáng sinh. Nó đến từ phóng viên của tờ báo đó tại Tokyo. Nghe thật kỳ lạ và trơ trẽn, nhưng người Nhật dù sao cũng mới chỉ văn minh một phần thôi. Khi họ trở nên văn minh hoàn toàn, họ sẽ không nói như vậy đâu:

Vấn đề truyền giáo, tất nhiên, chiếm vị trí hàng đầu trong cuộc thảo luận. Giờ đây người ta cảm thấy điều cốt yếu là các cường quốc phương Tây phải nhận thức được tình cảm ở đây, rằng những cuộc xâm lăng tôn giáo vào các quốc gia phương Đông bởi các tổ chức phương Tây hùng mạnh chẳng khác nào các chuyến viễn chinh cướp bóc, và không chỉ cần bị phản đối, mà còn cần phải áp dụng các biện pháp nghiêm khắc để đàn áp. Cảm giác ở đây là các tổ chức truyền giáo cấu thành một mối đe dọa thường trực đối với quan hệ quốc tế hòa bình.

Chúng ta có nên làm thế không? Ý tôi là, chúng ta có nên tiếp tục ban phát Nền văn minh của mình cho những dân tộc đang ngồi trong bóng tối, hay là hãy để những kẻ khốn khổ đó được yên? Chúng ta có nên cứ hùng hổ tiến tới theo cái cách sùng đạo, ồn ào như xưa, và đưa thế kỷ mới vào cuộc chơi; hay là chúng ta nên tỉnh táo lại, ngồi xuống và suy nghĩ kỹ trước đã? Chẳng phải sẽ thận trọng hơn nếu chúng ta gom hết các công cụ Văn minh của mình lại, xem còn tồn kho bao nhiêu Hạt cườm thủy tinh và Thần học, và Súng máy Maxim và Sách Thánh ca, và Rượu Gin thương mại và Ngọn đuốc Tiến bộ và Ánh sáng (loại có thể điều chỉnh bằng sáng chế, dùng để đốt làng rất tiện mỗi khi cần), rồi cân đối sổ sách, tính toán lợi nhuận và thua lỗ, để chúng ta có thể quyết định một cách thông minh xem nên tiếp tục kinh doanh hay bán tháo tài sản và dùng số tiền thu được để bắt đầu một Chương trình Văn minh mới?

Mở rộng các Phúc lành của Văn minh tới Người anh em đang Ngồi trong bóng tối là một thương vụ tốt và nhìn chung đã đem lại lợi nhuận; và vẫn còn tiền trong đó, nếu được vận hành cẩn thận--nhưng theo đánh giá của tôi, không đủ để khiến bất kỳ rủi ro đáng kể nào trở nên đáng giá. Những Người Ngồi trong bóng tối đang trở nên quá khan hiếm--quá khan hiếm và quá nhút nhát. Và thứ bóng tối còn sót lại hiện nay thực sự chỉ ở chất lượng trung bình, và không đủ tối cho cuộc chơi. Phần lớn những Người Ngồi trong bóng tối đó đã được cung cấp nhiều ánh sáng hơn mức tốt cho họ hoặc có lợi cho chúng ta. Chúng ta đã thiếu khôn ngoan.

Quỹ Tín thác Phúc lành-của-Văn minh, nếu được quản lý một cách khôn ngoan và thận trọng, thật là tuyệt vời. Có nhiều tiền hơn, nhiều lãnh thổ hơn, nhiều chủ quyền hơn, và các loại lợi lộc khác trong đó, so với bất kỳ trò chơi nào khác đang được chơi. Nhưng thế giới Thiên chúa giáo gần đây đã chơi trò này một cách tồi tệ, và theo ý tôi, chắc chắn sẽ phải chịu thiệt vì điều đó. Cô ta đã quá ham hố giành lấy từng đồng cược xuất hiện trên bàn xanh, đến nỗi những Người Ngồi trong bóng tối đã nhận ra điều đó--họ đã nhận ra, và bắt đầu tỏ vẻ lo ngại. Họ đã trở nên nghi ngờ các Phúc lành của Văn minh. Hơn thế nữa--họ đã bắt đầu xem xét chúng. Điều này không hay chút nào. Các Phúc lành của Văn minh đều ổn cả, và là một tài sản thương mại tốt; không thể có gì tốt hơn, trong ánh sáng mờ ảo. Trong loại ánh sáng phù hợp, và ở một khoảng cách thích hợp, với hàng hóa hơi bị lệch tiêu cự, chúng đem lại màn trình diễn đáng mong đợi này cho những Quý ông đang Ngồi trong bóng tối:

Tình yêu, Luật pháp và Trật tự,

Công lý, Tự do,

Sự dịu dàng, Bình đẳng,

Cơ đốc giáo, Giao dịch danh dự,

Bảo vệ kẻ yếu, Lòng thương xót,

Sự chừng mực, Giáo dục,

--và vân vân.

Đấy. Nó có ngon không? Thưa ngài, nó là miếng bánh ngọt. Nó sẽ dụ được bất cứ tên ngốc nào đang ngồi trong bóng tối ở bất cứ đâu vào trại. Nhưng không phải nếu chúng ta làm giả nó. Cần phải nhấn mạnh vào điểm đó. Thương hiệu này hoàn toàn chỉ dành cho Xuất khẩu--rõ ràng là vậy. Rõ ràng là vậy. Riêng tư và kín đáo mà nói, nó chẳng phải là thứ gì như vậy cả. Riêng tư và kín đáo mà nói, nó chỉ là cái vỏ bên ngoài, vui tươi, xinh xắn và hấp dẫn, phô bày những mẫu mã đặc biệt của nền Văn minh của chúng ta mà chúng ta dành riêng cho Tiêu thụ Nội địa, trong khi bên trong kiện hàng là Thứ Thật mà Khách hàng Ngồi trong bóng tối mua bằng máu, nước mắt, đất đai và tự do của chính họ. Thứ Thật đó, quả thực, là Văn minh, nhưng nó chỉ dành cho Xuất khẩu. Có sự khác biệt nào giữa hai thương hiệu không? Trong một số chi tiết thì có.

Chúng ta đều biết rằng Công việc kinh doanh đang bị hủy hoại. Lý do không khó tìm. Đó là vì ông McKinley, ông Chamberlain, và Hoàng đế, và Nga hoàng và người Pháp của chúng ta đã xuất khẩu Thứ Thật mà không có lớp vỏ bên ngoài. Điều này tệ cho Trò chơi. Nó cho thấy rằng những người chơi mới này của trò chơi không đủ am hiểu về nó.

Thật đau lòng khi chứng kiến và ghi nhận những nước đi sai lầm, chúng quá kỳ quặc và vụng về. Ông Chamberlain tạo ra một cuộc chiến từ những chất liệu quá thiếu thốn và quá viển vông đến nỗi chúng khiến những người trong rạp phải than vãn còn khán giả trên gác thì cười nghiêng ngả, và ông ta cố gắng thuyết phục bản thân rằng đó không thuần túy là một vụ cướp bóc cá nhân vì tiền, mà có chút gì đó đáng kính mơ hồ, xa xôi ở đâu đó, nếu chỉ có thể tìm thấy điểm đó; và rằng, dần dần, ông ta có thể cọ rửa lá cờ sạch sẽ trở lại sau khi đã kéo lê nó qua bùn đất, và làm cho nó tỏa sáng và rực rỡ trên vòm trời một lần nữa như nó đã từng tỏa sáng và rực rỡ ở đó cả ngàn năm trong sự tôn trọng của thế giới cho đến khi ông ta đặt bàn tay không trung thành của mình lên đó. Đó là lối chơi tồi--tồi tệ. Vì nó phơi bày Thứ Thật cho Những kẻ Ngồi trong bóng tối, và họ nói: "Cái gì! Cơ đốc giáo chống lại Cơ đốc giáo? Và chỉ vì tiền? Đây có phải là một trường hợp của sự cao thượng, khoan dung, tình yêu, sự dịu dàng, lòng thương xót, bảo vệ kẻ yếu--cuộc tấn công kỳ lạ và phô trương quá mức này của một con voi vào một tổ chuột đồng, với lý do rằng lũ chuột đã rít lên một sự xấc xược với nó--hành vi mà "không chính phủ biết tự trọng nào có thể để yên không trả đũa"? như ông Chamberlain đã nói. Đó có phải là cái cớ tốt trong một vụ nhỏ, khi nó không phải là cái cớ tốt trong một vụ lớn?--vì mới gần đây thôi, Nga đã xúc phạm con voi ba lần và vẫn sống sót và không bị trừng phạt. Đây là Văn minh và Tiến bộ ư? Nó có phải là thứ gì đó tốt hơn những gì chúng ta đang sở hữu không? Những cuộc càn quét, đốt phá và biến những vùng đất thành sa mạc ở Transvaal này--đây có phải là một sự cải thiện so với bóng tối của chúng ta? Liệu có thể là có hai loại Văn minh--một cho tiêu thụ trong nước và một cho thị trường ngoại đạo?"

Sau đó, Những kẻ Ngồi trong bóng tối cảm thấy phiền muộn, và lắc đầu; và họ đọc đoạn trích này từ lá thư của một người lính Anh, kể lại những chiến tích của anh ta trong một trong những chiến thắng của Methuen, vài ngày trước sự kiện Magersfontein, và họ lại phiền muộn lần nữa:

Chúng tôi xông lên đồi và tràn vào chiến hào, và người Boer thấy chúng tôi đã tóm được họ; vì vậy họ bỏ súng xuống và quỳ gối, chắp tay cầu xin lòng thương xót. Và chúng tôi đã ban cho họ--bằng cái thìa dài.

Cái thìa dài chính là lưỡi lê. Xem tờ Lloyd’s Weekly, London, những ngày đó. Cùng số báo đó--và cùng một cột đó--chứa đựng một số lời châm biếm hoàn toàn vô thức dưới hình thức những lời khiển trách cay đắng và sốc trước sự tàn bạo và vô nhân đạo của người Boer!

Tiếp theo, gây thiệt hại nặng nề cho chúng ta, Hoàng đế bắt đầu chơi trò chơi mà không nắm vững nó trước. Ông ta mất hai nhà truyền giáo trong một cuộc bạo loạn ở Sơn Đông, và trong bản báo cáo của mình, ông ta đã tính phí quá cao cho họ. Trung Quốc phải trả một trăm nghìn đô la cho mỗi người trong số họ, bằng tiền mặt; mười hai dặm lãnh thổ, bao gồm vài triệu dân và trị giá hai mươi triệu đô la; và phải xây một đài tưởng niệm, và cả một nhà thờ Cơ đốc giáo; trong khi người dân Trung Quốc vốn dĩ có thể được tin tưởng là sẽ nhớ đến các nhà truyền giáo mà không cần sự trợ giúp của những đài tưởng niệm đắt đỏ này. Tất cả đây là lối chơi tồi. Tồi, vì nó sẽ không, và không thể, và sẽ không bao giờ, bây giờ hay mãi mãi, lừa dối được Người Ngồi trong bóng tối. Anh ta biết đó là một sự tính phí quá mức. Anh ta biết rằng một nhà truyền giáo cũng giống như bất kỳ người đàn ông nào khác: anh ta chỉ đáng giá bằng số tiền bạn có thể bỏ ra để thay thế vị trí của anh ta, không hơn. Anh ta hữu ích, nhưng bác sĩ cũng hữu ích, cảnh sát trưởng cũng hữu ích, biên tập viên cũng hữu ích; nhưng một Hoàng đế công minh không thu mức giá chiến tranh cho những người như vậy. Một nhà truyền giáo cần cù, thông minh nhưng vô danh, và một biên tập viên nông thôn cần cù, thông minh thì đáng giá nhiều, và chúng ta biết điều đó; nhưng họ không đáng giá cả trái đất. Chúng ta quý trọng một biên tập viên như vậy, và chúng ta rất tiếc khi thấy anh ta ra đi; nhưng, khi anh ta ra đi, chúng ta nên coi mười hai dặm lãnh thổ, và một nhà thờ, và cả một gia tài, là sự đền bù quá mức cho sự mất mát của anh ta. Ý tôi là, nếu đó là một biên tập viên Trung Quốc, và chúng ta phải dàn xếp cho anh ta. Đó không phải là con số phù hợp cho một biên tập viên hay một nhà truyền giáo; người ta có thể mua được những vị vua đã lỗi thời với giá rẻ hơn. Đó là lối chơi tồi về phía Hoàng đế. Nó đã lấy được tài sản này, đúng vậy; nhưng nó gây ra cuộc nổi dậy ở Trung Quốc, cuộc nổi dậy đầy phẫn nộ của những người yêu nước bị bôi nhọ ở Trung Quốc, quân Nghĩa Hòa Đoàn. Kết quả thật đắt đỏ đối với Đức, và đối với những Kẻ Gieo rắc Tiến bộ và các Phúc lành của Văn minh khác.

Yêu cầu của Hoàng đế đã được trả, tuy nhiên đó vẫn là lối chơi tồi, vì nó chắc chắn sẽ gây ra tác động xấu đến những Người Ngồi trong bóng tối ở Trung Quốc. Họ sẽ suy ngẫm về sự kiện này, và có khả năng sẽ nói: "Văn minh thật duyên dáng và xinh đẹp, vì đó là danh tiếng của nó; nhưng liệu chúng ta có đủ khả năng chi trả cho nó không? Có những người Trung Quốc giàu có, có lẽ họ có thể chi trả; nhưng loại thuế này không đánh vào họ, nó đánh vào những người nông dân ở Sơn Đông; chính họ là những người phải trả số tiền khổng lồ này, trong khi tiền công của họ chỉ có bốn xu một ngày. Đây có phải là một nền văn minh tốt hơn của chúng ta, và thánh thiện hơn, cao quý hơn không? Đây không phải là sự tham lam sao? Đây không phải là sự tống tiền sao? Liệu Đức có thu của Mỹ hai trăm nghìn đô la cho hai nhà truyền giáo, và lắc nắm đấm thép trước mặt cô ta, và gửi tàu chiến, và gửi binh lính, và nói: 'Chiếm lấy mười hai dặm lãnh thổ, trị giá hai mươi triệu đô la, như tiền trả thêm cho các nhà truyền giáo; và bắt những nông dân đó xây một đài tưởng niệm cho các nhà truyền giáo, và một nhà thờ Cơ đốc giáo đắt đỏ để tưởng nhớ họ?' Và sau đó liệu Đức có nói với binh lính của mình: 'Hãy hành quân qua Mỹ và tàn sát, không tha một ai; hãy làm cho khuôn mặt Đức ở đó, như khuôn mặt Hun của chúng ta ở đây, trở thành nỗi kinh hoàng trong một ngàn năm; hãy hành quân qua Đại Cộng hòa và tàn sát, tàn sát, tàn sát, khắc một con đường cho tôn giáo bị xúc phạm của chúng ta qua trái tim và ruột gan của nó?' Liệu Đức có làm như thế này với Mỹ, với Anh, với Pháp, với Nga? Hay chỉ với Trung Quốc, kẻ bất lực--bắt chước cuộc tấn công của con voi vào lũ chuột đồng? Liệu chúng ta có nên đầu tư vào Nền văn minh này--Nền văn minh đã gọi Napoleon là kẻ cướp vì đã lấy đi những con ngựa đồng của Venice, nhưng lại đánh cắp những công cụ thiên văn cổ đại của chúng ta khỏi các bức tường, và đi cướp bóc như những tên cướp thông thường--nghĩa là, tất cả lính ngoại bang trừ lính Mỹ; và (trừ người Mỹ) tấn công những ngôi làng sợ hãi và gửi điện tín kết quả về cho các tờ báo vui mừng ở quê nhà mỗi ngày: 'Tổn thất của Trung Quốc, 450 người chết; tổn thất của chúng ta, một sĩ quan và hai người bị thương. Sẽ tiến hành chống lại ngôi làng lân cận vào ngày mai, nơi có tin báo về một vụ thảm sát.' Chúng ta có đủ khả năng chi trả cho Văn minh không?"

Và tiếp theo Nga phải đi và chơi trò chơi một cách thiếu khôn ngoan. Cô ta xúc phạm Anh một hoặc hai lần--với Người Ngồi trong bóng tối quan sát và ghi nhận; bằng sự hỗ trợ tinh thần của Pháp và Đức, cô ta cướp của Nhật chiến lợi phẩm kiếm được một cách khó nhọc, tất cả đều ngập trong máu Trung Quốc--Lữ Thuận--với Người đó lại quan sát và ghi nhận; sau đó cô ta chiếm Mãn Châu, càn quét các ngôi làng của nó, và làm tắc nghẽn con sông lớn của nó bằng những xác chết sưng phồng của vô số nông dân bị tàn sát--Người đó vẫn kinh ngạc quan sát và ghi nhận. Và có lẽ anh ta đang tự nhủ: "Đây lại là một Cường quốc Văn minh nữa, với lá cờ của Hoàng tử Hòa bình trong một tay và giỏ cướp bóc cùng con dao đồ tể trong tay kia. Chẳng lẽ không có sự cứu rỗi nào cho chúng ta ngoài việc chấp nhận Văn minh và tự nâng mình xuống ngang tầm với nó?"

Và dần dần nước Mỹ xuất hiện, và Bậc thầy Trò chơi của chúng ta chơi nó một cách tồi tệ--chơi nó như ông Chamberlain đang chơi ở Nam Phi. Đó là một sai lầm khi làm điều đó; hơn nữa, đó là một sai lầm hoàn toàn không ngờ tới ở một Bậc thầy đang chơi nó rất giỏi ở Cuba. Ở Cuba, ông ta đang chơi trò chơi Mỹ thông thường và chính thống, và nó đang thắng, vì không có cách nào đánh bại nó. Bậc thầy, khi chiêm ngưỡng Cuba, nói: "Đây là một quốc gia nhỏ bé bị áp bức và không có bạn bè đang sẵn sàng chiến đấu để được tự do; chúng ta hợp tác, và dốc toàn lực của bảy mươi triệu người đồng cảm và nguồn lực của Hoa Kỳ: chơi đi!" Không gì ngoài châu Âu hợp lại mới có thể đối chọi với nước đi đó: và châu Âu không thể hợp nhất về bất cứ điều gì. Ở đó, tại Cuba, ông ta đang tuân theo những truyền thống vĩ đại của chúng ta theo cách khiến chúng ta rất tự hào về ông ta, và tự hào về sự bất mãn sâu sắc mà lối chơi của ông ta đang khơi dậy ở lục địa châu Âu. Được thôi thúc bởi một nguồn cảm hứng cao cả, ông ta đã thốt ra những lời đầy khuấy động tuyên bố rằng việc thôn tính cưỡng ép là "sự xâm lược tội phạm"; và trong lời tuyên bố đó đã bắn một "phát súng vang dội khắp thế giới" khác. Ký ức về câu nói hay ho đó sẽ không bị vượt qua bởi ký ức về bất kỳ hành động nào của ông ta ngoại trừ một hành động--rằng ông ta đã quên nó trong vòng mười hai tháng, và cả phúc âm danh dự của nó cùng với nó.

Vì, ngay sau đó, cám dỗ Philippine xuất hiện. Nó rất mạnh; nó quá mạnh, và ông ta đã phạm phải sai lầm tồi tệ đó: ông ta chơi trò chơi châu Âu, trò chơi Chamberlain. Thật đáng tiếc; thật là đáng tiếc, sai lầm đó; sai lầm đau đớn đó, sai lầm không thể cứu vãn đó. Vì đó chính là nơi và thời điểm để chơi lại trò chơi Mỹ. Và không tốn kém gì cả. Những phần thưởng hậu hĩnh cũng đang chờ được thu hoạch; hậu hĩnh và vĩnh cửu; không thể phá hủy; một gia tài có thể truyền lại mãi mãi cho những đứa con của lá cờ. Không phải đất đai, không phải tiền bạc, không phải quyền thống trị--không, một thứ đáng giá gấp nhiều lần đống rác đó: phần của chúng ta, cảnh tượng của một quốc gia gồm những nô lệ bị quấy rối và ngược đãi lâu ngày được giải phóng nhờ ảnh hưởng của chúng ta; phần của hậu thế chúng ta, ký ức vàng son về hành động đẹp đẽ đó. Trò chơi nằm trong tay chúng ta. Nếu nó được chơi theo luật lệ Mỹ, Dewey đã ra khơi khỏi Manila ngay khi ông phá hủy hạm đội Tây Ban Nha--sau khi treo một tấm biển trên bờ đảm bảo tài sản và tính mạng của người nước ngoài chống lại thiệt hại bởi người Philippines, và cảnh báo các Cường quốc rằng việc can thiệp vào những người yêu nước được giải phóng sẽ bị coi là một hành động thiếu thân thiện đối với Hoa Kỳ. Các Cường quốc không thể hợp nhất, ngay cả trong một nguyên nhân tồi tệ, và tấm biển đó sẽ không bị quấy rầy.

Dewey có thể đã đi lo công việc của mình ở nơi khác, và để quân đội Philippines có năng lực bỏ đói đơn vị đồn trú Tây Ban Nha nhỏ bé và gửi nó về nhà, và để các công dân Philippines thiết lập hình thức chính phủ mà họ có thể ưa thích, và giải quyết với các tu sĩ và những tài sản đáng ngờ của họ theo ý tưởng về sự công bằng và chính nghĩa của người Philippines--những ý tưởng mà từ đó đã được kiểm chứng và thấy rằng thuộc hàng cao như bất kỳ ý tưởng nào đang thịnh hành ở châu Âu hay Mỹ.

Nhưng chúng ta đã chơi trò chơi Chamberlain, và đánh mất cơ hội để thêm một Cuba khác và một hành động đáng kính khác vào hồ sơ tốt đẹp của chúng ta.

Càng xem xét sai lầm này, chúng ta càng thấy rõ rằng nó sẽ gây hại cho Công việc kinh doanh. Người Ngồi trong bóng tối gần như chắc chắn sẽ nói: "Có điều gì đó kỳ lạ về việc này--kỳ lạ và không thể giải thích được. Chắc chắn phải có hai nước Mỹ: một nước giải phóng tù nhân, và một nước tước đoạt sự tự do mới giành được của một người từng là tù nhân, rồi gây sự với anh ta mà không có căn cứ gì; sau đó giết anh ta để lấy đất của anh ta."

Sự thật là, Người Ngồi trong bóng tối đang nói những điều như vậy; và vì lợi ích của Công việc kinh doanh, chúng ta phải thuyết phục anh ta nhìn nhận vấn đề Philippine theo một cách khác và lành mạnh hơn. Chúng ta phải sắp xếp các ý kiến cho anh ta. Tôi tin rằng điều đó có thể làm được; vì ông Chamberlain đã sắp xếp ý kiến của nước Anh về vấn đề Nam Phi, và đã làm điều đó một cách rất khéo léo và thành công. Ông ta đã trình bày các sự kiện--một vài trong số các sự kiện--và cho những người cả tin đó thấy các sự kiện có nghĩa là gì. Ông ta thực hiện điều đó theo thống kê, đó là một cách hay. Ông ta sử dụng công thức: "Hai lần 2 là 14, và 2 từ 9 còn lại 35." Những con số rất hiệu quả; những con số sẽ thuyết phục những người được chọn.

Bây giờ, kế hoạch của tôi còn táo bạo hơn cả kế hoạch của ông Chamberlain, mặc dù có vẻ là một bản sao của nó. Chúng ta hãy thành thật hơn ông Chamberlain; chúng ta hãy trình bày một cách táo bạo toàn bộ các sự kiện, không né tránh cái nào, rồi giải thích chúng theo công thức của ông Chamberlain. Sự trung thực táo bạo này sẽ làm kinh ngạc và lóa mắt Người Ngồi trong bóng tối, và anh ta sẽ chấp nhận Lời giải thích trước khi tầm nhìn tinh thần của anh ta kịp lấy lại tiêu cự. Chúng ta hãy nói với anh ta:

"Trường hợp của chúng tôi rất đơn giản. Vào ngày 1 tháng 5, Dewey đã phá hủy hạm đội Tây Ban Nha. Điều này để lại Quần đảo trong tay những người chủ thực sự và hợp pháp của nó, quốc gia Philippines. Quân đội của họ có 30.000 người, và họ có đủ năng lực để đánh bại hoặc bỏ đói đơn vị đồn trú Tây Ban Nha nhỏ bé; sau đó người dân có thể thiết lập một chính phủ theo ý muốn của riêng họ. Truyền thống của chúng tôi yêu cầu Dewey lúc này nên cắm tấm biển cảnh báo của mình, và rời đi. Nhưng Bậc thầy Trò chơi tình cờ nghĩ ra một kế hoạch khác--kế hoạch châu Âu. Ông ta hành động theo nó. Đó là, gửi một đội quân--có vẻ như để giúp những người yêu nước bản xứ hoàn tất cuộc đấu tranh giành độc lập lâu dài và dũng cảm của họ, nhưng thực sự là để lấy đất của họ và giữ lấy nó. Nghĩa là, vì lợi ích của Tiến bộ và Văn minh. Kế hoạch phát triển, từng bước một, và khá thỏa đáng. Chúng ta đã ký một liên minh quân sự với những người Philippines cả tin, và họ bao vây Manila ở phía đất liền, và nhờ sự giúp đỡ quý giá của họ, nơi này, với đơn vị đồn trú gồm 8.000 hoặc 10.000 người Tây Ban Nha, đã bị chiếm giữ--một việc mà chúng ta không thể hoàn thành nếu không có sự giúp đỡ vào thời điểm đó. Chúng ta có được sự giúp đỡ của họ bằng--bằng sự khéo léo. Chúng ta biết họ đang chiến đấu cho nền độc lập của mình, và rằng họ đã làm điều đó trong hai năm. Chúng ta biết họ cho rằng chúng ta cũng đang chiến đấu cho sự nghiệp cao cả của họ--giống như chúng ta đã giúp người Cuba chiến đấu cho độc lập của Cuba--và chúng ta để họ tiếp tục nghĩ như vậy. Cho đến khi

Manila là của chúng ta và chúng ta có thể xoay xở mà không cần họ. Sau đó, chúng ta lộ bài. Tất nhiên, họ ngạc nhiên--điều đó là tự nhiên; ngạc nhiên và thất vọng; thất vọng và đau buồn. Đối với họ, điều đó trông có vẻ không-Mỹ; không đặc trưng; xa lạ với những truyền thống đã được thiết lập của chúng ta. Và điều này cũng tự nhiên; vì chúng ta chỉ đang chơi Trò chơi Mỹ ở nơi công cộng--trong riêng tư thì đó là trò chơi châu Âu. Nó được thực hiện rất khéo léo, rất khéo léo, và nó làm họ bối rối. Họ không thể hiểu được nó; vì chúng ta đã rất thân thiện--thậm chí rất trìu mến--với những người yêu nước đơn giản đó! Chính chúng ta, chúng ta đã đưa lãnh đạo của họ, anh hùng của họ, niềm hy vọng của họ, Washington của họ--Aguinaldo trở về từ cuộc lưu đày; đưa anh ta trong một tàu chiến, với sự tôn trọng cao, dưới sự che chở và hiếu khách thiêng liêng của lá cờ; đưa anh ta trở về và trả lại cho người dân của anh ta, và nhận được lòng biết ơn cảm động và hùng hồn của họ vì điều đó. Vâng, chúng ta đã rất thân thiện với họ, và đã khích lệ họ bằng rất nhiều cách! Chúng ta đã cho họ mượn súng và đạn dược; trao đổi ý kiến với họ; trao đổi những lời lịch sự dễ chịu với họ; đặt những người ốm yếu và bị thương của chúng ta dưới sự chăm sóc tử tế của họ; giao những tù nhân Tây Ban Nha của chúng ta vào tay nhân đạo và trung thực của họ; chiến đấu vai kề vai với họ chống lại "kẻ thù chung" (cụm từ của chúng ta); ca ngợi lòng dũng cảm của họ, ca ngợi sự hào hiệp của họ, ca ngợi lòng nhân từ của họ, ca ngợi hành vi cao đẹp và đáng kính của họ; mượn chiến hào của họ, mượn những vị trí mạnh mà họ đã chiếm được từ người Tây Ban Nha trước đó; cưng chiều họ, nói dối họ--tuyên bố chính thức rằng lực lượng trên bộ và hải quân của chúng ta đến để mang lại cho họ tự do và thay thế Chính phủ Tây Ban Nha tồi tệ--lừa dối họ, sử dụng họ cho đến khi chúng ta không còn cần họ nữa; sau đó chế nhạo quả cam đã bị hút hết nước và vứt bỏ nó. Chúng ta giữ những vị trí mà chúng ta đã lừa gạt họ để chiếm lấy; dần dần, chúng ta di chuyển một lực lượng về phía trước và chồng lấn lên vùng đất của người yêu nước--một ý nghĩ khôn ngoan, vì chúng ta cần rắc rối, và điều này sẽ tạo ra nó. Một người lính Philippines, băng qua vùng đất, nơi không ai có quyền cấm anh ta, đã bị lính gác của chúng ta bắn. Những người yêu nước bị quấy rối đã phẫn nộ điều này bằng vũ khí, mà không đợi để biết liệu Aguinaldo, người đang vắng mặt, có chấp thuận hay không. Aguinaldo không chấp thuận; nhưng điều đó chẳng ích gì. Điều chúng ta muốn, vì lợi ích của Tiến bộ và Văn minh, là Quần đảo, không bị cản trở bởi những người yêu nước đang đấu tranh cho độc lập; và Chiến tranh là thứ chúng ta cần. Chúng ta nắm lấy cơ hội của mình. Đó lại là trường hợp của ông Chamberlain--ít nhất là về động cơ và ý định của nó; và chúng ta đã chơi trò chơi một cách khéo léo như chính ông ta đã chơi."

Tại thời điểm này trong bản tuyên bố sự thật thẳng thắn của chúng ta với Người Ngồi trong bóng tối, chúng ta nên thêm vào một chút mật ngọt thương mại về các Phúc lành của Văn minh--để thay đổi, và để làm mới tinh thần của anh ta--sau đó tiếp tục câu chuyện của chúng ta:

"Chúng ta và những người yêu nước đã chiếm Manila, quyền sở hữu của Tây Ban Nha đối với Quần đảo và chủ quyền của bà ta đối với nó đã kết thúc--bị xóa sổ--bị tiêu diệt--không còn một mảnh vải hay mảnh vụn nào còn sót lại. Chính lúc đó chúng ta đã nghĩ ra ý tưởng hài hước một cách thần thánh là mua cả hai bóng ma này từ Tây Ban Nha! [Thật an toàn khi thú nhận điều này với Người Ngồi trong bóng tối, vì cả anh ta hay bất kỳ người tỉnh táo nào khác sẽ không tin điều đó.] Trong việc mua những con ma đó với giá hai mươi triệu, chúng ta cũng đã ký hợp đồng chăm sóc các tu sĩ và những tài sản tích lũy của họ. Tôi nghĩ chúng ta cũng đã đồng ý truyền bá bệnh phong và đậu mùa, nhưng về điều này thì có nghi ngờ. Nhưng điều đó không quan trọng; những người bị các tu sĩ hành hạ không bận tâm đến những căn bệnh khác.

"Với Hiệp ước của chúng ta đã được phê chuẩn, Manila đã bị khuất phục, và những Bóng ma của chúng ta đã được đảm bảo, chúng ta không còn sử dụng Aguinaldo và những người chủ của Quần đảo nữa. Chúng ta đã ép buộc một cuộc chiến, và chúng ta đã săn đuổi vị khách và đồng minh của nước Mỹ qua các khu rừng và đầm lầy kể từ đó."

Tại thời điểm này trong câu chuyện, sẽ tốt nếu khoe khoang một chút về công việc chiến tranh và sự anh hùng của chúng ta trên chiến trường, để làm cho màn trình diễn của chúng ta trông đẹp đẽ như của nước Anh ở Nam Phi; nhưng tôi tin rằng tốt nhất không nên nhấn mạnh điều này quá mức. Chúng ta phải thận trọng. Tất nhiên, chúng ta phải đọc các bức điện tín chiến tranh cho Người đó, để duy trì sự thẳng thắn của chúng ta; nhưng chúng ta có thể bao phủ một bầu không khí hài hước lên chúng, và điều đó sẽ sửa đổi một chút sự hùng biện nghiệt ngã của chúng, và sự thể hiện hân hoan đẫm máu khá thiếu thận trọng của chúng. Trước khi đọc cho anh ta những tiêu đề hiển thị sau đây của các công văn ngày 18 tháng 1 November 1900, tốt nhất nên thực hành trên chúng ở chế độ riêng tư trước, để có được cái giọng nhẹ nhàng và vui vẻ đúng điệu vào chúng:

“CHÍNH QUYỀN MỆT MỎI VÌ

CÁC CUỘC CHIẾN TRANH KÉO DÀI!”

“CHIẾN TRANH THẬT SỰ PHÍA TRƯỚC CHO NHỮNG KẺ

NỔI LOẠN PHILIPPINES!”[10]

“SẼ KHÔNG THA THỨ!”

“KẾ HOẠCH CỦA KITCHENER ĐÃ ĐƯỢC ÁP DỤNG!”

Kitchener biết cách xử lý những người khó chịu đang chiến đấu cho ngôi nhà và tự do của họ, và chúng ta phải tỏ ra rằng chúng ta chỉ đang bắt chước Kitchener, và không có lợi ích quốc gia nào trong vấn đề này, xa hơn là để được Gia đình các Quốc gia Vĩ đại ngưỡng mộ, trong công ty tôn nghiêm mà Bậc thầy Trò chơi của chúng ta đã mua một chỗ cho chúng ta ở hàng ghế cuối.

Tất nhiên, chúng ta không được mạo hiểm bỏ qua các báo cáo của Tướng MacArthur của chúng ta--ồ, tại sao họ cứ tiếp tục in những thứ đáng xấu hổ đó?--chúng ta phải thốt ra chúng một cách nhanh nhẹn từ lưỡi và chấp nhận rủi ro:

Trong mười tháng qua, tổn thất của chúng ta là 268 người chết và 750 người bị thương; tổn thất của Philippines, ba nghìn hai trăm hai mươi bảy người chết, và 694 người bị thương.

Chúng ta phải sẵn sàng chộp lấy Người Ngồi trong bóng tối, vì anh ta sẽ ngất xỉu trước lời thú nhận này, nói rằng: "Lạy Chúa! những tên 'nigger' đó tha cho người bị thương của họ, còn người Mỹ thì tàn sát người của họ!"

Chúng ta phải làm cho anh ta tỉnh lại, và dỗ dành anh ta và cưng chiều anh ta, và đảm bảo với anh ta rằng những con đường của Chúa là tốt nhất, và rằng sẽ không phù hợp nếu chúng ta tìm lỗi ở chúng; và sau đó, để chứng minh cho anh ta thấy rằng chúng ta chỉ là những kẻ bắt chước, không phải người khởi xướng, chúng ta phải đọc đoạn văn sau đây từ lá thư của một cậu lính Mỹ ở Philippines gửi cho mẹ cậu, được đăng trên Public Opinion, ở Decorah, Iowa, mô tả sự kết thúc của một trận chiến thắng lợi:

“Chúng tôi không bao giờ để lại một người sống sót. Nếu có người bị thương, chúng tôi sẽ đâm lưỡi lê qua người anh ta.”

Sau khi đã đặt tất cả các sự thật lịch sử trước mặt Người Ngồi trong bóng tối, chúng ta nên làm cho anh ta tỉnh lại một lần nữa, và giải thích chúng cho anh ta. Chúng ta nên nói với anh ta:

"Chúng có vẻ đáng ngờ, nhưng thực tế thì không phải vậy. Đã có những lời nói dối; vâng, nhưng chúng được nói vì một mục đích tốt. Chúng ta đã phản bội; nhưng đó chỉ là để điều tốt thực sự có thể đến từ điều ác rõ ràng. Đúng, chúng ta đã nghiền nát một dân tộc bị lừa dối và cả tin; chúng ta đã quay lưng lại với những kẻ yếu đuối và không có bạn bè đã tin tưởng chúng ta; chúng ta đã dập tắt một nền cộng hòa công bằng, thông minh và có trật tự tốt; chúng ta đã đâm sau lưng một đồng minh và tát vào mặt một vị khách; chúng ta đã mua một Bóng ma từ một kẻ thù không có nó để bán; chúng ta đã cướp đi đất đai và tự do của một người bạn tin tưởng; chúng ta đã mời những thanh niên trong sạch của mình vác một khẩu súng bị mất uy tín và làm công việc của bọn cướp dưới một lá cờ mà bọn cướp đã quen sợ hãi, không phải để theo sau; chúng ta đã làm nhục danh dự của nước Mỹ và bôi đen khuôn mặt của cô ấy trước thế giới; nhưng mỗi chi tiết đều là vì điều tốt nhất. Chúng ta biết điều này. Người đứng đầu của mỗi Quốc gia và Chủ quyền trong thế giới Cơ đốc giáo và 90% của mỗi cơ quan lập pháp trong thế giới Cơ đốc giáo, bao gồm Quốc hội của chúng ta và năm mươi cơ quan lập pháp tiểu bang của chúng ta, là thành viên không chỉ của nhà thờ, mà còn của Quỹ Tín thác Phúc lành-của-Văn minh. Sự tích lũy bao trùm thế giới này về đạo đức được đào tạo, nguyên tắc cao cả, và công lý không thể làm một điều không đúng,

một điều không công bằng, một điều không hào phóng, một điều không sạch sẽ. Nó biết nó đang làm gì. Đừng lo lắng; mọi thứ đều ổn."

Bây giờ, điều đó sẽ thuyết phục Người đó. Bạn sẽ thấy. Nó sẽ khôi phục Công việc kinh doanh. Ngoài ra, nó sẽ bầu Bậc thầy Trò chơi vào vị trí trống trong bộ ba các vị thần quốc gia của chúng ta; và ở đó trên những ngai vàng cao của họ, Ba người sẽ ngồi, hết thế hệ này đến thế hệ khác, trong tầm mắt của người dân, mỗi người mang Biểu tượng của dịch vụ của mình: Washington, Thanh kiếm của Người giải phóng; Lincoln, Những xiềng xích bị phá vỡ của Nô lệ; Bậc thầy, Những xiềng xích được sửa chữa.

Nó sẽ mang lại cho Công việc kinh doanh một khởi đầu mới tuyệt vời. Bạn sẽ thấy.

Mọi thứ đang thịnh vượng, bây giờ; mọi thứ đều đúng như chúng ta mong muốn. Chúng ta đã có Quần đảo, và chúng ta sẽ không bao giờ từ bỏ nó. Ngoài ra, chúng ta có mọi lý do để hy vọng rằng chúng ta sẽ có cơ hội trong thời gian không xa để thoát khỏi hợp đồng quốc hội của chúng ta với Cuba và cho cô ấy một cái gì đó tốt hơn để thay thế nó. Đó là một đất nước giàu có, và nhiều người trong chúng ta đã bắt đầu thấy rằng hợp đồng đó là một sai lầm tình cảm. Nhưng bây giờ--ngay bây giờ--là thời điểm tốt nhất để thực hiện một số công việc phục hồi có lợi nhuận--công việc sẽ giúp chúng ta đứng vững và làm cho chúng ta thoải mái, và ngăn chặn những lời bàn tán. Chúng ta không thể giấu mình rằng, riêng tư, chúng ta hơi lo lắng về bộ đồng phục của mình. Đó là một trong những niềm tự hào của chúng ta; nó quen với danh dự; nó quen thuộc với những việc làm vĩ đại và cao cả; chúng ta yêu nó, chúng ta tôn kính nó; và vì vậy chuyến công tác này khiến chúng ta lo lắng. Và lá cờ của chúng ta--một niềm tự hào khác của chúng ta, lớn nhất của chúng ta! Chúng ta đã tôn thờ nó rất nhiều; và khi chúng ta thấy nó ở những vùng đất xa xôi--thoáng thấy nó bất ngờ trên bầu trời xa lạ đó, vẫy chào mừng và ban phước cho chúng ta--chúng ta đã nín thở, và mở đầu của mình ra, và không thể nói nên lời, trong một khoảnh khắc, vì nghĩ về những gì nó đại diện cho chúng ta và những lý tưởng vĩ đại mà nó đại diện. Thật vậy, chúng ta phải làm điều gì đó về những thứ này; nó dễ dàng quản lý. Chúng ta có thể có một cái đặc biệt--các tiểu bang của chúng ta làm điều đó: chúng ta có thể chỉ có lá cờ thông thường của chúng ta, với các sọc trắng được sơn đen và các ngôi sao được thay thế bằng đầu lâu và xương chéo.

Và chúng ta không cần Ủy ban Dân sự đó ở ngoài đó. Vì không có quyền hạn, nó phải tự tạo ra chúng, và loại công việc đó không thể được thực hiện hiệu quả bởi bất kỳ ai; cần một chuyên gia. Ông Croker có thể được tha thứ. Chúng ta không muốn Hoa Kỳ được đại diện ở đó, mà chỉ muốn Trò chơi được đại diện.

Nhờ sự trợ giúp của những sửa đổi được đề xuất này, Tiến bộ và Văn minh ở đất nước đó có thể bùng nổ, và nó sẽ thu hút những Người đang Ngồi trong bóng tối, và chúng ta có thể tiếp tục Công việc kinh doanh tại địa điểm cũ.

10. “Những kẻ nổi loạn!” Hãy lầm bầm từ buồn cười đó--đừng để Người đó nghe rõ nó.

Nguồn: Gutenberg
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 27 tháng 8 năm 2026

« Lùi Tiến »

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.