Trảm Tà

Lượt đọc: 1185 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Chương một trăm
linh một: Ai là thứ nhất, ai là thứ nhì

❊ ❊ ❊

Toàn bộ Vạn Tượng Viên lặng ngắt như tờ, không một tiếng động, mọi người đang chờ Nguyên Văn Xương xuất thượng liên, trước đó tuyệt đối không dám có chút ồn ào náo động nào. Trong bầu không khí đè nén này, có vài người thậm chí nghi ngờ chính mình sắp chết.

Nguyên Văn Xương ngồi vững như một tảng đá cứng, chậm rãi mở miệng nói: "Tứ thủy Giang đệ nhất, tứ thời Hạ đệ nhị, lão phu cư Giang Hạ, ai là đệ nhất, ai là đệ nhị?"

Hạ Vũ Vương triều có sáu đại thủy hệ, trong đó phía bắc chiếm hai, phía nam bốn, mà Kính Giang đáng là đệ nhất; bốn mùa xuân hạ thu đông, mùa hạ xếp thứ hai; Dương Châu khi phân chia địa giới tiền triều từng có tên gọi khác là "Giang Hạ", như vậy ý tứ của cả thượng liên này đã vô cùng rõ ràng minh bạch.

Chính vì rõ ràng minh bạch, cho nên tại hiện trường tức thì vang lên tiếng hít khí lạnh.

Thượng liên này không đơn giản, cực kỳ khó, một mặt dùng lối khảm tự; mặt khác Nguyên Văn Xương mượn ý văn từ để biểu đạt dã tâm tráng chí của lão một cách vô cùng bá đạo: "Lão phu cư Giang Hạ, ai là đệ nhất, ai là đệ nhị?"

Đây là cái uy phong của kẻ nắm giữ đại quyền, đây là sự chất vấn không chút kiêng dè.

Người lão hỏi, chính là Trần Tam Lang.

Chúng nhân đều biết, đối với câu đối, hình thức đầy đủ chỉ là công phu cơ bản, thượng hạ liên ý tứ phù hợp, hòa làm một thể mới thực sự được coi là câu đối hay.

Nguyên Văn Xương mở miệng đưa ra một thượng liên độ khó cao như vậy, không chỉ muốn khảo sát tài học của Trần Tam Lang, mà còn bức ép hắn phải bày tỏ thái độ.

Ai là đệ nhất, ai là đệ nhị?

Nếu Trần Tam Lang khẳng định Nguyên Văn Xương là đệ nhất, và dùng hạ liên đối ra, thì từ nay về sau, hắn chính là người của Nguyên Văn Xương.

Bày tỏ thái độ là một sự lựa chọn, nhưng tại hiện trường không chỉ có quan lại Dương Châu, mà còn có Tô Yến Nhiên, một vị quan kinh thành ở đó. Nếu Trần Tam Lang tỏ thái độ rõ ràng ngả về phía Nguyên Văn Xương, nhận sự chiêu mộ của lão, Tô Yến Nhiên trong lòng sẽ nghĩ thế nào?

Vị chủ khảo này khi trở về kinh thành diện thánh thuật chức thì sẽ nói sao?

Những người tại chỗ nghĩ thông suốt tầng quan hệ này không khỏi thấy đau đầu thay cho Trần Tam Lang. Vốn dĩ cảm thấy cái đùi vàng này to lớn, dễ ôm, nhưng thật sự ôm vào rồi mới biết cũng sẽ bị nhuốm bẩn cả người.

Thiên hạ này, ít nhất hiện tại mà nói, vẫn là thiên hạ của Hạ Vũ Vương triều.

Nhưng nếu dám từ chối Nguyên Văn Xương ngay trước mặt, kết cục sẽ ra sao? e rằng còn thảm hơn, liệu có rời khỏi được Dương Châu hay không còn chưa biết được.

Một vài tân khoa cử nhân nhìn nhau, mồ hôi lạnh chảy ròng ròng: Vốn dĩ nhiều người đối với việc Trần Tam Lang đạt giải nguyên hương thí khi mới đến tuổi đội mũ (cập quán) cảm thấy khó chịu. Chỉ hận thiên đạo bất công, vì sao chính mình không được điểm trúng đệ nhất. Nhưng hiện giờ nhìn lại, cái danh giải nguyên đệ nhất này đúng là món hời thật, nhưng cũng là cái đích cho mũi tên nhắm vào, dẫn tới lũ hổ lang tranh giành hết con này đến con khác, chỉ cần sơ sẩy một chút sẽ bị những cái mồm máu đỏ lòm kia xé xác đến không còn một mảnh vụn.

Diệp Ngẫu Đồng ngồi bên cạnh, mày kiếm nhíu chặt, hắn là một tài tử Giang Nam điển hình. Ưa thích thơ từ bút mực, thiên về suy nghĩ vấn đề từ phương diện văn học. Khi nghe thấy thượng liên của Nguyên Văn Xương, phản ứng đầu tiên không phải là nghĩ tới mối quan hệ dây mơ rễ má sâu xa, mà là đang nghĩ: Hạ liên phải đối thế nào mới được?

Thế nhưng nghĩ tới nghĩ lui, phác thảo mấy bản nháp, rốt cuộc vẫn tồn tại những khiếm khuyết này nọ. So với thượng liên, ngay cả "chó đuôi nối chồn" cũng không xứng.

Khó. Quá khó rồi...

Gạt bỏ chuyện bày tỏ thái độ sang một bên, chỉ riêng hình thức đối lại thôi đã là vấn đề lớn. Huống chi hiện tại yêu cầu hai thứ phải hợp nhất, thiếu một không được?

"Nếu Trần Nguyên này đối được, ta sẽ thừa nhận cái danh giải nguyên này của hắn là thực sự xứng đáng."

Trong lòng thầm nghĩ.

Thân là tài tử, dù bề ngoài ôn hòa, nhưng sự ngạo khí trong xương cốt sao có thể ít đi dù chỉ một chút. Diệp Ngẫu Đồng tham gia kỳ hương thí khóa này, tự tin tràn đầy, sớm đã nói trước mặt bạn bè rằng đối với danh giải nguyên là quyết giành bằng được, không ngờ lúc yết bảng, hắn chỉ được hạng nhì, hạng nhất lại rơi vào tay một thí sinh huyện thành danh không ai biết.

Trong lòng nghẹn một cục tức.

Thực ra cho dù ở văn đàn phủ Nam Dương, Trần Tam Lang cũng chỉ có thể nói là hơi có chút danh tiếng mà thôi. Danh tiếng này còn có chút không rõ ràng minh bạch, phần lớn đều dựa vào Đỗ Ẩn Ngôn mà có. Còn như biểu hiện ở thi hội Tết Đoan Ngọ, đó chỉ là một buổi tụ hội nội bộ của Học viện Nam Dương mà thôi, ảnh hưởng chỉ có thể nói là bình thường.

Đến tận châu quận, cái tên Trần Tam Lang càng không đáng nhắc tới. Hắn thi đậu giải nguyên, căn bản không thể phục chúng. Sau khi yết bảng, lập tức có vài tài tử bản địa tự phát tụ tập, muốn tới Long Môn khách sạn tìm tân khoa giải nguyên "giao lưu giao lưu", nhưng ngày thứ hai Trần Tam Lang chịu không nổi quấy nhiễu, sáng sớm đã dọn đi mất. Không tìm được người, các tài tử chỉ đành hậm hực bỏ qua.

Không ngờ, Thứ sử đại nhân lại hạ mình tới tham gia Lộc Minh Yến, đích thân tìm Trần Tam Lang để "giao lưu".

Mặc dù nhìn qua, cuộc "giao lưu" này lấy chữ "giao" làm chủ, quyền thế bức người, uy phong bá đạo, nhưng xét về hình thức mà luận, cuối cùng vẫn thuộc về một loại văn đấu. Nguyên Văn Xương cũng không nói: "Trần giải nguyên hạ tràng đi, chúng ta luyện tay chút". Nếu như vậy, đó hoàn toàn là bắt nạt người khác rồi.

Tô chủ khảo ngồi bên phải Nguyên Văn Xương, sắc mặt khó coi nhất, dường như bị bao phủ bởi một tầng mây đen, ông ta rất muốn phát tác, nhưng cuối cùng vẫn nhịn xuống, muốn lấy đại cục làm trọng. Ông nhận ân thánh, tới Dương Châu chủ trì kỳ hương thí khóa này, nhưng sau khi tới Dương Châu, thái độ của Nguyên Văn Xương không nóng không lạnh.

Điều này kích thích sĩ khí thư sinh của ông, cũng không chủ động đi bái kiến Nguyên Văn Xương. Không còn nghi ngờ gì nữa, hiện tại Nguyên Văn Xương làm ra trò này, hoàn toàn không nể mặt ông vị chủ khảo này, cũng như không nể mặt triều đình.

"Tặc tử, loạn thần tặc tử, người người đều có thể giết chết!"

Trong lòng phẫn nộ, thầm thề, khi về kinh thuật chức, nhất định phải dâng một bản tấu tham hạch Nguyên Văn Xương.

Không khí trong vườn ngưng trọng, mọi người ai nấy đều mang tâm tư riêng, mà Trần Tam Lang chính là tiêu điểm không ai tranh giành nổi.

Trần Tam Lang đứng đó, vẻ mặt lộ rõ vẻ bình thản, mí mắt rũ xuống, dường như đang suy nghĩ điều gì đó — đối mặt với cục diện gian nan như thế này, sao có thể không suy tính kỹ càng?

Nhưng tất cả mọi người đều hiểu, Nguyên Văn Xương không thể chờ quá lâu.

Quả nhiên, khoảng nửa khắc sau, Thứ sử đại nhân không đợi được câu trả lời liền nói: "Trần Nguyên, ngươi thân là giải nguyên hương thí, một câu đối cũng không đối nổi sao?"

Lời này giọng điệu bình thản, nhưng ai cũng nghe ra ý tứ trong đó, còn có một tia sát khí.

Lão cai quản Dương Châu mười năm, làm việc quyết đoán, giết người không ít, thủ đoạn như sắt, uy nghiêm tích tụ thật sự không ai sánh bằng.

Trần Tam Lang từng đối mặt với Nguyên Ca Thư, nhưng vị thiếu tướng quân này so với cha mình, uy thế áp bức đem lại hoàn toàn không thể so sánh, giống như sự khác biệt giữa một con sư tử đực trưởng thành và một con sư tử con.

Khí thế như núi, không phải hư vô, mà là thực sự đè ép người ta.

Cổ nhân có điển cố, có câu "chiến chiến hoàng hoàng, hãn xuất như tương" (run rẩy sợ hãi, mồ hôi ra như cháo); lại có câu "chiến chiến lật lật, hãn bất cảm xuất" (run rẩy sợ hãi, mồ hôi không dám chảy), tuyệt đối không phải khoa trương. Khi bạn đối mặt với một nhân vật lớn bất cứ lúc nào cũng có thể khiến đầu bạn rơi xuống đất, bạn sẽ không tự chủ được mà cảm thấy sợ hãi, giống như cừu non trước hổ báo, thuần túy là bản năng.

"Ừm?"

Thấy Trần Tam Lang vẫn như cũ, mày Nguyên Văn Xương khẽ nhướng.

Xoảng!

Đám Hổ Uy Vệ xếp hàng hai bên người khẽ rung lên, áo giáp phát ra âm thanh kim thiết khiến người ta kinh hãi, chỉ chờ đại nhân ra lệnh một tiếng, họ sẽ không chút do dự lao vào, một đao chém chết Trần Tam Lang.

Cho dù Trần Tam Lang là tân khoa giải nguyên của kỳ hương thí khóa này!

Có lẽ trong mắt Tô Yến Nhiên và những người khác, khả năng này không lớn: dù sao thì công khai chém giết cử tử triều đình, hơn nữa còn là một giải nguyên, hành vi này không khác gì tạo phản.

Nhưng uy của Hổ Uy Vệ khó dò, ai có thể vỗ ngực đảm bảo Nguyên Văn Xương sẽ không làm như vậy?

Những năm gần đây, thế lực địa phương ở các châu quận trên Cửu Châu mạnh lên chưa từng có, phong cương đại lại kiêu ngạo bạt hỗ, coi thường uy quyền triều đình, nhiều lần có hành vi phạm cấm. Điểm điển hình nhất chính là nuôi dưỡng tư binh, vậy nên tìm một cái cớ chém chết một giải nguyên, cũng không phải là chuyện không thể xảy ra.

Không ít người đều đổ mồ hôi thay cho Trần Tam Lang, cái gọi là thỏ chết cáo đau, với tư cách là cử tử cùng bảng, nếu Trần Tam Lang chết thảm, trong lòng họ cũng chẳng dễ chịu gì.

Trần Tam Lang chợt ngẩng đầu lên, chắp tay nói: "Bẩm báo Thứ sử đại nhân, học sinh đã nghĩ ra hạ liên."

Nguyên Văn Xương không chút biến sắc: "Ngươi nói đi."

Mọi người nghe Trần Tam Lang đã có hạ liên, tức thì cảm thấy như trút được gánh nặng, vội vàng vểnh tai lên nghe, xem hạ liên này rốt cuộc thế nào.

"Hay!"

Nghe thấy câu đối này, Tô Yến Nhiên không nhịn được vỗ tay khen ngợi.

Hạ liên này, về hình thức không một chút tì vết, từng chữ từng câu, đối vô cùng chỉnh tề khít khao, không sai một ly. Quan trọng hơn là, Trần Tam Lang khéo léo né tránh khí thế bức người của Nguyên Văn Xương, đồng thời lại tỏ ra không kiêu ngạo không tự ti, còn cho đối phương một bậc thang phù hợp để xuống.

Diệp Ngẫu Đồng vừa nghe thấy câu đối này, thầm thở dài một tiếng: Mấy câu hạ liên mình phác thảo trong bụng so với Trần Tam Lang, quả thực không dám nhìn, như phân đất.

Nói đoạn, lão đứng dậy, sải bước rời khỏi chỗ ngồi. Hai đội binh giáp không nói một lời, ầm ầm theo sau.

Lão đi rồi, tất cả mọi người mới thở phào nhẹ nhõm, chỉ là trong lòng mọi người vẫn cảm thấy nghi hoặc: Nguyên Văn Xương đến rồi lại đi, trong lòng rốt cuộc có dự tính gì?

"Một thằng con, một lão cha, là song quản tề hạ (dùng hai biện pháp cùng lúc), hay là mỗi người mỗi tính toán?"

Trong đầu Trần Tam Lang, các ý niệm xoay chuyển nhanh chóng, nhưng suy nghĩ một hồi vẫn không nắm được đầu mối, tin tức mà hắn nắm được hiện tại quá ít, nhiều việc sương mù che phủ, không sao hiểu thấu. Nhưng dù sao đi nữa, một cửa ải gian nan nhất, chính mình cuối cùng đã thuận lợi bước qua. Vừa rồi đối mặt với Nguyên Văn Xương, cái áp lực như núi như nhạc đó không phải chuyện đùa, khiến hắn cảm thấy nguy cơ to lớn.

Nguy cơ này chạm tới tính mạng.

Cho dù mang theo Trảm Tà Kiếm, cũng có thể không giúp ích được gì.

"Nơi này không nên ở lâu, ngày mai sáng sớm liền rời khỏi Dương Châu, trở về Kính Huyện thôi."

Trong lòng đã định đoạt, một trái tim sớm đã bay về nhà.

Đến đây, Lộc Minh Yến đã đến hồi kết, mọi người cũng không còn tâm trí tiếp tục, bắt đầu lần lượt tản đi. Trong lúc đó Tô Yến Nhiên tìm Trần Tam Lang nói một phen, chẳng qua cũng chỉ là khuyên nhủ cổ vũ, bảo hắn đừng lo lắng sợ hãi, ý tứ ẩn ý nhắc tới triều đình vẫn còn đó, sẽ không để mặc Nguyên Văn Xương làm càn.

Trần Tam Lang nghe, không tỏ ý kiến: Triều đình suy vi, sớm đã là sự thật công nhận, e rằng không chống đỡ được bao lâu nữa. Chính mình thi cử lấy công danh, chỉ để kịp lên chuyến xe cuối cùng của thể chế, tăng ích cho bản thân, để chống đỡ loạn thế sau này mà thôi. Nếu hết lòng hy vọng vào triều đình, có lẽ chết còn nhanh hơn.

Khi rời khỏi Vạn Tượng Viên, vị tài tử Giang Nam Diệp Ngẫu Đồng kia chợt đuổi theo, gọi: "Đạo Viễn xin dừng bước."

[Dịch từ bản hv] ChuongId:38
Nguồn: Việt Nam Thư Quán
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 27 tháng 8 năm 2026

« Lùi Tiến »

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.