Tinh Hà Quý Tộc

Lượt đọc: 3487 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Chương 252
Chúc may mắn!

❊ ❊ ❊

Trận truy kích với toàn bộ sức lực này, vốn dĩ Đông Tuyết Hào chỉ là bên yếu thế. Con chiến hạm của Độc Cô kia là tàu tuần dương hạng nặng, cho dù Đông Tuyết Hào có tốn bao nhiêu tiền của để chế tạo, thì chung quy cũng chỉ là một chiến hạm cấp tàu tuần dương hạng nhẹ, bình thường vẫn đóng vai lợn ăn thịt hổ, ngụy trang rất giống một con tàu du lịch xa hoa chuyên chở những hành khách chịu chi, từng một thời lừa gạt hạm đội Humphrey, tàu Trương Thụ Nhân Trường Vệ, cùng với Mã Duy Nhân của hành tinh Lưu Minh, hạm đội Linh Vệ.

Thế nhưng, Đông Tuyết Hào dù sao cũng có hạn chế của nó. Đó là dù sao nó cũng chỉ là một con hổ, mà thứ nó đắc tội lại là một con ma mút đang giương nanh múa vuốt. Không ai tin rằng ma mút sẽ bị tiêu diệt, ngược lại đây là một cuộc đấu giữa con thú bị dồn vào đường cùng với chênh lệch thực lực quá lớn. Thậm chí chiến hạm của Độc Cô đã đâm nanh nhọn vào bụng con hổ chỉ còn thoi thóp thở kia... Thế nhưng, tất cả đều đã bị thanh trảm hạm đao đó chấm dứt.

Kẻ cầm đầu hạm đội xâm lược Đế quốc Ưng đã bị tiêu diệt hoàn toàn tại đây. Dọc theo cột sống cho đến khắp tứ chi bách hài của Lâm Hải đều dấy lên cảm giác tê dại ngứa ngáy, đó là sự thư thái khó tả từ chân đến đầu, lại có chút mất mát buồn bã man mác, cộng thêm vài phần tự hào và kiêu hãnh.

Vừa rồi lúc anh rơi tàu, rút đao, đột tiến, xuất đao, toàn bộ quá trình thực chất là đang đánh cược. Một khi anh đã tỉnh lại từ cơn choáng váng sau khi rơi tàu, giành lại quyền điều khiển cơ giáp, thì chính sách nhu mềm trì hoãn của Độc Cô đối với Đông Tuyết Hào không còn tác dụng nữa, hai bên chỉ còn lại cảnh đâm lê đỏ máu, sống chết với nhau. Kể từ thời khắc đó, họ bước vào một cuộc đánh cược, cược xem chiến hạm của Độc Cô có thể tiêu diệt Đông Tuyết Hào nhanh nhất, hay là Lâm Hải rơi tàu có thể tiêu diệt Độc Cô trước...

Và rõ ràng, anh đã thắng cược.

Nhưng sự thật rằng những người đồng đội trên Đông Tuyết Hào suýt chút nữa đã âm dương cách biệt với anh, khiến lúc này dù có rảnh rỗi nhớ lại, anh cũng không tránh khỏi cảm giác ớn lạnh chạy dọc sống lưng khiến da gà nổi lên, tuy nhiên tất cả những điều này đã trở thành quá khứ thoáng chốc lướt qua.

Kẻ được xưng là vương giả chiến tranh không gian của Linh Vệ - Độc Cô đã chết, quả cầu định vị hóa thành tro bụi trên lưỡi dao plasma của trảm hạm đao, mối hiểm họa lớn nhất khiến phòng không của Đế quốc Ưng trống rỗng, ngay vừa rồi đã bị chém đứt.

Nghĩ đến điểm này, Lâm Hải lại có một cảm giác nhẹ nhõm từ xương cốt đến khắp da thịt. Chỉ hận không thể ngay lúc này dang tay ra ngủ một giấc thật sâu.

Lôi Địch Nhĩ ấn nút liên lạc, nhìn thấy vẻ mặt nghiêm trọng của anh, mọi người trên Đông Tuyết Hào cũng đồng loạt run lên, dường như đang chờ đợi anh vào lúc này phát biểu một lời lẽ nào đó ghi lại sự ra đời của một sự kiện.

Mặc dù có lẽ lịch sử sẽ không ghi nhớ, nhưng ít nhất tất cả những người nhìn thấy cảnh tượng này vào lúc này, cả đời tuyệt đối sẽ không quên.

Nhưng Lôi Địch Nhĩ lại mở lời: "Lâm Hải, cậu có biết không, cậu vừa giành cho lão tử một tư cách trở về Đế quốc trong sự bao vây của những đóa hoa rồi đấy."

"Hầy, sau này e là đám trai tân Lâm Tự Doanh chúng ta sẽ trở nên cực kỳ đắt giá. Nhữngbộ đội (đơn vị) như Sư đoàn thứ nhất, Sĩ quan Hoàng gia, Sư đoàn Thập Tự Quân gì đó từng một thời hống hách trong giới quân sự của Đế quốc, đối mặt với chúng ta đều phải xếp hàng sang một bên thôi."

Mặc dù lúc này tim của mọi người trên Đông Tuyết Hào vì tâm trạng phấn chấn kích động mà đập mạnh mẽ bất thường, nhưng họ vẫn không thể buông công việc trong tay để ôm nhau xả bớt cảm xúc cuồng nhiệt, ngay cả những chiến sĩ Lâm Tự Doanh vốn ôm mộng tận dụng cơ hội này để "xích lại gần hơn" với nữ hạm viên bên cạnh, lúc này cũng ném bỏ ý nghĩ xấu xa thoáng qua đó, toàn lực làm việc.

Bởi vì trên radar quang học, các chiến hạm của hành tinh Ca Kỳ Nặc bắt đầu hoàn thành vòng vây ở phía sau họ, toàn bộ đội hình tạo thành một cái túi, đang bủa vây về phía họ.

Điều này hoàn toàn là do họ vì truy kích chiến hạm Độc Cô mà quá mức dây dưa, dẫn đến tiến quá sâu. Hơn nữa Độc Cô đã cảnh báo trước, sớm thông báo cho phòng thủ không gian. Hành tinh Ca Kỳ Nặc với tư cách là trung khu cốt lõi của hàng triệu người tại tinh vực Mã Quan, đáng lẽ phải có phương án tác chiến không gian đối phó với ngoại địch xâm nhập từ sớm. Cho dù cuộc xâm nhập như vậy chưa từng xảy ra trong những năm tháng đã qua.

Mà phương án phòng thủ họ kích hoạt này, không nghi ngờ gì là vô cùng chặt chẽ cao minh. Đông Tuyết Hào còn chưa kịp điều chỉnh lại chiến tư, thì con đường tháo chạy phía sau đã bị phong tỏa. Đồng nghĩa với việc hiện tại đã rơi vào tuyệt lộ.

"Lâm Hải, mau trở lại tàu!"

"Chúng ta xoay chuyển chiến hạm, xông ra khỏi vòng vây!"

"Tôi buộc phải thừa nhận, trước kia chúng ta vẫn dùng cách này, và cách này từ trước đến nay cũng vô cùng hiệu quả, nhưng rất tiếc... lần này khó mà hiệu nghiệm được. Đầu tiên là dự trữ năng lượng của chúng ta đã cạn kiệt, chúng ta không thể vừa tăng tốc hết mức, vừa duy trì hộ thuẫn, có lẽ còn phải khai hỏa phản kích chiến hạm địch, cho dù không bị địch đánh chìm, thì cũng chẳng bao lâu nữa sẽ dùng hết giọt năng lượng cuối cùng... Sau đó trôi dạt vĩnh viễn trong vũ trụ, hoặc bị đối phương trực tiếp tóm gọn..."

"Đạn dược vũ khí chẳng còn lại bao nhiêu... hơn nữa, trong trận chiến vừa rồi, một động cơ nhánh ở phần bụng sau của Đông Tuyết Hào bị hư hại, hiện tại chúng ta không đủ khả năng thoát khỏi hạm đội phong tỏa của đối phương."

"Cho nên... chúng ta chỉ còn con đường cuối cùng để đi."

"Đó là..."

"Cưỡng chế hạ cánh xuống hành tinh Ca Kỳ Nặc."

Đây là một kế hoạch vô cùng táo bạo, đồng nghĩa với việc họ khó có không gian xoay xở. Hiện tại trên hành tinh Ca Kỳ Nặc có Thác Bạt Khuê, tất nhiên cũng có Chấp Chính Phủ. Nhưng nếu họ không thể liên lạc trước với Chấp Chính Phủ, chuẩn bị sẵn sàng mà cứ thế đâm sầm vào hành tinh Ca Kỳ Nặc, sẽ tạo ra biến số to lớn và bất ngờ.

Chiếc Lôi Điểu do Lâm Hải điều khiển dưới sự đẩy đưa của cánh bay đã quay trở về Đông Tuyết Hào, đi vào đường ống thu dung. Mọi thảo luận diễn ra trong phòng chỉ huy, anh đều đang nhận và nghe qua tai nghe, sau đó anh lên tiếng: "Chúng ta hiện tại không còn lựa chọn nào khác... cứ làm vậy đi!"

"Hệ thống rào chắn lá chắn năng lượng của Đông Tuyết Hào còn dùng được không?"

"Không bị hư hại, vẫn có thể sử dụng. Kích hoạt rào chắn lá chắn năng lượng, radar băng tần không thể dò tìm thấy chúng ta, ngoài dò tìm quang học ra, thì coi như chúng ta đã tàng hình." Lý Tình Đông giòn giã đáp lại.

"Cưỡng chế hạ cánh ngụy trang trên hành tinh Ca Kỳ Nặc, có vấn đề gì không?" Lâm Hải nhíu mày.

Sa Tháp Tư nói: "Mức độ hư hại của tấm giáp cách tầng không nghiêm trọng lắm, nên có thể chống đỡ được sự thiêu đốt khi chiến hạm đi vào khí quyển."

"Điểm rơi của chúng ta thì sao?"

Thiếu Hạo lao đến trước bàn bản đồ hành tinh do máy tính trung tâm của Đông Tuyết Hào phân tích, dùng tay phóng to bản đồ hành tinh: "Hành tinh Ca Kỳ Nặc có bốn đại dương lớn nhất, lần lượt là Đông Cực Dương, Tây Đại Dương, Nam Châu Dương, Bắc Băng Dương. Có sáu đại lục, mà trong đó đại lục Tây Đình nơi có Chấp Chính Phủ tọa lạc lại tiếp giáp với Tây Đại Dương, chúng ta chỉ cần cưỡng chế hạ cánh xuống Tây Đại Dương, sau đó thông qua đại dương áp sát đại lục Tây Đình, rồi liên lạc với Chấp Chính Phủ, khi tôi chứng minh được thân phận thật sự của mình và vạch trần tội ác của Thác Bạt Khuê..."

Ánh sáng xanh nhạt tỏa ra từ ảnh chiếu ba chiều, phản chiếu đôi mắt cậu như hai viên bảo thạch: "Lịch sử của hành tinh này, sẽ được viết lại kể từ giây phút đó!"

Sa Tháp Tư nắm tay vung lên trong không trung: "Là một cách hay! Tuy chiến hạm không gian không thể bay tự do dưới trọng lực hành tinh, chỉ có thể thăng không và cưỡng chế hạ cánh, nhưng chiến hạm của chúng ta, xét về mặt lý thuyết cũng là một con tàu ngầm có thể thích ứng với đại dương. Chỉ cần tiến vào đại dương, lại sử dụng rào chắn lá chắn năng lượng, chúng ta có thể tránh được sự dò xét của kẻ địch, có thể lặn dưới hải vực!"

Chiến hạm không gian cũng là loại tàu có thể hành trình dưới đại dương, đây là điều được quyết định dựa theo đặc tính thích ứng với không gian của chiến hạm.

Họ lúc này chạy không thoát rồi, sau cái chết của Độc Cô, các chiến hạm tuần tra của tinh vực bên ngoài đều đã lần lượt kéo đến, trên radar xuất hiện dày đặc đen ngòm như muốn ập tới. Hiện nay chỉ có cách trực tiếp đi sâu vào vùng cốt lõi bí ẩn khó lường nhất của tinh vực Mã Quan này – hành tinh Ca Kỳ Nặc.

Đây là kế hoạch vô cùng táo bạo, thậm chí có thể nói là phi lý.

Nhưng bên trong Đông Tuyết Hào, thứ đang chở là Lâm Tự Doanh. Đây là một nhóm người giỏi nhất trong việc tìm kiếm khả năng trong những điều không thể.

Cũng là những người dù đối mặt với nghịch cảnh, cũng tuyệt đối không nản lòng.

Phía sau Đông Tuyết Hào, những chiến hạm dày đặc đã xuất hiện, tại những đường cong hành tinh nơi hành tinh Ca Kỳ Nặc giao với vũ trụ, cũng hiện ra vô số chiến hạm đang lao đến.

Đông Tuyết Hào, bắt đầu tăng tốc.

"Tăng tốc áp sát hành tinh Ca Kỳ Nặc, chuẩn bị thiết lập điểm hạ cánh cưỡng chế. Hiện tại chiến hạm của chúng ta không có khả năng sửa đổi lộ trình trong khí quyển và dưới trọng lực hành tinh... Cho nên lần cưỡng chế hạ cánh này, sẽ là một canh bạc..."

"Chúng ta đã bị trọng lực hành tinh bắt giữ!"

"Anh em, chúc may mắn!"

[Dịch từ bản hv] ChuongId:670
Nguồn: Việt Nam Thư Quán
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 29 tháng 8 năm 2026

« Lùi Tiến »

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.