Tinh Hà Quý Tộc

Lượt đọc: 1584 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Chương 33
Tại sao lại từ chối?

❊ ❊ ❊

Hội Mân Côi Tửu Bôi là một hội nhóm tinh anh khác của học viện. Khác với những hội nhóm khác, hội này tuyển chọn về cơ bản đều là thiên kim tiểu thư của các gia tộc hiển hách ở khu Đông tinh cầu Milan.

Thành viên hội này hầu như đều là nữ, hơn nữa còn là những nữ sinh có thân phận địa vị không tầm thường. Nhưng chỉ có thân phận thôi chưa chắc đã được tiếp nạp, muốn vào hội, bạn còn phải từng là hoàng hậu tại vũ hội của học viện. Dùng lời huấn thị của hội Mân Côi Tửu Bôi mà nói: "Hội viên vừa là ma quỷ cũng vừa là thiên sứ, là đãng phụ cũng là thục nữ."

Sự lợi hại của hội Mân Côi Tửu Bôi không chỉ vì bối cảnh của những thiên kim tiểu thư này, mà còn vì đứng sau những người phụ nữ như vậy, bạn vĩnh viễn không biết có bao nhiêu người đàn ông mạnh mẽ đang đứng đó.

Nếu bàn về khí chất và năng lượng của hội, e rằng hội Mân Côi Tửu Bôi toàn nữ tử này còn cường thế hơn bốn hội tinh anh còn lại của học viện. Cho nên có câu nói rất hay, cái gọi là đàn ông chinh phục thế giới, còn phụ nữ chinh phục đàn ông.

Rất nhanh Lâm Hạo đã phát hiện tại sao nhiều hoàng hậu vũ hội như vậy lại xuất hiện ở đây.

Nhóm cô gái này về nhan sắc, mỗi người đều đủ sức lên trang bìa tạp chí học viện, mở ra một lối đi riêng. Phó hội trưởng Laura thướt tha bước tới.

Bình tâm mà luận, gò má hơi cao của Laura khiến vẻ mỹ diễm của cô không hẳn phù hợp với tiêu chuẩn của một tuyệt thế mỹ nhân. Thế nhưng, nhờ đôi mắt mị thái thập túc và thân hình cao ráo, cô đủ sức khiến quần chúng phải ngước nhìn.

Phần thân trên của phụ nữ là do thượng đế tạo ra, còn phần thân dưới lại là do ác ma ban tặng.

Khi một người phụ nữ có thể biến những khiếm khuyết nhỏ nhặt trên khuôn mặt thành nét quyến rũ chết người, điều đó chứng minh người phụ nữ này chính là kiệt tác được ma quỷ tinh tâm nhào nặn.

Chỉ riêng thân hình thôi đã đủ khiến người ta nảy sinh dục vọng phạm tội. Đôi chân dài màu đồng lộ ra dưới chiếc quần short khi bước đi đan xen vào nhau, thậm chí khiến Lâm Hạo đang ngồi trên ghế phải ngước nhìn những chi tiết ao đột đó, yết hầu không kìm được mà trồi sụt, nuốt xuống vài ngụm nước bọt khô khốc.

Ghế dài trên bãi cỏ này, dường như trong khoảnh khắc đã trở thành nơi quyến rũ nhất.

Dòng người học sinh qua lại xung quanh, vậy mà bỗng chốc chậm lại.

"Cô Laura, xin chào. Tôi là Lâm Hạo thuộc hệ quản lý." Lâm Hạo từ trong cơn hoảng hốt hoàn hồn lại, vội vàng đứng dậy, cực kỳ lịch thiệp để gây ấn tượng tốt với đối phương.

Lâm Hạo dù gì cũng là con trai của nghị viên tinh khu, chưa kể còn quyên tặng học viện một tòa nhà, lại còn có chị gái như Lâm Vi, Lâm Hạo cũng không phải hạng vô danh. Mặc dù bình thường khá xa lạ với giới của những nữ tử như Laura, nhưng hôm nay đối phương xuất hiện ở đây, Lâm Hạo đương nhiên muốn biết ngay lý do họ tới đây.

Laura dùng đôi mắt đẹp liếc nhìn Lâm Hạo một cái, bắt được tia khẩn trương không giấu nổi của cậu, khẽ mỉm cười, đưa tay ra bắt. Bàn tay đó thon dài mềm mại, cộng thêm tiếng cười gợi cảm của Laura khiến lòng Lâm Hạo lập tức mềm nhũn.

Như vậy, không giống là kẻ đến không có ý tốt a... Chẳng lẽ không phải đến gây phiền phức cho Lâm Hải, mà là nhắm vào mình?

Xem ra sự khiêm tốn của mình ở học viện cũng đã được phát hiện rồi chăng? Đúng như câu ngạn ngữ vàng ngọc sẽ luôn được kiểm chứng, vàng trong đống đá luôn sẽ phát quang?

Bản thân mình ở học viện, cuối cùng cũng có ngày mây tan trăng sáng rồi.

Đặc biệt là trước mặt ông anh trai Lâm Hải này, quá có thể diện...

Mình bị Christine khinh thị, mà bản thân lại được người có danh tiếng không kém Christine là Laura ưu ái, đây là đãi ngộ một trời một vực.

Xem ra dù sinh ra đẹp đẽ thế nào, cũng không quan trọng bằng việc bản thân mình trường thành hàm hậu...

Ngay khi Lâm Hạo đang mơ màng, tay của Laura cứ thế rút khỏi khiến tâm tình cậu hụt hẫng.

Ngay sau đó, Laura chuyển hướng sang Lâm Hải, đôi chân dài ngạo nhân dường như không chút e dè mà phô bày trước mắt Lâm Hải đang ngồi trên ghế dài. Đôi mắt diễm lệ rơi trên người Lâm Hải, cô chìa tay ra, bằng phẳng trước mặt anh. Vì chiều cao của cô, nên động tác này còn phải hơi cúi người xuống, khiến khe sâu nơi cổ áo lộ ra màu sắc phức tạp dưới ánh sáng.

Giọng cô hơi mị vang lên: "Laura, tôi biết anh là Lâm Hải. Có lẽ trong mắt anh là lần đầu gặp mặt, nhưng tại lễ tân sinh, tôi đã biết anh rồi."

Những nữ xã viên xung quanh thì đánh giá Lâm Hải. Họ dường như là lần đầu tiên phát hiện hội trưởng của mình lại hạ thấp tư thế nói chuyện với một tân sinh như vậy. Nếu không biết trước, e rằng họ sẽ vô cùng ngạc nhiên về thân phận của tân sinh này, thậm chí còn âm thầm thăm dò qua các mối quan hệ và kênh khác xem đây có phải là nhân tài ưu tú đáng để tiếp xúc sâu hơn không.

Nhưng hiện tại trong mắt họ không hề có chút nghi hoặc nào. Vì rất rõ ràng, đều hiểu rất rõ, Laura khẳng định hạ mình như vậy đều là vì Lâm Hải đã mạo phạm Christine, quả thực khiến nội bộ hội Mân Côi Tửu Bôi vô cùng hả hê.

Laura đích thân xuất mã, mục đích đương nhiên là muốn lấy Lâm Hải làm bàn đạp, cho Christine và Lâm Vi một đòn phủ đầu.

Ánh mắt họ nhìn Lâm Hải, vẫn mê hoặc, ngưỡng mộ, tò mò như mọi khi, nhưng đây đều là diễn kịch. Đối với những thiên kim danh viện này, lúc này ẩn giấu dưới vẻ ngoài chỉ là một chút đồng tình với Lâm Hải.

Có lẽ Lâm Hải không rõ, anh thực chất đã trở thành công cụ và bia đỡ đạn cho sự tranh đấu giữa ba người phụ nữ nổi tiếng nhất học viện.

Như sự giác đấu đầy hormone nam tính giữa đàn ông với nhau vậy. Đấu tranh giữa phụ nữ cũng có thể biểu hiện qua đủ mọi phương thức. Lâm Hải mới nhập học, thân mang nhiều mối quan hệ phức tạp này, lại không thể tránh khỏi việc bị cuốn vào cơn bão lợi dụng lẫn nhau này mà thôi.

Họ đồng tình với Lâm Hải, vì biết rằng, rơi vào cuộc chiến giữa những nữ sinh như Laura, Christine, Lâm Vi, chàng trai này rất dễ bị loại phụ nữ như Laura xoay như chong chóng. Người phụ nữ này chính là hải yêu trong truyền thuyết cổ đại, có thể ăn thịt người không còn sót cả xương. Lâm Hải kiểu tân sinh này, chẳng phải hoàn toàn bị cô ta dắt mũi đi, xỏ khuyên chặt chẽ sao.

Phụ nữ chinh phục đàn ông, chẳng qua là chinh phục dục vọng dã tính nguyên thủy nhất mà thôi. Bất kỳ người đàn ông nào cũng có dục vọng dã tính như vậy, hiểu được cách lợi dụng sự trêu đùa của phụ nữ, là có thể đùa bỡn đàn ông trong lòng bàn tay. Đáng tiếc cho gã tên Lâm Hải này trông khá thanh lãng dễ nhìn, cuối cùng cũng sẽ bị Laura hành hạ đến sống dở chết dở, hình tiêu cốt hủy...

Lâm Hạo ở bên cạnh, nhìn Laura hạ mình chìa ra năm ngón tay thon dài hướng về Lâm Hải, khoảnh khắc này cậu cảm thấy mình và một cái cây đại thụ, một hạt cát không có chút khác biệt nào.

Sau khi Laura duy trì tư thế này vài giây, Lâm Hải phảng phất mới phản ứng lại, đưa tay ra, khẽ bắt lấy tay Laura. Nhưng lại hơi sững sờ.

Vì khoảnh khắc bắt tay đó, Lâm Hải phân minh cảm nhận được bàn tay mềm như không xương này của Laura thò ra một ngón tay, cào cào trong lòng bàn tay anh.

Cực kỳ ám thị.

"Tại lễ tân sinh, tôi rất hâm mộ dũng khí của anh khi đứng trước mặt Kevin. Đối diện với Christine, tôi cũng hâm mộ sự thẳng thắn của anh khi mở lời như thế... Có lẽ người khác có ý kiến rất lớn với anh, thấy anh nông cạn thế nào, hoặc là gan to bằng trời, hoặc là không cung kính hoặc quá đáng. Nhưng tôi lại phát hiện, mình bắt đầu thích anh rồi..."

Laura cười xinh đẹp: "Hội Mân Côi Tửu Bôi không thể nhận hội viên nam, đây là quy định căn thâm đế cố của chúng tôi, hơn nữa địa vị của nam nhân nhập hội cũng rất thấp, nên tôi không muốn dành cho anh đãi ngộ như vậy... Nhưng có cách khác..."

"Tôi có thể bồi anh khi anh đi thư viện tự học, bồi anh khi anh đi rạp chiếu phim, bồi anh khi anh cần người nói chuyện phiếm. Ở học viện này, chỉ cần anh cần tôi... Tôi đều có thể bồi anh... Dù là ngày hay đêm."

Những người "cố ý" đi ngang qua bãi cỏ xung quanh, một người vấp ngã, sau đó hoảng loạn bò dậy, thất thần bỏ chạy.

Lâm Hạo cảm giác cả hàm dưới của mình rơi xuống. Trố mắt nhìn Laura, rồi lại co giật khóe miệng nhìn về phía Lâm Hải. Chút minh mẫn và lý trí còn sót lại khiến cậu không thốt lên câu "Đệt" ngay tại chỗ.

Laura không đỏ mặt không tim đập, cứ như đang trần thuật một sự thật bình thường nhất. Mấu chốt là sự thật "tôi thích anh" này, đủ để bất cứ người đàn ông nào cũng khó lòng chịu đựng.

Laura nhìn Lâm Hải trầm mặc vô cùng với vẻ hơi thách thức, cô biết quả bom nặng ký của mình đã tung ra gần hết, biểu cảm ngốc trệ này của Lâm Hải, đảm bảo vẫn chưa hoàn hồn từ sự kinh ngạc. Nhưng là người đàn ông có thể nói ra lời đó với Christine, Laura không đến mức nghĩ rằng lời tỏ tình này có thể làm Lâm Hải choáng váng, cô chỉ tự nhận mình hiểu rõ Lâm Hải, một đứa con riêng của quý tộc có tính cách hơi thiên khích, dám nói với Christine như vậy, chẳng qua là phản đạn của lòng tự tôn nào đó. Christine quá không hiểu đàn ông rồi.

Đối với người đàn ông như vậy, quan trọng nhất là cho anh ta sự tôn trọng tương ứng, mới có thể một lần bắt được. Cần phải có bậc thang xuống, cần phải có che chở, gã này đâu dám thực sự đối đầu với Khô Lâu Hội, chẳng qua là bị cái mặt mũi cao giá không xuống nổi này mà thôi. Cho anh ta bậc thang, cho anh ta sự tự tôn của một người đàn ông. Khiến anh ta trở thành vật trong túi, sự hạ mình tạm thời, sau này cho dù không thể thu hồi cả gốc lẫn lãi từ trên người anh ta sao? Khiến anh ta khuynh tâm với mình, sau này dù bắt anh ta quỳ xuống liếm chân mình, có gì là không thể?

Đôi mắt diễm mỹ của Laura không rời khỏi Lâm Hải, hơi "e thẹn" nói: "Vừa đúng... đã rất lâu rồi không có bạn trai. Anh vẫn là người đàn ông đầu tiên khiến em tỏ tình như vậy, em nghĩ, anh cũng sẽ cần một người bạn gái như em. Chẳng phải sao?"

Tuyệt đối vô lý.

Lâm Hạo bên cạnh làm "cây cảnh" đã nửa ngày có ý định đập đầu vào tường.

Đầu tiên là Christine, vốn dĩ Lâm Hải đắc tội Christine, cứ ngỡ anh sẽ trở thành người bị chào đón ít nhất cả học viện, ai ngờ không bao lâu sau, nữ hoàng nóng bỏng quyến rũ của hội Mân Côi Tửu Bôi - Laura, lại tìm tới cửa. Tìm tới cửa thì thôi, nếu nói muốn Lâm Hải nhập hội cũng là xem trọng anh... Nhưng bà nội nó, trực tiếp yêu cầu anh làm bạn trai mình là tiết tấu gì vậy?

Điều này khiến những công tử ca tự cho mình phong lưu phóng khoáng, theo đuổi Laura phải xử lý thế nào?

Từ trước đến nay bạn trai của Laura, ai không phải là loại "cao đại toàn"? Cô chưa từng chủ động tỏ tình, hôm nay lại chủ động theo đuổi Lâm Hải... Thế giới này loạn rồi sao...

Chỉ nghĩ đến thân hình quyến rũ nóng bỏng đó của Laura, nghĩ đến việc ôm cô ngủ một đêm khoái lạc thế nào. Lâm Hạo đã khô lưỡi, có ý định lệ rơi đầy mặt. Gã Lâm Hải này rốt cuộc gặp vận chó gì vậy?

Lại nhìn vẻ ngẩn ngơ của Lâm Hải, Lâm Hạo càng thấy cảnh ngộ đa suyễn, vận mệnh trêu ngươi. Lâm Hải đương nhiên sẽ ngẩn ngơ, chắc chưa hoàn hồn từ kinh hỉ to lớn kia đâu. Anh trai của mình ơi, anh thật là có diễm phúc, sao không mau đáp ứng ôm nữ hoàng về nhà đi.

Nhưng ngay sau đó, Lâm Hải ngẩng đầu lên, cười rạng rỡ với Laura: "Xin lỗi, tôi từ chối."

Không khí của cả đám, bao gồm Laura, Lâm Hạo, cùng các nữ xã viên xung quanh, đột nhiên như gặp khí lạnh mà đóng băng xuống điểm đóng băng.

Tĩnh lặng đến mức đáng sợ.

Lâm Hạo suýt nữa lật ghế không thể làm cây cảnh được nữa! Não bộ của nam chính bị hỏng rồi sao, vậy thì đám vai phụ chúng tôi còn sống thế nào?

Các cô gái hội Mân Côi Tửu Bôi vây thành vòng tròn nhìn Lâm Hải, khuôn mặt vốn đang cười khẩy dường như tập thể gặp phải một trận động đất, đủ loại thác tổng phức tạp.

Laura sau sự ngưng trệ và biến đổi thần tình trong thời gian cực ngắn, hít sâu một hơi, bình tĩnh nhìn chằm chằm Lâm Hải, sự diễm mỹ trước đó bị thay thế bởi một sự âm trầm: "Tại sao?"

Lâm Hải ánh mắt trong veo đối diện với ánh mắt sắc lẹm của Laura, nói: "Giống như việc cô thích tôi không cần bất kỳ lý do gì, tôi không thích cô, cũng không cần lý do."

Ngực phập phồng đầy đặn của Laura phấp phới một chút, sau đó nói: "Tôi đang nói là. Anh đã đưa ra yêu cầu như vậy với Christine. Mà tôi hiện tại có thể thỏa mãn tất cả những điều đó, tại sao anh lại từ chối tôi?"

Các thành viên hội xung quanh rất rõ ràng, Laura hiện đang trong trạng thái cực kỳ thịnh nộ, vì Lâm Hải đã có thể đưa ra yêu cầu đó với Christine. Mà Laura gần như hạ mình tỏ tình với anh, lại vấp phải một tấm bảng sắt bị từ chối. Ngay cả các thành viên hội như họ, cũng tuyệt đối sẽ không đáp ứng.

Đương nhiên họ đã hoàn toàn quên mất sơ tâm của Laura là muốn Lâm Hải bái dưới chân mình.

Nhưng hội trưởng ra mặt lại bị từ chối. Đây là sự khiêu khích đối với cả hội, thậm chí là sự hủy hoại đối với sức hấp dẫn của họ.

"Rất khó nói ra nguyên nhân..." Lâm Hải nhún nhún vai, dang tay nói: "Trong việc giao tiếp giữa người với người kiểu này, dù sao cũng phải chân thành. Nếu tôi đáp ứng cô, nhưng lại chỉ vì sắc đẹp hoặc thân thể của cô mà đến, chẳng phải là rất không có trách nhiệm với cô sao?"

Laura trong tích tắc đã nghĩ qua vô số lý do, thậm chí nghĩ đến việc Lâm Hải đoán được cô đang lợi dụng anh, nên anh thông minh đến mức không muốn trở thành bia đỡ đạn đó. Cô đã nắm chặt tay, nếu có khả năng, cô không ngại tiện tay cho Lâm Hải một cái tát.

Nhưng nghe thấy cách nói này của Lâm Hải, cô ngược lại hơi sững sờ: "Anh thật sự, nghĩ như vậy?"

"Chắc chắn trăm phần trăm."

Bên cạnh có nữ sinh không nhịn được lên tiếng: "Người đàn ông ngu xuẩn, tại sao luôn tự cho là đúng, thật hy vọng đối mặt với sự báo thù của Khô Lâu Hội, anh vẫn có thể bình tĩnh như vậy. Đừng giả vờ trấn định, có đôi khi, con người luôn sẽ cúi đầu trước hiện thực tàn khốc."

Lâm Hải cười khẽ: "Đa tạ quan tâm, làm sao đối mặt với Khô Lâu Hội, đó là chuyện của riêng tôi."

Laura nghiến chặt nắm tay, nhìn chằm chằm Lâm Hải, sau khi lồng ngực phập phồng vài lần, cuối cùng cũng nặn ra một chữ từ miệng: "Cút!"

"Tuân mệnh."

Lâm Hải cười sảng khoái, túm lấy Lâm Hạo đang ngốc như gỗ đá, dưới ánh mắt oán hận của Laura, thản nhiên rời đi.

Đợi bóng dáng hai người Lâm Hải biến mất, Laura cuối cùng cũng bình phục, tiên phong quay người, nói với nữ hoàng xã đoàn đứng sau: "Đi."

Một nữ sinh ghé tai nói với cô: "Cứ thế để người đàn ông này đi, anh ta thực sự không nể mặt cô chút nào... Sao cũng phải cho anh ta lang bái chứ?"

"Không cần." Laura lắc đầu, tức thì hơi ngẩng đầu, lông mày khôi phục lại vẻ diễm sắc, nở một nụ cười kiêu ngạo: "Chưa từng có người đàn ông nào, có thể từ chối tôi. Trước đây chỉ ôm tâm tư trò chơi, định chơi chán rồi thì đá anh ta... Nhưng bây giờ thú vị rồi. Tôi không tin, cái học viện này, còn chưa có người đàn ông nào mà tôi - Laura không chinh phục được."

[Dịch từ bản hv] ChuongId:236
Nguồn: Việt Nam Thư Quán
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 29 tháng 8 năm 2026

« Lùi Tiến »

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.