Rừng Khộp Mùa Thay Lá

Lượt đọc: 218 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Xem văn công ở mặt trận

❊ ❊ ❊

Nói vậy cho oai thôi, chứ những năm tháng chiến đấu ở Campuchia, có bao giờ tôi được xem văn công văn nghệ và phim ảnh đâu. Bởi thời gian ấy, địch còn nhiều và tình hình khá phức tạp, chúng liên tục luồn sâu vào địa bàn của các đơn vị tập kích, phục kích, gài mìn nhằm tiêu hao, tiêu diệt lực lượng của ta. Trong điều kiện ấy, làm sao có thể đón văn công lên biểu diễn được.

Nhưng có một lần, tôi được nhìn thấy văn công, những nữ văn công bằng da bằng thịt ngay tại Sở Chỉ huy Sư đoàn ở Sisophon. Đó là lần đầu tiên và cũng là lần duy nhất tôi nhìn thấy phụ nữ Việt Nam trên đất nước này trong những năm còn tiếng súng.

Số là thế này:

Hôm đó, anh Lưu giao cho tôi và Cương ra Sư đoàn để sửa hoặc đổi chiếc máy PRC-25 của tiểu đội bị hỏng.

Con đường từ Ta Baen ra Sisophon dài khoảng 25km, địch thường xuyên gài mìn phục kích nhưng chẳng có cách nào nên tôi và Cương vẫn vui vẻ chấp hành mệnh lệnh.

Hai thằng lính, một thằng đạp xe, cái xe đạp cọc cạch mượn được của dân, một thằng đeo máy trên lưng, khẩu AK với một băng đạn đầy nhóc đã lên nòng và mở khóa an toàn trên tay, chúng tôi lên đường. Chặng đường từ đơn vị ra sư đoàn bộ có rất nhiều hiểm nguy, có lúc khiến tôi rợn tóc gáy, nhưng cuối cùng chúng tôi cũng đến được Sisophon.

Khác hẳn với mấy tháng trước khi đơn vị đánh chiếm thị xã này, phố phường giờ đây đông đúc, quán xá, cửa hàng cửa hiệu mọc lên như nấm, hàng hóa Thái Lan đầy ắp và thật bắt mắt về màu sắc. Dân chúng đi lại nhộn nhịp, bộ đội Việt Nam cũng xuất hiện trên phố rất đông. Cảnh thanh bình nơi đây làm cho chúng tôi có cảm giác chiến tranh đang ở rất xa.

Hai thằng lóc cóc dắt xe ngắm phố, khát cháy họng nhưng tuyệt nhiên không rẽ vào bất cứ cửa hàng, cửa hiệu nào bởi chẳng có một xu dính túi.

Lang thang trên phố một lát rồi hai thằng dắt xe vào Sở Chỉ huy Sư đoàn. Phía sau cổng gác, ngoài những người lính đang tất bật đi lại, chúng tôi nghe thấy những tiếng cười giòn tan và giọng nói phụ nữ, chất giọng Nam bộ ngọt ngào văng vẳng đâu đây, khiến bốn con mắt dáo dác kiếm tìm. Thế rồi mấy chị em phụ nữ bỗng nhiên xuất hiện ngay phía hiên nhà, thấp thoáng gần chỗ chúng tôi đang đứng. Với những chiếc quần sa tanh may kiểu Sài thành, những chiếc áo bà ba Nam bộ xẻ nách thật cao để lộ ra một khoảng da nõn nà bên sườn, những gương mặt xinh như những nàng tiên giáng thế và mùi nước hoa phảng phất… khiến hai thằng lính bẩn thỉu, bụi bặm như từ dưới đất chui lên cứ đứng ngẩn ra nhìn, mắt dán chặt vào những khoảng thịt ở sườn của mấy cô gái như muốn xé rách cái tà áo ra thật to để nhìn cho thỏa mà không dám hé răng nói được lời nào.

Giời ơi, dễ đến gần một năm rồi, chúng tôi chưa hề thấy một người phụ nữ Việt Nam nào. Các nàng hiện ra đột ngột quá, thánh thiện quá, hoàn mỹ quá khiến hai thằng lính trận không thể cưỡng được sự thèm muốn, sự thèm muốn trinh nguyên của những thằng trai tơ chưa biết đến mùi vị đàn bà, chưa từng là đàn ông một lần trong đời…

Đang lang thang trong suy nghĩ thì các cô ấy biến đâu mất, họ biến đi như những nàng tiên tắm xong bay thẳng về trời trong các câu chuyện cổ tích. Hỏi ra mới biết đó là những diễn viên của Đoàn Văn công Quân khu 7 từ Sài Gòn sang biểu diễn phục vụ Bộ chỉ huy Sư đoàn và các đơn vị trực thuộc.

Sửa máy xong, hai thằng lính lại lủi thủi đạp xe ngược đường trở về đơn vị. Cảm giác thèm thuồng, tiếc nuối ám ảnh chúng tôi suốt dọc đường.

Kể chuyện gặp văn công cho mấy thằng trong tiểu đội nghe, thằng nào cũng há hốc miệng ra như đón lấy từng lời, nhất là đoạn kể về cái tam giác bên nách của chiếc áo xẻ tà và khoảng thịt nõn nà bên sườn cô gái… Có tiếng nuốt nước bọt ừng ực lúc nghe tôi kể.

Rồi mấy bữa sau, một bên mắt tôi sưng lên và mọc lẹo. Thằng Nam atiso thấy thế ra sức trêu tôi:

- Mày mọc lẹo là phải. May cho mày mới nhìn thấy cái tam giác ở sườn chứ mày mà nhìn thấy cái tam giác kia thì mày còn lẹo cả hai mắt ấy Điền ạ.

Nếu là lúc khác thì tôi sẽ lao vào nện cho nó một trận, nhưng lúc ấy tôi nghĩ: Giá được nhìn thấy cái tam giác kia thì sau đó có sưng múp cả hai mắt tôi cũng chấp nhận và chẳng ân hận gì.

Nguồn: tve-4u
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 26 tháng 8 năm 2026

« Lùi Tiến »

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.