Quyền của Eva

Lượt đọc: 108 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
CHƯƠNG 7
HARRY CÓ BẠN GÁI

❊ ❊ ❊

Nhiều chủng loại trong cùng một loài... đôi khi lại có những đặc tính khác nhau... Thường có những bộ phận cực kì khác biệt nhau.

KHÔNG LÂU SAU BUỔI TRÌNH DIỄN DƯƠNG CẦM, hiểm họa lại xuất hiện và rình rập gia đình tôi.

Tôi lờ mờ nhận ra rằng một ngày nào đó Harry sẽ phải cưới vợ và có gia đình riêng, nhưng tôi đoán việc đó chắc phải vài chục năm sau nữa mới xảy ra. Nói cho cùng, Harry cũng đã có gia đình lớn này rồi cơ mà, đặc biệt là tôi, con thú cưng của anh ấy.

Vài ngày sau thất bại ở Lockhart, Harry bắt đầu biểu hiện lạ lùng. Anh cứ nhìn thơ thẩn vào không trung, nét mặt thì đờ đẫn đần độn đến nỗi nhìn là muốn tát cho vài bạt tai. Ai hỏi gì anh ấy cũng chẳng mảy may trả lời, hồn phách cứ bay đi đâu mất. Tôi chẳng hiểu chuyện gì đang xảy ra nhưng đây chắc chắn không phải anh trai Harry thông minh, yêu dấu của tôi. Đây chỉ là bản sao yếu đuối và nhạt nhẽo của Harry mà thôi.

Tôi chặn Harry lại ở hiên nhà, “Harry à.”

“Gì đấy?”

Harry! Chuyện gì xảy ra với anh vậy? Anh bị ốm hả? Anh có làm sao không?”

“Ừm,” Harry nhoẻn miệng cười đáp lại.

“Anh có sao không? Có cần đi bác sĩ không vậy?”

“Đừng lo cho anh. Anh không sao cả. Thật ra anh đang cảm thấy rất phấn chấn đó chứ,” Harry đáp.

“Vậy đó là chuyện gì?”

Harry cười bí hiểm rồi lôi trong túi ra một tấm danh thiếp loại mới có in chân dung. (theo lời mẹ thì nó là “Sự kệch cỡm cao cấp”.)

Nhìn chân dung xem nào. Một phụ nữ trẻ (chắc chắn không còn là thiếu nữ) với đôi mắt lồi to; chiếc miệng nhỏ mềm mại ướt át hợp thời trang; cần cổ thon dài; cả một đống tóc đưa ra trước nhìn như một đóa bồ công anh căng phồng trước khi bị gió cuốn phăng đi.

“Ôi thật là một nàng tiên,” anh thốt lên bằng giọng nói như bị nghẹn mà tôi chưa từng nghe thấy trước đây và thoáng nghe đã ghét ngay. Và tôi cũng ghét cô ta ngay tức khắc khi trông thấy một sự thật rõ ràng về ả: một mụ phù thủy độc ác, một ả đàn bà luồn cúi, một kẻ đói khát thịt tươi của những anh em trai yêu dấu. Chính xác là Một Kẻ Phá Hoại Hạnh Phúc Của Gia Đình Tôi. Và bóp nát hạnh phúc của chính tôi nữa. Tôi nhìn chăm chăm vào con quỷ hiện hình này.

“Nàng tiên ư?” đầu óc tôi quay cuồng. Harry đang dần dần bốc hơi trước mắt tôi, và tôi phải tìm cách ngăn chặn cuộc bắt cóc man rợ này mới được. Ý nghĩ của tôi phân tán khắp nơi như bầy ong vỡ tổ, phải một lúc sau tôi mới tập trung tư tưởng lại được. Nhưng trước khi ra tay, tôi phải suy nghĩ cho thật chín chắn.

“Anh gặp chị ấy ở đâu vậy Harry?” tôi hỏi vô tư như những điệp viên vẫn thường làm như vậy.

Ngay lập tức, sự đờ đẫn trong mắt Harry biến mất và anh ấy phấn chấn hẳn lên. Chắc hẳn tôi đã gãi trúng chỗ ngứa rồi đây, nhưng chẳng biết lý do chính là gì.

“Thế nào nhỉ, ừm, đêm ấy anh ăn khuya gần Prairie Lea. Bọn họ thấy anh và mời lại ngồi ăn cùng.”

Xem nào, có hai nhà thờ ở Prairie Lea: Nhà thờ Tin Lành được cho phép vào, còn Nhà thờ Độc Lập thì không. Những người địa phương Ngoại Đạo bị xem là rác rưởi và thuộc vào tầng lớp hạ lưu. Cả bố mẹ tôi, những con chiên ngoan đạo của Tin Lành cũng quan niệm như vậy. (Còn ông nội thì tỏ rõ rằng ông đã nghe quá nhiều bài thuyết giáo rồi nên bây giờ vào những ngày chủ nhật ông không đi lễ nhà thờ nữa mà chỉ thích lang thang ngoài đồng mà thôi. Mặc dù cha Barker thích sự có mặt của ông nhưng cũng đã thông cảm. Chỉ có mẹ là cảm thấy xấu hổ về điều này.) Có một hai lần gì đó mẹ từng đón tiếp người Ngoại Đạo trong nhà tôi và cứ cho họ là cá mè một lứa - cho dù điều đó có công bằng hay không, từ người nuôi rắn, tiều phu, người buôn xà phòng và cả những người nuôi gà nữa.

Một phần tâm trí tôi như ngây dại ra, nghĩ vẩn vơ đến khi những hình ảnh đó trôi qua hết, tức thời, tôi sực tỉnh như một vị đại tướng quân tới lúc cần ra mệnh lệnh. Tôi chuẩn bị hết vũ khí, quan sát địa thế và xác định mục tiêu. Tôi như đang thấy rõ mồn một thời gian và không gian của cuộc chiến phía trước.

“Gặp ở Nhà thờ Tin Lành chứ hả anh Harry?” tôi hỏi giọng ngọt như đường phèn.

“Không, cô ấy thuộc Nhà thờ Độc Lập ở Prairie Lea.”

Một dòng điện như vừa chạy qua cơ thể, địch thủ của tôi đây rồi. “Harry,” tôi hỏi với sự chân tình của một cô em gái. “Chị ấy là dân Ngoại Đạo à?”

“Ừ đúng đấy, thì sao nào?” Harry đáp, đầy vẻ ương bướng. “Và đừng gọi họ như vậy, họ là những người Độc Lập.”

“Anh nói cho bố mẹ biết chưa?” tôi hỏi.

“Chưa.” Harry tỏ vẻ cáu kỉnh. Sự phủ đầu của tôi có vẻ có tác dụng. Nói rồi anh lại nhìn tấm hình, trông phấn chấn hẳn lên.

“Chị ta bao nhiêu tuổi rồi?” tôi tiếp tục dấn tới. “Nhìn có vẻ già nhỉ!”

“Đâu có già,” Harry thốt lên đầy phẫn nộ. “Chỉ mới thành niên được năm năm thôi.”

Thành niên là mười tám tuổi, cộng năm nữa... “Vậy chị ấy hai mươi ba tuổi,” tôi thảng thốt - nhưng lại âm thầm mừng rỡ. “Vậy rõ ràng là bà cô rồi còn gì. Anh thì chỉ mới mười bảy tuổi thôi đấy.”

“Điều này chẳng có nghĩa lý gì cả,” Harry đáp. Rồi anh giật tấm danh thiếp khỏi tay tôi và bực bội bỏ đi.

Trong bữa ăn tối, Harry xin phép lấy xe ngựa, thắng con Ulysses và đưa nó ra ngoài đi tập.

“Sao con không cưỡi nó luôn?” bố hỏi. “Con đâu cần kéo thêm xe làm gì.”

“Lâu rồi nó đâu có đeo yên cương. Kéo thêm xe tốt hơn,” Harry biện hộ.

Tới lúc tôi tiếp tục tấn công rồi đây. Tôi lên giọng hỏi, “Anh đi gặp chị ấy chứ gì?”

Cả bàn đều nhận thấy đây là vấn đề hay ho và đồng loạt bất động. Tất cả mọi người trừ ông nội đều dừng ăn và tò mò nhìn Harry, cả mấy đứa em trai còn nhỏ chưa hiểu gì cũng bắt chước theo. Mẹ quay qua nhìn tôi rồi xoay lại nhìn Harry. Ông nội thì vẫn thản nhiên thưởng thức miếng thịt bò bít-tết của mình.

Harry đỏ bừng mặt rồi ném cho tôi ánh nhìn “hãy đợi đấy”. Trước đây anh ấy chưa nhìn tôi như thế bao giờ; một ánh mắt như muốn ăn tươi nuốt sống đối phương làm tôi chột dạ, cảm giác như có ngàn cây kim đang đâm khắp người.

“Đang nói về cô gái nào thế hả?” Mẹ hỏi.

Con dao của ông nội kêu ken két trên đĩa ăn. Ông dùng chiếc khăn ăn lớn bằng vải nilen trắng tinh buông trên cổ ông chấm chấm nhẹ mù tạt. Ông nói giọng nhẹ nhàng với con dâu của mình, “Tốt đó, Margaret. Phải là ‘cô ấy là ai’, chứ không phải ‘cô gái nào thế’. Phải nói cho đúng ngữ pháp. Hẳn là con biết điều đó mà phải không?”

Ông nhìn chằm chằm vào mẹ và nói, “Tại sao chứ, con bao nhiêu tuổi rồi, hả Margaret? Hình như cũng sắp 30 phải không? Bố nghĩ con đủ lớn để thông cảm chuyện này chứ,” nói rồi ông lại tiếp tục ăn. Mẹ tôi cũng ngoài 40 rồi, nhưng bà để mặc ông.

“Trả lời đi chứ Harry?” mẹ hỏi và ném cho Harry một ánh mắt sắc lẹm. Da gà tôi nổi lên thành từng dề đỏ ửng. Tương lai của gia đình tôi đang trong cảnh ngàn cân treo sợi tóc.

“Dạ, con định chở một cô gái - à không, một phụ nữ trẻ - ở khu cắm trại Prairie Lea đi chơi một vòng tối nay mẹ ạ,” Harry lắp bắp. “Chỉ một lúc thôi à.”

“Ừm,” mẹ lạnh lùng hỏi, “vậy chính xác con nhỏ này là ai? Chúng ta có biết nó không và cả gia đình của nó nữa?”

“Tên cô ấy là Minerva Goodacre. Gia đình của cô ấy ở Austin. Hiện giờ thì cô ấy đang ở chơi một tháng với dì và chú ở Prairie Lea.”

“Vậy họ là ai?” mẹ hỏi tiếp.

Tình hình ngày càng căng thẳng.

“Là Mục sư Goodacre và vợ của ông ấy,” Harry đáp.

“Con đang nói về Mục sư Goodacre của Nhà thờ Độc Lập ở Prairie Lea đó hả?” mẹ gằn giọng.

Ôi, thế là dây đàn sắp đứt tới nơi rồi.

“Vâng,” Harry mặt đỏ như trái gấc. Rồi anh từ từ lùi xa ra khỏi bàn ăn và chuồn thẳng, còn cố nói vọng lại, “Vậy nhé! Con sẽ về sớm.”

Bố nhìn mẹ hỏi, “Chuyện gì vừa xảy ra vậy?”

Lúc này mẹ mới để ý thấy mọi người đều ngồi há hốc mồm ra nên bực bội đáp, “Đôi lúc anh chậm hiểu quá đi mất Alfred ạ. Mình sẽ bàn bạc sau.”

Sul Ross ngồi kế tôi, nó năng động hơn rất nhiều so với tuổi thật của nó, rêu rao: “Harry có bồ, Harry có bồ...”

Nghe đến đây là mẹ đã tức sôi máu rồi. Tôi xùy nó, “Im đi Sully,” rồi thúc vào ba sườn nó một cú rõ đau.

Chợt ông nội phá vỡ bầu không khí ngột ngạt, “Xong rồi đây. Thằng bé làm ta hơi lo rồi đấy. Tới lúc rồi, hôm nay món tráng miệng là gì ấy nhỉ?” Phải thừa nhận một điều cực kì thú vị là ta không biết được khi nào ông xuất hiện hoặc là ngược lại.

Bữa tối như dài bất tận, món tráng miệng hôm nay vào miệng tôi chẳng khác nào đống tro. Đến khi SanJuanna dọn bàn thì mẹ lên tiếng, “Mọi người làm gì thì làm đi, riêng Calpurnia thì ở lại đây.”

Mọi người lần lượt rút khỏi bàn ăn trong khi tôi nhấp nhổm không yên trên ghế. Bố châm điếu xì gà rồi rót một ly rượu vang lớn hơn bình thường. Còn mẹ thì có vẻ rất cần một ly như vậy để giữ bình tĩnh.

“Nào, bây giờ nói đi Calpurnia, con biết gì về... quý cô này?”

Tôi chột dạ nhớ lại ánh mắt của Harry rồi ấp úng. “Con chẳng biết gì đâu mẹ ạ,” những tiếng gọi rút quân gấp rút văng vẳng trong tâm trí tôi.

“Nào, nói đi, chắc chắn Harry đã kể gì cho con nghe rồi.”

“Con không biết gì thật mà,” tôi đáp.

“Dẹp đi Calpurnia, nếu không thì làm sao con biết về cô ta? Mặt con bị sao vậy, nhìn bẩn thỉu quá.”

“Harry chỉ cho con xem danh thiếp của cô ấy thôi ạ,” tôi đáp.

“Danh thiếp?” Mẹ tôi lên giọng. “Cô ta còn có cả danh thiếp nữa cơ à? Cô ta bao nhiêu tuổi rồi?”

“Con không biết gì mà,” tôi vẫn khăng khăng.

Mẹ nhìn bố, “Alfred, con nhỏ đó có cả danh thiếp nữa đấy.” Bố có vẻ thích thú nhưng không phản ứng gì, rõ ràng việc này chả có gì quan trọng đối với ông cả.

Mẹ đứng dậy đi qua đi lại. “Con nhỏ đó đến tuổi có danh thiếp rồi, con trai của tôi thì lén lút qua lại với nó sau lưng tôi. Harry đang đeo đuổi nó mà chúng ta thì chả biết gì về nó cả. Alfred à, nó còn là dân Ngoại... à không, dân Độc Lập nữa chứ.”

Mẹ xoay qua tôi. “Nó là thuộc phe Độc Lập phải không, Calpurnia?”

“Con chả biết gì cả.”

“Chậc, vô dụng quá! Về phòng đi và đừng có hé môi cho ai về việc này đấy. Con lại bị phát ban đỏ à? Đi lấy bột baking soda và băng lại.”

Tôi tụt xuống ghế rồi chạy vội vào bếp. Cô Viola đang ngồi trên bàn nghỉ ngơi một lúc, đợi SanJuanna xả nước để bắt đầu chiến đấu với núi bát đĩa chồng chất trên quầy bếp.

“Mẹ bảo em vào lấy bột baking soda,” tôi làu bàu.

“Lạy Chúa Tôi, cháu bị làm sao vậy?” cô Viola thảng thốt khi nhìn thấy tình trạng của tôi.

“Cháu bị phát ban ấy mà, chỉ cần làm dịu lại là xong thôi,” tôi nói dối cho qua chuyện.

Cô Viola liếc tôi rồi định mở miệng nói gì đó nhưng lại thôi. Cô đứng dậy, nhúng mảnh giẻ vào soda rồi đưa cho tôi mà không hé lời. Còn SanJuanna thì nhìn tôi dè chừng như sợ bị truyền nhiễm.

Lên lầu, tôi còn nghe vọng lên từ phòng ăn tiếng mẹ giận dữ, còn bố thì cố sức xoa dịu bà.

Sul Ross và Lamar nằm ở đầu cầu thang chờ đợi và đeo theo tôi vào phòng.

“Có chuyện gì vậy chị? Harry bị sao thế? Mặt chị bị sao vậy? Nói cho chúng em nghe đi.”

Tôi bỏ mặc chúng rồi chạy về phòng, chườm miếng khăn ướt lên gò má đang ngứa rát. Điều gì làm tôi phản ứng, mất hết cả tự chủ như thế nhỉ? Bây giờ tôi như một viên chỉ huy non nớt đang bàng hoàng vì binh đoàn mà mình rèn luyện bao lâu nay bị diệt vong.

Cả đêm hôm đó, tôi thao thức trên giường đợi Harry về nhà. Vầng trăng khuyết đã lên cao khi tôi nghe được tiếng lanh canh của bộ yên cương và tiếng lọc cọc của bánh xe lăn trên con đường trải sỏi dẫn vào nhà. Tôi nín thở lắng nghe. Cả căn nhà im ắng một cách kì lạ. Rồi tôi mường tượng đến bố mẹ, hay ít nhất là mẹ, đang nằm thao thức trên chiếc giường to bằng gỗ gụ chạm khắc đầy hình trái cây và thiên sứ.

Tôi mò xuống giường, xỏ dép vào rồi rón rén trườn theo vách tường để tránh tạo ra tiếng động to như súng nổ vang lên từ sàn gỗ. Những bậc thang cũng nổi tiếng kêu to nên tôi vén gọn váy ngủ lại rồi tuột xuống lan can như thường lệ. Cách này tỏ ra nhanh chóng và hiệu quả nhưng trong bóng đêm thật khó để định hướng nên tôi thắng lại quá muộn và va vào trụ đỡ tay vịn ở đầu cầu thang, kết quả là bị bầm tím sau lưng ít nhất hai tuần sau đó.

Theo ánh trăng, tôi mon men ra chuồng ngựa. Đến cửa, tôi len lén nhìn vào trong. Dưới ánh đèn dầu le lói, Harry đang buộc chú ngựa Ulysses lại, miệng ngâm nga một khúc nhạc, nghe loáng thoáng như bài “Anh thật lòng yêu em”. Nhìn anh ấy thật vui vẻ, trước giờ tôi chưa từng thấy Harry được vui như vậy.

“Harry,” tôi khẽ gọi.

Anh ấy quay sang nhìn tôi, mặt đanh lại rồi hỏi “Em làm gì ở đây? Đi về ngủ đi.” Nói rồi Harry tiếp tục chải lông cho con ngựa.

Ôi, ánh mắt lạnh lùng ấy lại xuất hiện rồi.

Trước đây, thỉnh thoảng tôi thường cãi vã với anh ấy, mặc dù có khó chịu như thế nào thì nó cũng trôi qua thật nhanh. Cứ như thế, tôi luôn chắc mẩm rằng tôi mãi mãi sẽ là đứa em yêu quý nhất của anh; tôi ôm lấy tình thương của anh bằng tất cả niềm tin và đắm chìm trong hơi ấm ấy. Nhưng lần này thì khác. Trong khi cố gắng bảo vệ cho gia đình và cho anh, hay nói cho cùng, chính là bảo vệ cho bản thân tôi, tôi đã vô tình làm tổn thương anh ấy. Và lần đầu tiên trong đời, nỗi tiếc thương làm buốt giá tim tôi.

Lặng người, tôi lùi ra khỏi quầng sáng của bóng đèn, đứng một mình bơ vơ dưới ánh trăng. Chợt một tiếng nấc - hay sụt sùi - bật ra khỏi tôi. Tôi quay đầu, loạng choạng chạy vào nhà trên đôi chân mềm nhũn. Tôi vào được cửa nhà nhưng đến cầu thang thì hoàn toàn quỵ xuống. Nửa tiếng sau Harry vào nhà và bắt gặp tôi vẫn còn ngồi lì ở đấy, trông chẳng khác nào một mớ hỗn độn khốn khổ trong chiếc váy ngủ trắng, vẫn sụt sùi, chẳng buồn cử động; lúc này chỉ có Idabelle nhẹ nhàng bước từ trong bếp ra an ủi mà thôi. Trong bóng tối, tôi chỉ nhìn thấy được Harry đang đứng chống nạnh.

“Harry ơi, cho em xin lỗi,” tôi thì thào.

“Trên đời này có những việc của người lớn, không dành cho trẻ con đâu,” Harry đáp.

Có bao giờ tôi nghĩ Harry là người lớn đâu, chúng tôi luôn là những đứa trẻ ở bên nhau cơ mà. Nhưng qua cách nói ấy, tôi biết rằng từ giây phút này, Harry đã chính thức vạch ra một đường ranh ngăn cách vô hình và sẽ chẳng bao giờ trở về với vùng đất tuổi thơ nữa.

“Em chẳng cố ý đem lại rắc rối cho anh đâu,” tôi rên rỉ.

“Có đấy. Anh chẳng hiểu vì sao em lại làm như vậy.”

Tôi muốn thét lên rằng tôi làm điều đó vì gia đình và vì anh ấy đấy chứ! Nhưng sâu thẳm trong lòng, tôi biết rõ rằng hành động đó thật ra dành cho chính bản thân mình mà thôi và tôi lấy làm xấu hổ vì điều đó.

Chiếc đồng hồ treo tường cũ kĩ ngân vang ba tiếng.

“Em đi ngủ đi,” Harry hờ hững nói.

Tôi cố bám víu vào câu nói lạnh lùng này vì dù sao nó cũng đỡ gay gắt hơn những gì Harry nói lúc ở trong chuồng ngựa và cho rằng mọi thứ sẽ ổn thôi, rồi Harry sẽ bồng tôi lên gác và cho tôi rúc vào lòng anh mà thôi.

Nhưng sự thật đã không diễn ra như vậy mà Harry chỉ thì thầm “Phải chi em đừng hành động như vậy,” sau đó bỏ mặc tôi ngồi tận hưởng thành quả về sự chỉ huy của mình và bước lên lầu. Chiến dịch của tôi đã diễn ra thành công, và vì nó, tôi đã đánh mất anh trai của mình. Đêm đó, đến khi đồng hồ gõ bốn tiếng tôi mới bò về giường.

Sáng hôm sau, tôi mệt mỏi rã rời nên giả vờ bị bệnh, chập chờn trong giấc ngủ vùi. Với gương mặt bơ phờ và chứng phát ban của mình tôi dễ dàng gạt được mẹ. Bà và Viola đem vào phòng tôi nào là nước cốt bò hầm, rồi bột đắp baking soda. Đến chiều thì họ còn dự định cho tôi uống thuốc bổ, thuốc xổ và cả dầu cá nữa, nhưng lúc đó thì tôi đã bắt đầu đi lại được và ăn vài quả trứng luộc, tránh được những biện pháp chữa trị tới nơi tới chốn ấy. Đứa trẻ nào nằm liệt giường hơn một ngày trong nhà tôi đều được cho uống dầu cá, và kì diệu thay, nó chữa khỏi bệnh rất nhanh.

Travis ghé thăm và điều nàng mèo Doc Holiday vào giải khuây cho tôi (Jesse James không còn hữu dụng nữa). J.B. trèo lên giường nô đùa làm tôi thấy khá hơn lên. Còn Sul Ross thì đặt lên chiếc bàn đầu giường một bó hoa dại đủ loại rồi tự hào khoe vết tích trên người chỗ bị tôi huých cùi chỏ vào. Tôi thì không tiện khoe lại vết tích trầm trọng hơn vì nó nằm ở vùng nhạy cảm.

Còn Harry thì chẳng thấy tăm hơi.

Sáng hôm sau, tôi trườn xuống nhà ăn sáng và thấy lòng nhẹ lại một chút khi bắt gặp ánh mắt của Harry khẽ liếc qua mình. Trước lúc mọi người phân tán khỏi bàn ăn, mẹ tuyên bố “Chiều thứ 6 chúng ta sẽ có khách, mọi người hãy có mặt vào lúc 6 giờ 15 nhé.”

“Chết tiệt,” ông buột miệng. “Lại là ai nữa đây?”

“Bố à, chúng con không dám làm phiền nếu bố có hẹn trước ạ.”

Mẹ thừa biết rằng ông chẳng có hẹn với ai cả, nhưng luôn có điệp khúc về phòng thí nghiệm và thư viện. Mẹ cũng chỉ biết hi vọng, nhưng qua biểu hiện của bà thì tôi nhận thấy mẹ chẳng bao giờ muốn ông có mặt trong những cuộc hội họp vui vẻ (hay bà còn gọi là “dạ hội”) của mình cả. Ngoài việc ông có đầu óc cổ hủ, ông còn thường làm lệch vấn đề trong các cuộc nói chuyện và tôi biết mẹ không ưa gì. Ví dụ sự tồn tại của hóa thạch đi ngược lại với thuyết giáo trong Sách Sáng Thế; kinh nghiệm của người đồng sự Mendel về sự sinh sản hữu tính của cây đậu hoa; những quan niệm sai lầm về mủ. Có lần tôi thấy mẹ rùng mình khi nghe ông giảng giải cho các bà cô về các tư thế giao hợp của những côn trùng thuộc Bộ Chân Dài (cụ thể là nhện chân dài). Ngoài ra ông còn dự đoán rằng con người sẽ chế tạo ra máy bay và một ngày nào đó sẽ lên đến mặt trăng, và rất nhiều tiên đoán khác thường xuất phát từ những cụ già hiểu biết và tinh khôn; mặc dù vậy tôi vẫn âm thầm đồng tình với ông và tin rằng nó sẽ thành hiện thực vài ngàn năm sau đó.

“Ai sẽ đến vậy mẹ?” Sam Houston hỏi.

“Nhà Lockett, nhà Longoria, cô Brown. Mục sư và bà Goodacre. Còn có cô Minerva Goodacre nữa,” mẹ vừa trả lời vừa ngắm nghía con dao quết bơ.

Ố ồ. Tôi nhìn qua Harry, anh có vẻ cũng thích thú nghiên cứu con dao của mình như chưa bao giờ được thấy nó. Tôi chợt nuốt trọng. Phải làm gì đây? Tôi tự bảo rằng mình chỉ còn ba ngày để lên kế hoạch, tôi đăm chiêu trong lều trại của mình tính toán chẳng khác gì Napoleon.

Mấy ngày sau, mỗi lần đi lên lầu ngang qua Harry, tôi chỉ biết cười gượng gạo, còn anh thì vẫn tỏ ra dửng dưng. Tôi tự an ủi mình rằng Harry không cau có với mình là tốt lắm rồi.

Thứ sáu đã đến mà tôi vẫn chưa nghĩ ra được gì hay ho cả. Tôi đành gội đầu, sấy tóc, giữ niềm kiêu hãnh và ngồi ủ rũ chải tóc một trăm lần. Tôi khoác lên người chiếc váy bằng vải ba-tít, đôi ủng trẻ con mà tôi từng mang khi đi độc tấu âm nhạc, thắt lên tóc chiếc ruy-băng xanh da trời, màu mà Harry thích tôi dùng nhất. Sau đó tôi xuống nhà tham gia cùng mọi người.

Harry trông thật bảnh bao, tóc bóng nhẫy lớp keo mùi hoa oải hương và dầu thơm nhẹ dùng sau khi tắm. Một sự náo nức nào đó đang ngầm cuộn trào trong anh, và lòng Harry có vẻ đã dịu lại một ít khi khẽ nhếch mép cười với tôi. Bọn tôi xếp hàng theo độ tuổi từ lớn đến nhỏ ngoài sảnh, Sam Houston bụm hết cả mồm miệng lại khi ngửi thấy mùi bốc ra từ người Harry. Mẹ xuống thị sát từng đứa một. Hôm nay mẹ khoác chiếc áo lụa màu lục tươi, xâu chuỗi ngọc ôm gọn quanh cổ - một trong những món trang sức đẹp nhất của bà - tạo lên những tiếng rít khẽ theo mỗi bước đi của mẹ. Bà săm soi từ giày dép, đến răng cỏ và cả móng tay của bọn tôi.

“Trời đất, Calpurnia, con bị gì vậy, đứng thẳng lên nào. Jim Bowie, móng tay bẩn quá, trông cứ như mới đi cào đất ngoài vườn về vậy. Calpurnia, đi rửa tay cho em đi con.”

Tôi dẫn J.B. vào phòng tắm, mừng thầm vì có việc để làm. Đang cọ rửa chợt J.B. buột miệng hỏi “Anh Harry sắp lấy vợ hả chị?” làm tôi chết đứng người, đánh rơi cả bàn chải.

“Em lấy đâu ra cái ý nghĩ đó vậy?”

“Em nghe mẹ nói vậy đấy. Anh Harry sắp ra đi hả chị?”

“Chị mong là không J.B à.”

“Em cũng vậy.”

Tôi cọ rửa cho J.B đến khi người khách đầu tiên xuất hiện. Bọn tôi lại phải xếp hàng ra trước cửa. Khi cô Brown đến, tôi bắt tay cô và nhún người chào đầy điệu bộ. Nhưng có vẻ tôi đã làm hơi phô trương quá nên cô ta gượng cười mỉa mai, “Xem nào, chào cháu, Calpurnia, sao lúc nào cũng ‘quyến rũ’ thế này nhỉ?” Nói rồi bàn tay gân guốc của cô siết mạnh làm tôi tru lên thảm thiết.

Buổi tối bắt đầu rất suôn sẻ nhưng chưa thấy bóng dáng của cô Minerva Goodacre đâu cả.

Tôi bưng chiếc đĩa bạc đựng hàu xông khói mời mọi người trong phòng, Viola dặn rất kĩ rằng tôi phải đếm xem mấy anh em trai của tôi đã ăn bao nhiêu. Nhưng thật chẳng khó gì vì khi tụi nó nhìn thấy mấy con hàu xám xịt, nhăn nhúm là sợ hãi quay mặt đi ngay; có cho tiền tụi nó cũng chẳng dám bỏ vào miệng. Harry lượn lờ giữa phòng khách và sảnh để chờ đợi nhân vật quan trọng của mình. Ông nội xuất hiện, bộ râu được cắt tỉa gọn gàng, tóc bết trên trán, một nụ hồng cài lên khuy áo. Ngoại trừ chiếc áo khoác bị nhậy gặm nhấm ra thì ông trông thật lịch lãm.

Khi nhà Longoria đến, Travis lôi bọn trẻ ra chuồng ngựa để khoe bầy mèo của nó.

Tôi nhìn quanh gia đình mình và chợt thấy hơi ấm của hạnh phúc ngập tràn. Họ thật vô tư, không một chút ngờ vực. Tôi thật muốn ghi lại khoảnh khắc này, gói chặt lại, và cất giữ thật sâu trong tâm trí mình. Vì khoảnh khắc này có thể tan biến bất cứ lúc nào.

Chợt Harry vội vã chỉnh lại cà-vạt và đầu tóc trước tấm gương trong sảnh một lần nữa. Tôi nhìn ra ngoài và thấy ngài Goodacre đang cột ngựa. Harry hăm hở bước ra đỡ hai người phụ nữ từ trên xe ngựa xuống, một người tròn trịa và một người thon thả. Rồi anh đưa tay ra cho người thon thả - mụ hồ ly tinh đây mà - cùng nhau bước lên thềm nhà, đầu tựa vào nhau, thầm thì to nhỏ gì đó,điều họ chẳng bao giờ chia sẻ với những người xung quanh. Bố mẹ tôi đón họ ở cửa, sau những lời giới thiệu hoan hỉ, mẹ mời họ vào phòng khách. Tôi thật khâm phục mẹ, bà tỏ ra vui vẻ và bình tĩnh trong hoàn cảnh này hơn tôi nghĩ. Chắc bà đã uống vài viên thuốc bổ rồi.

Ngắm xem nào: cô ta cao hơn tôi tưởng, thon thả trong chiếc váy màu đào cầu kì, đầy những chiếc nút đen nhánh. Cái miệng có nét hờn dỗi, cần cổ dài, cặp mắt lồi và búi tóc đồ sộ. Cô ta còn cầm theo chiếc quạt màu đào dát bạc, mỗi lần tiếp chuyện với ai đó lại mở ra đánh xoạch một cái.

Lúc Harry vẫy tôi lại, tôi chỉ muốn trốn quách vào bếp cho xong.

“Goodacre à, xin giới thiệu đây là Calpurnia Virginia Tate, em gái của anh. Callie, còn đây là chị Minerva Goodacre.”

Chiếc quạt màu đào lại xòe ra như một con bướm khổng lồ. Cô ta nhìn tôi bằng con mắt lồi to rồi cất giọng the thé, “Ôi, Calpurnia, cô bé thật dễ thương mà còn tài năng nữa chứ. Chị nghe em từng độc diễn dương cầm phải không.” Nói rồi chị ta gõ gõ đầu quạt lên má tôi một cách đùa cợt hơi quá trớn. Chẳng lẽ tôi phải chịu sự hành hạ này cả đêm hay sao?

“Chị Goodacre khỏe không ạ?” Rốt cuộc tôi cũng lên tiếng được. “Rất vui được làm quen với chị.”

“Ồ, chắc chắn rằng chị em mình sẽ thành bạn thân nhanh thôi. Nào, Harry ơi, très amusant gran-père[1] mà anh hay nhắc tới đâu nhỉ?”

Ặc, lại còn xổ tiếng Pháp nữa chứ. Harry dắt chị ta sang giới thiệu với ông, ông cúi rạp mình xuống, đặt hàng ria xồm xoàm lên bàn tay chị ta, “Enchanté, madermoiselle”[2]. Tôi cảm thấy như ông đang luống cuống, chân va cả vào nhau. Chị ta đáp lại bằng một giọng nói như một tràng giai điệu cười, “Ôi Chúa ơi, ông quả thật quá ư lịch thiệp.”

Rồi cứ thế, chị ta chẳng đoái hoài gì đến tôi nữa trong suốt buổi tối. Còn tôi thì cứ bưng hết cái khay này rồi lại cất cái ly khác, nhất quyết bám đuôi theo chị ta và Harry vòng vòng trong phòng.

Chị ta cứ vung vẩy cái quạt suốt đêm, huyên thuyên về thời trang ở Paris, New York, rằng thật mất mặt cho vợ ngài thống đốc Culberson về bộ đầm kinh khủng mà bà ta mặc trong lễ nhậm chức của ông; lẽ ra với tầm cỡ của họ thì phải mua được một bộ khá khẩm hơn, hay ít nhất cũng tham khảo ý kiến của một nhà thời trang có gu thẩm mỹ. Gu thẩm mỹ hẳn rất quan trọng, n’est-ce pas[3]? Và một khi đã nhận thức về gu thẩm mỹ rồi thì mọi người có để ý rằng có hằng hà sa số những quý bà ăn mặc lỗi mốt khi đi dự các buổi lễ kiểu đó hay không...

Mẹ tôi cố gắng chen vào một ít về đề tài âm nhạc nhưng chị ta chẳng hưởng ứng. Bố tôi thì muốn nghe ý kiến chị ta về đường dây điện thoại sắp được lắp đặt nhưng chị ta cũng không đếm xỉa. Chị ta chỉ biết cười duyên, ngúng nguẩy với Harry rồi sai anh ấy làm đủ thứ mà thôi. Chị ta thật sự làm tôi phát ốm lên mất.

Buổi tối cứ thế tiếp diễn. Rồi bữa tối dường như vô tận đó cũng qua đi, cô Brown lướt nhanh ngón đàn bài “The Minute Walzt” mà cô luôn dành để góp vui trong các bữa tiệc trong vòng 52 giây chiếu theo chiếc đồng hồ bỏ túi của bố. Sau đó cô đệm đàn cho chị Goodacre bản “Cạn ly này với em chỉ bằng ánh mắt anh thôi nhé”, chị ta hát hoàn toàn trật tông và bày tỏ cảm xúc về phía Harry một cách lố bịch.

Cạn ly này với em chỉ bằng ánh mắt anh thôi nhé,

Và em sẽ đáp lại bằng chính ánh mắt của em;

Hoặc để lại một nụ hôn trong lòng cốc,

Để em chẳng cần đến giọt rượu nào hơn.

Tôi để ý thấy ánh mắt mê mẩn của ông nội trong suốt màn trình diễn tệ hại của chị ta làm tôi càng thất vọng đến cùng cực. Một Harry thôi chưa đủ, chị ta còn phải mê hoặc hết cả những người đàn ông quan trọng xung quanh tôi hay sao.

Tiếp đó, Harry hát bản “Kẻ mơ mộng đẹp xinh” trong ánh mắt xoe tròn của chị Goodacre. Đến lượt cô Brown đáng ghét buộc tôi trình diễn độc tấu. Trong cơn đau đầu như búa bổ và nụ cười gượng gạo dán trên môi, tôi đem lại một màn biểu diễn quá sức tầm thường. Sau đó, tôi phải xuống bếp ngay để xin chị Viola cho một viên thuốc nhức đầu.

“Cô ta như thế nào?” Viola hỏi. “Nhìn từ đây thì cũng chẳng xinh lắm. Chỉ có Harry là luôn đẹp trai rạng ngời mà thôi.”

“Chị ta thật kinh khủng, cô Viola ạ và ngoài chuyện quần quần áo áo thì chẳng biết gì hay ho hơn.”

“Ừm, quần áo cũng hấp dẫn đó chứ,” Viola đáp.

“Nhưng chỉ biết có thế thì hay ho gì,” tôi vặn lại.

“Ừ cũng đúng. Mà cô ta hát hò cũng chẳng ra hồn gì. Mẹ cháu ổn không?”

“Chắc cũng ổn cô ạ.”

“Tốt rồi. Thuốc này, mang cả đĩa sô-cô-la này ra ngoài luôn đi nhé, nhớ kiểm kê số lượng đấy.” cô Viola bảo.

Tôi quay lại với buổi tiệc, mời sô-cô-la vòng vòng và tránh không cho mấy đứa anh em trai động vào. Chị SanJuanna lùa bọn trẻ về giường ngủ. Mục sư Goodacre thảo luận với bố về sự thay đổi thất thường của thị trường vải cô-tông. Ông nội thì giữ chặt lấy Harry và chị Goodacre bằng những giảng giải chi tiết về sự khác nhau giữa châu chấu khổng lồ đực và cái. Chị Goodacre cứ nhoẻn miệng cười suốt.

“Vào thư viện với ông, ông có hai mẫu vật chỉ rõ sự khác nhau này”. Ông nói rồi nắm lấy cùi chỏ và lôi chị ta xềnh xệch ra khỏi phòng.

“Đừng dẫn cô ấy đi quá lâu, đừng cướp cô ấy khỏi mọi người lâu quá ông nhé, ha ha.” Harry cười vọng theo.

Cả người Harry như có vầng hào quang tỏa sáng. Tôi đứng cạnh và đưa cho anh một thanh bánh xốp sô-cô-la. Tôi muốn lấy lại được tình cảm của anh trai mình bằng mọi giá. Tôi thỏ thẻ một câu nói dối trắng trợn “Chị ta rất ổn Harry ạ.” Cổ tôi chợt hằn lên những lằn đỏ, chắc là vết tích của đạo đức giả.

“Đấy thấy chưa, anh chắc là em sẽ thích chị ta khi có dịp gặp gỡ rồi mà, thật là một cô gái tuyệt vời đúng không? Bánh ngon nhỉ, cho anh một cái nữa nào.”

Thật mù quáng, anh thật mù quáng. Tôi nghĩ thầm.

Ngay lúc đó, chợt chị Goodacre xông vào phòng, có vẻ rất căng thẳng. Chị ta chạy lại bên bà Goodacre rồi xì xào qua lại trông rất kích động. Bà Goodacre quay sang đám đông phân trần, “Minerva chợt bị đau đầu dữ dội, có lẽ chúng tôi phải đưa nó về nhà. Thật lấy làm tiếc vì buổi tiệc này rất dễ thương nhưng chúng tôi đã hứa với mẹ của nó rằng sẽ chăm nom nó cẩn thận. Tôi nghĩ rằng mọi người đều hiểu được điều này.”

Họ gom áo khoác rồi vội vã cáo từ trong khi Harry và ông Goodacre chuẩn bị xe ngựa. Rất nhiều lời cảm ơn thốt ra nhưng chẳng có một sự hứa hẹn trở lại nào cả. Và rồi họ biến mất trong màn đêm.

Harry trầm ngâm. “Ông nội à, lúc trong thư viện thì Goodacre có vấn đề gì không?”

“Ổn mà. Cô ấy có vẻ thích thú với lũ bướm cánh tơ nhện. Nhưng ông nghĩ cô ta sẽ thích bộ sưu tập xác bọ chết thối rữa, đây mới là cái độc nhất vô nhị.” Ông châm điếu xì-gà. “Nhưng nói chung ông thấy trò chuyện vui vẻ thôi mà.”

Hôm sau, mẹ tôi nhận được nhiều lá thư cảm ơn trao tay từ khách, bà bày chúng ra bàn ăn để làm gương tốt cho chúng tôi về cách cư xử. Hầu hết những bức thư đều dạt dào tình cảm và đầy hoa mỹ, chỉ trừ thư của bà Goodacre là cụt ngủn.

Hai ngày sau, Harry cố gắng gọi điện thoại tìm chị ta nhưng dì của chị ta bảo không có nhà. Và ba hôm sau thì chị Goodacre lẳng lặng trở về Austin. Chỉ đến khi Harry đến nhà tìm và được thông báo bởi cô hầu gái thì anh mới biết, anh trở về nhà và ở lì trong phòng.

Mấy anh tôi kháo nhau xem Harry có phải uống dầu cá hay không. Nếu không thì đến tuổi nào mới không phải uống nữa? Mười sáu hay mười bốn? Vấn đề vẫn căng thẳng không lời giải đáp.

Rốt cuộc Harry không phải uống dầu cá. Thay vào đó, anh bị chôn vùi trong buồn bã và bối rối khi những lá thư anh viết cho chị Goodacre bị trả lại trong tình trạng chưa được mở ra. Anh loay hoay trong nhà suốt mấy ngày như người bị thương gắng gượng di chuyển. Thật tội nghiệp. Tôi tự phục hồi vết bầm tím trong lòng mình cho nó nhợt nhạt bớt đi và tự hứa rằng sẽ thôi không làm kẻ quấy rối nữa.

❀ ❀ ❀

[1] Người ông vui tính - tiếng Pháp.

[2] Rất hân hạnh thưa quý cô - tiếng Pháp.

[3] Đúng không nào - tiếng Pháp.

Nguyên tác: The Evolution of Calpurnia Tate Người dịch: Lâm Thanh Tùng
Nguồn: tve-4u
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 27 tháng 8 năm 2026

« Lùi Tiến »

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.