Quyền của Eva

Lượt đọc: 124 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
CHƯƠNG 22
LỄ TẠ ƠN

❊ ❊ ❊

Một trong những đặc điểm nổi bật của giống loài của chúng ta là sự thích nghi, không hẳn chỉ có lợi cho loài động vật hay thực vật mà còn cho công việc và trí tưởng tượng của con người.

SÁNG HÔM SAU TÔI THỨC DẬY SỚM HƠN THƯỜNG LỆ, ngay lúc còn lơ mơ ngái ngủ, tôi đã cảm nhận được sự khác biệt. Khi tỉnh táo hoàn toàn, tôi thấy lạnh. Tôi thật sự thấy lạnh! Nhiệt độ đã tụt xuống 40 độ F[1] trong vòng một đêm khi luồng gió lạnh bất ngờ quét ngang từ đồng bằng Amarillo. Tôi vươn cánh tay đang nổi da gà vớ lấy cái chăn bông nhưng dĩ nhiên là không vớ được cái nào. Mọi người trong nhà đều không kịp chuẩn bị. Cả một thời gian dài, cái nóng đã bao trùm lên chúng tôi như một tấm vải liệm ngột ngạt. Tôi lật tung tấm chăn vải cô-tông mỏng manh qua một bên rồi vươn tay lên trần nhà hân hoan đón luồng không khí lạnh tươi mát. Tôi vẩn vơ nghĩ không biết nếu tôi cứ nằm đây thì có bị rét run không nhỉ? Nhưng không có thời gian cho thí nghiệm này đâu, một ngày mới đáng yêu đang chờ tôi khám phá.

Tôi xuống nhà, trên người vẫn khoác bộ đồ mùa hạ vì cũng chẳng có lựa chọn nào tốt hơn cả. Cô Viola đang ngân nga bài “Cây liễu buông cành cho tôi” và đốt bếp lò trong khi Idabelle nằm rúc trong cái giỏ của nó. Mẹ xuống nhà trong bộ váy ngủ, trên cổ quàng chiếc khăn len Kasmir nồng nặc mùi long não. Bố đã mua chiếc khăn choàng này cho mẹ khi họ đi tuần trăng mật ở Galveston, thành phố luôn nhộn nhịp với số lượng hàng hóa ra vào nhiều đến không tưởng tượng nổi.

“Mềm mại như mông em bé ấy,” bố luôn nói vậy mỗi khi mẹ choàng chiếc khăn này và bà luôn ngượng đỏ mặt khi nghe câu nói ấy. Bà luôn sẵn sàng trong cuộc chiến với chuột và nhậy để bảo vệ lấy chiếc khăn choàng ấy và cất giữ nó cùng với hàng tá băng phiến nên mỗi khi bà thức giấc luôn phải ngửi cái mùi thoang thoảng như nước hoa rẻ tiền đó. Đến mùa xuân thì mùi đó sẽ tan đi bớt nhưng sau đó thì bà lại phải ủ nó như vậy.

Cô Viola làm bánh sữa dẻo với hồ đào rưới sốt xi-rô và mọi người lao vào ăn như mấy con quỷ đói. Ông chào ngày mới bằng việc cởi chiếc áo khoác đã sờn cho SanJuanna, đồng nghĩa với nhiệm vụ khó khăn là làm cho nó đẹp đẽ trở lại; nhưng việc dùng benzen tẩy rửa cũng chẳng hiệu quả được bao nhiêu trừ khả năng làm cho ông tỏa mùi như một phòng thí nghiệm lưu động.

Ngoài hiên sau nhà, mấy con Mèo Sân Vườn cuộn mình vào nhau. Ajax và mấy con chó khác thì nhảy cẫng lên trên cỏ rồi khụt khịt. Mắt ai cũng rạng ngời. Tâm trạng như dịu lại, tâm hồn tràn ngập niềm hân hoan. Chúng tôi đã sẵn sàng cho một mùa mới.

Hôm ấy, lần đầu tiên sau nhiều tháng mấy anh em tôi chạy đua đến trường. Cô Harbottle cũng có tâm trạng tốt nên không ai bị ăn gậy hay đứng phạt ở Góc Xấu Hổ. Lula Gates và tôi ăn mừng bằng cách chơi trò nhảy dây suốt đoạn đường về nhà. Cái nóng đã ngự trị quá lâu nên cái lạnh đến làm ai cũng bất ngờ. Khi bất chợt vấp ngã, tôi nhận ra mình đã cao lên sau một mùa hè.

Tôi dừng lại ở xưởng tỉa hột bông. Bố đang bận họp với công nhân nên tôi đi thẳng qua văn phòng của ông O’Flanagan để nhờ cắt cho một đoạn dây nhảy mới dài hơn.

“Có ngay, có ngay. Cháu vào chào Polly đi,” ông rời khỏi bàn làm việc và hoan hỉ chào đón. Polly đang đứng trong chuồng, nhìn có vẻ vui tươi và khỏe mạnh, nhưng nó vẫn nhìn tôi bằng cặp mắt quỷ dữ đó.

“Polly rất ngoan mà, đúng không?” Ông O’Flanagan nói rồi dịu dàng vuốt lưng nó ngược chiều lông. Tôi e sợ đứng nhìn, nhưng thay vì mổ cho ông ấy một trận ra trò thì Polly chỉ chầm chậm liếc nhìn và ngả đầu vào tay ông tỏ vẻ khoan khoái dễ chịu.

“Polly rất ngoan,” con vẹt thốt lên, giả tiếng người bằng giọng mũi có vẻ lo lắng.

“Đúng rồi,” ông O’Flanagan thầm thì đáp lại, “đúng rồi, ngoan lắm. Chú đi lấy dây đây, cháu ở chơi với nó nhé.”

Không dám đâu, tôi đứng thật xa bên kia phòng, lom lom nhìn Polly. Nó lắc mào lên xuống và tôi thề rằng nó khè tôi như một con mèo hung tợn đích thực. Tôi bèn bước ra khỏi phòng, lúc này ông O’Flanagan quay lại với sợi dây trên tay, “Nào, cháu muốn dây dài bao nhiêu?”

Tôi mừng rỡ khi thấy ông ấy quay lại. Tôi cũng mừng cho Polly tìm được một nơi nương tựa thích hợp nhất trên thế giới này, nhưng còn mừng hơn nữa vì nó đã không ở lại với nhà tôi.

Về tới nhà, tôi cùng mấy anh em phụ SanJuanna và Alberto khiêng chăn bông và quần áo mùa đông ra hong cho thoáng khí. Mấy miếng vải bông nhẹ được phơi trên dây và chúng tôi ra sức đập tới tấp vào chúng. Đây là lúc hiếm hoi mà chúng tôi được khích lệ đập phá thoải mái, cảm giác thật tuyệt vời. Những chiếc chăn bông nặng hơn được lót vải sạch và phơi dưới nắng, bọn tôi phải lần lượt đứng canh gác không cho lũ chó, mèo và gà mon men lại gần. Mẹ cho hỗn hợp dấm loãng vào trong bình rồi xịt tứ tung mù mịt. Bà luôn đặt trọn niềm tin vào khả năng khử trùng của dấm và ánh nắng mặt trời, và ai có thể phủ nhận điều này cơ chứ? Hơn nữa, đây là những giải pháp duy nhất mà chúng tôi có. Bệnh bạch cầu, bệnh bại liệt trẻ em và sốt Rickettsia luôn rình rập khắp nơi mà chúng tôi không hề có vũ khí chống lại chúng, mặc dù sống ở vùng thôn quê này cũng đỡ ô nhiễm hơn thành phố như Austin rồi đấy.

Sự thay đổi thời tiết nhắc nhở rằng Lễ Tạ Ơn đang gần kề. Cái nóng kéo dài làm chúng tôi cũng không để ý tới ngày lễ này nữa. Thật không may, nhiệm vụ chăm sóc bầy gà tây (chính xác là ba con) của năm nay lại rơi vào Travis. Một con làm bữa ăn cho gia đình, một con cho những người làm thuê và con còn lại cho những người nghèo cuối thị trấn. Điều này đã trở thành truyền thống trong nhà tôi. Chỉ có một điều không nằm trong truyền thống là nhiệm vụ chăm sóc gà tây của năm nay lại rơi vào đứa trẻ có tấm lòng nhân hậu nhất trong nhà tôi.

Travis liền đặt tên ngay cho mấy chú gà nó phải chăm sóc lần lượt là Reggie, Tom Turkey và Lavinia. Nó bỏ nhiều giờ đồng hồ trò chuyện cùng lũ gà, ngồi bệt xuống đất dùng cây rỉa lông cho chúng và còn nhại tiếng cục cục vui đùa với chúng nữa. Đáp lại, lũ gà cũng tỏ vẻ yêu mến và theo đuôi nó loanh quanh trong khu đất được quây lại thành chuồng.

Tôi không nghĩ mọi chuyện lại trầm trọng đối với Travis như vậy cho đến một ngày đầu tháng 11 khi tôi cùng cô Viola ra thăm khu chuồng để quan sát con vật sắp thành bữa ăn tối của mình. Travis ngồi trên ụ cây với Reggie trên đùi, ngậm bắp vào môi để mớm cho nó. Ôi trời. Nó nhìn lên và tái mặt khi thấy cô Viola.

“Cô làm gì ở đây vậy?” nó hỏi.

“Cưng à, cháu phải nhìn nhận sự thật,” cô đáp. “Lùa mấy con kia ra đây xếp hàng cho cô kiểm tra nào.”

“Cô đi đi,” nó thét lên. Giọng nó nhỏ nhưng chắc nịch. Tôi chưa bao giờ nghe nó ăn nói kiểu vậy. “Đi ngay bây giờ đi.”

Cô Viola lật đật đi gặp mẹ cảnh báo ngay, “Chị nên xem xét lại Travis ngay đi, nó xem mấy con gà đó là thú nuôi rồi đấy.”

Mẹ bàn với bố, “Có nên giao nhiệm vụ này lại cho Alberto không nhỉ?”

Bố triệu tập Travis rồi giáo huấn, “Con không thể để mình gắn bó với chúng quá, cậu nhỏ ạ. Đây là nông trại mà, con phải cứng rắn đối đầu với những việc như vậy chứ.”

Travis chạy đến phân trần với tôi, “Chúng là bạn của em chị Callie à. Sao mọi người lại muốn ăn thịt chúng chứ?”

“Travis à,” tôi khuyên, “chúng ta luôn ăn gà tây vào Lễ Tạ Ơn đấy thôi. Chúng sinh ra dành cho mục đích này, em biết mà.”

Tôi cảm giác nó sắp khóc đến nơi rồi ấy. “Chúng ta không thể ăn bạn của em được. Em phải nói với Reggie như thế nào đây?”

“Chị không nghĩ em nên bàn bạc với nó đâu Travis ạ,” tôi an ủi. “Như vậy sẽ tốt hơn đúng không?”

“Chắc vậy,” nó buồn bã đáp rồi lặng lẽ bước đi.

Hôm sau tôi ngồi trong bếp xem cô Viola nhào bột làm bánh mì, đám gân nổi lên ở dưới cẳng tay cô. Quả thật cô là một người làm việc hiệu quả đến khó tin.

“Cháu đang nghĩ gì vậy?” cô hỏi.

“Sao cô biết là cháu đang nghĩ gì?”

“Nhìn là thấy nó lộ rõ ra trên mặt cháu mà.”

Bây giờ tôi mới biết điều này đấy, cả thế giới có thể nhìn xuyên thấu tâm can tôi. Tôi hỏi, “Cô Viola này, vậy Lễ Tạ Ơn thì sao? Về Travis ấy? Cô không làm được gì giúp nó à? Vụ này sẽ giết chết nó mất.”

“Cô đã báo với mẹ cháu rồi,” cô đáp và rắc bột lên thớt, “rồi bà ấy đã nói với bố cháu. Cô làm hết nhiệm vụ rồi. Nếu cháu còn cách nào khác thì cứ việc làm đi.”

“Sao nó lại phải chăm sóc lũ gà năm nay nhỉ? Thật là một ý kiến ngu ngốc.”

Cô hoảng hốt nhìn tôi. “Cô không có nói vậy đâu nhé.”

“Năm nay có thật sự đến lượt nó không nhỉ?” Tôi lẩm nhẩm đếm mấy anh em của mình trên tay. “Xem nào, năm ngoái là Sam Houston, năm trước đó là, hình như là Lamar, vậy năm nay phải đến lượt... ồ.”

“Ừm đúng rồi, đó là lượt cháu đấy, cháu gái cưng ạ.”

Tôi suy nghĩ mông lung và quả quyết là lẽ ra họ không nên bỏ qua cho tôi. Tôi sẽ là một sự lựa chọn sáng suốt hơn Travis chứ, vừa qua tôi đã được mấy hoạt động Khoa học rèn luyện nên cứng rắn lắm rồi. Loài vật đôi lúc phải hi sinh cho mục đích mở mang kiến thức; và cho cả Lễ Tạ Ơn nữa. Tôi hiểu rõ điều này nên chẳng việc gì phải chùn tay cả.

Có lẽ vậy.

Hôm sau, tôi túm cổ Travis sau khi nó cho lũ gà ăn xong.

“Nhìn này, em hãy xem nó như gà bình thường. Chúng ta ăn gà suốt mà, phải không? Vậy hãy cứ nghĩ gà tây như gà bình thường đi. Em đâu có quan tâm đến lũ gà bình thường như vậy đúng không?” tôi thuyết phục.

“Nhưng nó đâu phải gà bình thường đâu chị. Chúng có tên đàng hoàng và luôn chờ em ra cho chúng ăn vào mỗi buổi sáng.”

“Chị biết chúng không phải gà bình thường, Travis à, nhưng ý chị là nếu em tập nghĩ như vậy thì sẽ cảm thấy nhẹ nhõm hơn.”

Nó nhìn tôi ngờ vực.

“Hay,” tôi chuyển sang mục tiêu khác, “em nghĩ nó là Polly đi. Em đâu có ưa Polly đâu.” (Và cũng chẳng ai ưa nó cả.)

“Polly là một con chim đáng sợ,” nó đáp. “Nhưng gà tây của em thì không, chúng được thuần hóa rồi.”

“Travis à,” tôi mất kiên nhẫn, “em phải cố gắng thôi. Và em đừng dành thời gian cho chúng nữa. Chị nghiêm túc đấy.”

Hai ngày sau, Reggie đi đâu mất, chẳng hiểu sao lại bất ngờ chui thân hình béo tròn mập mạp của nó ra khỏi cái lỗ hổng nhỏ tí ở góc chuồng được nữa.

Ôi, đương nhiên là một cuộc điều tra đã diễn ra, nhưng Travis đã nhanh nhảu và quyết liệt chối bay mình là thủ phạm sắp đặt cuộc trốn chạy này. Nhưng không may cho cả Reggie và cậu em tôi, con gà tây trở về ngay khi mặt trời ló dạng vào sáng hôm sau, đứng chầu chực bên cạnh chuồng chờ ăn sáng và tụ tập cùng hai đứa bạn thân còn lại. Tôi không được chứng kiến nhưng Lamar kể lại rằng Travis đã òa khóc và cố xua Reggie trốn vào bụi cây, song con gà nhất quyết muốn trở về với cuộc sống dễ dàng quen thuộc nên chẳng đi đâu cả. Alberto được lệnh gia cố lại cái chuồng, sau đó bố đích thân kiểm tra và đóng cửa lại giáo huấn cho Travis một trận ra trò.

Lễ Tạ Ơn càng đến gần thì Travis càng nhợt nhạt và lặng lẽ.

Trong sự tuyệt vọng, tôi tìm đến Harry, nhưng anh càng làm tôi thất vọng hơn, “Thôi nào, ai trong chúng ta cũng phải trải qua việc này thôi mà.”

“Đúng,” tôi đáp, “nhưng có ai trong chúng ta lấy gà tây làm thú nuôi đâu. Nhưng với Travis thì khác, anh không thấy à?”

“Lẽ ra phải đến lượt em đấy biết không?”

“Em biết chứ.”

“Nhưng anh đã nói với bố bỏ qua cho em,” Harry bảo.

“Anh nói à? Sao vậy?”

“Vì bố và anh đều thấy rằng việc này quá khó cho em.”

“Ôi, buồn cười chết mất. Không ai thấy rằng Travis đang suy sụp đến tội nghiệp sao.”

“Được rồi,” Harry thở dài. “Em có ý kiến gì nào?”

“Em không có cao kiến gì cả. Vì vậy em mới hỏi anh.”

“Em hỏi ông chưa?” Harry hỏi.

“Em không dám hỏi,” tôi đáp. “Ông tin vào quá trình chọn lọc của tự nhiên. Và rõ ràng lũ gà tây đó sinh ra để làm bữa ăn cho Lễ Tạ Ơn mà.”

Bỏ mặc ngoài tai lời khiển trách của hầu hết mọi người trong nhà, thay vì phải giảm bớt thời gian cho lũ gà tây, Travis lại càng dành nhiều hơn cho chúng.

Một chiều nọ, tôi ra phòng khách tìm mẹ khi bà đang đan len và bảo, “Con có một sáng kiến tuyệt vời này mẹ, sao chúng ta lại không ăn thịt xông khói vào Lễ Tạ Ơn năm nay nhỉ?”

“Chúng ta ăn thịt xông khói vào Giáng Sinh con ạ,” mẹ đáp rồi săm soi cổ tay áo bị bung chỉ.

“Con biết, nhưng mình có thể ăn thịt xông khói hai lần mà? Đâu có chết chóc gì đâu?” tôi thắc mắc. Travis cũng thích heo con lắm nhưng may thay năm đó không có con nào nổi trội để được nó đặt tên riêng cả.

“Chúng ta không thể làm hỏng bữa tiệc Lễ Tạ Ơn chỉ vì Travis quá yêu quý mấy con gà tây được con ạ.” Mẹ là người quyết định cuối cùng của mọi công việc nội trợ; rõ ràng chẳng có sự cảm thông nào ở đây cả, nhưng tôi vẫn cố gắng đưa ra đề nghị tiếp theo, cũng hết sức mong manh.

“Hay là như này nhé?” tôi bảo mẹ. “Chúng ta có thể đổi lấy ba con gà tây của mình cho người khác. Làm như vậy thì ít nhất Travis không phải ăn mấy con gà của nó.”

Mẹ nhìn tôi thở dài. “Nó gây ra đủ thứ rắc rối cả. Thôi được rồi, nhưng mấy con gà đổi lại phải cùng kích thước với lũ gà nhà mình đấy, không được thiếu gram nào đâu. Kêu nó lại đây để mẹ bảo.”

Tôi thấy Travis ở trong chuồng, đang ngồi bệt dưới đất với Reggie, Lavinia và Tom Turkey.

“Em vào đây ngay,” tôi bảo. “Mẹ muốn nói chuyện với em.”

“Nói về mấy con gà tây của em phải không?” nó hớn hở hỏi. “Về mấy con gà tây của em phải không? Mẹ sẽ cho em giữ lại chúng chứ? Mẹ sẽ cho phép, phải không?” Nó cứ lải nhải như thế suốt trên đường vào nhà.

Mẹ giảng giải với nó, “Travis à, chúng ta không thể không mừng Lễ Tạ Ơn. Callie có ý này và mẹ sẵn sàng làm theo. Chúng ta sẽ trao đổi mấy con gà tây của con với người khác nếu như có thể tìm được ai đó chịu đổi. Nhưng phải đổi mấy con cùng cân nặng.”

“Trao đổi? Ý mẹ là sao?”

“Chúng ta sẽ đưa gà tây của mình cho họ và họ sẽ đưa lại gà của họ cho mình.”

“Vậy là con sẽ được đi thăm bọn chúng phải không?”

“Không đâu con,” bà đáp.

“Vậy thì làm để làm gì?” nó hỏi vặn lại.

“Làm vậy thì chúng ta sẽ ăn thịt gà tây của người khác trong Lễ Tạ Ơn chứ không phải gà của con. Con sẽ không phải ăn thịt Ronald.”

“Reggie chứ,” nó khụt khịt.

“Ừ thì Reggie. Bằng cách này con cũng có thể ăn gà tây vào Lễ Tạ Ơn. Như vậy được chưa?”

“Không,” nó lại mếu máo.

“Đủ rồi đấy. Lau mũi đi và đứng đắn lên nào.”

Tôi không hiểu vì sao mẹ không giao nhiệm vụ chăm sóc lũ gà tây cho người khác và tha cho Travis đi nhỉ. Rồi tôi đoán rằng mục đích là răn dạy nó một khi đã nhận nhiệm vụ thì phải hoàn thành. Hằng ngày chúng tôi thường đón bao nhiêu con vật ra đời và giết chóc bao nhiêu con khác nên phải tập làm quen, nhất là mấy đứa con trai. Không có chỗ cho sự nhạy cảm mềm yếu; cuộc sống vốn khắc nghiệt, và số phận của mấy con vật trong nông trại lại càng thảm thương hơn. Và cũng ngắn ngủi hơn rất nhiều.

Tôi liệt kê danh sách mấy anh em ra rồi xem ai sẽ đi tìm gà tây để thay thế. Hầu hết mọi gia đình trong trấn đều nuôi gà nhưng gà tây thì hiếm lắm, vì chúng to lớn hơn và có xu hướng khó chịu hơn, trừ mấy con của Travis. Chúng tôi hỏi han bạn bè trong lớp, thị trưởng và cả Alberto, những người có đại gia đình đông anh chị em, họ hàng. Chúng tôi còn dán thông báo viết tay trước cửa tòa soạn báo và chắc rằng người nhiều chuyện nhất trong đó là Backy Medlin biết chúng tôi đang tìm gì. Tôi còn phải hối lộ Lamar đi báo cho ông đưa thư Grassel để tránh gặp mặt ông ta.

Kế hoạch thật hoành tráng hay ít nhất là cũng khá hoàn mỹ, nhưng cũng chưa có tín hiệu tốt lành gì cả. Ngày lễ đang gần kề thì Travis lại càng ủ rũ hơn, tôi đành phải vào thư viện cầu cứu ông nội.

“Travis là đứa nào ấy nhỉ?” ông hỏi.

“Nó mười tuổi. Cái đứa mấy ngày nay cứ khóc lóc ấy ạ.”

“À, ra là nó, vậy mà ông tưởng nó bị bệnh giun sán chứ.”

“Cái này thì cháu không biết. Mẹ luôn cho bọn cháu xổ lãi thường xuyên mà. Chúng ta phải giúp nó thôi ông ạ.”

“Calpurnia à, tất cả sinh vật trên trái đất này đều nằm trong vòng tuần hoàn sinh lão bệnh tử mà. Đó là sự thật không thể thay đổi được.”

“Vậy là ông không định giúp phải không?” tôi hỏi rồi quay lưng bỏ đi. “Ông cứ ở đó với lũ dơi đi. À, nếu như thay gà tây bằng dơi cho bữa ăn Lễ Tạ Ơn thì ông sẽ ra tay ngay thôi phải không?”

“Calpurnia à,” ông bảo, “việc này quan trọng với cháu lắm sao?”

“Cháu thì không nhưng Travis thì có, và vì vậy nó lại quan trọng với cháu.”

“Ừm, vậy để ông xem.”

NGÀY ĐỊNH MỆNH gần kề, tôi bảo Travis, “Travis à, chị tìm được người sẵn lòng trao đổi ba con gà tây rồi. Nhưng em đừng nhìn, và phải chia tay chúng trong đêm nay thôi. Như vậy sẽ tốt hơn phải không?”

“Không,” nó buồn bã đáp. “Em không hiểu gì hết, chẳng có gì tốt đẹp cả.”

“Chúng ta phải làm như thế thôi, tin chị đi,” tôi an ủi.

Travis ngồi trong chuồng từ trưa đến khi hoàng hôn buông xuống. Tôi đứng bên cửa sổ trên lầu phía sau nhà quan sát nó từ xa. Cuối cùng nó cũng chịu ôm thắm thiết, dụi đầu sâu vào lông của lũ gà tây rồi khóc lóc chạy vào nhà. Nó vừa nức nở vừa chạy ngang tôi rồi đóng sầm cửa phòng lại.

Sáng hôm sau, nhìn xuống chuồng đã thấy ba con gà tây mới với màu sắc khác và ít lông hơn, trông cứ như vừa choảng nhau về vậy. Nhưng mẹ vẫn vui lòng vì chúng có kích cỡ gần bằng với mấy con cũ. Alberto dậy sớm ra cắt tiết chúng, còn SanJuanna thì vặt lông và làm sạch. Tôi để ý thấy họ bàn bạc thì thầm bằng tiếng Tây Ban Nha về mấy con gà trần trụi nằm trên hiên sau nhà.

Đến trưa thì cô Viola đã chọn được con gà tây ưng ý để đem nướng. Còn tôi và SanJuanna ngồi trong bếp đánh bóng mấy bộ chén đĩa bằng bạc còn tốt. Sau đó bọn tôi lấy ấm trà hoa văn nằm trong hộp lót rơm ra phủi bụi, chiếc ấm này là của bà ngoại để lại cho mẹ. Cô Viola cứ khua lanh canh không ngừng suốt bếp trong nhiều giờ, trên môi ngậm chiếc nút bấc, làm cho bữa tối hoành tráng của nhà tôi dần hiện ra từ trong màn khói. Travis thì nhốt mình trong nhà cả ngày và chẳng ai có can đảm lôi nó ra ngoài.

Chuyện gì đến rồi cũng đến, đồng hồ gõ 6 giờ chiều, cả nhà sực nức mùi đồ ăn thơm phức, cô Viola cũng gõ chuông đánh chiêng báo hiệu. Travis ra khỏi phòng, lầm lũi xuống nhà cùng ăn tối. Chẳng ai dám nhìn nó cả.

Bố lại lẩm nhẩm mấy lời tạ ơn dài dòng rồi bắt đầu cắt miếng đầu tiên của con gà khổng lồ ấy. Tôi thì nhìn ngắm hoa văn hình hoa hồng trên đĩa. Travis cúi gằm mặt xuống, chẳng nói cũng chẳng khóc. Chúng tôi chuyền đĩa thịt gà một cách cẩn thận và cố gắng làm như không để ý đến Travis đang trùm lên cả nhà một bầu không khí ảm đạm. Mẹ tha không bắt nó trò chuyện. Nó cũng chẳng để ý rằng tôi đang chịu đựng vài vết xước ở cánh tay còn móng tay ông thì có một lớp sơn sẫm màu cáu bẩn tạo thành một hình lưỡi liềm.

Chúng tôi từ từ tiêu hóa dần con gà tây, đồ lòng nhồi bào ngư xông khói, bánh mì ngọt bóp nhuyễn, xúc xích thịt rừng ướp tiêu, khoai lang ngọt, khoai tây nướng giòn còn nguyên vỏ, đậu bắp sốt cà chua hầm, cải bắp trộn thịt heo ngào đường, củ cải đường ngâm rượu, cải bó xôi và hành tây trộn kem. Tráng miệng thì có bánh hồ đào, bánh chanh, bánh nhồi thịt băm và bánh táo ngọt (đóng góp duy nhất của tôi cho bữa tiệc và mất hai ngày mà không làm phiền đến cô Viola), tất cả đều được bày biện hết lên bàn phụ. Mặc dù không khí ảm đạm đang bao trùm lên chúng tôi, nhưng đâu đó những niềm vui nho nhỏ vẫn nhẹ nhàng lan tỏa ra từ mọi phía.

Harry được cắt cho miếng xương chạc (người được xương này sẽ được quyền ước), trong khi chờ SanJuanna cắt bánh thì anh đi vòng qua bàn để chia cho Travis. Tôi tưởng rằng Travis sẽ không kéo tách đôi miếng xương đó nhưng cuối cùng nó cũng kéo và giật được phần dài hơn. Khi chúng tôi thúc giục nó nói ra điều ước thì Travis nhìn lên trời rồi thì thầm, “Em ước được có một con lừa, chỉ cần một con nhỏ thôi và cái xe để nó kéo nữa. Em sẽ đặt tên nó là Lừa Dinkey.”

“Sao em lại muốn có lừa chứ?” Harry hỏi.

“Vì em nghĩ rằng người ta không ăn thịt lừa. Phải vậy không?”

Mẹ tỏ vẻ rầu rĩ. “Theo mẹ biết thì không đâu, cưng ạ.”

“Vậy thì Dinkey sẽ được an toàn, vậy là tốt rồi. Điều ước của em chỉ có vậy thôi.”

Cả bàn lặng đi, chỉ có Jim Bowie hoảng hốt, “Chúng ta sẽ ăn thịt lừa à? Con không muốn ăn lừa đâu. Bọn chúng có đôi mắt đẹp lắm.”

“Không, chúng ta không ăn lừa đâu J.B., mình ăn gà tây mà. Con ăn hết đi, nếu không thì không được ăn tráng miệng đâu.” Mẹ bảo.

“Chúng ta đang ăn gà tây của Travis à?” J.B. lại hỏi.

“Không, gà này của người khác,” tôi nhanh nhảu đáp. “Chúng ta trao đổi rồi, nhớ không?”

“Ồ, em nhớ rồi. Lần sau cho em chăm sóc lũ gà tây nhé?” J.B. vô tư hỏi. Không ai biết phải trả lời với nó ra sao cả.

“Không đâu J.B., lần sau đến lượt Sul Ross mà,” mẹ đáp.

“Đâu phải, đến lượt con mà, nhớ không?” Ngay khi nói, lòng chợt nghĩ rằng mình sẽ phải ân hận như thế nào khi mở miệng thốt ra câu này. Thật ra tôi chỉ cố tình nói giọng nghiêm trọng nhưng có vẻ nó mang một chút gì đó quá quả quyết là mọi người và cả Travis chợt im bặt một lúc rồi nhìn tôi đăm đăm. Nhưng đây là một phần trong thỏa hiệp của tôi và ông, người đang ngồi cuối bàn nhìn và gật gù đồng tình.

❀ ❀ ❀

[1] 40 độ F tương đương 4,45 độ C.

Nguyên tác: The Evolution of Calpurnia Tate Người dịch: Lâm Thanh Tùng
Nguồn: tve-4u
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 27 tháng 8 năm 2026

« Lùi Tiến »

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.