Phóng Khai Na Cá Nữ Vu

Lượt đọc: 4431 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Chương 1158
Tan tác

❊ ❊ ❊

Niềm vui sướng chỉ kéo dài một lát, trên trận địa lại bận rộn trở lại.

Cứu chữa người bị thương, thống kê chiến quả, đẩy mạnh đường sắt, quét dọn chiến trường... đây đều là những việc cấp bách trước mắt.

Bộ chỉ huy hiểu rất rõ, thắng lợi của trận đại chiến này không đồng nghĩa với việc kết thúc chiến dịch Ngọn Đuốc. Tuy xét dựa trên binh lực còn lại của ma quỷ, chúng không thể phát động thêm một đợt tập kích quy mô như thế này nữa, việc chiếm được Tháp Kỳ Lạp gần như đã là định cuộc, nhưng chưa đi đến bước cuối cùng, không ai dám lơ là cảnh giác. Huống chi Trảm Ma Giả vẫn còn sống, nếu không thể tiêu diệt hoàn toàn mối đe dọa này, thì không thể xem là hoàn thành mục tiêu một cách hoàn mỹ.

Nhân loại quả thực đáng ăn mừng, nhưng việc đó phải đợi đến khi cắm lá cờ Hôi Bảo trên điểm cao nhất của di tích, và thuận lợi rút quân về Vô Đông Thành mới được.

Sau một hồi thảo luận, tầng lớp cao nhất của mặt trận thống nhất đã đạt được nhận thức chung: sau khi loại bỏ số ma quỷ đã bị tiêu diệt trong trận này, số lượng kẻ địch trong phế tích Thánh Thành hẳn đã không còn đến năm trăm. Chỉ nhìn từ so sánh thực lực, điều này có nghĩa đối phương đã không còn năng lực đe dọa trực diện đến Đệ Nhất Quân nữa.

So với việc tiến quân vững chắc trước kia, bây giờ điều cần cân nhắc là đề phòng Trảm Ma Giả bỏ trốn. Trạm số 10 Tháp có thể trì hoãn xây dựng, để tránh khiến đối thủ mất đi ý chí chiến đấu quá sớm. Đồng thời, việc phục kích cũng nên triển khai sớm, dù không có sự trinh sát của Hy Nhĩ Duy, trận địa của Đệ Nhất Quân hiện nay cũng khó lòng gặp phải tập kích bất ngờ.

Để tránh đêm dài lắm mộng, sau một ngày nghỉ ngơi chỉnh đốn, Đệ Nhất Quân lại một lần nữa triển khai pháo kích về phía ma quỷ, nhưng lần này, họ đã trở thành bên tấn công.

Đối mặt với đạn pháo đang gào thét lao tới, thứ duy nhất đối phương có thể làm chỉ là lùi bước từng chút một, nhường lại hào chiến đấu từng chút một, thảy đều rút về bên trong phế tích Tháp Kỳ Lạp.

Trong thời gian đó, chỉ còn sót lại Trảm Ma Giả là còn có thể đe dọa đến phòng tuyến, thế nhưng với tư cách là mục tiêu bị đặc biệt chú ý, nó thậm chí còn khó lòng tiếp cận trận địa, chứ đừng nói đến việc ngăn cản Đệ Nhất Quân tiến quân.

Theo nhiều lần quay về tay không, số lần nó xuất động cũng ngày càng ít đi.

Ngày thứ tư sau đại chiến, đường ray cuối cùng đã được trải vào phạm vi xạ kích mười km.

Sau khi dựng xong trận địa hỏa pháo, Agatha, Phyllis và hơn trăm người được Thiết Phủ mời đến trước những khẩu pháo pháo đài được xếp thành hàng ngang.

Do số lượng hỏa pháo không đủ, cho nên tiểu đoàn trưởng tiểu đoàn pháo binh Phàm Nạp còn đặc biệt chuẩn bị mười mấy sợi dây thừng, buộc chung với dây cháy chậm. Như vậy, họ có thể "đồng thời" khai hỏa phát pháo đầu tiên nhắm vào thành Tháp Kỳ Lạp này.

Người thức tỉnh sinh ra từ Tháp Kỳ Lạp, kẻ phục thù thanh tẩy Tháp Kỳ Lạp... cũng như những người kiến tạo Thánh Thành mới trong tương lai, mỗi một nữ phù thủy Thần Phạt đều nhận thức được đây sẽ là một khoảnh khắc mang ý nghĩa kỷ niệm lịch sử sâu sắc. Cho dù họ có thể sống sót sau Chiến tranh Ý chí Thần linh hay không, thì cảnh tượng ngày hôm nay đều sẽ được sử sách ghi nhớ.

"Tôi phải xin lỗi bà." Phyllis nắm chặt dây thừng, khẽ nói với Agatha, "Bốn trăm năm trước, tôi từng sau lưng giễu cợt cách làm trọng dụng người phàm của bà, nói rằng giao những công việc quan trọng trong tay cho họ, chỉ khiến kết quả trở nên tồi tệ."

"Khi đó quả thực có rất nhiều người nói như vậy," nữ phù thủy Băng mỉm cười, "Vậy còn bây giờ thì sao?"

"Bây giờ à..." Phyllis nhếch khóe môi, "Cảm giác sát cánh chiến đấu cùng người phàm cũng không tệ."

"Dự bị!" Ngay lúc này, Phàm Nạp giơ cao cờ chỉ huy, "Khai hỏa!"

Đám người cùng nhau kéo dây cháy chậm về phía sau, tiếng ầm ầm vang dội lập tức vọng lại trên không trung trận địa. Mười mấy quả đạn pháo bay vút lên cao, lướt qua bình nguyên, tranh nhau rơi vào bên trong di tích Thánh Thành.

Sóng xung kích mãnh liệt theo từng tiếng nổ lan ra xung quanh, càn quét tàn hài của tòa cổ thành lưu lại từ bốn trăm năm trước này, cùng bị khí lãng và mảnh đá xé nát, còn có lũ ma quỷ đang trốn bên trong.

---❊ ❖ ❊---

"Bắt đầu rồi." Hy Nhĩ Duy thấp giọng nói.

"Ừ." Andrea có chút hờ hững đáp lại một tiếng, cho dù không nhìn thấy tình huống ở Tháp Kỳ Lạp, cũng có thể từ trong tiếng nổ trầm đục nghe ra đôi chút. Loại chấn động đó hoàn toàn khác với tiếng ầm ầm lúc khai hỏa, dù cách xa bảy tám km, vẫn có thể cảm nhận được sức mạnh ẩn chứa trong đó.

Thực sự rất khó tưởng tượng, ma quỷ bị pháo pháo đài đè ra oanh tạc suốt một đêm sẽ có trải nghiệm gì trong lòng.

"Đây là ngày thứ năm rồi nhỉ?" Ma Ký lầm bầm một tiếng, "Hôm nay Trảm Ma Giả sẽ đến chứ?"

"Ai mà biết được." Ash nhún vai.

"Thật muốn về Vô Đông ăn lẩu với sủi cảo chiên quá."

"Ục ục."

Tiếng nói của cô còn chưa dứt, trong đám người liền vang lên một tràng âm thanh dạ dày co bóp.

"Tất nhiên thịt nướng chảo sắt cũng không tệ, nếu có thể có thêm một phần bánh mì kem thì càng tốt... ưm."

Ash nhét một miếng lương khô vào trong miệng Ma Ký, "Nếu cảm thấy đói thì ăn thêm cái này đi, tuy mùi vị không ra làm sao, nhưng ít nhất có thể lấp đầy bụng."

"Ngoài ra mọi người đừng quên, chúng ta bây giờ vẫn đang chấp hành nhiệm vụ," Camilla Darry bổ sung, "Mỹ thực gì đó có thể đợi về rồi nghĩ, bây giờ xin hãy tập trung tinh thần, nghiêm túc hoàn thành chức trách của mình."

Tên này vẫn cứ nghiêm túc như vậy, rõ ràng vừa nãy yết hầu cũng động đậy mà. Andrea thầm lắc đầu, chuyển sự chú ý trở lại hướng Tháp Kỳ Lạp.

Vào lúc Đệ Nhất Quân chuyển từ thủ sang công, tổ hành động đặc biệt cũng theo phương án dự định rời khỏi doanh địa, vòng qua phế tích Tháp Kỳ Lạp, phục kích tại một khu rừng nằm ở phía tây tuyến tiếp tế. Do không thể xác định ý đồ và thời gian rút lui của Trảm Ma Giả, họ chỉ có thể kiên nhẫn chờ đợi ở đây, để đợi cơ hội đến.

Mặc dù sinh tồn nơi hoang dã đối với đám nữ phù thủy mà nói không có khó khăn gì, nhưng cân nhắc đến trên không vẫn có Khủng Thú xuất hiện, cho nên đừng nói đến chuyện nhóm lửa nướng món ăn hoang dã, ngay cả một chiếc lều che nắng chắn mưa cũng không có. Mỗi tối mọi người đều quấn vải dày ngủ trên cây, đói thì gặm hai miếng bánh mì lúa mạch, tự nhiên sẽ không thoải mái được bao nhiêu.

Nói thật, lúc nãy nghe thấy những lời đó của Ma Ký, cô cũng đột nhiên dâng lên nỗi nhớ nhung mãnh liệt đối với Vô Đông. Lúc đầu đi theo Tilly từ Đảo Trầm Ngủ di chuyển đến Vô Đông Thành, cô vốn cho rằng đây chẳng qua chỉ là một điểm dừng chân mới, cái gọi là "Gia viên nữ phù thủy" chỉ là lời khoác lác của kẻ thống trị, nếu ngày nào đó Tilly quyết định rời đi, cô cũng sẽ không chút do dự mà đi theo. Nhưng bây giờ khi đối mặt với vấn đề này, Andrea lại không quá dám khẳng định nữa...

Chiếc giường lớn mềm mại, mỹ vị đa dạng phong phú, nước nóng lạnh tự động chảy, máy sưởi có thể đi chân trần vào mùa đông... dù cô từng là một thành viên của quý tộc Quin, cũng chưa từng hưởng thụ cuộc sống thoải mái như vậy. Đó không phải là sự xa xỉ chỉ dựa vào Kim Long chất đống, mà là từ đầu đến cuối đều tràn ngập sự tinh tế và độc đáo, vừa nghĩ đến việc phải triệt để chia tay với những thứ này, cô phát hiện mình thực sự có chút khó đưa ra lựa chọn.

Cũng may Tilly và Roland ở chung không tệ, để cô tạm thời không cần phải xoắn xuýt vấn đề đi hay ở.

Đợi giải quyết xong Trảm Ma Giả, nhất định phải bảo bệ hạ Roland khao mình một bữa ra trò mới được, Andrea thầm nghĩ.

Kết quả lý tưởng nhất là mục tiêu tử thủ Tháp Kỳ Lạp, bị hỏa pháo oanh thành mảnh vụn; tiếp đó là khi bỏ chạy hoàn toàn không chú ý đến sự tồn tại của tổ phục kích, trên không bị đạn Thần Phạt bắn trúng một phát mất mạng; tệ nhất là đối phương sớm đã phát giác ra họ có năng lực bắn tỉa chính xác tầm xa, lợi dụng bay sát mặt đất và không ngừng thay đổi phương hướng để tránh né, như vậy thì chỉ có thể nhờ Hải Âu hiệu đi chặn đánh mà thôi.

Nhưng trong lòng cô âm thầm không có bao nhiêu tự tin với hai trường hợp đầu, trong trận chiến đêm năm ngày trước, Trảm Ma Giả từng có lúc từ Tháp Kỳ Lạp áp sát đến trên không trận địa, nhưng nó suốt quá trình đều duy trì sự di chuyển không hề có quy luật, trước sau vẫn không để cô tìm được cơ hội ra tay. Đây rốt cuộc là trùng hợp, hay là nó đang cố ý đề phòng mình?

"Aooo ô ô ô..." Đột nhiên, một tiếng kêu quái dị truyền vào tai mọi người.

"Xảy ra chuyện gì rồi?" Ash hỏi.

"Một quả đạn pháo đã trúng bộ xương khổng lồ!" Hy Nhĩ Duy kinh hô, "Lưng của nó bị nổ tung một cái lỗ lớn, trời ạ, thứ đó... đang gào thét!"

"Hóa ra nó cũng có thể cảm nhận được đau đớn sao? Chỉ nhìn vẻ ngoài, tôi còn tưởng đó chỉ là một vật chết chỉ có cái khung rỗng mà thôi."

"Nơi bị đánh trúng đang phun ra sương đỏ, giống như... máu vậy." Hy Nhĩ Duy thần tình ngưng trọng nhìn về phía đông nam, "Trảm Ma Giả cũng xuất động rồi, nó đang lao về phía trận địa của chúng ta."

"Hy vọng có người có thể một phát súng xử lý nó là tốt rồi." Andrea dang tay nói.

"Đợi đã... không đúng, Trảm Ma Giả bay được một nửa thì quay đầu lại rồi!" Hy Nhĩ Duy quan sát một lát sau không khỏi nhíu mày, "Chuyện gì vậy? Bộ xương dường như đang rút lui về phía sau! Có ma quỷ muốn ngăn cản bộ xương, nhưng bị giẫm thành thịt nát. Trong phế tích đã rối loạn thành một đoàn rồi, chúng nó đây là..."

Qua một hồi lâu, cô mới dùng ngữ khí không chắc chắn nói, "Ma quỷ đang tàn sát lẫn nhau?"

Andrea và Ash nhìn nhau một cái, bất kể nhìn từ phương diện nào, đây đều là điềm báo của sự tan tác. Chẳng lẽ kẻ địch cuối cùng đã không chịu nổi áp lực, triệt để mất đi ý chí chiến đấu rồi sao?

Rất nhanh lời của Hy Nhĩ Duy đã ấn chứng cho ý nghĩ này.

"Trảm Ma Giả đã trốn khỏi Tháp Kỳ Lạp rồi!"

[Dịch từ bản hv] ChuongId:1086
Nguồn: Việt Nam Thư Quán
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 28 tháng 8 năm 2026

« Lùi Tiến »

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.