Phóng Khai Na Cá Nữ Vu

Lượt đọc: 4431 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Chương 1138
Kế sách chặn đánh

❊ ❊ ❊

Graycastle, Neverwinter.

Roland tiếp kiến Tổng chỉ huy Quân đoàn thứ nhất - Thiết Phủ và Bộ trưởng Bộ Tổng tham mưu - Edith Conrad đang đến phục mệnh.

"Thế nào? Cảm giác lần đầu ngồi trên Hải Âu ra sao?" Hắn đầy hứng thú nhìn về phía hai vị thuộc hạ.

"Bẩm, bẩm bệ hạ, tuy rằng nó bay rất nhanh, nhưng đối với thần... có lẽ kích thích hơi mạnh quá rồi." Trên mặt Thiết Phủ thoáng hiện lên một vẻ hoảng sợ hiếm thấy, "Trước kia đứng xem ở một bên thì chưa thấy gì, nhưng đích thân ngồi vào mới phát hiện nó rung lắc thực sự rất ghê gớm, nhất là lúc lên xuống, thần cứ thấy dưới mông trống rỗng, trong lòng chẳng có chút căn cứ nào cả." Nói đến đây, hắn đứng thẳng người hành lễ, nghiến răng nói lớn, "Tất nhiên, thần sẽ cố gắng khắc phục điểm này, xin bệ hạ yên tâm!"

Hóa ra... vị Mạc Kim võ sĩ bách chiến bách thắng này lại mắc chứng sợ độ cao nhẹ sao? Roland không khỏi nhướng mày nói, "Ngươi định khắc phục thế nào?"

"Đợi đến khi chiến sự tạm lắng, chỉ cần có thời gian là thần sẽ đi xem Ma Ảnh, cho đến khi thích ứng mới thôi!"

Đúng là phong cách của người sa mạc. Hắn nhếch mép, quay sang Edith, "Còn nàng thì sao?"

Trân Châu phương Bắc liếm liếm môi, hồi lâu sau mới thốt ra một từ: "Rất tuyệt."

Sau đó... thì hết?

Roland đợi một hồi lâu mà không thấy nàng nói thêm gì, hắn nghi hoặc đánh giá đối phương, lại phát hiện gò má nàng thoáng ửng hồng, trong ánh mắt lóe lên một loại màu sắc khó tả.

Được rồi, hắn thở dài một tiếng, thuộc hạ của mình xét ở phương diện nào đó đều có chút điểm khác biệt với người thường. Hắn vốn tưởng sẽ thấy vẻ mặt kinh ngạc hoặc cảm khái của hai người, rồi tâng bốc người tạo ra vật phẩm phi phàm này lên tận mây xanh, xem ra hiện tại là hắn nghĩ nhiều rồi.

"Đã vậy thì giờ hãy đến phòng họp đi," Roland đứng dậy, "Đã đến lúc chuẩn bị những bước cuối cùng cho cuộc chiến này rồi."

---❊ ❖ ❊---

Sau gần sáu tháng xây dựng và đẩy mạnh tiến độ, tuyến đường sắt chính đầu tiên trên bình nguyên Ốc Thổ chỉ còn cách phế tích Tháp Kỳ Lạp chưa đầy sáu mươi cây số. Đợi đến khi trạm số 10 của Tháp Kỳ Lạp xây dựng hoàn tất, Quân đoàn thứ nhất có thể triển khai đòn đánh trực tiếp vào kẻ địch đang chiếm đóng nơi đây. Nhân lực và vật tư đổ vào "Dự án Ngọn đuốc" vượt xa bất kỳ chiến dịch quân sự nào trong bốn năm qua, hơn tám phần thép luyện ra từ khu lò nung đều biến thành đường ray, mục đích chiến lược của nó chỉ có một, đó là cắt đứt khả năng dựng phương bia của lũ quỷ trước khi Hồng Nguyệt buông xuống.

Một khi bình nguyên Ốc Thổ bị Hồng Vụ bao phủ, nghĩa là lũ quỷ có thể vượt qua Tuyệt Cảnh Sơn Mạch xâm nhập vào nội địa bất cứ lúc nào, không chỉ chiến tuyến bị kéo dài đáng kể, Quân đoàn thứ nhất cũng sẽ phải đối mặt với kẻ địch không còn bị hạn chế bởi khoảng cách, đối với nhân loại vốn đang chiếm thế bất lợi về số lượng mà nói, đây tuyệt đối không phải là một khởi đầu lý tưởng.

Ngược lại, nếu có thể giành quyền tấn công Tháp Kỳ Lạp trước, lũ quỷ chỉ có thể chọn mạch khoáng Thần Thạch ở hai thánh thành còn lại để nuôi dưỡng phương bia, mà Trụy Tinh Thành và An Liệt Tháp đều gần về phía bắc bình nguyên hơn, ngay cả khi xây dựng căn cứ ở đó, cũng không thể trực tiếp đe dọa đến bốn vương quốc lớn. Như vậy, chưa nói đến việc nắm chắc phần thắng trong Thần Ý Chi Chiến, ít nhất có thể tranh thủ thêm bốn trăm năm thời gian cho nhân loại.

Mà Graycastle đã bước vào thời đại công nghiệp, trong bốn trăm năm có thể phát triển đến trình độ nào, nhân loại không còn bị khốn đốn vì lương thực lại có thể tiến bước thế nào trong bốn trăm năm, đáp án có thể nói là không cần nói cũng biết. Do đó, bình nguyên rộng lớn vừa là vùng đệm chiến lược, vừa là đất đai dự phòng cần thiết cho sự phát triển trong tương lai.

Phàm nhân cuối cùng sẽ chiến thắng lũ quỷ.

Nhưng không có nghĩa là thế hệ của họ có thể tận mắt chứng kiến ngày đó đến.

Đây cũng là lý do sâu xa hơn mà Roland không nói cho mọi người biết.

Đáng tiếc là, sự thực không phải lúc nào cũng hoàn mỹ như kế hoạch. Theo ý tưởng ban đầu, chỉ cần thanh trừ lũ quỷ chiếm đóng tại Tháp Kỳ Lạp, rồi cải tạo phế tích thành pháo đài là xem như hoàn thành đại sự, nếu lấy đó làm mục tiêu, thì hiện tại Quân đoàn thứ nhất chỉ còn cách thắng lợi hoàn toàn đúng một bước chân.

Tuy nhiên sự xuất hiện của Trảm Ma Giả đã khiến kế hoạch buộc phải thay đổi. Chú nguyền chi lực khiến cho mọi phương thức chữa trị đều mất đi hiệu quả, đến mức vết thương không lớn cũng có khả năng gây tử vong. Thiểm Điện thì còn đỡ, năng lực tự lành về cơ bản tương đương với tốc độ lây nhiễm, còn Diệp Tử thì không được may mắn như vậy.

Theo sự quan sát ngầm và báo cáo của Ash, tình trạng của Diệp Tử đang xấu đi.

Mặc dù nàng không nói gì cả, nhưng sắc mặt và tinh thần đều không thể qua mắt được Ash, người luôn kề cận bên nàng. Xấu đi nghĩa là tốc độ thối rữa của vết thương đã vượt quá giới hạn phục hồi, giống như một ổ bệnh đang lan rộng từng chút một, thoạt nhìn ban đầu không sao, nhưng đến giai đoạn sau cuối cùng sẽ kéo sập cả cơ thể. Bất kể quá trình này là một năm hay mười năm, với tư cách là mắt xích quan trọng nhất trong việc mở rộng dân số, đây là tổn thất không thể chấp nhận được.

Phải giải quyết dứt điểm với Trảm Ma Giả tại Tháp Kỳ Lạp.

Trong phòng họp, các phù thủy và đại diện quân đội tề tựu đông đủ, trên tường cũng đã mở ra "Quang Mạc" từ thành phố biên thùy số ba, nội dung mọi người thảo luận chỉ có một, đó là làm sao để đảm bảo tiêu diệt được cao giai ma quỷ sở hữu Chú nguyền chi lực trong trận quyết chiến.

"Đầu tiên cần làm rõ là, theo suy diễn của Bộ Tham mưu, khi xác nhận cục diện chiến trận không thể vãn hồi, tỷ lệ Trảm Ma Giả rút lui lên tới chín phần." Người lên tiếng đầu tiên vẫn là Edith, "Kết luận này không có quá nhiều bằng chứng xác thực, chủ yếu là dự đoán hành vi, từ việc đến nay đối phương vẫn giữ khoảng cách khá xa với trận địa, có thể thấy nó và Kabradab là ví dụ hoàn toàn trái ngược."

"Ta tán đồng kết luận này," Elxia, người tiếp xúc với ma quỷ nhiều nhất, lên tiếng, "Hãn bất úy tử không có nghĩa là chịu chết vô ích, ở điểm này chúng không khác mấy với chúng ta. Một chỉ huy cao giai có tác dụng lớn hơn hẳn cuồng ma thông thường, không thể nào cùng chôn thây với thuộc hạ."

"Cho nên chúng ta phải chủ động xuất kích, tiến hành chặn đánh trên lộ trình rút lui của nó." Edith gật đầu, "May mắn là chúng ta nắm rõ hành tung của kẻ địch như lòng bàn tay, hơn nữa chuyện tương tự trước đây cũng từng có kinh nghiệm." Nàng nhìn về phía Andrea Quin, "Nếu Trảm Ma Giả hoàn toàn không hay biết gì về việc này, bắn tỉa ở cự ly siêu xa chắc chắn là lựa chọn an toàn và ổn thỏa nhất."

Người sau tao nhã vuốt lại mái tóc.

"Ta có nghi vấn." Tilly lên tiếng.

"Xin cứ nói, điện hạ." Trân Châu phương Bắc đặt tay lên ngực nói.

"Thứ nhất, chỉ dựa vào một phát đạn có thể giết chết Trảm Ma Giả hay không vẫn là ẩn số, lỡ như chỉ đả thương đối phương thì phải làm sao? Chúng ta không có cơ hội lần thứ hai. Thứ hai, nếu đối thủ đã sớm phát hiện sự tồn tại của vũ khí tấn công tầm xa này, và cố ý né tránh khi rút lui thì làm sao? Nhìn từ các trận chiến trước, khả năng này không chỉ tồn tại mà còn không nhỏ, dù sao sự hiểu biết của kẻ địch về hỏa khí đã vượt quá dự đoán của chúng ta rồi."

"Đối với điểm thứ nhất, kết luận Bộ Tham mưu đưa ra là, dùng Thần Phạt Chi Thạch chế tạo đầu đạn."

"Đạn đá thần?"

"Đúng vậy, cho dù không thể giết chết trong một đòn, kẻ địch cũng sẽ vì thế mà mất đi khả năng bay. Tất nhiên ta biết Thần Phạt Chi Thạch càng nhỏ độ cứng càng thấp, Thần Phạt Chi Thạch cắt gọt đến mức độ đầu đạn thông thường thì ngay cả búa cũng đập nát được, căn bản không chịu nổi áp lực khi rời nòng, nhưng vũ khí cô Andrea sử dụng có cỡ nòng khác biệt, có lẽ có thể thử một chút." Nàng ngừng một lát, "Ngoài ra về điểm này, ta cũng đã xác nhận với quý cô Agatha, Thần Phạt Chi Thạch dùng máu ma lực hòa tan ra sẽ có độ cứng cao hơn không ít, lần này cô ấy trở về đã mang theo hai bình máu tươi thu thập từ trên người ma quỷ, hiện tại hẳn là đang tiến hành thực nghiệm liên quan."

"Dùng máu ma quỷ để chế tạo vũ khí giết chúng sao? Ý tưởng này ta thích," Elxia cười rộ lên, "Không tệ, ngươi là phàm nhân thứ hai khiến ta thấy thú vị."

Trân Châu phương Bắc không hề để tâm, mỉm cười đáp lại, "Về điểm thứ hai... chúng ta cần một đội quân truy kích dự bị để bù đắp sơ hở này."

"Hiện tại chỉ có tốc độ của Thiểm Điện nhanh hơn Trảm Ma Giả," Wendy lo lắng nói, "Nhưng con bé... không thể ngăn cản kẻ địch."

"Không," nàng lắc đầu, "Thứ bay nhanh hơn Trảm Ma Giả còn có một thứ."

"Thứ?" Tilly như nhận ra điều gì đó.

"Đúng vậy, đó chính là chiếc Hải Âu khi bổ nhào." Edith từng câu từng chữ nói.

[Dịch từ bản hv] ChuongId:1086
Nguồn: Việt Nam Thư Quán
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 28 tháng 8 năm 2026

« Lùi Tiến »

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.