"Hộc, hộc, hộc... cuối cùng cũng... đến rồi." Khi cái vũng nước nhỏ lúc tới hiện ra trước mắt hai người một lần nữa, Sinbad cảm thấy toàn thân đều thả lỏng.
Cảm ơn ba vị thần, cảm ơn Đất mẹ cùng Mẹ đại dương, hắn lẩm bẩm trong lòng. Lúc này trong hang đã sáng rõ, điều này giúp hai người có thể chạy thoát với tốc độ nhanh nhất. Đồng thời, càng gần về phía đại dương, hang động càng thu hẹp lại, giống như miệng một cái vò, có lẽ đó cũng là lý do Bọ cạp khổng lồ bọc thép không đuổi theo suốt dọc đường.
Tuy nhiên, điều này vẫn chưa đồng nghĩa với việc đã hoàn toàn an toàn.
Hắn không quên tiếng bò trườn như triều dâng kia, ngay cả khi toàn bộ bọ cạp sa mạc của Vô Tận Hải Giác đều tập trung ở đây, hắn cũng sẽ không cảm thấy kinh ngạc. Sinbad chỉ biết những kẻ săn mồi này có thể vượt qua bức tường bia đá bất cứ lúc nào, lần theo mùi hương đuổi theo và xé xác bọn họ thành từng mảnh.
May mắn là bọ cạp không biết bơi, chỉ cần chạy thoát ra biển, bọn họ có thể thoát khỏi hiểm cảnh.
"Nhanh, mau đeo mũ bảo hiểm vào!" Sinbad chộp lấy chiếc mũ lặn dưới đất, không thể chờ đợi được nữa mà chụp lên cổ.
Thế nhưng hắn lại phát hiện, người Xa Loan kia không hề nhúc nhích.
"Này, cậu đang thẫn thờ cái gì thế!"
"Anh... đi trước đi." Rex quay lưng về phía hắn, giọng nói thầm thì.
Đi trước? Sinbad ngẩn người, chết tiệt, tên này chẳng lẽ vẫn còn đang tơ tưởng đến những món di vật phát sáng kia sao?
Cơn giận không kìm được trào dâng trong lòng, hắn bước ba bước thành hai bước tiến lên, dùng sức xoay vai đối phương lại, "Cậu bị điên rồi à? Có biết bây giờ là tình huống gì không?"
Lời còn chưa nói hết đã nghẹn lại nơi cổ họng, Sinbad kinh ngạc nhìn về phía ngực Rex, chỉ thấy bộ quần áo làm bằng da mềm và màng ruột đã bị rách một đường, hai bên còn dính những vệt máu.
"Trang phục lặn của cậu..."
"Rách rồi." Rex cố gượng cười, lộ ra một nụ cười còn khó coi hơn cả khóc, "Con bọ cạp sa mạc cuối cùng không đâm trúng tôi, nhưng càng của nó đã quệt vào quần áo."
Người dân sa mạc im lặng, vết thương trên ngực đối phương không lớn, chỉ là làm rách da, nhưng trang phục lặn xuất hiện hư hại đồng nghĩa với việc nước biển sẽ men theo khớp nối ở cổ tràn vào trong mũ của hắn.
Một lúc lâu sau, Sinbad mới mở lời, "Nếu chỉ dùng ống dẫn khí..."
Rex cười khổ lắc đầu, "Trừ khi chúng ta ở rất gần mặt nước, nếu không lực hít khí của anh phải mạnh ngang với bơm hút mới được."
Hai đường ống nối liền với nhau mới có thể duy trì sự cân bằng.
Điểm này đối phương đã sớm nói với hắn rồi.
Vì vậy lúc trước khi trả lời câu hỏi của hắn, đối phương mới do dự như thế...
E rằng người Xa Loan từ lúc đó đã ý thức được tình cảnh của bản thân rồi.
Rex tháo túi đeo hông ra, đưa tới trước mặt hắn, "Đây là mẫu bia đá, hãy giao nó cho trợ lý của tôi, cứ nói là tôi đã tìm thấy phát hiện không kém cạnh gì so với Lôi Đình đại nhân."
Sinbad nhận ra ngón tay hắn đang khẽ run rẩy.
"Trợ lý của cậu... còn trang phục lặn dự phòng không?"
"Chỉ có hai bộ này thôi. Từ khâu chọn liệu đến khâu khâu vá, chế tạo một bộ quần áo ít nhất cần nửa năm." Rex hít sâu một hơi, có thể thấy rõ, hắn đang cố gắng kìm nén cảm xúc của mình, "Tôi biết anh đang nghĩ gì, thực ra suốt dọc đường chạy trốn, tôi đã nghĩ hết mọi cách có thể nghĩ ra rồi, kết quả là nếu không có trang phục lặn thì không thể ra khỏi hang động này được. Có lẽ, đây chính là vận mệnh..."
"Vận mệnh?"
"Người của Kỳ Vật Hội... không thể trở thành nhà thám hiểm thực thụ được." Hắn cắn môi, "Tranh thủ lúc bọ cạp chưa đến, anh mau đi đi! Chỉ cần có thể mang tin tức về, dù tôi không thể có được danh hiệu nhà thám hiểm, tên tuổi của tôi cũng nhất định sẽ cùng với phát minh này truyền khắp cả Xa Loan!"
Sinbad nghiêng đầu nhìn cái vũng nước, im lặng một lúc lâu mới chậm rãi nói, "Tôi từ chối."
"Hả?" Rex trợn mắt kinh ngạc.
"Cậu vẫn còn nợ tôi hai mươi chín đồng Kim Long đấy. Nếu cậu chết rồi, tôi biết đi hỏi ai đòi?" Hắn gắt gỏng nói, "Thỏa thuận này chỉ có tôi, cậu và Muri biết, tôi không nghĩ trợ lý của cậu sẽ chi trả số tiền này đâu. Nhìn cách ăn mặc của bọn họ là biết, hai người đó so với người dân sa mạc cũng chẳng hơn là bao."
"Chúng tôi chỉ là hiện tại không có tiền thôi!" Rex phản đối, "Vì, vì để mua máy hơi nước từ Xám Bảo... chi phí hơi vượt quá dự kiến một chút thôi... đợi tiếng tăm của bộ trang phục lặn truyền đi, chắc chắn sẽ có rất nhiều thương hội đến tranh mua, lúc đó căn bản không cần phải lo lắng về vấn đề tiền bạc!"
"Nhưng vấn đề nằm ở chỗ, số tiền này không liên quan gì đến tôi, thậm chí rất có thể cũng không liên quan gì đến cậu cả." Sinbad ném túi đeo hông và mũ bảo hiểm xuống đất, "Cậu tự thấy nếu mình biến thành phân bọ cạp, những người ở bên ngoài kia còn giữ vững cách nói rằng trang phục lặn là do cậu phát minh ra không? Chỉ cần sửa lại đôi chút cách nói, là có thể hưởng cả danh lẫn lợi, không có việc gì hời hơn thế cả. Cho nên không chỉ hai mươi chín đồng Kim Long của tôi phải mất trắng, mà nguyện vọng của cậu rất có thể cũng sẽ không thực hiện được."
"...Rốt cuộc anh muốn làm gì?"
"Chấp nhận cái chưa biết, vượt qua chính mình."
Sau khi Sinbad nhẩm lại trong lòng một lượt, thở hắt ra một hơi dài, "Người Mạc Kim không thích bị quỵt nợ, cũng không thích thất tín với người khác, đã giao ước thì chính là giao ước, bất kể đối phương là Vua Xám Bảo hay là người Xa Loan, tôi đã hứa là sẽ giúp đến cùng, đúng chứ?"
Rex không khỏi ngẩn người, "Nhưng anh định làm thế nào..."
"Nhìn cái vũng nước kia đi," hắn cởi bộ đồ chống nước trên người xuống, "Cậu không phát hiện ra nó nhỏ đi rồi sao?"
Lúc này Rex mới chú ý tới, xung quanh vũng nước đã xuất hiện một vòng đá xanh ướt át, đó là minh chứng cho việc mực nước đang rút xuống.
"Biển Xoáy đã bước vào thời kỳ thủy triều rút, nghĩa là khoảng cách chúng ta cần phải lội nước đang ngắn lại," Sinbad từng chữ từng chữ nói, "Nếu mọi chuyện thuận lợi, sau khi chúng ta bơi ra khỏi hang nước chỉ cần ngoi lên mười mét là có thể được cứu. Mặc trang phục lặn thì không thể làm được điều này, nhưng cởi hết sạch lại có cơ hội, kể cả những tảng đá cậu thu thập được. Bây giờ, cởi quần áo ra đi."
"Cởi, cởi quần áo?"
"Đúng vậy, muốn trụ lại đến khi nước rút xuống mức thấp nhất, chúng ta phải chuẩn bị sẵn sàng để chặn lũ bọ cạp sa mạc, mà cách hiệu quả nhất là đốt lửa." Sinbad gật đầu, "Nhưng ở đây hơi nước đầy đủ, cây cỏ đều không dễ bắt lửa, cho nên cần vật dẫn lửa." Hắn chỉ chỉ vào chiếc đèn dầu, "Dầu mỡ cộng với da thuộc, hẳn là đủ để cho ngọn lửa cháy một lúc rồi."
Rex im lặng hồi lâu, "...Đừng thử nữa, không thể thành công đâu."
"Tại sao?"
"Anh căn bản không thể phán đoán khi nào thủy triều mới rút xuống điểm thấp nhất, mặt biển cứ cao thêm một mét, khoảng cách đi qua hang nước sẽ tăng thêm gấp mấy lần. Hành động liều lĩnh chỉ khiến chúng ta tiêu hao hết không khí trong hang nước dài dằng dặc này thôi." Hắn đau đớn nói, "Hơn nữa, quan trọng nhất là, tôi căn bản không biết bơi! Rất nực cười đúng không, rõ ràng là người Xa Loan, thậm chí say sóng còn đỡ hơn cái này! Chính vì không biết bơi, tôi mới không thể dấn thân vào đại dương như những người khác, trở thành một nhà thám hiểm thực thụ!"
"Tôi đã sớm nhận ra rồi, lúc lặn xuống nước ấy." Sinbad bình thản nói.
"Cá... cái gì?"
"Lên xuống đều dựa vào giỏ treo, đi lại dưới đáy biển vụng về không chịu nổi, không có bộ trang phục này, e rằng cậu ngay cả nước cũng không xuống nổi đâu."
"đã biết (Nếu anh đã biết), còn nói muốn bơi ra ngoài?"
"Bởi vì cậu không cần bơi, chỉ cần phối hợp với tôi nín thở là được. Quá trình có thể sẽ hơi đau đớn, thậm chí mất ý thức, nhưng chỉ cần cậu không cử động loạn xạ, tôi có thể đưa cậu ra ngoài." Sinbad chậm rãi nói.
"Chỉ dựa vào một mình anh?" Rex vẻ mặt không thể tin nổi.
"Tôi từng nói với cậu rồi, ốc đảo nơi tôi sống hồi nhỏ có một cái đầm sâu, mọi người đều thích thi xem ai có thể lặn sâu hơn, lâu hơn." Sinbad ngẩng đầu, "Tôi chưa bao giờ là người xuất sắc nhất trong tộc... nhưng đó không phải là vì tôi đã cố hết sức, mà là vì tôi sợ hãi."
"Sợ... hãi?"
"Ừm, nó sâu tựa như một cái miệng khổng lồ, khiến tôi cảm thấy chỉ cần lặn xuống thêm một chút thôi, sẽ bị hút vào trong vậy. Cho nên tôi luôn giữ lại nửa hơi thở, còn giả vờ như đã kiệt sức trước mặt mọi người... lâu dần, đến cả bản thân tôi cũng tin vào điều đó." Hắn nhìn thẳng vào Rex, "Cậu nói tôi luôn coi thường chính mình, có lẽ quả thật là vậy. Cho nên tôi muốn thử một lần, giới hạn của bản thân rốt cuộc nằm ở đâu."
"Tương tự như vậy, không biết bơi thì không thể rời đi? Cậu chắc chắn đó là giới hạn của cậu sao?" Sinbad lớn tiếng nói, "Cậu có thực sự không hề coi thường chính mình không!"
Rex vô thức nắm chặt nắm đấm.
"Ít nhất thì cậu hoàn toàn không sợ hãi đại dương, về điểm này, cậu tốt hơn tôi nhiều." Sinbad nhếch mép, "Thế nào? Có muốn đánh cược một ván với tôi không? Nhà thám hiểm mà... không mạo hiểm chút thì sao có thể tính là thám hiểm được?"
---❊ ❖ ❊---
Một canh giờ sau, làn khói nồng nặc gần như đã lấp đầy toàn bộ hang động.
Mà vũng nước lúc trước, bây giờ cũng dần rút vào trong hang nước, vừa đủ chỗ cho hai người trú thân.
Phía bên kia làn khói đã lờ mờ truyền đến tiếng cọ xát khi bò trườn của bọ cạp sa mạc.
Tựa như một cơn sóng cuộn trào ập tới.
Hai người nhìn nhau, hiểu rằng đây là thời khắc cuối cùng rồi.
"Đi thôi, ngài nhà thám hiểm danh dự." Sinbad hít sâu một hơi, kẹp Rex lao mình xuống nước.
Nước biển mát lạnh hòa vào làm một với hắn.
Dường như mọi thứ lại quay trở về thời thơ ấu.
Nhưng lần này bên cạnh hắn đã không còn Calon, hay các tộc nhân khác nữa.
Người duy nhất hắn cần vượt qua, chỉ còn lại chính mình.