Năm 1979 Của Tôi

Lượt đọc: 3568 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
718、Bán cá

❊ ❊ ❊

"Lý Lão Nhị!" Hà Phương giận dữ tát một cái vào Lý Hòa, "Anh đúng là được lắm!"

"Hê hê, đừng giận." Lý Hòa lập tức cười làm lành, xoa xoa đôi bàn tay nhỏ bé của Hà Phương, cợt nhả nói, "Em nhìn xem, da mặt anh dày thế này, đừng để làm đau tay em."

"Chẳng có ai da mặt dày như anh!" Khuôn mặt đang căng thẳng của Hà Phương lập tức nhịn không được mà bật cười.

"Em xem đi, cười lên mới đẹp chứ." Lý Hòa tự tin mình có chiêu dỗ vợ.

"Bớt giả vờ đi, nói cho anh biết nhé, sau này anh tự lôi thôi thì em mặc kệ, để con học theo anh thì em không tha cho anh đâu." Hà Phương vào phòng rửa mặt, điểm tô chân mày đơn giản rồi xách túi nhỏ ra ngoài nói, "Em đi đây, trông con cho tốt."

"Con gái khóc thì làm sao?" Với cô con gái nhỏ, Lý Hòa hoàn toàn bó tay, tuy bình thường nó cũng nể mặt anh, không quấy khóc nhiều, nhưng việc đầu tiên sau khi tỉnh dậy là phải nhìn thấy mẹ, mới bé tí đã biết nhận người rồi, còn nhận rất rõ nữa là.

Hà Phương nói, "Mẹ em đang ở chỗ Hà Long, lát nữa là về rồi, anh cứ ở nhà đợi đi."

"Này..." Lý Hòa còn muốn nói tiếp, Hà Phương đã lái xe chạy mất.

Sự kiên trì của Hà Phương với các trường danh tiếng khiến anh rất khâm phục. Anh thấy may mắn vì dù sao cũng có chút gia sản, cuối cùng không phải đau đầu vì chuyện nhà ở khu vực trường điểm. Cái thiếu nhất chính là nhà, nếu không thì bà vợ nhà anh thế nào cũng gia nhập đội quân đầu cơ nhà khu trường điểm, chỉ số thông minh chắc chắn sẽ tụt dốc không phanh.

Nhà có hai đứa trẻ, anh không ngủ trưa được, bèn kéo con trai hai bố con cùng nhìn vào bể nước trong nhà.

"Cá này ai cho thế?"

Trong bể nước vốn chỉ có hai con cá vàng hoang dã đếm được trên đầu ngón tay, giờ về nhìn lại, thế mà có tới 6 con, đều đang quẫy đạp trong bể, tự dưng lòi đâu ra 4 con nữa, mà toàn là cá vàng lớn, một con ít nhất cũng phải nặng hơn một cân, con lớn nhất, anh dùng tay ướm thử, cũng phải tầm ba bốn cân.

Anh dám khẳng định, cá vàng nhà anh không hề đẻ trứng, dù có đẻ trứng thì cũng không thể lớn nhanh như vậy.

Chưa kể, đây hoàn toàn không phải cùng một giống!

"Trọc đầu..." Lý Lãm trả lời rành rọt, còn đặt ngón tay vào trong bể nước trêu cá.

"Cái gì mà lộn xộn thế." Lý Hòa không hiểu Lý Lãm nói ý gì, tưởng nó muốn cắt tóc, "Có phải muốn đi cắt đầu trọc không, bố đưa con đi cạo?"

Lý Lãm lắc đầu.

"Anh rể, anh về lúc nào thế." Hà Long cũng đang ghé sát vào bể nước xem, chỉ vào con lớn nhất nói, "Con này béo thật, ngày nào cũng mua cá con về cho ăn, nó tranh ăn dữ dội nhất."

"Vừa mới về nhà, cá này chú mua à? Ô, đây là chị dâu à?" Cả nhà Ngô Xuân Cường cũng tới, bên cạnh còn có một người phụ nữ, Lý Hòa chỉ vào một cái ghế nói, "Tự nhiên ngồi đi, đừng khách sáo."

Ngô Xuân Cường xua tay nói, "Không ngồi nữa, Hà Long thì làm gì có bản lĩnh mua được loại cá lớn thế này, có tiền cũng không có chỗ mà mua, là người ta tặng cho anh đấy, hai chúng tôi ngày nào chẳng đến cho ăn."

"Ai tặng?" Lý Hòa cũng chẳng nghe nói ai tặng cá cho mình.

Hà Long nói, "Ông hòa thượng ở Bắc Cực Tự đấy."

"Hóa ra là Bác Hòa thượng." Lý Hòa cuối cùng cũng hiểu ý của Lý Lãm lúc nãy, nhưng vẫn hơi tò mò, "Ông ấy lấy ở đâu ra?"

Hà Long nói, "Bắc Cực Tự đang làm bảo tồn di tích gì đó, sửa sang lại, con này là vớt từ trong hồ sân sau của họ ra, bảo là vốn là cá trong Trung Nam Hải, hồi đó do Đại Tổng thống dân quốc Phùng Quốc Chương bán ra."

"Thật hay giả đấy?" Chuyện Phùng Quốc Chương bán cá thì Lý Hòa từng nghe qua, còn thật giả thế nào thì không cách nào kiểm chứng.

Sau khi Viên Thế Khải chết, chính quyền Bắc Dương chia năm xẻ bảy, thay tổng thống còn nhanh hơn thay áo, tổng thống cũng thành nhân viên thời vụ.

Sau khi Trương Huân phục tích thất bại, Phùng Quốc Chương lên làm tổng thống đại diện, sau khi vào ở Trung Nam Hải, ông ta nhìn thấy từng đàn cá trong đó, nghe nói cá ở đó đều do chủ nhân các triều đại Tử Cấm Thành thả nuôi, con lớn nhất nặng mấy trăm cân, đã có cả trăm năm tuổi rồi.

Ông ta lóe lên một ý tưởng, phát hiện ra một thương cơ to lớn!

Ông ta bán sạch tất cả cá trong Trung Nam Hải cho đám con buôn cá!

Trong chốc lát, khắp thành Bắc Kinh đâu đâu cũng rao bán "Cá Tổng thống", hơn nữa giá cả không hề rẻ.

Trong vài ngày, cá trong hồ Kim Thủy bị càn quét sạch bách.

Người thời bấy giờ châm biếm: "Tể tướng chặt cây ở Đông Lăng, Nguyên thủ bán cá ở Nam Hải."

Phùng Quốc Chương đã bán đợt cá này được tám vạn đồng, tạo nên trò cười lớn nhất kể từ thời Minh Thanh đến nay.

Ngô Xuân Cường nói, "Đây cũng là do chú tiểu đưa cá đến nói."

"Thế thì chắc là vậy rồi." Lý Hòa gật đầu, Bác Hòa thượng chắc là không nói dối đâu. Anh bảo Hà Long, "Chiều nay nếu không có việc gì thì đi cùng anh mua một cái bể cá lớn, bể này hơi nhỏ rồi."

"Được, em đi cho, anh ngủ cho ngon đi, dù sao em bây giờ cũng không có việc gì." Hà Long quay người đi ngay.

"Này, đợi đã, cầm tiền đi." Lý Hòa gọi với theo Hà Long.

"Trong người em có tiền rồi." Hà Long quay người ra cửa là không thấy bóng dáng đâu nữa, chỉ nghe thấy tiếng xe khởi động.

Lý Hòa hỏi, "Hà Long mua xe à?"

Ngô Xuân Yến ở bên cạnh cười nói, "Nó vốn định mua xe đấy, chị cả bảo nó tiêu tiền hoang phí nên không cho mua, đưa cái xe van nhà anh cho nó lái. Ngày nào nó cũng lái như bảo bối vậy, em còn bảo, thà mua quách cho rồi, dù có trân trọng thế nào cũng không phải của nhà mình, lái hỏng là anh rể không có xe mà đi."

Lý Hòa nói, "Có bằng lái là được, cứ để nó lái đi, nhà vẫn còn hai chiếc nữa mà."

Đưa cho Hà Long cũng tốt, đỡ bị Hà Phương cằn nhằn nhà ba chiếc xe lãng phí.

"Thằng ranh con suốt ngày chỉ biết bày vẽ." Bà lão họ Hà đi theo cũng thấy ngại.

"Thím, con đi ngủ một lát đây." Lý Hòa dụi dụi mắt, hơi không chống đỡ nổi nữa.

"Thế con đi đi, con tỉnh đã có thím rồi." Bà lão cũng khuyên Lý Hòa đi nghỉ.

Lý Hòa về phòng ngủ một giấc, ngủ thẳng đến hơn ba giờ chiều.

Khi tỉnh dậy, mở mắt ra, anh nhìn thấy Hà Phương đang viết viết chép chép trên bàn sách.

"Vợ ơi, qua đây, để chồng ngắm chút nào."

"Đi ngủ tiếp đi." Hà Phương không thèm ngẩng đầu, không có thời gian để ý đến anh.

"Vợ ơi, em càng ngày càng đẹp." Lý Hòa đứng dậy đi vòng ra sau lưng cô, hai tay cũng không thành thật.

"Tránh ra, em đang điền bảng nhập học cho con." Mặt Hà Phương đỏ bừng.

Lý Hòa cười hì hì nói, "Anh thật không hiểu, tại sao phụ nữ không chú ý bồi dưỡng khí chất, đọc thêm nhiều sách, làm phong phú vẻ đẹp nội tâm, mà cứ thích chăm sóc da dẻ, dành thời gian vào vẻ đẹp bề ngoài phù phiếm? Giống như vợ anh đây, người có khí chất thế này đúng là không có đâu."

"Đó là vì đàn ông phần lớn đều nông cạn, nhưng hiếm khi bị mù." Hà Phương đột nhiên nói xong, trực tiếp ngẩn người, trừng trừng nhìn Lý Hòa.

"Nhìn gì hả?" Lý Hòa bị nhìn đến phát hoảng.

Hà Phương cười lạnh, "Lý Lão Nhị, khai mau, có phải anh đã làm chuyện gì có lỗi với tôi không!"

"Cái gì với cái gì? Anh đối tốt với em cũng là sai à!" Lý Hòa toát mồ hôi hột.

"Bớt rót nước mật vào tai tôi đi, tính anh thế nào tôi lại không rõ sao? Anh khai thật đi, có phải từ lúc về đến giờ, anh nói lời ngọt ngào nhiều hơn cả số lần nói trong bao nhiêu năm vợ chồng mình không!" Hà Phương nói giọng âm u.

"Này, em nói thế là không hay rồi đấy!" Lý Hòa nghiêm mặt nói, "Tấm lòng của anh đối với em là trời đất chứng giám!"

Anh không cho cô cơ hội nói tiếp, trực tiếp hôn tới.

Giữa nam nữ không có chuyện gì là một lần "làm" không giải quyết được, nếu một lần không giải quyết được thì hai lần, hai lần vẫn không được thì đi bệnh viện kiểm tra đi. Không phải phương pháp sai, là không biết "ngủ", hoặc là thiết bị đã hỏng.

"Chồng ơi, em yêu anh!"

"Vợ ơi, anh cũng yêu em!" Lý Hòa toàn thân mềm nhũn như bị rút hết sức lực, lại có một cảm giác khoái lạc dù chết cũng đáng. Cảm giác như linh hồn xuất khiếu đó không tầm thường chút nào.

[Dịch từ bản hv] ChuongId:860
Nguồn: Việt Nam Thư Quán
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 27 tháng 8 năm 2026

« Lùi Tiến »

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.