Năm 1979 Của Tôi

Lượt đọc: 3367 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
621, Nguy kịch

❊ ❊ ❊

Lý Hòa hoàn toàn không thể quản nổi, nếu là mẹ đẻ mình thì anh còn chẳng nể mặt, nhưng mẹ vợ thì bắt buộc phải nể.

Dư Dao đưa đón Lý Lãm đi học mỗi ngày đã thành một thói quen, sáng sáu giờ rưỡi đến cửa đón cả bà cụ Hà cùng đến cổng trường, chiều khoảng bốn giờ lại cùng bà cụ đi đón về.

Lý Hòa đã theo xe một lần, dù sao cũng là nữ tài xế, anh vẫn cần phải quan sát một giai đoạn. Nữ tài xế hay được gọi là "sát thủ đường phố bẩm sinh", tuy mô tả có chút cường điệu, nhưng cũng đủ thấy nữ tài xế lái xe bá đạo cỡ nào.

Nữ tài xế thật không thể coi thường, nữ tài xế mới tập lái càng vô địch hơn. Nữ tài xế chẳng biết thứ gọi là phanh tay, ở Hồng Kông, anh tận mắt nhìn thấy, rõ ràng sắp tông đuôi xe rồi, mà không đạp phanh lại đi che mắt...

80% người bấm còi điên cuồng trên đường đều là nữ tài xế! Tạt đầu, rẽ hướng không bật đèn xi nhan, giảm tốc đột ngột. Từ ngõ nhỏ lao ra không nhìn phía bên trái có xe tới hay không. Trên đường cao tốc thì chen ngang vượt ẩu, vượt xe lớn xong lại đè làn vượt hoặc giảm tốc độ rõ rệt, đúng là phong cách sát thủ đường phố.

Tuy nhiên Dư Dao vẫn rất khá, thuộc dạng khác biệt trong số các nữ tài xế.

Dù không bằng Hà Phương, nhưng tay lái lại hơn Lão Tứ rất nhiều. Có lần Lý Hòa để Lão Tứ lái xe, Lão Tứ ở ngã tư đèn xanh đèn đỏ, đèn xanh bật rồi mà vẫn không dám đi, Lý Hòa bực dọc nói: "Sao thế, không có màu cô thích à?"

Lão Tứ vừa căng thẳng, liền chết máy ngay.

Lý Hòa tức muốn chết!

Lý Hòa theo xe đi về hai chuyến, lúc này mới hoàn toàn yên tâm về Dư Dao.

Như vậy anh có thể tranh thủ giai đoạn này thời gian thong thả để chấn chỉnh lại nghiệp vụ bất động sản, dù sao anh cũng là người đàn ông định mệnh trở thành đại địa chủ thế giới.

CCTV đã mở kênh thứ hai, Lý Hòa rảnh rỗi không có việc gì làm bèn mở tivi tìm lại ký ức, tin tức đang phát đi phát lại việc cầu dây văng có nhịp lớn nhất thế giới — cầu Dương Phố hợp long.

Anh hiểu rằng tốc độ phát triển Phố Đông không thể trì hoãn thêm được nữa.

Anh trốn trong thư phòng của Hà Phương, cầm bút và giấy trên bản thảo chuẩn bị nghiêm túc sắp xếp ý tưởng, điện thoại reo, anh cũng không đi nghe, vì bà cụ Hà đang ở trong phòng khách.

Nhưng mới sắp xếp được chút manh mối chuẩn bị đặt bút, bà cụ Hà đã lo lắng đẩy cửa đi vào.

"Thím có việc gì ạ?" Lý Hòa cảm nhận được sự bất an của bà cụ Hà.

"Ai, dượng của con vừa gọi điện tới, cô của con phát bệnh, cắm đầu vào đống bùn lầy, đang cấp cứu trong bệnh viện đấy." Bà cụ Hà thở dài nói, "Con ở nhà trông trẻ đi, ta cùng chú con về, không về không được, lỡ sau này không gặp được nhau nữa, trong lòng áy náy lắm."

Lý Hòa kinh ngạc nói, "Sao lại ra đống bùn lầy được ạ?"

Anh từng đi khai hoang nên anh biết, vùng đầm lầy đó vô cùng sâu, không chú ý là có thể bị lún xuống. Hơn nữa cô của Hà Phương bị bệnh động kinh, bình thường cũng không đi xa, làm việc gì cũng có dượng của Hà đi theo.

"Xuân về tuyết tan, đâu đâu cũng là đầm lầy bùn nhão, chỗ nào chẳng lún được, người giẫm lên thôi cũng ngập đến bắp chân. Quan trọng là nó có cái bệnh này, nếu là người bình thường thì ngã rồi đứng dậy là xong, đằng này nó không đứng dậy nổi, bùn đất tràn cả vào cổ họng." Bà cụ vẫn không ngừng thở dài.

"Con đi cùng thím về nhé, một mình thím sao được." Là con rể trưởng của nhà họ Hà, Hà Phương không có nhà, Lý Hòa bắt buộc phải đứng ra, "Cửa hàng của Hà Long bận rộn, nó không về cũng được."

Bà cụ Hà tiến thoái lưỡng nan, nói, "Đó là cô ruột của nó, sao nó có thể không về. Ta nói này, con đừng về, nhưng Phương Tử không về được ngay, con cái cũng không ai trông, vậy cũng không được."

"Mẹ nó không đi, con mà không đi nữa thì ra cái thể thống gì, bây giờ con đi mua vé đây." Lý Hòa nghe hiểu ý của bà cụ, tuy miệng bảo không cần anh đi, nhưng trong lòng vẫn muốn anh đi, dù sao anh và Hà Phương cũng là người đứng ra gánh vác việc trong nhà. Nếu không đi, bên nhà họ Hà sẽ rất khó coi.

Lý Hòa gọi điện cho Bình Tùng bảo cậu ta đi mua vé máy bay đi Băng Thành.

"Chúng ta ở Băng Thành có người quen hay văn phòng đại diện nào không?"

"Anh, anh quên tên Đổng Tiến Bộ này rồi à?" Bình Tùng nói tiếp, "Hắn hiện tại nhờ buôn bán biên mậu và buôn gỗ mà phất lên hoàn toàn, ở vùng Đông Bắc này nói chuyện rất có trọng lượng, anh có việc gì, em gọi điện cho hắn."

"Nhờ hắn mua thêm vé tàu hỏa từ Băng Thành." Lý Hòa suýt nữa quên mất tên này, nhớ năm xưa Phan Tùng lên phía Bắc đi Liên Xô tiền trạm, chính là do tên này dẫn đầu.

"Đường bay từ Băng Thành đến Hắc Hà đã mở rồi, chỉ cần mua vé máy bay đến Hắc Hà chẳng phải là được sao? Sau đó từ Hắc Hà chuyển sang đi ô tô, như vậy tiết kiệm bao nhiêu thời gian." Bình Tùng đưa ra đề nghị cho Lý Hòa.

"Vậy thì còn gì tốt hơn." Đi tàu hỏa quả thực rất hành xác, Lý Hòa nói, "Làm gấp đi, càng nhanh càng tốt."

Anh cúp máy xong mới nhớ ra phải sắp xếp Lý Lãm cho ai?

Dư Dao lái xe thì được, nhưng trông trẻ thì chắc là quá sức, hơn nữa Lý Lãm và cô cũng không có tình cảm gì, có nhận hay không còn chưa biết được.

Còn về Ngô Xuân Yến, nếu Hà Long đi cùng, tức là mang theo ba đứa trẻ, cộng thêm công việc kinh doanh của nhà hàng, hoàn toàn không chăm xuể.

Nghĩ đi nghĩ lại, chỉ có Thường Tĩnh là thích hợp nhất, anh đi tìm Thường Tĩnh, Thường Tĩnh nhận lời ngay, đồng ý ở lại nhà họ Lý một thời gian để trông chừng Lý Lãm. Bà cụ Phùng đã mất, con trai con gái đều ở ngoại tỉnh, cháu nội lại không cần bà trông, bà ở nhà một mình cũng nhàn rỗi phát chán.

Phùng Lỗi đã đề cập vài lần bảo bà đến Hương Hà ở cùng với họ, bà đều không đồng ý. Nếu bà về Hương Hà, thì anh em, cháu trai cháu gái bên nhà mẹ đẻ chẳng phải càng gần bà hơn sao?

Bà đã giúp đỡ đủ nhiều, đã trả giá đủ nhiều, đã làm tròn nghĩa vụ lớn nhất rồi. Bà chỉ hy vọng họ biết đủ, nhưng họ vẫn tham lam như thế, hận không thể hút cạn giọt máu cuối cùng của bà.

Hiện tại bà không còn khả năng giúp đỡ họ, bà mà đến chỉ tổ kéo chân con trai, bà thà không đi thì tốt hơn.

Đó là cố hương không thể trở về, nhìn thêm một cái, bà cũng thấy phiền lòng khó hiểu, mặc dù bà rất nhớ những mầm lúa xanh mơn mởn, hoa cải dầu bay bay, mầm cây ăn quả nảy lộc.

Thế giới quan mà thành phố lớn mang lại cho bà, đôi khi khiến bà khó mà chịu nổi cái lối sống hạn hẹp của thành phố nhỏ.

Quê hương sở dĩ không thể trở về, không nằm ở khoảng cách không gian, mà nằm ở khoảng cách trong tâm hồn.

Lý Hòa sắp xếp như vậy xong vẫn chưa yên tâm, gọi Đại Khuê tới, "Anh đi ra ngoài vài ngày, việc trong nhà nhờ cậu trông nom giúp, Dư Dao đưa đón con đi học cậu cũng đi theo."

Đại Khuê vỗ ngực nói, "Anh, nếu xảy ra sơ suất gì, anh cứ chém đầu em! Chẳng phải anh Ngô hiện tại đang ở một mình sao? Lát nữa em chuyển cái giường tới, dẫn hai người ngủ ở đây, đảm bảo không có chút sơ hở nào."

Cậu rất phấn khích, Lý Hòa giao nhiệm vụ quan trọng là "bồi thái tử đọc sách" cho cậu, đó là sự tin tưởng hoàn toàn vào cậu! Đây là cơ hội tốt để cậu lập công!

Việc đơn giản thế này mà cậu còn làm không xong, thì đúng là đáng kiếp làm kẻ vô dụng cả đời!

Chưa đầy hai tiếng, cậu đã sắp xếp người bê giường và chăn màn vào hết trong phòng Ngô Xuân Cường.

Ngô Xuân Yến nghe tin Hà Long phải về, trong lòng hơi không vui, nhưng trước mặt mẹ chồng và dượng của các con cũng không biểu hiện ra, đành để Hà Long đi cùng.

Lý Lãm tuy không quá ỷ lại vào cha mình, nhưng trong nhà không có ai quản, nước mắt tủi thân vẫn cứ ào ào rơi xuống.

Lý Hòa an ủi, "Đừng khóc, về sẽ mua đồ ngon cho con."

Chiều hôm đó, anh cùng Hà Long và bà cụ lên máy bay đi Băng Thành.

Sau hơn hai tiếng bay, lúc nhóm người xuống máy bay đã là bảy giờ tối, chưa kịp nghỉ ngơi nửa tiếng ăn chút gì đó, lại vội vã lên máy bay đi Hắc Hà.

Máy bay hạ cánh ở Hắc Hà đã là hơn chín giờ.

Bà cụ Hà nhắc nhở Lý Hòa, "Mau mặc áo bông vào, kẻo đột ngột không chịu nổi."

Mặc dù đã là hơn tháng tư, băng tuyết đang tan chảy, hoa đỗ quyên nở đầy núi, nhưng chênh lệch nhiệt độ giữa ngày và đêm vẫn rất lớn, đôi khi dưới không độ cũng chẳng có gì lạ.

Sân bay Hắc Hà rất nhỏ, vừa đến nhà ga, Hà Long liền huých Lý Hòa nói, "Anh rể, người đó tìm anh kìa."

Lý Hòa nheo mắt nhìn, mấy người đang đứng ngoài lan can giơ biển, trên đó là tên của anh.

Anh đại khái nhận ra đó là Đổng Tiến Bộ, còn chưa kịp đi tới chào hỏi, Đổng Tiến Bộ đã vẫy tay với anh, "Ông chủ Lý, ở đây này."

Lý Hòa ra hiệu vị trí cửa ra, ý là gặp mặt ở đó.

Anh vừa ra khỏi cửa, Đổng Tiến Bộ liền nhận lấy hành lý trong tay anh, cười nói, "Ông chủ Lý, vất vả rồi."

Lý Hòa giơ tay ra với hắn nói, "Làm phiền cậu rồi."

"Ông chủ Lý, nói lời này là vả mặt em rồi!" Đổng Tiến Bộ trông có vẻ nói rất nghiêm túc.

"Đi thôi, ra cửa làm điếu thuốc, tôi nhịn muốn chết." Lý Hòa cười vỗ vỗ vai hắn, đi thẳng ra ngoài trước.

Ở bên ngoài nhà ga, anh còn chưa đợi Đổng Tiến Bộ đưa thuốc qua, đã tự mình châm lửa trước, "Cậu hút thuốc của cậu đi."

"Ông chủ Lý, em đều sắp xếp ổn thỏa cả rồi, các anh nghỉ ngơi một đêm trước, mai em lái xe đưa mọi người đi về phía Đại Hưng An Lĩnh." Đổng Tiến Bộ muốn mời Hà Long thuốc, Hà Long không hút, hắn lại nhét lại vào bao thuốc.

Lý Hòa xua tay, cười nói, "Không làm phiền cậu, chúng tôi chuyển đi xe ô tô là được rồi, cậu có việc thì đi bận việc của cậu đi."

Đổng Tiến Bộ lắc đầu nói, "Cái đó không được, mấy người các anh đi về hướng Tây Bắc, em không yên tâm, mấy năm nay anh không tới, có thể không hiểu tình hình bên này, đám trẻ ranh lông bông đứa nào cũng hổ báo lắm, cầm dao phay ra phố làm đại ca, đứa nào cũng ngang tàng ngông cuồng, ăn to nói lớn, anh bắt buộc phải để em đi cùng, có em đi cùng em mới yên tâm."

Hà Long cuối cùng cũng có cơ hội chen lời, chẳng chút để tâm nói, "Tôi chính là người bản địa, ai dám giở trò ma quỷ, tôi chém đứa đó!"

Đổng Tiến Bộ nói với Hà Long, "Người anh em, hảo hán không ăn thiệt trước mắt."

"Vậy thì cảm ơn cậu." Lý Hòa thấy hắn chân thành, cũng không từ chối nữa, quay đầu hỏi bà cụ Hà, "Chúng ta nghỉ ngơi một đêm, sáng mai đi?"

Bà cụ Hà nói, "Điện thoại của dượng con ta nghe thấy sốt ruột lắm, không biết cô của con có trụ được đến khi chúng ta về không."

"Vậy chúng ta ăn chút gì đó, rồi đi ngay." Lý Hòa lập tức đưa ra quyết định, cười với Đổng Tiến Bộ nói, "Cậu chọn chỗ đi, cậu mời khách."

Đổng Tiến Bộ cười ha hả, Lý Hòa không coi hắn là người ngoài.

Đầu tiên mở cửa xe cho bà cụ Hà, nói, "Thím à, thím lên xe trước đi, chúng ta ăn bữa cơm nóng, thím tin người anh em này, đảm bảo tối nay có thể đưa thím về tới nơi."

"Người anh em này, xem việc này gây ra này." Bà cụ Hà vẫn lên xe.

Một đoàn sáu chiếc xe đi thẳng về phía trung tâm thành phố Hắc Hà, dừng lại trước cửa một nhà hàng lớn.

[Dịch từ bản hv] ChuongId:646
Nguồn: Việt Nam Thư Quán
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 27 tháng 8 năm 2026

« Lùi Tiến »

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.