Ký sự đòi nợ

Lượt đọc: 90 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Chương 24

❊ ❊ ❊

Về tới gần quán cà phê quen, gọi cho Ốc, tính rủ nàng đi làm vài lon, gọi là giải xui rồi gút bai chuyện cũ cho nhẹ lòng. Điện thoại đổ chuông, bên kia nhao ầm như vỡ chợ. Ốc hét lên trong điện thoại, “Về chưa? Đang ở mô?“. Tôi bảo rồi, đang đứng đợi đây này. Ốc cười hì hì, nói đang hát karaoke với bạn. Có chi mai gặp nha, rồi tắt máy cái bụp.

Giận điên người với ranh con. Bực quá lên xe định gọi cu bạn ra nhậu chơi, nhưng sợ tầm này nó ngủ mất rồi nên thôi. Đứng chần chừ một lúc, sực nhớ, bèn lôi điện thoại ra. Lần tên Huyền. Nhấn nút delete > ok. Giá mà xóa hết được ký ức trong đầu đơn giản như xóa một cái tên trong danh bạ thì ngon biết mấy.

Khuya quá rồi. Con đường lác đác người đi, sương hay mưa bụi phất phơ ướt đẫm quần áo, tóc tai. Lặng nhìn cái bóng rúm ró của mình in trên nền đường, dưới ánh đèn vàng quạch buồn bã mà ngao ngán thở dài chẳng biết nên về đâu nữa. Về nhà giờ cũng có ngủ nổi đâu?

Điện thoại rung rung, chắc lại là Huyền (nàng sẽ vỗ về tôi bằng những lời bọc đường nào đây?). Nhưng không phải, là Ốc. “Em đang ra đây này, đứng ở mô đó?“. Tôi chỉ đường vắn tắt. Nàng hét lên như con hâm “Đồ điên“ rồi tắt máy…

Đợi hơn 5 phút thì thấy con bạn chở Ốc đến. Nàng bảo bạn về trước, xong tiến lại gần. Mùi Dior nồng nàn pha lẫn với mùi rượu nôn nao hết cả người. Tôi ngó một lượt từ chân đến cổ: giày thể thao trắng, quần jeans, áo choàng đen, khăn quấn cổ lả lơi. Thật lòng chưa bao giờ thấy Ốc đẹp và hoang dại như thế.

“Lại rượu.“

Tôi lẩm bẩm.

Nàng đứng trước mũi xe, thờ ơ nhìn tôi như vừa rách giời rơi xuống.

“Ừ, hai cốc rượu màu lẫn đá.“

Mặc dù đã quen với việc dăm bữa nửa tháng gặp nàng là thấy hình như đang sương sương, mặt mũi đỏ ửng nói năng bất cần, nhưng tôi vẫn thấy rất ngứa mắt.

“Uống vì cái chi?“

Ốc dựa vào yên xe, thở dài.

“Vì điên.“

“Điên vì cái chi?“

“Vì một thằng điên.“

Tôi nghẹn họng, định nói câu chi đó, nhưng nghĩ sao lại thôi. Biết đâu cái thằng điên đó éo phải tôi?

“Kệ cha nó. Răng em phải bê tha vì một đứa ất ơ nào đó. Nói thật nha, anh ghét em như này.“

Ốc cười cái khậc, phun mẩu singum trong mồm ra.

“Nhìn lại tôi đi…“

“Khỏi.“

“Không biết đứa mô đang trở nên bê tha, trở nên thảm hại vì một đứa khác mô. Có đáng không?“

Nhìn cái mặt câng câng và giọng điệu đầy mùi mai mỉa của Ốc chỉ muốn tát cho cái.

“Im đi.“

“Im nhiều rồi. Quá đủ rồi.“

“Con gái kiểu chi mà mồm khi mô cũng ngạt ngào hơi rượu. Tưởng rứa là hay lắm à?“

Tôi nổi xung thật sự.

“Hừ, anh trở nên quan tâm đến em từ khi mô đó? Từ hôm qua à? Trước tới dừ em sống ra sao, em vui, em buồn, em gặp chuyện chi rắc rối… anh có biết không? Biết không???“

Giọng nàng gắt lên (cao phải đến 2 quãng 8). Không muốn ầm ĩ giữa đường giữa chợ vì một đứa con gái, tôi hạ giọng.

“Lên xe đi. Anh hơi đói nên nỏ muốn cãi nhau, mệt lắm. Đi tìm cái chi ăn nhá?“

Ốc đứng bất động, hai tay khoanh trước ngực nhìn rất bất cần.

“Anh đi đi. Em no rồi.“

Á à, dỗi rồi. Tôi nắm lấy tay nàng, Ốc vùng vằng gạt ra.

“Em ghê sợ anh, đừng đụng vào người em!“

“Thôi mờ, có chi giải quyết sau. Anh đói…“

“Tưởng no rồi?“

“Mô có, ăn chi mô?“

“Rứa không ăn cháo lưỡi à?“

Hừ, gài hàng tôi kinh quá. Suýt nữa phì cười mặc dù hơi quê, tôi đần thối mặt ra như ngỗng ị.

“Nói linh tinh. Từ dừ đừng nhắc đến “con nớ“ trước mặt anh nựa nha.“

Nhếch mép cười nhạt, Ốc trố mắt.

“Rứa ý “chú“ là răng?“

“Tạch rồi. Kể từ hôm nay anh hoàn toàn vô chủ.“

“Là răng? “Chú“ cứ lấp lửng với chị là răng hè?“

Tôi thò tay vô túi áo tìm gói thuốc nhưng không có.

“Thề từ nay éo yêu đứa mô nữa.“

“Cái mồm… toàn nói tục… mà anh nhớ coi anh nói câu ni mấy trăm lần rồi?“

“Ừ, hơn trăm chi đó. Nhưng các lần trước khác, dừ khác. Thôi đi ăn cái chi đã, tí nữa có chi nói sau.“

Nàng có vẻ vui hơn, nhảy một phát ngồi chễm chệ sau lưng tôi.

“Ăn chi anh?“

Tôi bảo cháo gà nhà mụ X. Mặc dù nhà nó toàn mua gà ốm, gà vớ vẩn nấu cháo, chớ mà cháo ở đó ngọt. Tựa cằm vào vai tôi, nàng rủ rỉ, “Rứa có ngọt bằng cháo lưỡi lúc tối không?“. Tôi cười gượng hỏi lờ sang chuyện khác, “Hôm nay uống nhiều không?“. Nàng gật, đâu hai cốc. Em cứ đổ vô họng rồi nhắm mắt nhắm mũi nuốt chớ có nghe vị chi mô, may là nhiều đá không em gục rồi.

Vào quán cháo con mụ X. Vừa ngồi xuống thì nàng gặp người quen. Mấy thằng bàn bên (bọn này tôi biết mặt) chào nàng:“Ê người đẹp, ăn muộn hè. Lâu rồi đi mô mà không gặp hè?“

Tôi nháy mắt bảo nàng kệ chúng (mà công nhận nàng hay quen được những thằng nhìn như thằng cu Hiệp gà, tóc tai, mặt mũi và thể trạng cô hồn vãi cả tè).

“Khiếp, bựa ni anh chu đáo với em rứa? Mai có lẹ mưa to đây…“

Nàng ngồi ngây người nhìn tôi lau thìa, vắt chanh, bỏ rau thơm vào bát… những cử chỉ chưa bao giờ có khi hai đứa ngồi với nhau (thường thì ngược lại). Ăn xong cũng đã khá muộn, nàng kêu mệt, tôi bảo anh chở em về nhà nha. Nàng ừ, nhìn tội tội.

“Tối mai gặp nhau ở mô?“

“Làm chi?“

“Có chuyện nói với anh đó.“

“Quan trọng lắm không?“

“Cái đó tùy anh, nhưng quan trọng đối với em…“

“Rồi, có chi anh gọi cho.“

Đưa nàng về đến đầu ngõ, Ốc xuống xe, thò tay vào túi áo khoác lôi ra lọ nước hoa bé tí, bảo, “Quà Giáng sinh của anh“. Tôi cầm rồi ngó ngó nhãn hiệu, một lọ Lacoste trắng 30ml. “Suýt chút nữa em đã ném nó xuống mương nước“. Ốc thì thầm. Mà thôi anh về khỏi muộn. Tối mai nhá, đừng nói là anh bận…

Chuông báo thức ré lên một hồi inh ỏi. Chả biết hôm qua trước khi ngủ hẹn mấy giờ dậy nữa.

Thò tay tắt nguồn điện thoại cho đỡ điếc tai rồi ngủ tiếp. Nhưng chẳng chợp mắt lại được. Ngoài trời mưa rả rích, tiếng mưa rớt trên tàu chuối, trên lá cọ gợi cảm giác buồn buồn (mặc dù chả biết buồn vì cái gì, nhưng chắc không phải vì tình). Chia tay Huyền có lẽ cũng như chia tay những đứa con gái khác, dần dần sẽ cảm thấy nhạt, thấy tôi đã lãng phí thời gian vì một đứa không đáng.

Sau mỗi cuộc tình, thằng nông nổi sẽ mất hết niềm tin vào gái. Kẻ thông minh hy vọng gái không phải đứa nào cũng tệ mạt giống nhau. Tôi nằm ở khoảng giữa, vừa yêu vừa canh chừng. Lâu thành thói quen không thể hết tôi được vì ai.

Nhưng mà thôi, không nghĩ linh tinh nữa. Dậy bắn bi thuốc lào, rửa mặt oánh răng, đút tay túi quần ra quán mụ Tuất mần bát cháo lòng cho ấm cật rồi đi làm. Hừ, tình cảm thì biến động không ngừng, mà tiền lương thì giậm chân tại chỗ mãi là sao? Cái gì cũng “ổn định“ như lương thì có phải ngon không?

Ăn sáng xong, đang rung đùi bốc phét kết quả bầu cử tổng thống Zimbabue với mấy lão xe ôm thì Ốc nhắn tin.

“Đồ điên dậy chưa?“

À, chắc nàng đang tưởng tượng ra thảm cảnh tôi nằm liệt giường vì vụ đêm qua đây.

“Đang truyền đạm em ạ, mệt quá“, thả cái tin vu vơ cho vui. Nàng nhắn lại ngay lập tức.

“Răng rứa? Ở nhà hay ở viện? Đừng lừa em“ Hê, cá cắn câu rồi.

“Nếu mai anh chết, em có buồn không?“, nhại lời Chế Linh trêu nàng tí.

“Biết ngay mà, định troll chị hử? Chết đi, ghét cái mặt nhăn nhở.“

Bật cười một mình, định nhắn tiếp “Tự dưng nhớ một đứa…“ nghĩ thế nào lại thôi. Vì nghe chừng cải lương quá, vì chưa bao giờ tự điển của hai đứa tồn tại chữ “nhớ“. Nói ra nàng lại bảo đồ thần kinh.

Thật ra cũng đã có lúc mơ hồ nghĩ về mối quan hệ này, nhất là những khi buồn vì đứa này, thất vọng vì đứa khác. Những lúc mỏi mệt và buông xuôi nhất, bỗng dưng lửng lơ trong đầu câu hỏi: tại sao không thể dừng chân dưới gốc cây này? Nơi mà dăm bữa, nửa tháng, khi chồn chân mỏi gối, hay đau nhói với những vết thương mới (lẫn vết thương cũ)… tôi lại ghé vào tìm lại chút bình yên nhất còn sót lại.

Nghĩ chán rồi để đó. Vì có lẽ tôi và Ốc thân nhau quá. Những chuyện không thể nói (hoặc không dám nói) với ai, thì mang ra kể với Ốc, kể cả chuyện tục. Tôi vẫn cho rằng, tình yêu, trước hết phải là sự lung linh khi nghĩ về nhau. Ví dụ kể nhau nghe chiều nay anh chèo thuyền hái sen giữa đập nước trong veo, thấy tôi thật là phiêu diêu tiên cảnh. Sáng qua anh lạc vào rừng thông, nghe lá thông reo chợt yêu đời quá trời em ạ, bla bla ví dụ rứa. Nói chung tuyền là hình ảnh đẹp, mà tôi thì lại toàn kể chuyện tục mới đau.

Nhắc mới nhớ, hồi mới chơi với nhau, Ốc có hỏi mối tình đầu của anh ra răng? Tôi thật thà kể. Lãng mạn lắm em ạ. Ừ biết rồi, kể coi mồ.

“Dạo đó anh học lớp 11, trong lớp thích con bé tên là Trang. Nó cao dong dỏng, mắt ướt, môi hồng nhìn chỉ muốn làm ngay bài thơ đề tặng. Anh thần tượng nó lắm, con gái trong lớp không ưa đứa nào là anh chửi tuốt, riêng nàng anh đối xử rất nho nhã và lịch thiệp. Nỏ biết nó có thích anh không, nhưng hay nhìn trộm anh phết, yêu yêu là. Mối tình câm cứ lặng thầm theo thời gian… Thì một hôm vào tiết thể dục, bữa đó tập nhảy cao. Căn lúc nàng chuẩn bị lấy đà chạy để bật xà thì anh lơ ngơ đứng cạnh. Nàng cò cổ chạy đà, lúc sắp giậm nhảy qua sào thì anh bỗng choáng váng mất mấy giây vì nàng… oánh ngay một lúc 2 phát rắm rõ kêu. Anh thật, anh tái mặt luôn, cứ đứng ngây ra không hiểu chuyện chi vừa xảy ra, cứ như vừa chứng kiến hai quả bom nguyên tử Mỹ trút xuống Hiroshima và Nagasaki vào tháng 8 năm 1945. Rứa là xong một mối tình đầu thơ mộng.“

Ốc lăn từ trên ghế xuống đất, bò ra mà cười. Xong bảo anh bốc phét, bốc phét chớ mà buồn cười. Tôi bảo anh thề luôn. Dừ thì nó vẫn đẹp, có gia đình lâu rồi nhưng cứ họp lớp mà có anh là chả dám đi.

Đấy, chuyện tôi kể với Ốc toàn kiểu đó. Nên lâu lâu không gặp tôi, nàng lại gọi, ê có chuyện chi hay hay kể coi mồ. Tôi trêu tục lắm, nghe không? Ốc lạnh tanh, anh thì có chuyện chi mà không tục mô…

Nói tóm lại, nàng luôn nhìn tôi với cặp mắt đời nhất, trần trụi và thẳng tưng nhất. Nỏ có chi qua được mắt nàng, kể cả tôi văn giỏi đến mấy.

Chiều muộn, đá bóng về mở điện thoại thấy hai cuộc gọi nhỡ với một tin nhắn của cu Ngọc. “Em gọi mà sao bác không nghe máy? Tối em xuống cà phê nha, lâu rồi không gặp bác“. Đần mặt ra một lúc. Thằng này có vụ gì muốn nói à, hay chỉ hẹn hò bốc phét vu vơ thôi? Chán chú, lúc muốn tranh thủ sự hậu thuẫn của chú thì chẳng thấy đâu, giờ còn gì để nói nữa.

Tối vừa ăn cơm xong, đang chuẩn bị mặc quần áo đợi cu Ngọc vô chở đi cà phê thì lão khối trưởng khối dân phố đến. Tôi vừa ngó thấy mặt lão, đang định lủi của nách té sang nhà hàng xóm thì lão gọi giật giọng.

“Huy… chú tìm mi mãi dừ mới gặp.“

“Có việc chi rứa chú?“

Lão ngồi xuống ghế, đặt mấy cuốn sổ lên bàn, hắng giọng:“Tình hình là bọn chú đang nhắm cháu vô làm bí thư Đoàn của khối. Nói thật là nhìn đi nhìn lại nỏ có ai có triển vọng bằng mi. Răng nả, mần hè!“

Tôi gãi gãi tai vờ vịt suy nghĩ mông lung lắm, kiểu đang chờ quán triệt chỉ thị cấp trên. Nói thật, trong mọi chức danh thì tôi ghét mấy thằng làm bí thư Đoàn nhất. Bọn này đa số đầu đất, giỏi thơ ca hò vè và hô khẩu hiệu vặt, tóm lại không khác lũ MC đám cưới là mấy, bẻm mép nhưng chỉ là lũ con vẹt.

“Cháu cũng nói thật là cháu chẳng làm mô, nói rứa cho nhanh kẻo chú mất công vận động!“

Sẵn bực bực trong người, tôi phun ngay một câu như té gáo nước mát vào mặt đồng chí khối trưởng. Đồng chí khối trưởng tím lịm cả mặt, bảo ờ thì tùy chú mi thôi, tưởng nhiệt tình công tác đoàn đội thì bọn chú cất nhắc từ từ. Tôi cười, bảo cháu chả ham.

Nhớ ngày xưa sinh viên cũng từng được đề cử làm bí thư lớp (chắc thấy mặt tôi đẹp giai đây mà), tôi bảo bố thèm vào, đang yên đang lành tự nhiên cắm mảnh sành vào mông à? Thế là thôi, bốn năm học thoải mái ăn tục nói phét sướng mồm, đến quỹ lớp tôi cũng chả thèm đóng (sợ bọn cán bộ ăn mất).

Vừa lúc đó thì cu Ngọc phi xe đến, mặt nhìn thảm tệ. Tôi nấn ná bảo ngồi chơi tí đã, vì sợ Ốc đến mà không gặp lại cằn nhằn.

“Thôi, ra làm ly cà phê tí rồi về. Dạo ni chán đời quá đại ca à!“

Ngó bộ dạng thằng này chán đời thật, tóc tai ủ rũ như mớ hành héo, thầm nghĩ, anh mà trẻ được như chú thì chả bao giờ có khái niệm chán đời. Chỉ có đời chán anh thôi. Tuổi bọn này loanh quanh có hai cái chán, thường là vì tình, sau đó là bế tắc vì mộng vỡ. Nôm na là vì gái, không vì gái thì cũng vì dằn vặt cảm giác của một thằng ăn hại vô tích sự (mà đáng ra phải hoành hơn nhiều so với hiện tại).

Tôi cười, bảo anh chẳng chán đời thì thôi, chị chú đá anh phát đau vãi đây này. Ngọc im lặng, có lẽ cu cậu khó xử chăng?

Hai anh em mò vào quán cà phê Phố Núi ngồi một lúc thì Ốc gọi. Khi biết tôi đang ngồi với thằng Ngọc, nàng mỉa, “Kiểu ni là định “tái phỏm“ đây“. Tôi bảo quên đê, nó đang buồn đời, kêu anh ra chém gió cho khuây chớ có ý chi mô.

“Rứa khi mô về?“

“Chưa biết, có chi anh gọi lại hoặc để sau đi. Mần chi mà xồn xồn lên rứa?“

“Ừ anh chơi được lắm, hẹn với người ta rồi mà… nói chung anh… mà thôi… tút tút tút.“

Ngọc hỏi em mô đó đại ca. Tôi bảo bồ. Ngọc cười như mếu, nói rứa mà còn trách Huyền nhà em chi nựa? Tôi tỉnh bơ, anh biết kiểu chi chị chú cũng thả anh giữa đường, nên anh phải gọi thêm cầu thủ dự bị chớ. Ngọc cười, bảo đại ca đểu hè, chơ mà rứa mới được. Tin vào con gái có mà đổ thóc giống ra ăn, kể cả chị em.

Loanh quanh nó kể chuyện đang xin học lại mà chưa được. Ở nhà mọi người coi như thứ bỏ đi, có con người yêu cùng khóa thì coi như tạch. Đời chả biết nhìn vào đâu để sống tiếp, nhục nhã vô cùng.

Tôi bảo chú chưa là cái đinh chi mô, mọi cái chỉ mới phát sinh, chú mà buông xuôi thì chú chắc chết. Anh đây này, học hành cũng như ai, ra trường chờ việc dài cổ. Đi viết báo vặt tháng chưa nổi triệu bạc, đến tiền ăn sáng, tiền đổ xăng lắm lúc cũng không có. Nhiều khi túng quẫn bán cả nồi cơm điện, bán cả quạt điện… lấy tiền ăn cơm bụi qua ngày, nhưng gọi điện, biên thư về nhà vẫn “Bố mẹ yên tâm, con trên này vẫn sống khỏe, thu nhập ổn định, việc làm đều tay…“ cho các cụ ở nhà khỏi bận lòng…

Nhưng rồi anh vứt bỏ hết, quyết trở về với cái máng lợn để làm lại từ đầu. Giờ thì anh chẳng còn oai nữa vì anh biết còn thấy oai là sẽ có ngày chết vì cái oai danh nghiệt ngã đó. Anh làm một thằng bình thường. Ai khen anh, anh cám ơn. Đứa nào chê anh ngu, anh im lặng. Sống ở đời khen chê là việc của thiên hạ, cuộc sống của mình không ai sống thay được. Đón ý người dưng để điều chỉnh hành vi của mình là sai lầm lớn nhất cuộc đời. Nói rứa chắc chú hiểu được một phần.

Ngọc ngồi im nghe, chẳng biết nó nghĩ gì nữa. Vì tôi nói cho tôi nghe là chủ yếu.

“Huyền nhà chú khi mô cưới?“, thay đổi chủ đề cho bớt căng thẳng.

“Dạ, ra năm anh ạ.“

“Ừm, anh cũng từng đau khổ vì chị chú nhiều. Nhưng may anh thoát ra kịp…“

“Em biết mà. Chị nớ cũng yêu anh lắm, nói anh tuy nghèo nhưng khí khái, tiếc là nhà em rơi vào tình thế khó xử quá. Mang ơn người ta không trả thì cũng không sống được…“

“Thì rứa, anh cũng nỏ hận chị nớ mô. Anh chỉ tiếc thôi…“

“Dạ.“

“Hôm qua về chị Huyền nói chi không?“

“Không anh ạ. Thấy mặt buồn buồn thôi, em nỏ dám hỏi.“

Ngồi thêm chút nữa, đồng hồ chỉ 9 giờ kém. Tôi bảo về đi, anh có tí việc riêng chút, có chi gặp lại sau nha. Rồi gọi cho Ốc.

3 chuông mà vẫn không nghe máy. Gửi cái tin nhắn “Xong rồi, em ở mô đó?“. Đợi 5 phút vẫn không thấy trả lời, bèn lên xe cùng cu Ngọc quay về nhà.

Đi được nửa đường chợt có tin đến.

“Vào nhà em đi, đang trên sân thượng. Ghét cái mặt“, bèn bảo cu Ngọc phi thẳng nhà nàng.

Nguồn: tve-4u
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 2 tháng 9 năm 2026

« Lùi Tiến »

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.