Chú Đoàn châm thêm rượu vào cái chén hạt mít bé tẹo, nháy mắt nháy mắt bảo đừng vội, có chi tau tác động thêm cho, thôi uống tiếp đi. Tôi ngửa cổ làm cái ực (như muốn nuốt hết sự chua chát vào lòng). “Nỏ ăn thua, có lẹ em nó không ưng cháu rồi. Nhìn là biết ngay chú ơi, cháu tỉnh lắm.“
Xoay xoay cái chén trên tay, chú Đoàn trầm ngâm, thật ra chú cụng thích thằng rể như mi, nhưng hắn không ưng thì kể cũng khó. À hay là để tau giới thiệu cho đám ni. Tôi hỏi đám mô chú, nhìn ra răng? Lạo xạo với củ lạc sống trong mồm, mắt lão sáng lên, “Con ni trước làm công nhân giày da trong Nam, giừ đang về chợ búa với mẹ“. Tôi thờ ơ, “Xinh không chú?“. Chú Đoàn bảo, “Nhìn cụng được. Nói chung to khỏe“. Suýt nữa thì phun cả hớp riệu nhung hiêu vào mặt chú…
Tôi cười như mếu, nghĩ thầm, mẹ kiếp, đời tôi càng ngày càng phú quý giật lùi, càng ngày càng trở nên “mất giá“ là sao??? Ex mà biết tôi giờ này tôi vẫn đang lông bông đi tìm “một nửa“ theo kiểu gà què ăn quẩn cối xay như này thì nhục không để đâu cho hết. Nhục hơn nữa là vì ex mà suốt bao năm qua (mặc dù cố gạt nàng ra khỏi tâm trí) dường như không phải tôi đi tìm tình yêu, mà là đi tìm chính cái bóng của nàng (một cách vô thức). Có lẽ cuộc đời này tôi sẽ mãi mãi nợ nàng, mãi mãi không thể nào thoát ra khỏi cái bóng quá lớn ấy sao???
Làm thêm đôi chén, bắn nốt bi thuốc lào, đứng lên chào về. Ra ngõ, chú Đoàn vỗ vai “Bựa ni thằng cháu kết con đề chi mồ?“. Tôi đọc bừa một con, rồi té.
Còn 3 ngày nữa là Noel, tiếp đến ngay sau đó là Tết tây. Một năm nhạt phèo, vô vị nữa sắp sửa lướt qua. Không hiểu sao tôi rất sợ Tết, sợ những ngày đầu năm rộn ràng nô nức. Mọi người thi nhau ngồi lại tổng kết coi năm qua làm được những gì, thành công và thất bại ra sao. Còn tôi thì vẫn rứa, giậm chân tại chỗ với những giấc mơ con đè nát cuộc đời con (nếu không muốn nói là phú quý giật lùi). Cuộc sống đời thường tẻ nhạt, lao vào tình yêu như một cách cuối cùng để tìm thêm cái cớ cho sự tồn tại của mình. Rốt cuộc lại càng thêm rách nát.
Suốt vài hôm nay Huyền nhắn tin liên tục. Có lẽ nàng thấy tôi đối xử tử tế quá và không muốn một đứa tử tế như thế nghĩ “xấu“ về nàng?
Sau mấy lần nhắn tin qua lại, Huyền hẹn gặp nhau vào tối Noel, vì hôm ấy nàng sẽ được tự do đi chơi. Biết gặp cũng chả giải quyết chuyện gì, nhưng tôi vẫn ừ.
Đêm Noel, trời mưa phùn và lạnh ngắt. Mặc chiếc áo khoác thùng thình của bố, nàng và đứa bạn đi cùng đứng đợi tôi trên cầu Ngàn Phố. Chỗ này cũng gần nhà thờ, người đi lại ùn ùn, xe cộ nườm nượp chạy ngang chạy dọc. Đứng một lúc, bạn nàng ý tứ rút lui, hẹn 10 giờ quay lại nhà thờ rồi cùng về.
“Lạnh không?“, tôi hỏi trống không thay lời chào.
“Bình thường, hihi, may mà em mượn được áo của bố“, nàng đút 2 tay vào túi áo khoác, áo màu xanh kiểu bộ đội, thùng thình so với nàng.
“Vừa đi vừa nói chuyện nha, đứng đây lạnh lắm?“
“Dạ.“
Nàng ngồi lên xe, mùi hương dầu gội thơm tê tái.
“Đi mô giừ anh?“
“Vô nhà thờ dạo chút rồi về nha?“
“Dạ.“
Ngang qua bãi ngô ven sông, đoạn này thưa người, không gian thoáng đãng, tôi dừng lại bảo, đứng đây ngửi mùi hoa ngô cho thơm. Nàng vẫn ngồi trên xe, ngực và hai đùi áp chặt vào tôi, cảm giác nóng hổi và mềm mại khiến tôi rụng rời.
“Mấy ngày qua anh lờ em khiếp hè. Gọi không bắt máy, nhắn tin cụng nỏ chộ nhắn lại.“
Tôi cười nhạt không nói gì.
“Hi, anh còn nhớ ngày đầu tiên gặp nhau không?“
“Có chớ, nhớ láng máng.“
“Nhìn anh lơ ngơ hay cực í.“
“Ừm, anh khi mô nỏ ngơ.“
Nàng nhìn sâu vào mắt tôi.
“Giừ thì răng? Có ngơ nựa không?“
“Khồng. Tỉnh rồi. Tỉnh lại rồi!“
“Em muốn nói hết cho anh mọi chuyện…“, nàng ấp úng.
“Thôi khỏi. Đừng nói chi nữa.“
“Không nghe em giải thích á?“
Lắc đầu.
“Anh xin phép được ôm em cái“
Nàng chưa kịp phản ứng thì đã nằm gọn trong lòng tôi. Giữ nguyên hiện trường như thế hơn 10 phút. Thi thoảng có xe đi qua, rọi thẳng đèn pha vào mặt.
Ngồi chuyện trò thêm nửa tiếng nữa, mưa đã dày hạt hơn, gió lạnh buốt bên tai.
“Em sẽ nhớ anh. Chắc chắn rứa, không bao giờ quên.“
“Ừ, cái đó vô nghĩa đối với anh. Nhớ hay quên thì anh vẫn là anh – một cái bóng mờ nhạt đi cùng em trong những ngày em buồn nhất. Một đứa chưa bao giờ mang lại niềm tự hào, sự hãnh diện cho em khi ai đó hỏi về.“
“Anh nói chi lạ rứa ạ? Có phải là anh đó không?“
“Thì là ai?“
“Chưa bao giờ em có suy nghĩ đó trong đầu.“
“Anh về đây.“
“Không muốn nghe em nói nữa à?“
“Về ngủ mai đi làm.“
“Sẽ rất hận em, phải không?“
“Trái tim anh chỉ chứa tình yêu, không đủ chỗ cho lòng thù hận và những thứ không đáng phải chứa. Giờ hết rồi là thôi, lát nữa về anh sẽ format nó!“
“Anh…“
“Anh chở em vô cổng nhà thờ nha, em gọi bạn đến đón đi.“
Nàng vẫn ngồi yên, đầu gục vào vai tôi…
… Trời càng về đêm càng lạnh. Mưa phùn đã bắt đầu ngớt, gió nhè nhẹ thổi, mùi hoa ngô thoang thoảng thơm. Khung cảnh bình yên và dịu dàng như này rất dễ khiến người ta mềm lòng. Huyền vẫn ngồi im sau lưng, hai tay vòng trước ngực, má áp vào vai tôi. Như thế rất lâu.
“Mai mốt xa nhau anh có nhớ chi em nựa không?“
Lời nàng thoảng bên tai như gió thổi. Tôi lúc ấy vừa chán, vừa thèm thuốc nên ngồi đờ ra. Nàng phải cấu nhẹ vào mạn sườn mới sực tỉnh.
“Có chớ. Muốn quên mà dễ à.“
“Thật không đó? Nhớ cấy chi nhất nà?“
Con gái phức tạp thật. Đã biết thừa không còn của nhau nữa nhưng vẫn thích người ta đừng quên mình.
“Sẽ nhớ những thứ đáng quên.“
“Em sẽ nhớ mãi hình ảnh lần đầu anh gặp em. Khi nớ em đang nấu khoai dưới bếp, anh đi vô xin lửa hút thuốc, anh nói câu chi nhớ không? Hì, “Em đang nấu chi mà thơm rứa?“ nhìn anh vui vui, tự nhiên em thấy ấm áp lạ lùng… Rồi cái đêm anh ở lại chơi với cu Ngọc, anh lấy cháo, anh gỡ xương cho em ăn bên bếp lửa… Lần đi chơi về, em bị đứt tay, anh đã ngậm luôn ngón tay đang ứa máu của em… Thật sự… chưa ai tốt với em như rứa cả, chưa ai ân cần và chu đáo với em như anh… Trời ơi, càng nhớ đến em lại càng sợ khoảng trống anh sẽ bỏ lại khi xa nhau…“
Giọng nàng run rẩy và yếu ớt như tự vỗ về nàng là chính. Tôi nghe thì nghe nhưng chả cảm xúc gì, vì nghĩ những thứ hay ho nhất khi yêu nhau tôi cũng đã làm hết rồi, giờ có tạch thì cũng không có chi phải nuối tiếc.
Đang ngồi thì có đám đông bốn năm người đi bộ qua. Tôi phát hiện ra thầy giáo cũ hồi phổ thông trong đám ấy, thấy tay thầy cầm điếu thuốc, vã quá bèn kêu giật giọng, “Thầy giáo ạ. Thầy đi lễ à?“
Thầy đứng lại ngó nghiêng tôi một lúc, rồi à lên, “Thằng Huy, mi đi mô mà ngồi đây?“, liếc thấy Huyền bên cạnh, thầy gật gật đầu ra vẻ ờ hiểu rồi.
“Dạ, bọn em cũng đi nhà thờ. Thầy cho em xin điếu thuốc, lạnh quá thầy“. Ông giáo rút trong túi đưa cho tôi điếu Thăng Long, rồi vỗ vai, “Hút mần chi cho hôi mồm, bạn gái hắn chê“ rồi túc tắc đi. Thầy này xưa dạy môn Anh văn, trong lớp thì rất mô phạm, nhưng ra ngoài bỗ bã dễ gần, lại hay chửi tục nên bọn con trai rất quý thầy. Có hôm dạy bài gì quên mất rồi, thầy dịch tựa đề cuốn Gone with the wind của Mar-garet Mitchell thành “Đi với gió“, tôi ngồi dưới nhe răng cười, bảo em thầy, tên tiểu thuyết nớ đúng ra là “Cuốn theo chiều gió“ ạ (hồi ấy trẻ trâu hiếu thắng nên rất thích bóc mẽ người khác để được khen thông minh). Thầy ngẩn mặt ra, lầm bầm, “Dịch sát nghĩa thì hắn là rứa“. Hi, chắc thầy chưa nghe tên cuốn ấy bao giờ. Sau này gặp tôi đang uống trà đá, thầy bảo “Tiên sư bựa nớ mi mần tau mất cả mặt, đáng lẹ mi nói riêng với thầy thì hay hơn“. Tôi xin lỗi rối rít…
Bắn xong điếu thuốc, định bảo chở nàng vô cổng nhà thờ rồi té thì nàng đề nghị cùng vào đó chơi, coi như lần cuối cũng được. Thì đi, giờ về cũng chả làm gì.
Nhà thờ thì năm nào cũng thế. Đèn đuốc sáng trưng, các con chiên ngoan đạo rì rầm quỳ xuống cầu nguyện bên trong thánh đường. Bên ngoài giai thanh nữ tú tung tẩy đứng tạo dáng chụp ảnh để lát về đưa lên facebook kèm ghi chú “Một đêm Noel khó quên“ (mặc dù theo tôi chả có cái chi để nhớ cả). Huyền đứng sát vào tôi ngay trước cây thông đểu đang nhấp nháy rồi bảo, “Điện thoại anh mô, đưa đây nhờ mấy đứa chụp kiểu cho vui“. Tôi lôi con C3 ghẻ ra, camera 2. bật lên thấy toàn muỗi bay mù mịt trong màn hình, ngại cả người nên bảo thôi chụp làm chi (sợ chụp lên nàng thành con quỷ). Huyền thất vọng, mặt buồn buồn, “Rứa là anh nỏ muốn chụp chung với em rồi“.
Một lát sau, hai đứa đang mua kẹo bông ăn, bất chợt trong đám đông tôi nhận ra Ốc. Nàng đứng tụm ba tụm năm với mấy giai gái khác, chắc đội bay đêm của nàng. Quên mất Huyền đang đứng bên cạnh, tôi giơ tay vẫy vẫy. Một em chỉ về phía tôi rồi xì xầm chi đó với Ốc (chắc bảo, ê thằng bồ của mi tề). Nàng nhìn tôi chằm chằm 5 giây, xong rẽ đám đông nhào đến, “Hê, không ngờ huynh lại có mẹt ở đây! Đi một mình à?“. Nàng hồn nhiên như vẫn thế. Mũ lưỡi trai, áo khoác mỏng, môi son rực rỡ. Tôi nháy mắt rồi im lặng.
Ốc ngó nghiêng về phía Huyền, xong nói vào tai tôi “Đó à?“. Tôi gật. Nàng cười cầu tài rồi chào Huyền rõ to, “Em chào chị ạ!“. Huyền ngượng ngùng lí nhí, “Chào bạn nha“. Ốc vẫn thản nhiên quay sang tôi, “Đây là bạn gái anh Huy ạ? Giới thiệu đi chơ, nghe nói đến lâu rồi mà giừ mới biết mặt“. Huyền mân mê vạt áo, cười nhạt, “Nỏ phải mô. Bạn bè thôi…“
Tôi ý tứ đứng lảng ra một bên cho 2 nàng giao lưu. Ốc tỏ ra khá chủ động và điềm tĩnh, trong khi Huyền hơi rụt rè. Nói về khoản giao tiếp thì tôi luôn thích phong thái của Ốc, nói vừa đủ nhưng câu nào “chết“ câu đó, vừa hài hài tưng tửng vừa thẳng tuột như không.
“Thôi 2 bạn tiếp tục vui vẻ nha, tớ lại đây đã!“
Ốc cố tình nhấn giọng ở từ “hai bạn“ như muốn giễu cợt tôi, xong lẩn vào đám đông mất hút.
Huyền hỏi.
“Em nớ là Ốc của anh đó à? Xinh hè!“
Tôi cười nhạt, bảo của anh khi mô mà của anh.
“Chi nựa, em nghe xã đồn nhao nhác, giờ mới biết mặt. Xinh rứa anh không thích mới lạ đó.“
Tôi chạ hơi đâu mà chối, vì biết càng giải thích càng tăng thêm độ nghi ngờ cho nàng.
Đứng thêm một lúc, Huyền rủ vô thánh đường nghe đọc kinh cho… vui, tôi ừ hữ khoác tay nàng đi. Vừa vào được vài phút thì điện thoại có tin nhắn, của Ốc. “Kèo thơm hầy. Chúc mừng“. Huyền ngó sang hỏi, “Của ai đó anh?“. Tôi bảo của mẹ. “Mẹ anh giục về à?“ “Không, hỏi đang ở mô“.
Lại có tin nhắn của Ốc. Cái gì nữa đây? “Đêm nay chàng đưa người đẹp về đâu?“
Tôi suýt phì cười, nhưng sợ Huyền tò mò hỏi ai đó nên kìm lại được. Trả lời, “Lát gặp nhau nha, được không?“ “Ở mô? Mà không sợ con em ghen à?“ “Mô cũng được“ “Ừm, có chi tí nhắn lại sau, đi chơi đã.“
Lúc ấy cũng đã hơn 10 giờ, chen chúc ngột ngạt vãi, toàn mùi người, mùi hôi nách lẫn trong mùi nước hoa rẻ tiền… Tôi bảo thôi em gọi cho bạn đến chở về đi, muộn rồi anh cũng phải về ngủ mai đi làm sớm. Huyền đứng lặng một lúc, mặt buồn rười rượi. Tôi hỏi răng rứa? (nhưng biết thừa vì sao rồi, hỏi đểu tí cho vui). Nàng bần thần bảo nỏ có chi mô, chỉ là em hơi hơi nhức đầu tí.
“Anh đưa Huyền về nha?“
Tôi cúi đầu thấp xuống, thì thầm vào tai nàng. Huyền “dạ“, tiếng dạ nhẹ bâng như không.
Trên đường về, ngang qua hiệu tạp hóa, tôi dừng xe lại. Huyền hỏi mua chi à anh? Tôi bảo đợi anh tí, rồi vào mua mấy bịch sữa tươi, tất nhiên là cho nàng.
“Em nhớ uống thêm sữa nha, dạo này nhìn em hơi gầy đó.“
Nàng cúi đầu im lặng rồi khẽ thở dài.
“Anh mua cho em à?“ Tôi gật, rồi đi tiếp.
Chạy chầm chậm ngang qua sông Phố, gió lạnh, nàng vòng tay ôm chặt lấy tôi. Bất chợt có chút gì đó nôn nao khó tả. Xe vừa trờ tới chân cầu, Huyền khẽ giật giật vai áo, bảo, anh đứng lại em nói một chút được không? Ừm, cầu tràn. Chỗ này đây, chính trên chiếc cấu này cách đây chưa lâu, trong cái đêm tuyệt vọng nhất tôi đã dừng xe hút thuốc rất lâu, thầm nhủ lòng sẽ không bao giờ để bất cứ đứa con gái nào làm khổ tôi thêm một lần nữa…
“Lạnh lắm thôi mình về đi em!“
“Anh không muốn nghe em giải thích à, anh Huy?“
“Nếu việc đó khiến mình đến được với nhau thì anh sẽ nghe.“
“Huy! Anh trở nên lạnh lùng với em từ khi mô đó? Em phải làm chi để anh thực sự hiểu em đây? Em không muốn, không muốn mất anh mà…“
Nhìn nàng lúc ấy thảm vô cùng, tự nhiên đâu đó hiện lên hình ảnh tôi trong đêm ê chề rời gót khỏi nhà ex. Hình như hôm đó tôi đã tu cả cốc rượu ở quán cháo đêm trên đường Khương Đình, trước khi quẳng cái túi chứa đầy kỷ niệm của hai đứa thuở còn mặn nồng. Sau đó về phòng trọ đóng cửa khóc như đứa trẻ con bị thằng khác cướp mất kẹo. Mẹ kiếp cái cuộc đời này, chắc ex sẽ không bao giờ biết rằng, ở một nơi đâu đó, có một đứa điên khùng vẫn nhớ đến mình trong những lúc đời chán sống nhất.
“Em biết không, anh vẫn rất yêu em mà. Rất yêu…“
Tôi ôm lấy nàng vỗ về, vì không muốn có thêm một đứa con gái đau khổ vì tôi. Như chính tôi từng đau khổ, dằn vặt vì một đứa khác.
Huyền nói rất lâu, thi thoảng tôi khẽ ừ để nàng biết những gì nàng đang nói không phải để gió cuốn đi.
Hóa ra trước khi quen tôi, Huyền đã có một cuộc tình khá đẹp với một cậu chàng xã bên. Nhưng rồi khi sắp sửa nghĩ tới chuyện cưới hỏi thì đùng một cái, gia đình chú kia bắn tin rằng hai đứa không hợp tuổi (đại ý lấy nhau xong có đứa chắc tèo, chả biết đứa nào mà lần, lo xa vẫn hơn). Huyền chết đứng như Từ Hải khi hay tin. Kể từ đó nàng gần như suy sụp hẳn, niềm tin vào đàn ông từ dương vô cùng xuống âm vô cùng (hèn chi ngay từ buổi gặp đầu tiên tôi đã lờ mờ đọc ra điều gì đó buồn buồn ẩn sâu trong mắt nàng).
“Rồi em gặp anh trong một hoàn cảnh mà em không ngờ tới. Sau lần trò chuyện đầu tiên, lúc anh ra về, em hoang mang sợ rằng anh sẽ không liên lạc lại với em nữa. Vì cách nói chuyện của anh với em rất vô tư, hồn nhiên (ông giả nai đấy) không có ý gì muốn tán tỉnh như nhiều người em đã gặp (chiện, ai lại đi so anh với đám giai làng làm giề)… Thật sự anh đã mang đến cho em rất nhiều hy vọng vào lúc em đang cố gượng dậy sau lần đổ vỡ đó, thằng Ngọc hắn cũng quý anh lắm, hắn tâm sự với em rất nhiều vì hắn nói hắn hiểu tính anh, ngang ngang nhưng trải đời… Em nỏ biết anh ngang kiểu chi, chỉ thấy ở anh sự ấm áp và gần gũi như thế em đã quen anh từ lâu…“
“Anh hiểu cả rồi, đừng nói nữa… mệt lắm. Đứng đây lâu thiên hạ nhòm vô lại đàm tiếu linh tinh.“
“Em nghìn lần xin lỗi anh, em xin lỗi… Mọi chuyện đang xảy ra bây dừ anh cũng đã biết, em không thanh minh điều chi cho mình… Mà em chỉ muốn anh hiểu rằng thật sự em yêu anh… nhưng… em không thể làm gì hơn để giữ được anh…“
Giọng nàng lạc hẳn, hình như sắp khóc đến nơi. Trong lòng tự nhiên trống rỗng vô cùng. Không phải bây giờ mới thấy con gái khóc trước mặt mình. Hồi năm ba đại học, lúc ấy tôi ngạo mạn và hiếu thắng lắm. Quanh tôi luôn có vài em để lựa chọn. Một bữa điên điên (thật ra hồi đó khi nào tôi chả điên sẵn) kêu một em đang thích tôi ra vườn hoa ký túc “tâm xự“. Hai đứa ngồi đối diện trên một ghế đá. Lúc đấy mùa đông, giời lại mới mưa xong ướt hết cả mông, lạnh run. Tôi hỏi:
“Hương, anh hỏi thật em nhá?“
“Dạ.“
“Em phải nói cho thật lòng, nghe chưa?“
“Dạ, em luôn thật hết lòng với anh mà.“
Bắn hơi Vina, tôi đằng hắng rất long trọng.
“Hương có yêu anh không?“
Nàng như chết đuối vớ được cọc (vì hỏi dư này là sắp tới màn tỏ tình rồi đây, nàng đang rất mong nghe điều ấy, tôi biết thừa).
“Có.“
“Em nói to lên nào, anh chả nghe gì cả.“
“Có ạ!“
“Còn anh, anh không yêu em!“
Nghe xong thì con bé khóc rống lên, khóc tu tu, nước mắt nước mũi nhòe nhoẹt. Tôi hả hê lắm, đắc thắng lắm. Vì đơn giản là rất thích một đứa con gái phải vật vã, khổ sở vì tôi (như tôi từng nhục nhã vì đứa khác). Khi ấy cho như thế là bất cần, là máu lạnh, là ngông cuồng chả giống ai (mà tôi lại luôn thích khác những thằng còn lại). Hậu quả sau đó là em nó quay sang yêu ngay thằng bạn thân nhất của tôi. Rồi thi thoảng gặp lại, thấy nàng đẹp hơn trước, vẫn chào hỏi tôi vui vẻ, đêm về thở dài trách tôi ngu không để đâu cho hết. Vừa ngu vừa ngông cuồng. Và đó cũng là một món nợ không bao giờ tôi trả được. Tôi vẫn mong ngày nào đó gặp lại để được cúi tôi nói câu “Anh xin lỗi em“ trước nàng…
“Mình về nha, muộn rồi tề!“
“Dạ.“
Huyền co rúm trong cái áo khoác lùng nhùng của bố, nhìn thương quá.
“Huy, đừng giận em nha.“
Tôi cười như mếu, bảo rồi rồi. Giận thì anh đã đẩy em xuống sông rồi, he he. Ngày mai trang Hà Tĩnh online tha hồ giật tít “Hận kẻ bạc tình, giai làng (hừ, bọn nó sẽ gọi tôi là giai làng đây) đẩy người tình xuống sông Ngàn Phố“. Trong bài viết sẽ trích lời vài thằng hàng xóm của tôi, đại ý “Anh ấy bình thường là một người rất hiền lành bla bla“, hoặc “Tôi hết sức bàng hoàng khi hay tin anh ấy gây ra thảm kịch…“ rồi lĩnh củ rưỡi nhuận bút.
“Anh khi mô cụng đùa được là răng hè? Hihi… Nỏ trách gái hay theo…“
“Có ai mô?“
“Ốc hồi nãy đó chi.“
Nhắc đến Ốc chợt giật mình nhớ tới cuộc hẹn lúc nãy, thôi lên xe về hè. Bựa mô bẻ ngô nhớ rủ anh sang ăn ngô luộc nha, ngô bên em ngọt thật đó… Thôi về hầy.
Chở nàng về tận ngõ, đồng hồ chỉ 10 giờ 45 phút. Huyền xuống xe đi bộ vào nhà một mạch. Tôi nhìn theo cái bóng của nàng xa dần, mờ dần trong bóng tối. Nghĩ thế là hết. Hết thật rồi. Sẽ nhớ mãi con ngõ heo hút này. Nhớ khung cảnh êm đềm, bình yên nhưng cũng lạnh lẽo này. Nơi đây có một đứa đã yêu, đã bỏ rơi tôi… trong những lúc cô độc và chán chường nhất của cuộc đời. Lặng nhìn lần cuối rồi lướt.