Ký sự đòi nợ

Lượt đọc: 90 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Chương 2

❊ ❊ ❊

Sáng lọ mọ bật nguồn con C3 ghẻ lên xem đêm qua em Huyền nhắn gì không. À hai tin, viết gì dài ghê.

“Anh nói gì nghe lạ rứa, làm em giật mình. Xin lỗi vì tụt mất cái hứng của anh nha.“

Cái thứ hai.

“Mô rồi? Giận rồi cụng nên? Gọi nói chuyện nha, tự nhiên thích nghe giọng anh mới chít chơ, hjhj.“

Có mấy chữ mà đọc lại mãi, say sưa như đếm tiền. Kể ra cũng ảo thật, chỉ nghe giọng, nói dăm ba câu mà thích thích, hóa ra cái sự yêu đương nó chỉ tầm phào thế này thôi à?

Kệ, hàng này cứ ủ đấy đã, ai biết nác sông Lam răng là trong là đục, hê hê. (Nhắc mới nhớ, các cụ ngày xưa kỳ cục thật, nác trong là răng, đục là răng mà còn phải hỏi, có nhất thiết phải mang kính lúp ra soi không?)

2 giờ chiều chở mẹ đi.

Quanh co hơn mấy cây số, đến dốc tắt thì xuống xe, bắt đò ngang qua sông. Bên kia sông toàn một màu xanh bạt ngàn của tre, xa xa là dải núi tím mờ, mây trắng vắt vẻo như chiếc khăn voan mềm mại. Cảnh đẹp mê mẩn, tự nhiên thấy hồn chùng xuống. Liệu bên kia sông có cô hàng xén răng đen, cười như mùa thu tỏa nắng đang đợi ta không nhỉ? Khiếp, hôm nay lãng mạn kinh người, hehe.

Sang sông xong, hỏi đường mãi mới mò được vào ngõ ông kia.

Mẹ dặn, “Vô đó thì cứ kêu dạo ni nhà túng thiếu bèo nhèo nghe chưa? Nói là xin được việc rồi, nhưng người ta đang cần tiền thuốc nước, cần gấp tiền.“

Tôi bảo, “Đi đòi nợ cứ lừ lừ mắt nó mới sợ mà trả, nói nhiều vô ích.“

Mẹ tôi lườm, “Kêu túng là đủ rồi“.

Vào nhà chó sủa inh tai, chưa kịp định thần thì có con bé nhìn duyên gớm, lò dò bước ra, hỏi.

“Bác với eng hỏi ai ạ?“

Sững luôn mất 5 giây. Trước đến nay vẫn nghe giang hồ đồn gái vùng này tắm nước sông Phố nên tóc dài mượt, trắng trẻo, giờ mới có dịp để tin giang hồ không nói phét.

Ấn tượng đầu tiên là gương mặt tròn, ửng đỏ (chắc mới ngồi bếp ra), mắt to ngơ ngác con nai vàng, đôi má bầu bầu nhìn chỉ muốn véo phát cho đỡ ghét.

Hỏi thăm thì đúng là nhà ông kia đây luôn, con bé bảo: “Bố cháu đau đầu đang nằm nghỉ, để cháu gọi dậy ạ.”

Liếc qua một vòng quanh nhà, tôi kết luận bằng cảm tính, toàn bộ khung cảnh nơi này toát lên vẻ vắng lặng và buồn buồn, kiểu của một gia đình từng khá giả ở thôn quê. Vì nhà cửa xây tương đối kiên cố nhưng đồ đạc, trang trí khá đơn giản, nếu không muốn nói là sơ sài. Rất có thể chủ nhân mới trải qua biến cố lớn, và sự khá giả chỉ còn lại dấu vết chăng???

Ngồi đợi một lát thì ông kia ra tiếp, thái độ vừa ngỡ ngàng vừa bối rối, trông mặt cứ sượng sượng, khổ khổ. Tôi cũng thấy tồi tội làm sao ấy.

Đến phần trình bày hoàn cảnh dẫn tới việc chậm trả nợ thì tôi té ra ngoài, bỏ lại mẹ một mình chiến đấu (đợi khi có biến thì nhảy vào, hehe).

Đủng đỉnh ra sân ngó chim bồ câu, tranh thủ tia xem em kia ở đâu, tán phét tí cho đỡ nhạt miệng. Dưới bếp hình như có ai đó đang lục cục dọn dẹp, hé mắt vào thấy mái tóc dài lấp lóa, thoắt ẩn thoắt hiện mà tim xốn hết cả xang, bèn đánh liều đi xuống.

“Em gì ơi cho anh xin tí lửa.”

Tiếng dép lẹp kẹp từ trong bước ra, ngộp thở vãi.

“Anh vô bếp mà châm tề, bật lửa em bỏ mô rồi a.”

Lúc ấy tay đã run cầm cập rồi, cầm điếu thuốc mà mấy lần suýt rơi xuống đất. Em mặc quần thể thao, khoác áo ấm dày sụ, chân đi đôi tổ ong xanh, mắt nhìn tràn đầy sự ấm áp.

“Đang nấu chi mà thơm rứa em, có lẹ ăn được đây?”

Tôi ấp úng bên cái nồi đang phả khói phì phì trên bếp than rực hồng. Bé con cười bẽn lẽn, duyên tệ.

“Anh đoán tài hè, đố anh mùi chi đó?”

Tôi hít hà mấy cái, rồi ra vẻ trầm ngâm thẩm định.

“Mùi chi mà nghe quen lắm, khoai lang à em?”

“Hiii, đúng một nửa rồi.”

“Khoai sọ?”

“Vẫn chưa đúng.“

“Rứa tôi xin người dẫn lật ô chữ thứ ba từ trái qua đi ạ!“

“Chữ M… Có 1 chữ M. Hihiiii.“

“Tôi xin đoán đây là ô chữ… khoai môn ạ!“

Cô nàng cười khanh khách.

“Đi thi Chiếc Nón Kỳ Diệu như ri thì mất hết điểm hè, mãi mới đoán trúng tê.“

Tôi làm bộ ngượng ngùng, gãi tai gãi đầu như thằng ngố.

“Hihi, đứng trước MC với cả mùi khoai thơm quá nên líu lưỡi là phải rồi. Mà khi mô mới được ăn đây em? Thèm rồi đó nha!“

“Để em kiểm tra đã, chắc gần chín rồi. Nhưng mà khoai ni phải để nguội mới ăn được tề, anh có đợi được không đây?“

Bé vừa nói vừa lấy đũa chọc chọc vào nồi, mắt lim dim vì khói, động tác yêu chết đi được.

Linh cảm bé này là em Huyền rồi, vì giọng nói với cách lấy hơi quen quen. Cơ mà hôm trước nó bảo nó chỉ là hàng xóm ông Việt thôi mà? Chả có nhẽ nó chơi mình? Nhân lúc em í đang lúi húi bên bếp, tôi lôi điện thoại ra gọi thử vào số Huyền xem sao.

Chuông đến lần thứ hai rồi mà chả thấy em ấy đút tay vào túi áo, túi quần chi cả. Nghĩ thầm vậy là không phải Huyền rồi, may thế.

“Huyền ơi có điện thoại tề, ai gọi tề!“

Ông bố ở nhà trên gọi với xuống. Chết tôi rồi, hóa ra điện thoại em í bỏ ở tủ trên nhà. Đúng Huyền rồi, tim đập như giã gạo đêm trăng trong ngực.

Bé con chạy lên khi chuông đã tắt (từ đây gọi là Huyền luôn). Nó quay xuống bấm bấm chi đó rồi liếc sang tôi rất nhanh.

Hai đứa thoáng nhìn nhau, má đỏ bừng…

Cứ đứng nhìn nhau không nói năng chi, hồi hộp vãi cả lúa. Điếu thuốc nãy giờ kẹp bên tai thế quái nào rơi xuống đất, tôi cúi xuống nhặt lấy rồi lại gần bếp lửa châm, rít liền hai ba hơi cho đỡ căng thẳng. Cảm giác khi đó khó tả lắm, vui vui, sượng sượng và bối rối.

“Răng trong điện thoại em chanh chúa rứa, nỏ bù ở ngoài hè.“

Cạy mồm mãi mới nói được câu ấy, xong quay đi chỗ khác vì ngại. Ngại gì chả hiểu nữa.

“Nỏ quen thì rứa thôi, như anh là may đó, em còn nói chuyện. Chơ bình thường thấy số lạ em toàn lờ đi nỏ nghe mô“.

Em í vênh vênh cái mặt lên một cách đáng ghét. Tôi xoa xoa hai bàn tay vào nhau nghĩ mãi không kiếm ra câu gì hay ho để chém tiếp. Chợt em ấy reo lên nho nhỏ.

“Ôi có lẹ khoai chín rồi anh tề, để em bỏ ra cho nguội nha, hihi không anh ăn rụng răng đó!“

Tôi láu táu xung phong nhấc cái nồi đang phả khói phì phì xuống bếp, nóng dữ. Xong, em ấy chạy lên nhà xách cái quạt điện xuống.

“Thổi cho nó nhanh nguội, chơ để anh chờ lâu tội nghiệp, hihi.“

Trong khi tôi đang ngồi nhìn rổ khoai bốc khói nghi ngút thì ở nhà trên, cuộc chiến giữa mẹ tôi với bố em ấy đến hồi gay cấn đột xuất, vì loáng thoáng nghe to tiếng hơn. Ôi, ngại vật. Phụ huynh làm ăn kiểu ấy họa bằng giết nhau. Huyền thì thầm.

“Anh ơi, bố em vay tiền nhà anh à?“

Câu hỏi như lát dao cắt vào tim tôi.

“Anh cũng nghe phong phanh rứa, nhưng thôi em, chuyện đó của người lớn mình biết vậy là được.“

Huyền im lặng, vẻ mặt không vui, hai bàn tay đan vào nhau, thở dài khe khẽ…

Bực ghê, lúc đi thì mẹ dặn tôi phải bình tĩnh không manh động, giờ bà lại to tiếng với người ta. Tôi rút điện thoại ra soạn cái tin vào máy bà, “Mẹ nói nhỏ thôi, việc đâu có đấy, chi mà nhao ầm lên rứa?“. Tất nhiên là viết không dấu.

Vài phút sau mẹ tôi cầm điện thoại chạy xuống, nói oang oang:“Hây, hây… Mi nhắn chi tau nỏ dịch được… À nhủ xuống ăn khoai chi?“

Huyền chêm ngay vào:“Dạ, đúng rồi ạ. Con mời dì với bố ăn khoai ạ… Dì ngồi đây cho ấm ạ!“

Tôi ngượng chín cả mặt, chỉ muốn tìm cái lỗ chui xuống đất cho lành.

Ngồi ăn khoai, chuyện trò linh tinh một lúc thì bố Huyền dẫn mẹ tôi sang hàng xóm cho mẹ xin ít lá gì đó về làm thuốc chữa đường ruột, hình như là lá đuôi khỉ, chả nhớ lắm. Còn lại hai đứa, Huyền buồn buồn kể cho tôi nghe hoàn cảnh gia đình hiện tại. Em ấy nói nhiều, giọng có lúc như sắp khóc, chốt lại là: Nhà có thằng em học ngoài Hà Nội dính vào lô đề, bóng bánh. Cách đây vài tháng bị chủ nợ thúc ép, nhà phải vay mượn, cầm cố số đỏ lấy tiền gửi ra, không thì mất xác. Mẹ nàng lại đang điều trị bệnh, tốn kém mà cũng chưa biết kết quả ra sao. Bản thân nàng thực ra đã tốt nghiệp cao đẳng kinh tế, xin làm hợp đồng mấy nơi nhưng chưa đâu vào đâu. Nói chung nghe mà ái ngại thay cho nhà nàng.

Tôi gật gù chả biết nên nói gì. Có lúc nàng rơm rớm nước mắt, giọng đầy xúc động làm tôi chỉ muốn dang tay ôm trọn vào lòng (cơ mà chả dám mới nhục).

Sau khi nghe Huyền kể lể hoàn cảnh gia đình và chén đẫy một bụng khoai (ngon vật vã các bác ạ, thề là trong đời chưa khi nào thấy món ăn vặt nào tuyệt như thế), tôi cũng đáp lễ bằng chuyện riêng tư của bản thân cho phải đạo.

Nàng vừa nghe mấy chuyện đi làm chán ngắt của tôi vừa tủm tỉm cười.

“Rứa rứa… Tiền mô mà mua quà với rủ bạn gái uống nước?“

“Bạn gái bao ngược lại anh thì có í. Mà cũng sắp tèo rồi, chả lo.“

“Tèo là chi anh?“

“Là… Là… gút bai mai lớp í.“

“Trời, chuyện nghiêm túc rứa mà anh cũng đùa được hè. Răng lại sắp chia tay anh? Chị nớ không hiểu anh à?“

“Hiểu, quá hiểu mới chia tay em ui.“

“Là răng em nỏ hiểu tề.“

“Ừm, nói thì dài dòng, nhưng chốt lại là ri em: Bạn nớ chỉ hiểu những nhu cầu cơ bản hàng ngày của anh. Ví dụ khi anh ho ba tiếng liên tục thì biết anh đêm qua hút trên tám điếu thuốc, anh gãi đầu thì bạn í biết bảy ngày rồi anh chưa gội đầu, sáng sớm thấy mặt anh nhăn nhó là biết anh xin tiền ăn phở bò nhưng mẹ chỉ cho tiền ăn mỳ tôm…“

Nàng che miệng cười, rồi bảo:“Quan tâm anh rứa còn chi nựa, hi hi! Rồi năng nựa anh?“

“Thôi, nói rứa để em biết: Hiểu nhau không có nghĩa là sẽ yêu được nhau dài lâu. Trong tình yêu có những thứ không thể gọi thành lời, đó là sự đồng điệu cảm xúc, ước mơ. Vân vân và vân vân…“ (chém như đúng rồi)

“Dạ, em hiểu!“

Tán phét một lúc khô hết cả họng. Nàng cười suốt, tiếng cười giòn như bánh đa vỡ. Tôi thì tâm trí cứ lo lắng không biết lúc nãy mẹ tôi đã nói gì quá đáng với bố nàng chưa? Nhất ngôn ký xuất, tứ mã nan truy, một lời nói ra cỗ xe tứ mã đuổi không lại được. Vừa tội người ta mà mình lại đâm ra khó xử.

Cà kê chút nữa thì bộ đôi quân địch kéo quân ta về. Mẹ tôi đi thẳng vào bếp, trên tay ve vẩy chùm lá khỉ gió gì đó.

“Thôi mần mà về con hè! Gớm, lợi dụng chủ vắng nhà, eng chị ngồi tán chắc được nhiều chưa?“

Huyền đỏ cả mặt, lúng búng thanh minh:“Eng nớ đang kêu sốt ruột đó dì tề, kêu với con là đợi sưng cả chân rồi. Mà lá chi đó dì?“

“Lá đuôi khỉ, cấy ni chữa đường ruột tốt phải biết đây, tìm mại mới có.“

Tôi làm bộ khó chịu vì phải chờ lâu, gắt um lên. (Sướng bỏ xừ còn làm trò, hê hê)

“Khiếp, nỏ lẹ con cho mẹ về một mình, đợi dài cả cổ. Ở nhà còn bao nhiêu việc quan trọng…“

Mẹ nguýt rõ dài.

“Anh thì có việc chi mà quan trọng? Về bắn thuốc lào đỡ thèm thì có, ầy thì về….“

Tôi tím mặt vì ngượng. Thật với các bác, món ấy là khoái khẩu rồi. Ăn xong làm ấm nước, chiêu một ngụm rồi vê vê bắn một phát sướng nhức hết cả xương. Cơ mà gái nó ghét, vì hôi.

Em Huyền lau chau bồi thêm.

“Gơ chà chà, biết rồi nha, thanh niên sáng ngời a ri mà… Hút thuốc lào tề, lêu lêu.“

“Không phải mô, mẹ anh trêu linh tinh đó, mẹ hè.“

“Ừ, eng nớ chỉ bắn ké thôi, mồm hôi rình nên gái nó bỏ đấy.“

Bó tay mẹ tôi.

Loăng quăng một tí rồi cũng chào về. Ra đến cổng nghe mẹ nói với bố nàng.

“Rứa eng nha, nửa tháng một thằng ni xuống lấy. Có chi eng gọi điện cho em, cuối năm em bận lắm, với cả cũng bí nựa, eng thu xếp giúp nha.“

Ông bố nàng cúi đầu dạ dạ trông rõ khổ. Nàng không ra tiễn, cũng chẳng nói gì, vẻ mặt buồn buồn. Thú thật, lúc ấy tôi chỉ muốn có ngay trong tay 25 triệu đưa luôn cho mẹ rồi bảo, “Thôi không cần đòi nợ nữa, có đủ đây rồi!“

Hai mẹ con sang sông, nước chảy lơ thơ, bến đò chiều vắng ngắt không bóng người. Buồn tê tái…

Trên đường về mẹ tôi kể vắn tắt vụ thương thuyết lúc chiều: Ông ấy vừa phải gom tiền chuộc mạng thằng con lô đề, vừa lo viện phí điều trị cho vợ nên hiện tại chưa chết đói là may. Số tiền 25 triệu kia trước mắt sẽ xé lẻ trả làm nhiều lần, cứ nửa tháng một sẽ trả mỗi lần 2 triệu nhưng lần gần đây nhất sẽ phải trả đủ 5 triệu trước đã vì cuối năm cần tiền mua sắm.

Tôi hỏi dò, “Nếu ông ấy không trả đúng hẹn thì răng?“. Mẹ bảo khi ấy sẽ nhờ đến pháp luật, nhưng chắc không có chuyện ấy đâu, lạo nớ hiền khô mà, chẳng qua túng quá thôi…

Buổi tối. Cơm nước xong hết đi ra rồi đi vào. Mẹ tôi trêu:“Thích con nớ rồi cụng nên, chộ có vẻ bồn chồn hè!“

Tôi được thể thả câu.

“À à… Con nớ nhìn răng? Được không nả?“

“Đẹp gái, nhưng con gái mà má đỏ, mắt ướt rượt như rứa là hồng nhan đó!“

Tôi láu táu bảo vệ:“Mẹ thì nhìn ai cụng hồng nhan. Con thấy nó được mà, hiền với cả ăn nói chuẩn đó.“

“Thì nỏ hiền, có eng đến chơi không ngoan cũng cố mà ngoan. Mi vẫn dại gái lắm, kém! Mà chuyện mi với con Linh răng rồi?“

Linh là tên gấu của tôi. Dạo này đang có biến, nguy cơ tèo hẳn là rất cao.

“Không răng với sao chi cả. Mẹ đi mà hỏi nó ấy, từ giờ đừng bao giờ nhắc tên LINH trước mặt con nữa!“

Mẹ tròn mắt ngơ ngác, không ngờ thằng con tự nhiên lại tỏ thái độ khùng khùng khi nói tới người yêu của nó như thế. Cái đứa mà tưởng như có thể sắp làm đám cưới đến nơi với tôi.

“Ừ thì kệ anh, anh muốn làm chi đó thì làm. Đừng để ông bà bên nớ nghĩ không hay về nhà ni là được.“

Tôi bực bội vơ lấy cái điếu cày, xách thêm ấm trà lừng khừng bỏ ra ngoài sân. Hôm nay trăng suông, trời mờ mờ ảo ảo, khung cảnh rất hợp với những thằng đang chán đời. Vê mẩu thuốc cho vào nõ, bật diêm làm một hơi rồi ngửa cổ nhả khói. Ôi, tình là tình phù du như khói thuốc lào. Khi ta không phụ người thì người phụ ta, rồi ta lại phụ một đứa khác… Cái vòng luẩn quẩn khốn kiếp ấy bao giờ dừng lại đây?

Đang lẩn thẩn thì điện thoại báo tin nhắn. Đừng có tin thông báo khuyến mại 50 phần trăm giá trị nạp thẻ cho mỗi thẻ cào, áp dụng cho tất cả các mệnh giá nhá!

“Chiều nay về có bị ướt mưa không anh?“

Mở to mắt nhìn lại tên người gửi, úi cha mẹ ôi Huyền. Hun điện thoại cái chút, rồi lập cập rót chén trà nhấp một ngụm cho nó bình tĩnh.

“Em à, anh có mang theo áo mưa mà. Lạnh không em?“

Dịu dàng vãi.

Loay hoay bấm gửi xong ngồi chờ.

Hết một chén trà.

Chén thứ hai.

Bắn phát điếu cày cho đỡ phập phồng.

Lại chén trà thứ ba.

Mãi không thấy tin trả lời mà nóng hết cả người. Ngồi rủa thằng ôn nhạc sỹ nào sáng tác cái bài “Đợi chờ là hạnh phúc“ ngu, cái trò này đau tim bỏ mẹ, hạnh phúc khỉ gì? Vừa rủa xong thì nhận ngay tin nhắn về.

“Mi nhắn linh tinh chi rứa Huy? Thần kinh à?“

Phì cười, hóa ra lúc nãy tôi hấp tấp gửi vào số ông chú út, vì ông ấy tên Hùng, nằm cạnh tên Huyền run quá bấm gửi mà không kiểm tra lại. Chết nhục mất thôi!

Còn nhớ cách đây hơn chục năm trên báo Tết có đăng bài viết về cặp uyên ương sang trọng nhất giới sâu bít bấy giờ là đạo diễn H và diễn viên Y, với tựa đề mỹ miều: “Đẹp như là… tình yêu“.

Công nhận cặp này đẹp đôi thật, nhưng đọc cái tên bài, tôi cười đểu trong bụng “Bỏ nhau giờ chứ quái gì mà đẹp như là tình yêu“. Cái mồm tôi độc gớm, mấy năm sau thì đôi này bỏ nhau thật. Đá đít nhau xong còn lên báo nói xấu đối phương như những đứa hàng xóm xấu tính một thời phải ở cạnh nhau.

Từ đó về sau dù yêu các em đến mấy không bao giờ tôi dám mở mồm thề non hẹn biển nữa, vì tự thấy giả dối và điêu toa. Tất nhiên khi ấy đã qua tuổi trẻ trâu lâu rồi. Các bác ạ, riêng tình yêu thì éo nói trước được gì đâu. Cũng như oánh đề, chưa đến giờ quay số thì đừng to mồm kiểu “Hôm nay kiểu gì cũng về đầu 2, nếu không thì chặt đầu em đi!“.

Nhưng mà thôi, tập trung vào chuyện của tôi bây giờ kẻo dây cà ra dây muống thì hết đêm chưa kể xong. Tôi và gấu yêu nhau đã được vài năm. Hồi đầu cũng tưởng đây là mối tình định mệnh của cuộc đời, chúng ta sinh ra là để thuộc về nhau.

Còn nhớ có lần sau khi trải qua sóng gió (dạo ấy chán đời, tôi suýt bỏ đi xuất khẩu lao động Ango-la, may quá không đi), nàng nói như tự sự, “Em ước mong có được tình yêu mà mãi mãi người ta không bao giờ bỏ rơi, xa lánh và hết tình cảm với tôi. Nó phải giống như tình yêu của bố mẹ và con cái, anh em trong nhà đối với nhau ấy. Dù có làm sao thì cuối cùng cũng trở về được với nhau…“

Thật, nghe xong những lời ấy mà kính nể gấu bội phần, nghĩ yên tâm rồi, về sau chỉ có tôi bỏ được gấu chứ gấu không bỏ được tôi. Sướng tê hết cả rốn.

Nói qua về gấu, quê gốc ở thành phố lớn mà di cư vào đây cùng gia đình. Là dân kinh doanh chuyên nghiệp nên nói được làm được, mạnh mẽ và cực kỳ cá tính (nhưng cá tính quá nên đâm ra sau này tôi rất oải).

Yêu nhau vài năm thì nhạt dần, đôi khi thấy cả hai cần có nhau như chỉ là thói quen chứ không vì sự thôi thúc của cảm xúc trai gái. Thú thật là tôi hay cố tình làm những việc chả ra gì cốt cho gấu chán, chứ nói thẳng toẹt ra, “Thôi nhá, anh chán em tận cổ rồi. Giờ thì tôi chia tay nhá!“ thì có vẻ phũ quá, không làm nổi.

Gấu lại mắc bệnh ghen trầm trọng. 5 giờ sáng bạn bè rủ tôi đi đá bóng sớm, thì 6 giờ gấu lặng lẽ sang đột xuất (mang sữa tươi và đồ ăn sáng cho tôi). Mở cửa phòng không thấy xe và người đâu, bèn hậm hực bỏ về. Trưa tôi về phòng thì thấy hộp sữa Vin-amilk đè lên mẩu giấy. Trong đó viết, “Anh đi đâu mà cả đêm không về? Đàn ông mà đi qua đêm bừa bãi thì chẳng khác gì gái làm tiền đâu. Thất vọng!“

Bực không tả nổi. Tối qua nhà gấu thanh minh thì gấu bảo, “Em nhìn kỹ cũng thấy quần dài anh để ở nhà, giày vải đá bóng thì không thấy… Nhưng không hiểu sao em vẫn tức tức“. Bó tay!

Càng ngày tôi càng nhạt nhẽo với nàng. Một phần cũng bởi hồi mới ra trường lông bông không việc làm nên tinh thần chán nản, cảm giác nhiều khi tôi như thằng bất tài vô dụng. Đi chơi với nhau gấu toàn tranh trả tiền, không tranh cũng không được vì tôi có đâu ra tiền mà trả. Nhục nhất là những lần gấu rủ vô siêu thị chơi, tôi lẽo đẽo theo sau như con cún, thấy cái gì cũng thèm mua nhưng tay chỉ dám mân mê rồi thả xuống. Nhìn những thằng bên cạnh mua đồ cho bạn gái mà nghẹn cả họng vì tự thấy mình quá rẻ rúng. Và bao giờ cũng rứa, kết thúc buổi dạo chay, gấu kéo tôi ra chỗ gian bán đồ ăn, mua hai cái xúc xích nướng bé tí trao cho tôi một cái. Rồi cả hai vừa đi vừa ăn. Ra đến bậc tam cấp siêu thị là hết cây xúc xích.

Có lẽ cũng vì thế mà hình ảnh của tôi xuống cấp thảm hại trong mắt gấu (nàng không nói ra, nhưng tôi là thằng nhạy cảm nên đọc được điều đó). Xót xa lắm nhưng chả làm gì được.

Những thứ làm được để tạo ấn tượng hay ho với nàng thì tôi đã làm hết từ hồi mới cưa nhau: hát nhạc Trịnh cho nàng nghe, phân tích, bình luận những đoạn ca từ mang tính triết lý cao mà nàng không hiểu, chém gió về lịch sử, địa lý thế giới, trích dẫn danh ngôn của các bậc tiền bối, bla bla… Nàng chăm chú lắng nghe không sót một lời, xong khen anh hiểu biết thâm sâu, kiểu gì sau này cũng… giàu cho mà xem.

Khi ấy tôi cũng hợm lắm, coi đám trai ăn mặc, đi xe sành điệu chả ra gì vì chúng chỉ được cái trọc phú. “Ông mày đây này, nhìn ông rúm ró bẩn bẩn thế này nhưng chất của nó đấy!“Nghĩ lại mà ê cái thằng tôi khủng khiếpCòn nhớ như in buổi chiều hôm ấy. Bữa đó tôi và thằng cu em chở nhau trên con Jupiter lang thang ra đầu ngõ mua cám chim. Hai thằng đều bận quần cộc, chân loẹt quoẹt dép lê. Vừa dừng lại trước cửa hiệu tạp hóa một lúc thì bất ngờ gặp gấu đi bộ từ ngõ khác ra, nhìn tôi mấy giây, xong gấu cũng tất tả bước vào hỏi mua bánh trái gì đó.

Mặc dù linh cảm dạo này có biến, nhưng thấy nhau mà cúi mặt làm ngơ như những kẻ xa lạ thì chả hay ho gì, nên tôi cố tỏ ra bình thản:

“Ơ, em đi đâu đấy?“

Thoáng lưỡng lự, gấu quay ra nhìn tôi (lúc này tôi đang ngồi trên xe máy chờ cu em), miệng lí nhí như ngậm hột thị:

“############…“ (Chả nghe ra gì cả)

Nghe cách trả lời thờ ơ của gấu, tôi chán chả thèm hỏi lại nữa. Chỉ mong thằng cu em lấy hàng nhanh để té, vì thấy khó xử.

Bất ngờ một thằng ôn đi xe Wave xanh xuất hiện. Bạn này có lẽ đã hẹn trước đến nhà gấu chơi nên thấy nàng liền dừng lại cách độ dăm bước. Nàng quay mặt ra nhìn bạn kia, cả hai không nói một lời.

Tôi tím mặt ngay lập tức. Máu nóng dồn dập bốc lên não, tai ù ù như có con gì chui vào, nhưng cũng cố với cổ xem biển số xe thằng kia. Lúc ấy đột nhiên lỳ trở lại, cứ ngồi trên xe chống cằm soi bạn đi Wave một cách cùn nhất có thể (giang hồ gọi là nhìn đểu đấy). Bạn mặc quả quần thô bạc bạc và nhăn nhúm, đi giày vải to vật, áo dài tay tương đối thùng thình. Tôi quan sát hai phút rồi nhanh chóng cho 6,5 điểm vì trông hơi nhỏ con, còn mặt mũi thì non choẹt nên không biết nên chấm điểm mấy cho khỏi mang tiếng dìm hàng.

Vừa lúc ấy thì cu em cầm túi cám bước ra, tôi nhanh chóng quay đầu xe vít ga đi luôn, không chào hỏi gì gấu.

Độ tuần sau, nhận được sms của nàng vào buổi tối, mấy chữ lạnh tanh, “Anh đến chỗ em lấy hết đồ về đi.“

Đồ ở đây là tập album trong đó đa số là ảnh của tôi, ảnh của tôi chụp chung với gấu lúc đi chơi, có cả mấy tấm gấu chụp cùng mẹ tôi nữa. Ngoài ra còn một mớ tạp nham kỷ vật: sổ chép nhạc Trịnh, vài đôi tất tay, cái khăn len gấu tự mua len về đan tặng tôi…

Thở dài chua xót. Tình yêu thật khó hiểu, theo tình tình chạy là đây.

Đến nhà nàng, đi bộ vì cũng gần. Đứng ngoài đợi cửa mà run như cầy sấy, cảm giác nôn nao kỳ lạ. Nàng mở hé cửa rồi nhìn tôi vô cảm. Xong lôi cái túi xách dày cộp của tôi trong tủ ra, ấn vào tay tôi.

“Đây, anh mang về hết đi không thất lạc.“

“Không! Anh không cầm đâu!“

“Mang về đi!! Trong ấy có cả ảnh nhà anh nữa đấy!“

Giọng gấu tỏ ra cáu kỉnh. Tôi đẩy tay lại.

“Em muốn làm gì với nó thì làm, anh không cầm mà lại!“

Dùng dằng một lúc lâu, tự nhiên cảm xúc ào về không cưỡng nổi, tôi quay phắt sang ôm chầm lấy gấu.

“Anh nhớ em lắm…!“

Gấu vùng vằng quẫy khỏi tôi.

“Bỏ ra… Bỏ ra đi!“

Hâm quá, lại ôm vồ gấu từ phía sau, lần này chặt hơn. Giọng như sắp khóc.

“Nhớ em lắm em biết không? Anh yêu em nhiều lắm….“

Bất ngờ gấu ngồi tụt xuống sàn nhà rồi ôm mặt khóc nức nở. Cuống vãi, không hiểu chuyện gì đang xảy ra nữa, cứ thế áp mặt gấu vào ngực, vỗ vỗ lưng an ủi.

“Đừng khóc mà… Anh xin em… Thời gian qua anh ngu quá! Anh đã làm khổ em… Thôi đừng vậy nữa… Em không biết đâu, ngày nào anh cũng nhớ em, nhớ cồn cào nhưng không dám gặp em, không dám gọi điện cho em…“

Đáp lại một tràng lảm nhảm tội nghiệp của tôi, gấu càng khóc to hơn.

“Anh về đi… về đi… Anh đừng làm em phải khó xử. Bây giờ không còn như ngày trước nữa, mọi chuyện đã khác nhiều rồi!“

Cảm giác của tôi lúc ấy không tốt lắm vì cuống, vì bấn loạn, nên không thể đọc được suy nghĩ của gấu nữa.

Cuối cùng sợ gấu khóc to quá, thằng em trai trên gác biết được thì ngại, tôi buông gấu ra. Nàng lùi dần ra phía ngoài, tay đẩy hé cánh cửa sắt, bảo tôi: “Anh đi về đi!“, nàng cúi xuống nhặt cái túi của tôi, “Cầm túi về luôn đi! Nhanh nhanh để em đóng cửa!“

Hờ, được đấy. Ép nhau vào thế cùng đường không thương tiếc, sao phũ và bạc thế hả tình? Mà cũng chẳng biết chuyện gì đang xảy ra nữa, chỉ biết càng rối càng chết, thôi thì về vậy. Gấu một tay mở hé cánh cửa, tay kia dí cái túi xách vào tay tôi, lầm bầm “Mang về đi, mang về…“ nên phải miễn cưỡng nắm lấy.

Ra khỏi nhà gấu, chân thì bước mà đầu thì không biết bây giờ đi đâu nữa. Cúi xuống nhìn cái túi chứa đầy kỷ niệm bên trong, bất giác thấy nó vô duyên và tội nghiệp chả khác gì thằng chủ…

Dặt dẹo bước lầm lũi trong đêm tối, đi được một đoạn nữa, qua cái cầu bê tông, nhìn trước nhìn sau không thấy ai bèn liệng luôn cái túi khốn khổ xuống kênh nước đen ngòm. Coi như tao hóa kiếp cho mày, hóa kiếp cho mối tình của tao.

Rồi tạt vào quán cháo đêm, gọi cặp chân gà, rót cốc rượu trắng ngửa cổ đổ một hơi.

Nửa tiếng sau mò về được đến nhà, vào phòng thò tay kéo chặt chốt cửa rồi lảo đảo để nguyên giày tất đổ vật xuống giường. Rượu bây giờ mới kịp ngấm, thấy ruột nóng buốt dần, thái dương giật giật.

Úp mặt vào hai bàn tay, nước mắt bắt đầu giàn giụa chảy…

Nguồn: tve-4u
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 2 tháng 9 năm 2026

« Lùi Tiến »

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.