Bây giờ đã bước vào những ngày cuối cùng của năm dương lịch. Hôm nay chán chán, ngồi ngẫm lại coi năm qua tôi làm được gì cho đời? Cái thằng phát thanh viên trên ti vi vẫn đang liến thoắng “thách thức mới“ với cả “vận hội mới“ trước thềm năm mới. Tôi thì chả có cái chi thách thức lẫn vận hội. Ba năm trôi qua vẫn rứa, thêm một tuổi lại thấy già đi, thấy bớt ảo tưởng về tôi và thấy đoạn đường phía trước chả có gì hay ho chờ đón. Công việc làng nhàng, chẳng oai nổi với ai. Người yêu khi có khi không (hoặc có cũng như không), bạn bè tri kỷ trôi dạt hết. Nhiều khi sáng dậy khỏi giường đầu óc ngơ ngơ tự hỏi “Tôi đang làm cái chi ở cuộc đời này thế?“. Đang lẩn thẩn với suy tư mang đầy tính triết học thì mẹ bảo “Rang cơm ăn mà đi làm!“. Tụt cả hứng suy tư…
Ký sự này sắp khép lại. Nhiều người vẫn thắc mắc tại sao lại đặt tên là “đòi nợ“? Có thấy nợ nần chi mô (ngoài khoản nợ còi của gia đình em Huyền)?
Cách đây hơn một năm, trong một lần ngồi buồn vu vơ, tôi chợt nhớ và tiếc ex ghê gớm (cứ sau mỗi cuộc tình nỗi thương nhớ ex lại càng dày thêm, bởi thất vọng, bởi mất niềm tin vào con gái). Nhưng vốn lạc quan tếu, trong sâu thẳm trái tim, tôi vẫn luôn nghĩ rằng sẽ có một ngày gặp lại được người con gái yêu tôi như tình yêu của Hương (tên ex). Những người con gái lướt qua trong đời cũng như trong câu chuyện này đều ít nhiều mang theo sự kỳ vọng của tôi, yêu và đặt hết niềm tin như một cách để đòi lại món nợ năm xưa, khi ex bỏ rơi tôi…
Nhưng rốt cuộc thì sao? Rốt cuộc tất cả chỉ là mờ tịt. Tất cả dường như đều vô tình trở thành cái bóng âm thầm của Hương mà không hay biết. Trong suốt thời gian qua, bằng mọi cách, tôi đã cố gắng truy lùng dấu vết của Hương qua facebook, qua những địa chỉ email, hoặc số điện thoại cũ…nhưng đều vô vọng. Tìm để làm gì? Không biết nữa. Có lẽ như một hành động vô thức, không thể lý giải bằng logic thông thường của một thằng vốn luôn tỉnh táo và ngạo mạn như tôi.
Kẻ thất bại luôn muốn nhắc quá khứ. Về cơ bản, tôi là kẻ thất bại nếu đối chiếu giữa mơ ước và hiện thực. Một đứa ngông nghênh, bất cần và bụi bặm. Bựa và ngạo mạn. Con gái lắm đứa thích (chả biết thích vì cái chi nữa), nhưng được dăm bữa, nửa tháng là bọn nó bỏ của chạy người vì té ra tôi chả yêu nổi một ai cho ra đầu ra đũa. Có đứa hận tôi, bảo đồ thần kinh. Tôi nói đúng đấy. Có đứa ai oán trách móc, anh có yêu gì em đâu? Tôi ừ, anh xin lỗi em… Rồi quên nhau như chưa hề có cuộc chia ly. Duy chỉ có Ly, nàng Ốc của tôi… ít nhiều để lại dư âm, nhưng đó lại là chuyện khác mất rồi…
… Tối nay Ốc lên xe vào Nam. Hỏi tôi buồn không anh yêu? (à dạo này nàng dở chứng gọi tôi anh yêu). Tôi nói qua điện thoại, buồn. Ốc bảo rứa thì ráng đợi em về nghe chưa? Đừng nóng ruột lấy con mô là được. Ừm, cứ biết rứa.
8 giờ tối chở nàng ra bến. Ngang qua cái hồ nuôi cá dừng xe ôm nhau lần cuối. Cả hai không nói gì, chỉ nhìn vào mắt nhau trong ánh đèn đường lờ mờ.
Xe từ từ chuyển bánh. Bàn tay Ốc chìa ra vẫy vẫy, rồi nhỏ dần, xa dần trong màn đêm dày đặc. Chỉ còn lại mỗi tôi bên đường cùng cái bóng cô độc,
và lầm lụi…
Khi tôi ngồi viết lại câu chuyện này thì Ốc đã đi rất xa, ở một nơi nào đó. Nơi không có những buổi chiều ngồi ngất ngưởng sau xe đi dạo cùng tôi. Không có những quán cà phê quen, những đứa bạn nhí nhố và một đứa con trai ngông nghênh, chỉ khi mất nhau trong đời mới kịp nhận ra mình đã từng rất yêu nó đến nhường nào.
Mấy năm sau tôi lập gia đình, với một người không yêu. Không phải để khép lại quá khứ với những món nợ chưa kịp trả, những mối tình không đầu, không cuối và một tương lai chưa biết sẽ về đâu. Mà vì tôi đã quá mệt mỏi. Như con sông Ngàn Phố lững lờ, miên man trôi trong chiều muộn. Dù sao sông cũng sẽ chảy ra biển, còn tôi ở đây và sẽ ở lại đây mãi mãi với rất nhiều thương nhớ trong lòng.
Bottom of Form