Thấm thoắt cũng đã đi qua gần hết kỳ 1.
Sau những trận chiến huynh đệ tương tàn, tình hình phòng 212 dần dần trở nên ổn định hơn. Có lẽ đánh nhau mãi cùng chán (vì cuối cùng thằng nào cũng đau), anh em thống nhất thay đối đầu bằng đối thoại, cùng nhau thực hiện phương châm 3 tốt: đồng chí tốt, bạn bè tốt, đối tác tốt!
Tuy nhiên một số thành phần cá biệt khác vẫn tồn tại những thói xấu (ăn vào máu rồi). Ví dụ thằng Hợp móm, tính bẩn mãi không sửa được, nên anh em họp kín lấy ý kiến biểu quyết nhằm ra sắc lệnh trừng phạt.
Chuyện kể rằng trong lúc đời sống anh em vô cùng khốn khó, riêng Hợp vẫn túc tắc sinh hoạt theo lối của mình giữ bo bo, của người ta lấy mo mà xúc. Hợp có một hộp sữa Ông Thọ ém kỹ trong đáy rương, cứ đợi anh em tắt đèn ngủ hết mới lọ mọ trèo lên giường âm thầm chui vào màn, lôi sữa ra chấm bánh mỳ nhai nhóp nhép rất gợi đòn.
Anh em họp kín ở tổ xong, đợi Hợp lên thư viện học buổi tối mới bắt đầu ra tay. Thằng Thuật hò một thằng nữa, cùng nhau lôi cái rương của Hợp xuống. Một màn ảo thuật diễn ra. Hai ảo thuật gia bê rương lên cao rồi xoay trái, xoay phải, lộn ngược, lộn xuôi hơn mấy chục vòng, để đảm bảo hộp sữa Ông Thọ trong rương chảy ra quần áo, sách vở khổ chủ.
Hai thằng cứ vừa lắc vừa chửi cái rương, “Này thì sữa này…. Này thì bánh mỳ này… !!!”. Xung quanh khán giả vỗ tay nhiệt liệt hưởng ứng.
Kết thúc, anh em trở về vị trí chuẩn bị để nghe Khoa điên ngâm thơ, nghe Biển oánh rắm và tất nhiên… xem Hợp móm đau khổ.
15 phút sau Hợp lễ mễ về phòng. Vào đến cửa chàng vẫn huýt sáo bài gì mà “Chưa có bao giờ đẹp như hôm nay, non nước vẫy chào lòng ta mê say…”. Đoạn chàng nhảy tót lên giường, mở rương cất sách vở.
Một tràng chửi xối xả vang lên. Tất nhiên là chửi đổng, “Tổ sư thằng nào làm đổ… lọ mực của tao ra hết quần áo, sách vở. Bố mà biết được bố cho đi nạng luôn”.
Anh em ban đầu còn vờ vịt không biết gì, sau thấy nó chửi hay quá, lại buồn cười vì sữa thì không chảy mà chảy lọ mực… nên cười um lên. Cái trò càng cố nhịn thì lại càng cười to hơn, đểu vật. Có thằng cười ngã lộn cổ xuống sàn vẫn không ngậm được mồm.
Giải quyết êm xuôi vấn đề Hợp móm, anh em tắt đèn lên giường nghe Khoa điên ngâm thơ.
Lại nói về Khoa điên. Kể từ lúc anh em khám phá ra tài năng trung tiện tuyệt vời của Biển, Khoa tỏ ra ức chế hẳn (vì có đối thủ không đội trời chung). Từ dạo đó, mỗi khi phòng tắt hết đèn, Khoa mới lảm nhảm đọc được một câu là ngay lập tức giường bên Biển thả ngay một quả bom.
Khoa đọc “Có phải em là thiên sứ đời ta…”, Biển sẽ đệm cái “bọp” rất đanh thép. Khoa chửi “Thằng chó này… vô duyên!”. Đợi anh em cười rung cả giường xong, Khoa đọc tiếp “Để tim anh ngàn lần hóa đá…”. Biển chỉ chờ có thế, thả cái “bọp” rất khớp với ca từ. Khoa chửi um lên “Thằng mất dạy, đồ vô văn hóa”.
Tôi thò cổ khỏi màn bảo, “Anh đừng chửi nó, nó đánh dấu chấm câu cho thơ anh còn gì nữa”. Khoa chửi luôn, “Chấm chấm cái con khỉ nhé. Tao đếch hiểu sao trên đời lại có thằng bựa như thằng Biển nông dân này!”
Biển tỉnh bơ bảo, “Em xin lỗi, tại em thấy thơ bác hay quá mà thiếu hòa âm, phối khí, nên…”. Khoa cắt ngang “Phối phối cái mả cha mày… mất cả hứng bố mày!”, rồi đọc tiếp khổ còn lại.
Nói chung đó là cặp bài trùng bất đắc dĩ. Một bên “nghệ thuật vị nghệ thuật” là Khoa , tức sáng tạo nghệ thuật chỉ vì lòng đam mê nghệ thuật. Một bên “nghệ thuật vị nhân sinh” là Biển, nghĩa là tạo ra rắm để phục vụ tiếng cười của anh em. Tôi hay trêu, “Trời đã sinh ra Khoa sao còn sinh ra Biển?”. Khoa bảo, “Tao nghi thằng chó ấy hở van đít. Sau này con nào vớ phải nó quá nhọ cho một cuộc tình”.
Nói đến tình tiện thể kể luôn. Hồi đó hay đá giải trường. Trong đám cổ động viên có em Thìn chuyên phục vụ nước nôi, cam quýt cho đội. Em Thìn quê Quảng Ninh, cao to, béo khỏe, mông ra mông, ngực ra ngực, rất đam mê bóng đá. Lạ cái là đội có 11 thằng trên sân, nhưng chỉ réo tên tôi mà hét. “Anh Huy, anh Huy… sút đi anh Huy!…”. Thìn thua tôi hai tuổi nên gọi anh.
Đá xong em Thìn hay bóc quýt đút cho tôi ăn, anh em trong đội rất gato. Tôi thì chả thích, chỉ quý quý, em Thìn đút cho ăn cũng không từ chối vì tay tôi bẩn, với lại tiện thể muốn bọn kia ghen tỵ cho vui.
Nhưng trên sân thì được, miễn ý kiến. Đi học em Thìn cứ nhăng nhẵng bám sau như cái đuôi. Tôi đã cố đi thật nhanh (từ ký túc xá lên trường khoảng 2 cây) để tránh mặt, Thìn với bạn đi sau cứ gọi thảm thiết như gọi đò anh Huy ơi, anh Huy ới! Khó chịu kinh khủng. Cái trò khi đã không thích mà đối phương cứ sán vào là đâm ra ghét luôn (ngày đó ngu thế không biết). Bọn ở phòng có đứa khích, “Con ấy xôi oản ngon thế mà chả phải tay tao…”. Tôi bảo “Nhường đấy, của mày cả có giỏi thì xông vào”. Thằng bạn thở dài, “Nó ứ thích tao mới đen”.