Ký sự đòi nợ

Lượt đọc: 90 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Chương 7

❊ ❊ ❊

Như đã nói, quan hệ của Ốc với tôi là một mối quan hệ lạ lùng. Tùy từng thời điểm, tùy trạng thái, khi cả hai đều vui vui, tưng tửng và không có sự cố tình cảm nào nghiêm trọng, Ốc gọi tôi là “thằng anh“, tôi xưng là “ông“ kêu nàng bằng mày hoặc ranh con.

Thi thoảng, đôi ba ngày trong tuần ranh con phóng xe qua chỗ tôi làm dúi vội cho cái bánh mỳ kẹp ruốc với vài điếu thuốc rồi lại phóng đi mất hút (nàng hay rút trộm thuốc của papa, lần nào cũng không quá 3 điếu). Nhưng cũng có lần dấm dúi nguyên bao, không quên khuyến mại thêm một câu khó hiểu, “Hút đi, hút nhiều vào cho nhanh chết đỡ làm khổ người ta“.

Những đêm trăng suông nhàn nhạt, nếu tôi không bận đi chơi với một em mới quen nào đấy, cả hai kéo cái chõng tre ra góc vườn ngồi với nhau đến lúc buồn ngủ quá mới lục đục ai về nhà nấy. Tôi gọi những cuộc đó bằng mỹ từ của các cụ: “đối ẩm“.

Thông thường một cuộc đối ẩm diễn ra theo đúng trình tự như thế này. Đầu tiên là tiết mục điểm báo (hôm nay gặp đứa nào, nói chuyện gì, thấy vụ tai nạn ở đâu, chửi nhau với những ai, khen người này, nói xấu người kia…); tiếp đến là mục sinh hoạt văn nghệ (đêm qua Vietnam Idol có con bé hát bài “Ngọn lửa cao nguyên” như lên đồng, giọng nó thế này, thế này; à mà anh có để ý cái con abc không? Giọng nó dở nhưng vòng một thôi rồi hầy, hihi); rồi những chuyện vu vơ trên trời dưới biển không đầu không cuối. Cuối buổi gọt quả gì đó nhai nhóp nhép, nhấp ngụm trà cho thơm miệng, liếc ngược liếc xuôi nếu không thấy ai nhìn trộm tranh thủ hôn nhau vài phút rồi… về.

Nhưng cũng có khi bày trà, bánh trái ra xong ai làm việc nấy. Tôi dựa lưng vào gốc hồng xiêm hút thuốc mơ màng, còn nàng lôi điện thoại ra gọi cho người này, người nọ. Suốt buổi không ai nói với ai lời nào (có lẽ đã quá hiểu nhau, tưởng như nghe hơi thở cũng biết người kia đang nghĩ gì). Những lúc như vậy tôi với ranh con là một cặp tri kỉ. (Mặc dù không bao giờ ranh con chạm được đến ngõ ngách tâm hồn của một kẻ rắc rối và lập dị như tôi.)

Mẹ tôi thi thoảng thấy hai đứa tụ bạ cũng tò mò hỏi, “Mi với hắn là kiểu chi rứa?“. Tôi bảo chả có chi. Mama nàng đôi khi hỏi, “Bọn bay yêu chắc à?“. Ranh con tỉnh bơ, “Có lẹ…“.

Cũng có khi đêm hôm rét mướt, buồn vì đứa con gái nào đó, hay thất vọng về chuyện vu vơ trên trời rơi xuống (mà tôi thì hay thế lắm), tôi phi xe sang gọi nàng xuống ngõ rồi trùm kín áo mưa ôm nhau mặc kệ mưa gió. Lúc đó hai đứa là một cặp tình nhân đúng nghĩa.

Một cặp tình nhân chưa bao giờ mở miệng nói yêu nhau, chưa bao giờ thề thốt lẫn hứa hẹn. Cặp tình nhân mà nếu một đứa bỗng dưng buột mồm bảo “Anh yêu em“ (hoặc ngược lại), lập tức đứa kia sẽ vội vàng quờ tay lên trán đứa vừa nói câu ấy để kiểm tra xem trán có nóng không…

Hồi mới quen nhau, mấy lần rủ nàng đi chơi. Nàng nheo mắt như trêu ngươi “Đi đâu nói mau?“. Thì đi lòng vòng cho… mát. Mát à? Muốn mát thì vào nhà bật quạt cho mát! Định rủ đi với ý đồ đen tối hở? Lắp bắp bảo à không, không bao giờ, ai lại xấu xa như em nghĩ… Ranh con cười khanh khách như trong bụng tôi chui ra, “Tôi còn lạ chi cái trò ni của mấy ông con trai!“. Tôi câm như hến lảng sang chuyện khác cho đỡ bẽ mặt.

Tối nay Ốc hẹn đến. Có lẽ sẽ không phải là một cuộc đối ẩm thông thường…

Sáng ghé qua chợ mua ít tôm về làm cám chim. Nhà nuôi gần chục con, đủ cả họa mi, sáo đen, vành khuyên lẫn cu gáy. Cái thú chơi tao nhã này rất kỳ công và mất thời gian, suốt ngày lọ mọ chế biến thức ăn, dọn phân, thay nước… Cực và bẩn kinh khủng, nhưng bù lại nghe tiếng chim hót nhiều khi lặng cả người vì phê.

Sau một hồi lựa chọn, bất giác trông sang cái hàng bán bánh mướt kế bên. Một thiếu nữ dáng điệu quen quen, một tay cắp nón, tay kia đang thoăn thoắt chấm mút bên đĩa bánh đầy ụ. Nhìn kỹ hơn chút nữa, thôi bỏ mệ rồi, không phải ai khác mà chính là Thủy cô nương – người đã cho tôi biết bẽ bàng là gì trong phi vụ đụng mặt cu Bổ Đôi huyền thoại hôm nao.

Vẫn khuôn mặt ấy, cái áo phông đen ấy, chỉ có điều vẻ mặt nàng hình như đang thỏa mãn vô cùng với rổ bánh mướt. Nàng rất tinh tế che nón nửa mặt như dũng sỹ giác đấu với cái khiên trên tay, đôi môi bóng nhẫy lên đầy thách thức. Các động tác bốc, chấm, đưa lên mồm, nhai trệu trạo… được phối kết hợp với nhau nhuần nhuyễn và linh hoạt như đang tham gia sô trình diễn môn nghệ thuật hình thể.

Một giọt nước mắm màu hổ phách khẽ khàng rơi trên khóe môi gợi cảm, từ từ chảy xuống bên cái cằm thanh tú. Bằng một động tác dứt khoát nhưng không kém phần táo bạo, nàng đưa tay quệt một đường huyền ảo lên cái dòng hổ phách ấy (rồi len lén đưa lên mũi ngửi).

Toàn bộ chuỗi hình ảnh sống động đó kéo dài chưa đầy 5 giây. Tôi sững người lại. Một chút chua chát vụt qua. Rất nhiều mơ mộng tan biến (thoáng nghĩ không biết cu Bổ Đôi chứng kiến cảnh này nó có còn cảm hứng chém gió nữa không nhể?)…

Buổi trưa, mẹ về khoe mới lấy được thêm 5 triệu nữa từ papa của Huyền. (Có ai còn nhớ nàng không? Nếu quên, mời xem lại từ đầu.)Tôi thở phào nhẹ bẫng. Vậy là món nợ kia giờ chỉ còn 9 triệu nữa. Hôm kia vừa nhắn tin qua lại với Huyền, nàng bảo đang chăm mẹ ở bệnh viện tỉnh, cuối tuần này được về rồi.

Lục lại đoạn tin nhắn với nhau.

“Thế bao giờ em mới về nhà?“

“Có lẽ cuối tuần này anh à, nếu chị em vào thì em mới về được.“

“Ừm về đi, anh lên ăn khoai luộc và nghe giọng em cho đỡ…“

“Đỡ gì?“

“Nhớ.“

“Thật không?“

“Thật.“

“Đã cop cho em mấy bài hát hôm kia em nhờ chưa?“

“Rồi mà, anh cop cả những bài anh thích nữa, xem em có nghe nổi không.“

“Có lẽ em sẽ thích.“

“Thật không?“

“Thật. Hihi…“

Thích nhất trong tình yêu là giai đoạn “vờn“ nhau. Cả hai đều muốn lửng lơ, thò ra một câu cho đối phương hy vọng rồi rút ngay trở lại (vì sợ hớ, sợ tôi vội vàng quá). Nói câu nào cũng phải cầm chừng, dò ý của nhau như dò ý thủ trưởng (sợ thủ trưởng phật lòng thì vỡ mặt). Nhưng đổi lại, cả hai sẽ có những cung bậc cảm xúc rất đáng đồng tiền bát gạo (mà tình yêu từ cái nhìn đầu tiên không có được).

Tôi và Huyền rất ít liên lạc qua điện thoại, có lẽ một phần sợ nói quá nhiều lúc gặp nhau sẽ hết chuyện hay để nói? Một phần tôi không tin thứ cảm giác được hình thành qua tin nhắn và những cuộc chuyện trò điện thoại bởi nó rất ảo…

Gần 9 giờ tối. Đi ra đi vào mấy lượt, ngó đồng hồ chán chê mà vẫn chưa thấy Ốc đến. Định lang thang ra đường làm ly cà phê rồi về ngủ thì nghe tiếng xe máy vào ngõ. Hàng về đây rồi!

“Đang định ngủ.“

“Bị mẹ lên lớp, trốn mãi mới đi được đây ông tướng ạ!“

Nàng mặc quả quần (chả biết mốt này gọi là gì) mỏng tang như lụa, chỗ gần mắt cá túm lại lùng bùng như cái nơm. Mùi BVLGari nồng nàn (hờ, con gái mà toàn xài nước hoa nam).

Loay hoay thò tay vào túi quần, rút ra thứ gì đó.

“Pha ấm thử coi. Em bốc trộm của bố đó!“

Đưa nhúm trà rời lên mũi ngửi ngửi, bảo.

“Anh nghe toàn mùi âm khí, quả này trà ủ lá sen hồ Tây của Nguyễn Tuân phải gọi bằng cụ.“

Nàng phì cười, mặt chắc đỏ bừng, giơ tay đấm tôi mấy phát đau điếng.

“Cái đầu anh khi mô cũng đầy ý nghĩ đen tối nha, trách chi nỏ con ma mô hắn yêu…“

Pha trà xong, hai đứa ngồi bắt chân chữ ngũ đối ẩm. Trời bắt đầu mưa rả rích.

“Có chi kể nghe cho vui đi…“

“Buồn thúi ruột đây nè.“

“Ngày ni gặp thằng nớ chưa?“

“Không gặp. Đang muốn bỏ nó mà sao khó quá. Cả đêm qua em không ngủ được.“

“…“

“Anh cho ý kiến để em có thêm động lực dứt bỏ hắn, được không?“

À, té ra là vụ này! Nhấp chén trà, chép chép miệng khen ngọt thật, tôi kệ cho nàng độc thoại chán chê. Cái chuyện xui đứa này bỏ đứa kia (theo kinh nghiệm xương máu của tôi) là điều ngớ ngẩn và ngu nhất mà nhiều người mắc phải. Có khi càng bị chê, bị chửi, chúng lại càng trở nên manh động và… yêu nhau hơn (để chứng minh rằng “tất cả đều mù, chỉ đôi tao là sáng suốt“).

“Em kể thêm ít dữ liệu nữa đi, anh sẽ nói quan điểm của mình sau.“

Và công cuộc kể tội người yêu của nàng bắt đầu…

Những gì Ốc kể về thằng cu người yêu, tôi nghe câu được câu mất vì buồn ngủ. Nhưng nói chung tôi cũng không thích nghe tâm sự chị em, nhất lại là tâm sự về một thằng trẻ trâu – cái thằng trong mắt tôi là số 0 tròn trĩnh.

“Hết chưa?“

“Còn nhiều. Nghe nữa không?“

“Thôi khỏi.“

“Anh xem có chấp nhận nổi nó không?“

Tôi không thèm luận tội nó. Ném đá một đứa khi nó đang ngắc ngoải dưới bùn đen là điều vừa dễ, vừa không xứng mặt trượng phu. Vả lại với tôi, nó không đáng một xu, nhưng trong mắt kẻ khác giá trị của nó biết đâu không đong đếm được (như Ốc từng nghĩ về nó thời gian trước).

Nghe giọng điệu Ốc có vẻ vừa ấm ức nhưng lại vừa xoắn. Bây giờ có nói gì đi nữa thì nàng cũng có nghe đâu. Đàn bà nhiều khi vẫn thế. Một thằng vừa đểu vừa có vẻ tử tế bao giờ cũng hấp dẫn họ gấp ba lần những thằng ngoan hiền thuần chủng.

“Thế này.“

“Em đang nghe…“

“Khi em yêu nó, chính em cũng không biết yêu vì cái gì. Anh coi đó là mù quáng. Chỉ thứ tình yêu mù quáng mới không biết được lý do. Em cũng giống nhiều đứa con gái khác khi ngộ nhận và huyền bí hóa tình yêu của mình, coi cái gì không hiểu, không rõ về đối phương là một kho bí mật cần thời gian để khám phá. Nói có vẻ khó hiểu với em quá nhỉ?“

“Không, em hiểu hết ý anh…“

“Ừm. Kho bí mật của thằng kia cuối cùng là tập hợp các thói xấu. Việc chấp nhận được hay không phụ thuộc vào sức chịu đựng cũng như sự tỉnh táo của em. Chấm hết!“

Mệ, phải kiềm chế lắm mới từ tốn nói ra được những câu tử tế như trên (vì sự tôn trọng tôi dành cho nàng). Anh đâu phải là cái thùng rác cho em tuôn xả cảm xúc mỗi khi ức chế với thằng trẻ ranh kia?

Điện thoại chợt rung tít trong túi quần. Tin nhắn của Huyền, “Em vừa gọi điện cho chị gái, cuối tuần chị ra nên chủ nhật này em về được rồi. Anh đến buổi nào?“

Soạn tin trả lời, “Chiều chủ nhật nha em“.

Huyền, “Uh, sẽ có chuyện hay nói với anh đó“. Tim tôi đập thình thịch, chuyện gì mà lấp lửng như kia nhể???

Ốc nãy giờ ngồi lặng lẽ, mặt cúi gằm. Thấy tôi mải nhắn tin qua lại, nàng đứng dậy tìm dép (chắc đòi về).

“Muộn rồi, em về đây…“

“Về à? Ừ, về kẻo lại mưa. Tôi trả lời ráo hoảnh như chưa có chuyện gì xảy ra.“

“Sáng mai ăn gì để em mang qua cho?“

“Gì cũng được.“

Tiễn nàng ra ngõ, đang trong trạng thái hưng phấn vì tin nhắn của Huyền, tôi bảo.

“Từ hôm nay anh với em sẽ tránh để mọi người hiểu nhầm chuyện của hai đứa…“

“Là sao? Không gặp nhau nữa á?“

“Khồng, mà là… không… không…“, tôi ôm nàng vào lòng, “… thế này nữa.“

Nàng dựng chân chống xe máy, hai tay vuốt lên má tôi, cái nhìn trân trân (trời tối nên không rõ vui hay buồn). Lặng hồi lâu, bất chợt nàng vòng tay ôm lấy tôi, nói trong hơi thở hổn hển: “Sao anh không là của em???“.

Câu này nàng đã nói trong một lần say rượu ở nhà bạn, khi ấy nàng mềm nhũn như con mèo ốm, hơi thở chua lòm. Nhưng lần ấy không tính, vì lúc tỉnh dậy nàng cười nhe răng, “Nỏ nhớ nói cái chi nựa cả“.

“Thôi đừng ca bài này nữa, anh dị ứng…“

Một cái tát giáng xuống má tôi, nhanh đến nỗi không kịp phản ứng. May mà không mạnh lắm, chỉ ran rát. Tôi đứng như trời trồng không hiểu chuyện gì.

Rất nhanh, nàng gạt vội chân chống nổ máy vụt đi. Đúng là cóc hiểu chuyện gì thật. Càng cố hiểu càng rối bời…

2 giờ sáng giật mình vì cái tin đến. “E xin lỗi, lúc đó em không phải là em nữa. Sáng mai em mua xôi ruốc cho anh nha.“

Nguồn: tve-4u
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 2 tháng 9 năm 2026

« Lùi Tiến »

Truyện bạn đang đọc dở dang

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.