Ký sự đòi nợ

Lượt đọc: 90 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Ý kiến độc giả

❊ ❊ ❊

Những chuyện bựa bựa, vui vui thời sinh viên còn rất dài. Tôi sẽ trở lại đề tài này vào một dịp khác, hoặc ở cuốn sách tiếp theo.

1. Một khi đã bước chân vào thế giới truyện của Song Hà thì không dứt ra được. Ngôn ngữ đơn giản đến bình dị, dòng cảm xúc cứ đan xen vấn vít và tuôn trào. Truyện như một thế giới vừa thực vừa huyền ảo, làm cho người đọc trải nghiệm rất nhiều cung bậc của cảm xúc. Vừa bi vừa hài, đầy hỉ nộ ái ố nhưng cũng thật chua cay. Mỗi ngày một cảm xúc là những gì đọng lại qua từng trang viết. Như một chất dophin gây nghiện... khơi dậy và đánh thức những giá trị nhân văn sâu sắc đầy nhân bản là những gì truyện của Song Hà mang lại. (Điệp Đòa)

2. Văn của Song Hà, cái ngạo nghễ bước từ chính tính cách đi vào trang sách, có cái chí khí của đấng nam tử đầu đội trời chân đạp đất nhưng vẫn đau đắm niềm đời, giọng văn “đời”, và rất “thời” và có đôi chút chua đắng... Những trang viết người đọc cảm nhận được cái “tình” cái “tâm” của một tính cách đa chiều. (Thu Trang Tran)

3. Vô tình đọc được mẩu truyện ngắn trên face-book của Song Hà để rồi từ lúc đó tôi phát hiện ra mình mong chờ những tác phẩm tiếp theo được ra đời, mình muốn “bơi” trong từng dòng chữ, từng cảm xúc của tác giả. Những tác phẩm của Song Hà như chính con người anh vậy: mộc mạc, nhẹ nhàng nhưng đôi khi cay đắng, chua ngoa. Nó tượng trưng cho một tâm hồn nhạy cảm, một khuôn mặt có nụ cười nhẹ nhàng và một nỗi buồn lặn sâu trong đôi mắt. Nhờ những tác phẩm của Song Hà, vợ chồng tôi phát hiện thêm những điểm tương đồng trong tâm hồn nhau (cả 2 giờ trở thành “fan ruột” của anh). Cám ơn anh rất nhiều. (Chau Truong My)

4. Đọc Song Hà như uống một chén trà đặc, nhiều khi đắng chát đến phát nhăn mặt. Nhưng dư vị nó để lại sau đó thì thật ngấm và thấm. Ngòn ngọt, nồng nồng mà man mác bâng khuâng.... Ai nhìn vào cũng thấy có một chút hình bóng mình chập chờn trong lòng chén. (Mây Vẫn Xanh).

5. Yêu văn của Song Hà vì gặp lại đâu đó quá khứ của mình đã từng trải qua, một tuổi trẻ đầy hoài bão và đầy nhiệt huyết, một thời mà Đại Học và mảnh đất thủ đô như một miền đất hứa rồi vỡ oà với những cảm xúc rất thật rất đời, mỗi khi nghĩ lại thấy sống mũi cay cay. Chua đấy chát đấy nhưng nó là hiện thực mà chỉ gặp được ở văn Song Hà, cảm giác như ta đang lạc vào một thế giới ảo nhưng vẫn chạm vào được tận sâu trong tâm khảm rất thật của mỗi con người. Ko thể dứt ra được vì như thể ta đang đọc từng trang nhật ký ghi lại quá khứ cuộc đời mình (July Nguyen)

6. Song Hà viết truyện mà người đọc như thấy mình là nhân vật trong truyện. Vừa thật lại vừa hư cấu thế nhưng độc giả lại háo hức mong đợi một cái kết. Cách viết vừa dùng lối văn kèm lối nói nhưng không làm người đọc nhàm chán mà gây kích thích, phù hợp với mọi đối tượng già, trẻ, công nhân,sinh viên... Có những chuyện mang tính nhân văn cao mà làm người đọc rơi nước mắt, nhưng cũng có nhiều chuyện mang tính tả thực châm biếm mang tiếng cười đau xót. Văn Song Hà là đời, là cuộc sống thực tế của xã hội. (Hoan Tran)

7. Cả mình và anh xã đều yêu thích Song Hà, vì đều là thế hệ 8x nên cảm thấy những câu truyện của anh ấy rất gần gũi, đời thường. Và như cảm nhận thấy mình ở đâu đó trong những tác phẩm. Thích nhất là những tác phẩm lấy bối cảnh ở thời bao cấp hoặc cuộc sống sinh viên những năm 90. Cảm giác như sống lại một thời tuy khốn khó nhưng đầy ắp tình cảm chứa chan, những chuyện vui buồn, mộc mạc và giản dị. Lối viết tưng tửng rất đời, mang mọi màu sắc góc cạnh của cuộc sống khiến những câu truyện của anh có một sức hút kỳ lạ không thể diễn tả được. Mong ngóng tác phẩm mới của anh lắm Song Hà - Người gọi tên ký ức. (Việt Nguyễn)

8. Những trang văn của Song Hà đưa người đọc đến với thật nhiều cung bậc xúc cảm. Có những nụ cười hóm hỉnh, sảng khoái, có những nỗi buồn bâng khuâng, có những tiếng thở dài, và có cả những nỗi ngậm ngùi hoài niệm. Ở mỗi trang văn của anh, người đọc vừa thấy bóng dáng tác giả, vừa nhận ra được những gì rất quen thuộc của những người sống quanh ta, vừa thấp thoáng nhận ra được chính mình. Gần gũi và mới lạ. Hóm hỉnh và sâu cay. Tưởng như lạnh lùng mà ấm áp tình người. Quen thuộc nhưng đầy bất ngờ... Khó có thể diễn tả hết được những gì anh mang lại cho độc giả trong từng trang viết... (Bạch Dương Vũ)

9. Một chút tưng tửng, cộng 1 chút điêu ngoa, cộng 1 chút bựa nhưng rất đời, rất duyên đó chính là Song Hà. (Ly le Ngọc)

10. Cái hay của Song Hà ở mỗi câu chuyện là phần kết rất nhân văn. Người đọc nhìn vào đó mà học hỏi, mà sống sao cho tử tế với đời, với người. (Nguyen Duy Tung Nguyen)

11. Có lẽ Song Hà sinh ra nơi mảnh đất miền Trung đầy nắng đầy gió nên văn của anh vô cùng phóng khoáng và đầy chất thơ nhưng lại rất ”đời”. Bởi vậy nó rất dễ đi vào lòng người. Tôi yêu văn Song Hà! (Lê Khắc Chân Thủy).

12. Vô tình đọc đc Boy Gias ở đâu đó, tìm rồi đọc trên face, trên blog... Đọc miết. Ngôn ngữ rất đời thường, thâm thúy, sâu xa đến cay độc. Mình đọc như thấy mình trong đó, lắm lúc rùng mình nổi gai ốc vì thấy giống quá (Hùng Pham)

13. Giọng văn của Song Hà khi tôi đọc không lẫn vào đâu được vì những cảm xúc hư hư thật thật . vui mà lại buồn . nó trần trụi mà tinh tế ,những câu từ ngạo nghễ nhưng đầy tâm sự khiến người đọc vừa cười ở khoé môi nhưng lại cay nơi khoé mắt (Diễm Phương Đình)

14. Cốt truyện và nhân vật trong những tác phẩm của Song Hà rất giản dị và gần gũi khiến người đọc có cảm giác như đã bắt gặp đâu đó trong cs thường ngày. Song điều đặc biệt là ở chỗ anh đã biến những điều tưởng chừng cũ kĩ, k có gì để kể ấy thành những câu chuyện đặc sắc, sống động mà mỗi câu chuyện là một trải nghiệm thú vị và mới mẻ. Có được điều đó có lẽ nhờ vào tài kể chuyện rất “duyên” vô cùng cuốn hút, hài hước, hóm hỉnh cộng với việc đưa ngôn từ là lời ăn tiếng nói hàng ngày vào trong tác phẩm một cách rất tự nhiên nhưng đắc địa. Chính vì thế người đọc có cảm giác như đang sống trong tác phẩm để cùng với nhân vật trải nghiệm nhiều cung bậc cảm xúc: vui, buồn, đau khổ, ân hận, day dứt.......Và cũng chính vì lẽ đó hình như ai đọc tác phẩm của anh đều ít nhiều tìm thấy chính mình trong đó. Sức hấp dẫn, sự cuốn hút ấy đã khiến tác phẩm của SH chạm được trái tim rất nhiều người. Rất đời mà cũng rất tình! (Chu Hồng Vân)

15. Văn của Song Hà có cái hài hước, suồng sã, bỗ bã nhưng đằng sau đó là cái nhìn rất đời, rất thực trước cuộc sống, không trau chuốt, hoa mỹ nhưng lại có sức hút lạ kì. Giọng văn ở đây là của một người đàn ông từng trải, tưởng như cái gì anh cũng biết, cũng hiểu, cũng sành sỏi. Nhưng điều khiến tôi cảm phục nhất đó là tình yêu dành cho cô con gái bé nhỏ - bé Sóc. Tình phụ tử. Thật đẹp. Thật vĩ đại. (Lê Thu Hiền)

16. Đọc Song Hà vừa thấy vui, vừa thấy buồn. Những nhân vật của Song Hà như Huy, như “tôi” trong Ký Sự Đòi Nợ phản ánh một phần cuộc sống tinh thần ngột ngạt, bế tắc của một thế hệ thanh niên chưa tìm được hướng đi cho mình. Nhưng anh mang họ đến với người đọc bằng một giọng văn hài hước, châm biếm, đôi khi tả thực một cách trần trụi với những thổ ngữ địa phương không lẫn vào đâu được. Viết tản văn, anh có những câu làm nhiều thế hệ khắc khoải vì gợi nhớ. Ví dụ: “Bụng bắt đầu cồn cào đói. Chưa dám xuống nhà lục mỳ tôm, vì nhỡ hết lại sốt thêm vài độ thì nguy.” (trích từ “Sốt”). (Lily ST)

17. Đọc tác phẩm của Song Hà ta nhận thấy truyện ngắn cũng hay, chuyện dài cũng hay, càng đọc càng nghiện. Vì sao nghiện, vì văn tráng sĩ viết điều dễ nhận thấy đầu tiên đó là giọng văn hài hước châm biếm quá là chua, mổ xẻ nội tâm nhân vật sâu sát và bóc mẽ con người ta quá phũ phàng nhưng chính xác làm cho người đọc cảm thấy rất khoái vì những cái xấu, cái hư, cái đểu dấu sâu trong từng con người bị tác giả phanh phui ra. Lí do gây nghiện thứ hai là tác giả có có sự nhạy cảm thiên phú cộng với khả năng dùng từ rất đắt và chính xác đến mức không có đối thủ như thế thể hiện là người viết được đào tạo qua trường lớp bài bản và tài năng bẩm sinh. Lí do gây nghiện thứ ba là các bài viết của tg rất đa dạng, gần như đề tài nào cũng có đủ sự trải đời và kinh nghiệm ví dụ như khi viết về anh thanh niên đa cấp cứ hiểu tuột như tg là anh đa cấp thật, hay khi viết về ả gái điếm ngôn từ cứ y như gái điếm làm nghề đã được năm năm, rồi đến cặp đôi ngoại tình cũng thế, nói chung là thật đến phũ phàng. Còn những nhân vật thật như Li, như Ex, như Huyền thì khỏi phải nói, diễn tả nội tâm từng người quá chi tiết cứ y như là đi dép trong bụng người ta, tôi là tôi khoái nhất những đoạn tg nói những cái dối trá đểu giả cua em Huyền, rồi đến sự dí dỏm thông minh cua em Li, nhưng mình ko thích nhân vật ex lắm, nếu minh la ts mình yêu em Li Ốc hơn(đây là ý kiến riêng cua mình thôi, có thể vì ex xinh hơn, vì mình chưa gặp người thật) vv. Lí do gây nghiện thứ tư là tg này mình có thể trò chuyện tâm sư, xem ảnh miễn phí hằng ngàỵ chứ không như Nam Cao hay Vũ Trọng Phụng,. Lí do thứ năm là cho đọc chùa thoải mái, cái này mình chưa ưng lắm vì như thế tội cho tg quá. Và còn nhiều lí do gây nghiện nữa nhưng hôm sau biên tiếp chứ mỏi tay quá. Như thế mới hiểu cho Ts biên cho ta đọc mỏi tay mỏi óc đến mức nào Thư Nguyễn).

18. Đọc ký sự đòi nợ của Song Hà thì hầu như trai làng thế hệ 7x đời cuối ai cũng thấy bóng dáng mình trong đó vừa thật vừa thơ và cũng rất đời thường dễ đọc (Nguyễn Ân)

19. Em đã theo chân anh từ truyện dài online đầu tiên, đó là “Tôi đi tán gái” trên diễn đàn Dân Hương Sơn, đến nay cũng đã được 5 - 6 năm có lẻ. Ấn tượng khi mới đọc văn anh là sửng sốt, tự hỏi không biết ở đâu ra thứ văn phong “chết người” này? Ngày đó anh làm điên đảo bọn trẻ với lối viết lạ lùng, sống động, hóm và duyên đến kinh ngạc. Cái tài của anh là lạ hóa những thứ hết sức bình thường, những thứ mà hàng ngày vẫn diễn ra nhưng không mấy ai để ý. Trong lối kể chuyện tưởng như tưng tửng, ngang ngang, bỗ bã, thậm chí suồng sã ấy, nhiều khi lại bắt gặp những câu văn hết sức tinh tế và sắc sảo.

Rất hiếm ai làm được như Song Hà, anh có thể dẫn dắt cảm xúc người đọc đi từ trạng thái này sang trạng thái khác chỉ bằng vài con chữ. Đó là lối hành văn ngẫu hứng, đùa đùa, thật thật như đùa giỡn người đọc rồi bất ngờ tung ra cái kết sắc lẹm làm thay đổi hoàn toàn mọi suy diễn và phán đoán trước đó.

Viết văn đối với Song Hà như ảo thuật gia chơi với chiếc khăn, có thể nói anh là phù thủy của 24 chữ cái và là một hiện tượng trong văn đàn đương đại - đặc biệt ở mảng online có lẽ Song Hà không có đối thủ. (Thịnh Helios)

20. Đọc truyện về tình yêu của anh thấy rất gần gũi. Anh viết truyện của anh nhưng có lẽ ai đọc cũng thấy 1 phần hoặc nhiều phần của mình trong đó. Đặc biệt là cái cách viết thật thà: như chuyện yêu nhau, hôn nhau, hẹn hò buổi tối dứt khoát là phải bóp vếu hoặc làm tí cho đỡ vật (Nguyễn Thế Vinh)

21. Giữa cuộc sống bon chen đời thường. Cần có những nụ cười nhếch mép, cần 1 tiếng cười sảng khoái, cần 1 chút im lặng để chiêm nghiệm giữa muôn vàn bộn bề cuộc sống. Văn của tráng sĩ giống như giữa 1 bãi cát trắng trải dài nổi lên 1 viên ngọc sáng lấp lánh để mọi người soi mình, thấy hình ảnh đâu đó của mình trong đó. Thank cuộc đời đã mang anh đến (Van Duong Nguyen)

22. Khi đọc truyện của anh em thấy có đôi chút nào đó giống mình và nhiều ng khác ắt hẳn cũng thấy mình trong đó. Văn anh sử dụng mộc mạc mang một phong cách riêng có lẻ chính vì cách sử dụng ngôn ngữ giữa đời thường đó lại cuốn hút được nhiều đọc giả. Và nó hợp với mọi lứa tuổi. (Minh Tâm Nguyễn)

23. Đọc văn của SH tôi cảm nhận nó có nét gì đó khá tương đồng với dòng văn học hiện thực phê phán thời các cụ Nguyễn Công Hoan, Ngô Tất Tố... Nó kh-iến cho người đọc có thể cảm nhận được cái mùi thum thủi của xã hội hỗn loạn này. (Nguyễn Thiện Khiết)

24. Thú vị, gần gũi, đầy hài hước nhưng rất sâu sắc. Thích cách dẫn dắt tự nhiên y như ngoài đời của anh. Dễ gần ở mọi tình huống, mọi nhân vật. Có những điều khi đọc trong văn của anh chính là những điều đã và đang đọc ở ngoài đời.(Thu Thảo)

25. Cho em tóm lại một câu là sách của Song Hà xuất bản đã làm sống lại văn hoá đọc của lớp trẻ thời @ đang ngày càng mai một, nó vừa hài vừa thật, ngôn ngữ rất đời thường nên cũng dễ đọc, dễ nhớ (Nguyễn Ân)

26. Vì điều kiện mạng mẽo và hiện tại đang ở ẩn( nói cách khác là ru rú ở nhà) nên em không vào được blog của tráng sĩ để đọc truyện nên em sẽ lại hóng sách của SH. Chưa đọc nên không biết cảm xúc nó thế nào. Hai tập vừa mua thì phải đọc dè xẻn sợ đọc hết rồi không lấy đâu ra đọc được nữa( hiện tại phải nhâm nhi tập 2 từ từ). Đọc xong tập 1 mà cứ bị buồn. Giọng văn hài hước, bất cần, bâng quơ mà có gì đó đắng trong lòng. Bắt đầu và diễn biến truyện tự nhiên, buồn cười. Chúi mũi vào sách mà cười nhưng cứ kết thúc là lại thấy buồn không tả nổi. Giống như một kẻ đầy những vết cắt trong lòng mang vỏ bọc vô tư, bất cần đời. (Phuong Thi Trieu)

27. Những tình cảm rất thật đời thường ai cũng có được viết ra không giấu giếm.

Vì vậy tác phẩm của Song Hà lôi cuốn được bạn đọc, nhất là giới trẻ và trung niên - rất khát khao sự thật, khát khao bộc lộ. Đọc Song Hà, ta nhanh chóng thấy được tâm sự của một bộ phận giới trẻ và trung niên đang đau đáu trước những lựa chọn cho lối rẽ cuộc đời.

Ẩn sau những dung dị đời thường có chút bốp chát, thẳng thừng, hịch toẹt mà ta thấy rõ trong trang viết, ta vẫn thấy một Song Hà ý nhị, tinh tế, sâu sắc, muốn dẫn dắt người đọc hướng đến những tình cảm trong sáng, cao đẹp. Anh rất thật trên những dòng chữ của mình.

Đọc Song Hà còn cho ta thấy những châm ngôn, những triết lý rất tưởng như đơn giản, bông đùa nhưng lại rất đau đớn thuyết phục.

Cũng qua tác phẩm của Song Hà, chúng ta có thể hiểu biết nhiều hơn về vùng đất, con người, văn hóa, cuộc sống vốn đã rất nổi tiếng: Hà Tĩnh. Cảm ơn Song Hà vì những điều trên và cả những điều thú vị khác nữa trong tác phẩm của anh mà tôi muốn cùng các bạn đọc khác nữa cùng khám phá. (Nhuhoa Tran)

28. Mới đc biết facebook và và status ngắn của bác trước Tết nhưng đã có thiện cảm và luôn cập nhật. Sẽ kiếm truyện để đọc nữa và khả năng sẽ mua sách cuả bác về nhâm nhi với cà phê để biết “cuộc sống nói gì”. (Hoàng Đức Độ)

29. Bằng sự cảm nhận tinh tế của một tấm lòng biết chia xẻ, sâu sắc và đầy tính nhân văn, lối viết đắt đến từng câu chữ, văn Anh hấp dẫn chúng tôi bởi cách viết tưng tửng, đời thực làm chúng tôi cứ phải phì cười, sau đó lại lặng người đi mà nghĩ ngợi, sao mà tình cảm đến thế, sâu sắc và buồn đến thế. Đúng là một cây viết có tài, có duyên không trộn lẫn vào đâu được. Tình cờ vào Facebook của Anh cách đây 3 tháng, tôi đã có thói quen vào Trang viết của Anh mỗi khi có tâm trạng, mỗi khi buồn, bởi đây đúng là một cõi Bình yên.(Tran Thi Thu Ha)

30. Lần đầu tiên tôi đến với Song Hà là từ chuyện Ngoại tình. Đó là 1 vấn đề muôn năm cũ nhưng lại luôn luôn mới, qua giọng văn của Song Hà lại càng mới mẻ, thú vị.

Dần dần tôi tìm đọc mọi tác phẩm của anh. Hết cười ngặt nghẽo với “Em mây”, các bựa nhân ktx... lại bùi ngùi với Ex, Ly và ko khỏi tức giận với Huyền. Lại thấy thương cho những Nhâm, Thủy... tuy nhạt mờ nhưng thật sống động, điển hình của những nàng thôn nữ Việt Nam, dẫu có học hành vẫn ko thể thoát ra được khỏi lối tư duy chật hẹp để biết được tình yêu thật sự là gì. Đàn ông thường cười trong khi nước mắt lại chỉ muốn rơi. Tôi thương phụ nữ vì họ hay khóc và thương đàn ông vì họ ko khóc được. (Mây Loăng Quăng)

31. Ưng nhât la cach bac phac hoa nhân vât, tư dung mao, hanh vi đên diên biên tâm li. Đoc la thây ngay nhưng con ngươi như vây đang sông xung quanh va co ca minh trong đo. Lôi viêt di dom, hai hươc co chut tuc nhưng rât nhân văn. Cươi ngoac môm xong lai thây chat chat, măn măn... Rât Đơi va rât Thưc (Phạm Khoa)

32. Viết về đề tài sinh viên thì đã có rất nhiều người viết, nhưng sau khi đọc “Những chuyện XiZ thời sinh viên của Song Hà, chúng tôi những người thuộc thế hệ 7x mới thực sự tìm thấy mình trong đó. Một thời đói khổ, túng thiếu nhưng lãng mạn và rất nhiều kỷ niệm; qua ngòi bút Song Hà tất cả bỗng trở nên sinh động, tươi mới như đang diễn ra trước mắt. Đó là nhờ tài kể chuyện hài hước, hóm hỉnh và khả năng quan sát rất tinh tế của tác giả. Luôn đón chờ những tác phẩm mới của anh! (Thắng Mềm – thành viên Ô tô Fun)

33. Cảm ơn Song Hà, một tài năng văn chương cõi mạng. Ai đã 1 lần đọc văn lão, như não được thông, cảm nhận thấy đời nhẹ như cái lông bay chấp chới. Một bậc thầy ngôn từ, câu chữ nhẹ nhàng, lối hành văn dí dỏm, dễ hiểu, thấm đẫm tính nhân bản. Những chuyện hắn kể rất đời thường, rất tình và bất thình lình cuốn hút. Một cô em họ bảo với tôi, rất lười đọc, nhưng kể từ khi tiếp cận văn Song Hà thì em ấy có thêm niềm tin bấu víu, ngày đêm hưởng lạc không quên gỡ gạc thẩm văn, khơi gợi văn hoá đọc, và nhận thấy giá trị thần thánh của văn chương trong cuộc mưu sinh buôn thúng bán mẹt...

Cảm ơn Song Hà, một người thầy đã dạy tôi biết đá bóng đóng gạch thời Mễ trì ký túc. Những buổi chiều xếp gạch đá bóng và ngồi hóng những bóng hồng lả lướt mơi mơi. Trong đời thường và ngay khi cùng đá bóng đóng gạch mới thấy Song Hà hào hoa phong nhã, lãng tử vô cùng. Kỹ thuật khéo léo, dắt bóng khi méo khi tròn, và những màn đột phá mông má đáng nể. Bởi vậy, hắn cũng phải nhận sự vây hãm, triệt hạ của các kình địch, sự thiếu thông hiểu của đồng đội, tạo nên Song Hà tài hoa mà cô độc xoay sở, mà chỉ hắn mới chiêm nghiệm, thấu hiểu tận cùng và rất chia sẻ những ai đồng cảnh ngộ. Ngược lại, nhưng ai tâm tư và rơi vào thế ấy, đủ trải nghiệm, mới hiểu Song Hà và những chuyện anh kể ra, giản dị mà sâu cay...

Cảm ơn Song Hà đã tái hiện sinh động một thời bù bựa mông lung qua “những chuyện bựa thời SV”, rất thật, rất nhân văn và những ăn năn thời mở cửa... (Hong Dx - cựu sinh viên Mễ Trì)

Nguồn: tve-4u
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 2 tháng 9 năm 2026

« Lùi Tiến »

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.