Ký sự đòi nợ

Lượt đọc: 90 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Cơm nội trú

❊ ❊ ❊

Mới đặt chân lần đầu đến thủ đô phồn hoa (nói cho sang mồm), mọi thứ đều rất mới mẻ và bỡ ngỡ đối với thằng bé tỉnh lẻ.

Đầu tiên là vấn đề cơm bụi. Quán ký túc có mùi quái gì ghê ghê, lờm lợm, khi mới vào hãi hãi là, nhưng lâu quen mũi, ăn cái gì cũng thấy ngon và bổ. Bữa ăn đầu tiên (tôi ngồi cùng thằng Bách dân Nam Định), gồm một đĩa muống xào (được một gắp), đĩa thịt mỡ khoảng tám miếng và bát canh khuyến mại. Đói kém nên đứng gọi món, chú nào cũng tranh thủ bốc cọng dưa, nhón hạt lạc bỏ tọt vào mồm nhai nhanh như điện giật. Cô chủ quán tên Huệ béo hay lườm “Bà cấm đứa nào bắt bốc nha, quen tay đi”. Cô quay mặt vào ở ngoài bốc tiếp.

Ăn quán này một thời gian, tôi đúc rút được một số kỹ năng và kinh nghiệm. Một bát cơm khoảng 2 nghìn thì chỉ gọi 1 nghìn thôi, ăn hết gọi tiếp 1 nghìn nữa. Tính ra hai lần xới bao giờ cũng lời ra được ít so với xới một lần. Nếu bốc trộm thì nên chọn thịt mà bốc, đừng chọn rau dưa, lạc liếc… vì kiểu gì bị phát hiện cũng ăn chửi ngang nhau.

Phụ bán cơm có đứa cháu họ cô chủ, nhỏ này cũng béo, mắt le lé kiểu nhòm rau gắp thịt. Thi thoảng nó lấy thức ăn, tôi hay đứng ngoài khen.

“Hôm nay em Tình mặc cái áo mới nhìn duyên thôi rồi nhé!”

Nếu nó không có đồ mới thì khen kiểu khác.

“Em Tình có mái tóc công nhận suôn thật đó, gội dầu gì mà bóng thế Tình?”

Thường nó sẽ lườm phát đã (hay tại mắt lé chả biết nữa), sau đó sẽ cười cười ngại ngùng (sướng bỏ xừ cứ làm trò) nói, “Anh cứ hay “chêu” em, hihi…”

Tôi đồ rằng, do được khen nên phần thức ăn của tôi bao giờ cũng được em ấy ưu ái gắp nhiều hơn so với quy định. Ví dụ canh bí nấu xương (của hiếm đấy) hay được em Tình nhét cho thêm khúc xương xịn xịn (nghĩa là dính tí thịt) dưới đáy bát.

Bọn bạn thì bạo mồm, hay trêu ngu nên em Tình ghét. Chúng nó bảo, “Ối trời ơi, quả phao câu như của em sau này dễ đẻ lắm đấy. Đó là bọn anh nói thật!” Mông em Tình thì đúng là danh bất hư truyền, to như cái thùng phuy vẫn hay luộc rau muống.

À nhắc đến thùng phuy mới nhớ. Một bữa canh lúc vắng vẻ, mấy thằng nháy mắt mò xuống vớt trộm rau còn sót trong nồi. Một chú bặm môi dùng cái muỗng cán dài hơn mét thò xuống khoắng, lúc sau thấy nặng nặng tay bèn lôi lên.

Cả hội xuýt xoa phen này trúng đậm rồi. Lôi mãi mới lên… một mớ rau muống vẫn còn nguyên lạt buộc chặt. Bọn nhà bếp làm ăn mất khách thật. Nhưng kệ nó, mở dây lạt ra mang chấm nước mắm ngọt hết.

Thằng Khoa điên quê Thái Bình chửi to nhất, nhưng lúc ăn lại khen rau luộc kiểu này chính ra ngọt nhất chúng mày à, vì đỡ mất chất!

Sau này tốt nghiệp mấy niên, quay lại tìm em Tình thì Tình ơi, em đã đi lấy chồng. Em còn nhớ hay em đã quên cái thằng hay khen đểu em năm nào???

Nguồn: tve-4u
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 2 tháng 9 năm 2026

« Lùi Tiến »

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.