Ký sự đòi nợ

Lượt đọc: 90 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Chương 14

❊ ❊ ❊

Huyền cố tỏ ra bình thản, nhưng bằng linh cảm và nghiệp vụ tôi thừa biết nàng đang rối. Nàng bật tắt điện thoại, đút vô túi áo rồi lại lôi ra ngó nghiêng nhưng “không nỡ“ nhắn tin trả lời (vì nể mặt tôi).

Được mấy phút điện thoại nàng lại có tin nhắn. Đọc xong nàng chép miệng, “Nhắn chi mà nhắn lắm không biết“, rồi quay sang tôi bảo, “Nói răng bây giừ anh?“. Tôi cười nhạt, “Bảo đang ngồi với anh Huy cho hắn… yên tâm. Chắc hắn sợ em đi một mình cảm lạnh đó!“

Nàng nhe răng cười bẽn lẽn rồi thì thầm, “Hay là em tắt máy nha?“. Tôi lắc đầu bảo đừng, kệ nó.

Kệ nó, nhưng tôi biết tỏng sau 10 phút nữa, nếu nàng không trả lời thằng ấy sẽ cuống cuồng gọi lại. Gọi khi nào được thì thôi. Hoặc không gọi được nó sẽ phát điên lên vì với bản chất hoang dã của đám giai làng tôi chẳng lạ gì. Một kịch bản hứa hẹn nhiều kịch tính đang diễn ra trước mắt. Tôi chỉ khoái ngồi xem một đứa mất bình tĩnh bộc lộ cái tính hung hãn và xoắn xuýt (vì gái) để được thấy hết tố chất ngu lâu của nó mà thôi.

“Nhà em có vẻ quý cu nớ hè!“

Tôi tung hỏa mù vì cũng lờ mờ nhận ra cu ấy được phụ huynh nàng chống lưng.

“Cũng quý, vì anh nớ nhiệt tình lắm.“

“Ừm, lại giàu nữa chơ.“

Nàng ngại ngùng khi nghe tôi nói câu đó. Trong sâu thẳm lòng tôi, liệu nàng có đặt tôi và thằng “yên tâm“ lên bàn cân không? Có thấy rằng không nên yêu một thằng nghèo hơn chỉ vì tri thức của nó nhỉnh hơn thằng kia? Ngồi trong bóng tối, bằng tất cả sự khách quan, tôi tự nhận ra rằng ngoài tấm bằng đại học đang vứt trong đáy tủ và công việc khù khoằm của một thằng trông kho vật liệu với mức lương hai triệu sáu trăm ngàn, thì tôi chẳng có gì nổi bật so với đám thợ hàn, thợ sơn lẫn mấy thằng cắt tóc phố huyện. Nói tóm lại, trong mắt “xã hội“, không thằng nào cảm thấy “thơm lây“ vì chơi hay quen được với tôi.

“Anh nớ gọi anh ạ!“

Nàng giật tay áo tôi “thông báo“. Giật hết cả mình.

“Nghe đi!“

Xui dại phát chơi, xem nàng diễn kiểu gì.

“Nỏ.“

“Em không nghe thì tí nữa nó xới tung cái làng ni lên đó!“

Tôi đùa mà như thật. Thật sự lúc này tự nhiên tò mò về mối quan hệ của nàng với cu ấy lắm. Nhưng tôi không dại gì mở miệng ra hỏi, vì biết trước kiểu chi cũng “bọn em chỉ là bạn“, “anh nớ là anh kết nghĩa“ bla bla. Nhưng để yên thế này thì ấm ức, với lại tôi chẳng hơi đâu đi dò ý một đứa con gái để biết nó có yêu thằng abc hay không.

“Em này…“

“Dạ.“

Rút điếu Thăng Long bao vàng châm lửa bắn mấy hơi. Gió lạnh rùng mình.

“Có lẽ em chưa có thời gian để hiểu anh, và anh cũng rứa…“

Nàng bó gối im lặng.

“… nên tiện đây anh cũng nói luôn cho em hiểu.“ “Anh cứ nói đi ạ!“

“Ừm. Tính anh rõ ràng, không thích sự nhập nhằng, bởi rứa anh hy vọng em cũng sẽ đối xử với anh theo tinh thần đó.“

“Dạ, thì em cũng đã khi mô không rõ ràng với anh mô.“

“Ừ, anh cứ nói trước cho em hiểu thôi.“

Tính tôi không thích tranh cãi với con gái, kinh nghiệm xương máu chỉ ra rằng điều đó là vô ích, vì nếu sửng cồ lên các nàng sẽ ngoan ngoãn nghe lời nhưng khi có cơ hội lại vẫn… hành xử đúng như cũ (tất nhiên ỉm đi không cho tôi biết).

“Huy…“

Huyền đặt hai tay lên má tôi vuốt nhẹ, mắt nhìn sâu thẳm.

“Huy có thật lòng với em không?“

Đã trải qua vài mối tình, nhưng nghe câu này tôi vẫn nổi da gà như đang đứng trước mối tình đầu. Im lặng một lúc, tôi kéo nàng vào lòng, vuốt tóc nhẹ lên tóc. Cảm xúc bùng cháy đột ngột, ghé môi định hôn, sực nhớ cái singum mua lúc chiều (nhai cho đỡ mùi thuốc), tôi gỡ tay nàng ra lục lọi túi quần. Nàng ngước mắt hỏi, “Anh tìm chi?“. À không (trời ạ, túi quần thủng một lỗ nhỏ rơi mất hai cái kẹo, nhọ quá). Chợt nàng lay lay vai tôi thì thầm, “Có ai gọi anh ạ!“. Định bảo kệ nó nhưng thôi.

“Chết rồi… mẹ gọi!“

Huyền cuống quýt ngồi ngay ngắn lại như thể phụ huynh đang đứng ngay sau lưng…

Hờ, mẹ nàng thật biết chọn thời điểm để gọi.

Huyền nghe máy, giọng nhát gừng, đại khái là bảo chúng con đang đến nhà cậu chơi, lát nữa về. Đầu dây thép bên kia nói chi không biết, chỉ thấy Huyền tắt máy với vẻ mặt không mấy dễ chịu.

“Về anh, mẹ giục về!“

“Chắc ông bạn vàng nớ đang dỗi ở nhà rồi.“

“Nỏ biết, nhưng em cũng đoán rứa.“

“Bạn í có quả điều khiển từ xa thật là lợi hại.“

“Có lẹ rứa mất, hức, em tức cái kiểu ni lắm.“

Anh còn tức hơn, cơ mà thấm nhuần câu dặn dò ngày xưa của ex, “Đàn ông con giai mà hay giận dỗi với tự ái vặt thì nên ra chợ vỉa hè mua cái váy 15 ng-hìn diện cho đẹp mặt“, nên anh đây kìm lại được.

(Nói lại nhớ hồi sinh viên xóm trọ có một thằng đại ca, thằng này tán gái đạt đến mức thượng thừa, mỗi đêm ra quán trà chanh có thể cưa đổ 12 em chỉ bằng ba tấc lưỡi.

Cả xóm con trai mười một thằng, đứa nào cũng ngưỡng mộ vô cùng. Một hôm đại ca bảo, “Chúng mày có muốn được như tao không?“. Tất thảy mười một đứa dập đầu thảm thiết hô to muốn lắm. Đại ca khoát tay chỉ ra cột điện giữa phố, “Giáo án gồm nhiều phần, hôm nay tao truyền bài vỡ lòng: lần lượt từng đứa đi ra cột điện kia, kéo quần đái một bãi rồi quay lại đây“. Cả chục thằng mặt dài như cái bơm, lấm lét hỏi, “Bài này công hiệu ra sao thưa đại ca?“.

Rít bi thuốc lào hiệu Hàng Gà, đại ca ngửa cổ phun khói lãng đãng, “Phàm tán gái kỵ nhất là đánh mất sự tự chủ. Khi đối mặt với vô vàn tình huống hóc búa, cái quan trọng nhất của một sát thủ là giữ được vẻ mặt bình lặng cùng với phong thái khoan dung. Muốn đạt được level đó, trước hết các chú phải tập luyện sao cho khi các chú tụt quần đái bậy giữa phố đông, các chú ngỡ như tôi đang tao nhã hái hoa ven đường, thiên hạ đi qua chỉ là cỏ rác. Khi ấy anh sẽ dạy tiếp bài hai. Chú nào mặt đỏ chân run, anh loại khỏi vòng chiến đấu. Dạng ấy mai sau ra đời không làm nổi việc lớn, nói chi chuyện gái gú phù du“.

Mười thằng kia làm xong, đến lượt tôi, đại ca khoát tay bảo riêng thằng này khỏi đi, nhìn phong thái anh biết ngữ chú có thể vừa đái vừa ngâm Đại cáo bình Ngô. Chúc mừng chú, nói chung anh là anh thích chú rồi đấy! Được lời đại ca, kể từ đây bản lĩnh tôi đâm ra vượt trội thôi rồi…)

… Cả hai phủi quần đứng lên. Có cọng rơm dính vào… mông nàng nhưng tôi không dám phủi, hê hê.

“Anh không lạnh ạ?“

“Ngồi cạnh em nỏ biết nhiệt độ ngoài trời nựa tề.“

“Hihi bốc phét vừa thôi.“

“Thật.“

“Giừ em bảo anh nhảy xuống ao anh có dám nhảy không, hihi?“

“Dưới ao có con cá mô giống em không?“

“Hi, anh rành khun.“

Đứng ôm nhau một lát. Nàng luồn tay vào trong áo tôi, thì thầm “cho em ủ nhờ tí“, nhột và lạnh vãi. Cái áo phao của nàng lào phào, ôm chả có cảm giác chi, tôi bảo bỏ áo ra anh ôm chút. Nàng kéo khóa mở bung ra, tôi lùa tay vào ôm ngang eo (mềm và ấm thế không biết), rồi nhắm mắt hôn nhau mê mải (cứ sợ nàng kêu hôi mùi thuốc, hê, nhưng chả thấy phản ứng gì, chắc nàng tịt mũi).

Hôn một lúc khô hết cả miệng nhưng chẳng ai chịu buông ra trước. Thứ này cứ như thuốc phiện, nghe nói một nụ hôn môi có chứa hơn 400 ngàn chất và vi khuẩn độc hại, mệ yêu nhau thế này họa bằng giết nhau. Đang gay cấn thì mẹ nàng gọi điện lần hai, nàng sửa soạn lại trang phục, tóc tai rồi ghé tai bảo tôi, về bị mẹ đập cho cái tội bỏ nhà theo trai đây, anh can cho em nha. Tôi cười, bảo thôi ạ, anh bỏ của chạy người cho lành. Nàng kéo lại hôn nhẹ lên má, à mà có kẻ chưa… tỏ tình chi cả tề. Tôi bảo lời tỏ tình anh soạn sẵn trên Word rồi, dài lắm khi mô anh đọc cho nghe một thể. Huyền bảo anh nhớ đó, không có là em ứ chịu mô nha!

Về nhà. Con Airblade đỏ đen ngoài sân báo hiệu cu Toàn đang ở trong nhà. Mẹ nàng đi ra nhìn hai đứa một lượt từ đầu đến chân (xem con gái có dấu vết lạ chi không) rồi chép miệng:“Mi đi mô mà không xin phép ai cả, để anh Toàn đợi mại rứa?“

Huyền im lặng đi thẳng xuống bếp để tôi trần trụi giữa bầy sói (sói là mẹ nàng).

Mẹ Huyền săm soi tôi như vật thể lạ trên trời rơi xuống. Cái nhìn của cán bộ Viện kiểm sát với bị can thì đúng hơn vì có lẽ chưa biết sắp phải luận tôi tội chi cho thỏa đáng. “Ung với hấn vừa đi mô về đó?“, cán bộ hỏi.

Tôi khoanh tay trước ngực, nở nụ cười tươi như hoa ngũ sắc, “Dạ, đang lòng vòng sang nhà cậu Huyền coi làm hương thôi o“. Cán bộ nhả vội miếng trầu đang nhai dở, đưa tay quẹt mép rồi nhấm nhẳng, “Có chi ngồi nhà nói chuyện được rồi, đi mô đêm hôm… Lần sau nỏ được rứa nựa mô“. Tôi im lặng và ngoan ngoãn một cách hậm hực nhận thẻ vàng cảnh cáo đầu tiên.

Mò xuống nhà bếp, thấy chú Việt đang rang lạc, thằng “yên tâm“ cùng hai trai làng ngồi cạnh chai rượu với mấy cái chén. Chú Việt thấy tôi vào bèn bảo à đi mô khi nại đến giừ? Ngồi đây làm chén cho ấm đạ, lạnh hè! Chưa kịp trả lời thì cu “yên tâm“ chêm ngay vào, “Bác rút kinh nghiệm đừng đưa Huyền đi linh tinh nựa nha, em là em nói rứa thôi, bác mới quen Huyền nên chưa biết bọn em…“

Bọn em làm sao chú nói tiếp đi? Máu nóng bốc lên não nhưng đôi co với chú ở đây mất khách quá, nên chỉ mỉm cười nửa miệng bảo, “À, anh xin lỗi vì anh mới đến nên chưa biết chú có cái quyền đó. Có chi để lát anh hỏi lại Huyền cái coi“. Bạn í nhìn đi chỗ khác, bảo anh nỏ phải hỏi mô, bọn em quen nhau lâu rồi. Hê, câu này giàu ẩn ý vãi. Tóm lại anh tạm hiểu chú là người yêu thâm niên của Huyền, anh không được phép “rủ đi linh tinh“. Với tay nhón miếng trầu trên đĩa (của mẹ Huyền mời khách đây) bỏ miệng nhai bỏm bẻm cho ra dáng lão nông tri điền, tôi e lệ bảo, “Khổ quá, anh cũng có muốn đi linh tinh mô. Rứa mà Huyền cứ rủ bằng được. Thôi có chi để anh kêu Huyền ra quán triệt lại lời chú dặn mới được!“.

Chú Việt nghe vậy bật cười khành khạch, hai anh giai làng cũng hè hè cười theo rất chi trêu ngươi. Cu chàng lảm nhảm thêm vài câu vô nghĩa nữa rồi ngồi thừ ra (chắc đang quý tôi lắm đây). Lúc này tôi mới để ý kỹ, hóa ra chàng, chú Việt và hai giai kia đã kịp làm một độ nhậu từ trước, chắc đang uống dở thì dừng lại rang lạc để mần tiếp, vì thấy giọng chàng thoang thoảng mùi hồng xiêm còn chai rượu gạo còn lại một nửa. À, thảo nào khẩu khí chàng có vẻ húng tợn, nhịp điệu câu cú giật cục như đang remix.

Cuộc chiến tạm ngừng khi hai anh giai kia chuyển phỏm sang bình luận bóng đá đêm qua. Anh tóc xoăn bảo, thằng Man đá như dở hơi nhưng toàn gặp may, gặp Bác xa là tắt điện. Anh mái lệch tấm tắc, thằng Van pơ xi dứt điểm thôi rồi hè, nhất là bàn thứ 2 hắn vô lê kinh thật. Bạn “yên tâm“ trề môi, cấy bàn nớ hắn “liệt vị“ rồi, thằng trọng tài bênh Mờ U coi mà muốn đập ti vi…

Đang rôm rả thì chú Việt đổ lạc ra đĩa rồi bảo thôi bọn hắn đá với chắc bên Tây kệ bọn hắn, ngồi làm vài ly đã. Mà liệt vị là cái chi bay? Yên Tâm giải thích, dạ tức là thằng tiền đạo đứng mắc màn dưới hậu vệ người ta. Chú Việt bảo à rứa à, tau chỉ quan tâm bóng méo nên nỏ biết mấy cấy nớ lắm.

Ngồi lai rai một lúc, tôi uống lấy lệ 1 ly nhỏ, nhai mấy củ lạc rồi xin phép lên nhà trên uống nước. Huyền đang ngồi coi ti vi với mẹ. Thấy tôi lên, mẹ nàng “ý tứ“… đi xuống nhà bếp (vẻ mặt đăm đăm không mấy thư giãn). Huyền hỏi anh nói chi với anh nớ mà nhao ầm rứa? Tôi bảo nói chi mô, hắn cấm anh đưa em đi linh tinh. Nàng nhếch mép bảo có lẹ nỏ phải chơ, răng là “đi linh tinh“, vớ vẩn. Để em nói cho một trận mới được (nghe mà sướng tê người)…

Gần 10 rưỡi tôi chào về, nàng ngó nghiêng coi có ai để ý không, rồi tiễn ra tận ngõ.

“Mai mốt xuống nhà anh chơi nha?“

“Để em coi đã. Chơ mà cụng ngại lắm.“

“Hay để Noel xuống nhà anh rồi mình đi chơi?“

“Anh lên đón à?“

“Ừ.“

“Chưa chắc mẹ cho đi.“

“Chi mà như gái cấm cung rứa.“

“Khi mô em kể anh sau, giừ em cũng nỏ biết mần răng cả…“

Hai đứa đứng ôm nhau một lúc, tiếng mẹ nàng vẳng ra “Con Huyền mô rồi?“. Vùng tay tôi ra như bị điện giật, nàng quay đầu bước vội vào trong. Chắc lát nữa to chuyện rồi đây…

Đúng như tôi dự, về nhà chưa kịp lên giường thì nàng nhắn tin “Em buồn lắm“, gọi lại đã thấy tò tí te…

Nguồn: tve-4u
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 2 tháng 9 năm 2026

« Lùi Tiến »

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.