“Dù thế nào thì em vẫn không muốn mất anh“, đó là tin nhắn cuối cùng cách đây 1 tháng của Huyền. Đêm qua ngồi đọc lại mà cay mũi. Cuối cùng thì nàng cũng như nhiều đứa con gái đã gặp trong đời: ăn nói khúc chiết, khôn ngoan đâu ra đấy, nhưng xử sự thì… không qua ngọn cỏ!
Kể cho Ốc nghe, nàng cười nhếch mép nhẹ như ruồi, “Anh cứ khen nó thơ ngây trong sáng nữa đi. Em là con gái em nói câu ni tin hay không tùy anh: nỏ có đứa con gái mô trong sáng thánh thiện hết, tất cả chỉ là làm hàng!“
Đang chán, bèn buột mồm bảo thì anh cũng tán lăng nhăng rứa thôi, khi mô sắp phải lấy vợ rồi mới xác con nhà bà định. Nói phét cho đỡ sượng, thật lòng đau vãi. Đàn bà đối với tôi muôn đời vẫn thế, chúng tặng cho ta những vết chém chí mạng bằng vẻ ngoài ngây ngô và dễ bảo, chỉ khi ngạo nghễ bỏ đi ta mới biết thế nào là đòn đau nhớ đời…
Mà thôi, kệ nó đã đến đâu thì đến. Con gái xứ này đã chết hết đâu mà phải xoắn?
Sáng nay bất ngờ được bà chị gái nhờ đi họp phụ huynh cho thằng cháu. Đang rảnh, lại nghe phong thanh có cô giáo trẻ trẻ chủ nhiệm nên ừ hữ nhận lời.
Thằng cháu lớp 8, học ngu như bò nhưng giỏi game và máy tính. Thấy tôi đi họp hộ chắc mừng húm, bèn rỉ tai, “Chú tán cô Nhâm được đó, cô chưa chồng“. Hỏi nó xinh không? Cu cháu không lắc cũng không gật bảo… thì cũng được! Hừ, nghe nhạc hiệu này là không xinh rồi, nhưng thôi đang chán chán, xinh hay xấu thì cũng nỏ giải quyết cái vẹo chi cho đời lúc này.
7 rưỡi sáng mò lên tầng hai hỏi lớp 8B, phụ huynh nhao nhao chỉ phòng cho tôi. Vào ngồi một lát, đốt điếu thuốc, rút tờ Thể thao ra xem. Chưa ấm chỗ thì nhân vật chính xuất hiện.
Oánh giá tổng thể nhìn cũng tạm được, tóc dài quá vai, mặt tròn, mắt to và sáng, chân xỏ đôi dép đế cao… mỗi tội hơi nùn.
Tôi ngồi bàn dưới cùng thoải mái soi hàng, ở trên em nó nói chi không để ý, thi thoảng buông tờ báo gật gật vài phát cho ra vẻ đang quán triệt. Ngó qua một lượt trong lớp, thấy hình như tôi là đứa phụ huynh trẻ nhất thì phải.
Được dăm phút, em chủ nhiệm bước xuống giữa lớp bảo, “Ai ghi hộ tôi cái biên bản cuộc họp với!“ mắt thì nhìn chằm chằm vào tôi. Mấy ông ngồi cạnh đưa đẩy giấy bút cho nhau, rồi một ông đặt tờ giấy học sinh trước mặt tôi bảo, “Chú trẻ mắt sáng, chú ghi đi cho nhanh, chớ bầy tui nhìn nỏ ra chữ chi nữa“. Ờ, thì ghi. Cộng hòa xã hội chủ nghĩa Việt Nam…
Lúc ấy chả biết ghi kiểu chi nữa, cứ em chủ nhiệm nói ý gì thì ghi tắt vào. Hay cái là em í cứ nhìn tôi mà nói, hàng về rồi chăng? Nghĩ vu vơ, biết đâu vô tình mà thành duyên thì… kể cũng chả đến nỗi thua thiệt (tôi thì có cái chi để thiệt).
30 phút trôi qua, sau khi kể hết ưu điểm lẫn tội lỗi của gần 30 đứa trong lớp, đến lượt em nó bước xuống sát chỗ tôi để kết tội thằng cháu học ngu như bò. Lạ cái là tôi chả giới thiệu phụ huynh thằng cháu nhưng em nó gần như biết chắc đây chính là người nhà của thằng học ngu như bò!
Ối giời ơi, thằng cháu đủ tội trạng làm thằng chú muối hết cả mẹt. Trốn tiết, bỏ lao động chơi game, nợ quán trước cổng trường, không tập trung, nói chi cũng dạ nhưng chả thực hiện nổi cái chi, chữ đẹp như múa thư pháp, nói chuyện trong giờ học… Tưởng như 30 đứa thì thằng cháu tôi là thằng kết tinh nhiều tinh hoa nhất. Em giáo viên cứ nhè tôi mà nói sa sả ù hết cả tai (hay là muốn gây ấn tượng với tôi đây?). Lúc em í quay lên tôi thấy cái mông tròn phết, nên quên luôn hết cả lỗi lầm của thằng cháu…
Xong đến phần đọc biên bản. Thế quái nào tôi run cầm cập, đọc như muốn hụt hơi (thế mới biết chém gió trước đám đông khó như nào). Em chủ nhiệm cười cười bí hiểm rồi lại gần thu biên bản. “Chữ đẹp hầy hihi…“ Cô giáo trêu tôi. Định hỏi cô sinh năm bao nhiêu ạ? Nhưng thấy gượng gượng nên thôi.
“Thằng X (cháu tôi) nghịch lắm à cô giáo?“
Em í cười, nhìn hiền hẳn, chả bù lúc hăng máu kết tội thằng cu cháu nhà tôi.
“Thì hấn cũng chỉ nghịch kiểu trẻ con thôi. Chú ý tập trung hơn là được…“
Nói xong cầm tờ biên bản ngắm nghía một lúc (chắc soát lỗi chính tả của ông đây). Mà công nhận em Nhâm này ăn nói đanh thép quá, mặt lạnh như tiền, nhìn lúc em nó phát biểu trước lớp chắc chẳng thằng nào đủ bản lĩnh và cảm xúc để trêu đùa, chưa nói tán tỉnh…
Kết thúc buổi họp, cô giáo thằng Tèo (tạm gọi thế cho dễ nhớ) đeo cái cặp to tổ bố đủng đỉnh xuống cầu thang. Tôi bước hờ hững theo sau. Đến nhà xe, với tất cả sự cầu thị vì tương lai học hành con em chúng ta, tôi tiến lại gần.
“Cô giáo ạ! Tôi cũng đang rất đau đầu với thằng Tèo, thưa cô giờ phải làm chi với hắn ạ?“
Em nó cười (lại cười), đung đưa cái cặp bên hông.
“Cụng nỏ có chi ghê gớm lắm mô, eng đừng lo lắng quá. Trẻ con cấy tuổi ương ương ni là rứa đó, qua được cái đốt ni là hết thôi…“
Giờ mới có cơ hội soi kỹ cô giáo hơn. Kể ra nếu da trắng tí nữa, cao thêm ba bốn phân nữa… thì cũng gọi là ưa nhìn, vì ba vòng còn lại trông cũng đầy đặn phết. (Mịa, đứng trước cô giáo mà tôi chạ bỏ được cái tính soi hàng vớ vẩn.)
“Ừm, lúc nãy nghe cô nói mà đâm lo. Thằng ni bựa ni về kiểu chi tôi cũng xạc cho một trận, học không lo học… bla bla…“
“Thôi thôi, đừng làm rứa hắn sợ. Nói nhỏ nhẹ là được rồi eng ạ. Mà eng là cậu hay chú hắn?“
Qua lại thêm vài câu, định rút điện thoại ra xin số cô giáo để… có chi còn gọi điện hỏi cô tình hình học hành của cháu, nhưng nghĩ sao lại thôi. Ờ để dịp khác vậy…
Nói thật là cũng chả cảm xúc gì lắm, chỉ hơi hơi tò mò muốn biết đằng sau vẻ “ghê gớm“ của em nó thực sự là gì?
Về nhà, hỏi thằng cu cháu số điện thoại cô giáo. Nó bảo cháu nỏ biết. Dặn nó mai lên lớp xin số cho chú nha, cứ bảo chú hôm qua muốn xin số cô. Đang nói thì bà chị họ xía vô, “À cái con Nhâm con ông T. chi? Con đó được đó, mi mà lấy được hắn thì đời lên hương, tính nết rất hay, chăm chỉ thôi rồi, chưa kể hắn còn là giáo viên… bla bla“.
Hề, ở quê tôi giáo viên (đặc biệt là biên chế chính thức) đắt show còn hơn Bà Tưng. Là hình mẫu hàng đầu trong công cuộc chọn vợ của giai làng lẫn giai phố huyện. Vì giáo viên, theo tính toán của các anh, là chỉ làm một buổi, nhàn rỗi mà lương lậu cơ bản, về già còn có sổ hưu đỡ lo chết đói!
Tôi thì chả báu chi cái sổ lương của vợ. Lấy vợ chỉ vì cái sổ lương nghe nhục và hèn quá. Đám cô giáo biết được cái giá của mình nên cũng tinh vi lắm, loại tôi chắc chi đã qua được vòng gửi xe?
Hôm sau thằng Tèo đi học về, tôi chặn ngõ hỏi ngay, “Có lấy được số cô không?“ Nó lắc đầu, “Cô không cho“. Bao nhiêu hy vọng tiêu tan. “Tại mi xin không khéo chi? Cô nói răng?“ Tèo ậm ờ, “Cô nói cô… không dùng di động nữa…“
Hờ, cái này gọi là giấu hàng đây. Thất vọng ghê.
Tối về hỏi dò thằng giáo viên hàng xóm (trước dạy cùng trường với em Nhâm) thì nó reo lên, tưởng ai, con nớ thì em có số đây. Trước yêu thằng bộ đội không biết răng chia tay rồi, sắp cưới thì thằng nớ bỏ thì phải…
Kệ nó. Quá khứ anh không quan tâm lắm, miễn đừng làm cave là được.
Tối mải đi chơi với Ốc nên quên béng mất, gần trưa rảnh việc mới lôi điện thoại ra nhắn tin.
“Chào cô chủ nhiệm, cô còn nhớ phụ huynh em Tèo hông?“. Nhắn vu vơ thế thôi, em nó mà có cảm tình chắc sẽ nhắn lại, còn lờ đi thì coi như xong phim khỏi dài dòng.
Gửi tin đi xong đút tọt điện thoại vào túi quần, chả hào hứng mấy vì nghĩ ca này khó gặm, với lại tâm trạng đang rối bời với chuyện em Huyền.
Trưa, mở điện thoại ra có một tin đến, của cô giáo.
“Eng tài hầy, răng lấy được số điện thoại em rứa?“ Tôi nhắn lại, bảo FBI cho, có khó chịu khi anh làm phiền không? Cô trả lời, “Răng lại phiền, phụ huynh của em toàn gọi cho em hỏi thăm con cái suốt mà“…
Tần số nhắn tin hơi thấp, có vẻ nàng vừa nhắn tin vừa dọn chuồng bò (nghe bảo nhà nàng nuôi ba con bò). Sốt ruột quá, tôi gọi luôn cho đỡ phải đợi tin nhắn… Chuông kêu một lúc rồi tò tí te. Điên hết cả người…