Ký sự đòi nợ

Lượt đọc: 90 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Chương 9

❊ ❊ ❊

Trên đường đi cả hai không chuyện trò gì, không khí nặng nề và khó chịu. Lúc ấy chả có đầu óc nào nữa, suốt quãng đường chỉ nhăm nhăm nghĩ những câu cần nói trong trường hợp bị nàng phản pháo. Vào đám cưới. Đoạn này lướt qua vì cơ bản không có gì đặc sắc. Cưới ở quê thì đều na ná như nhau, nhạc sàn đập đinh tai nhức óc, giai làng thi nhau huơ chân múa tay trong những vũ điệu mà các chuyên gia khiêu vũ đang loay hoay chưa biết nên xếp vào thể loại gì. Rồi 1… 2… 3… dzô! 1… 2… 3… uống! Các thôn nữ thẹn thùng cắn hạt dưa tanh tách mắt không ngừng đảo như rang lạc tìm người trong mộng.

Tôi không thẩm thấu được nét văn hóa đậm đà bản sắc ấy nên nháy mắt nàng rút lui. Ra lấy xe, nàng hỏi “Đi mô giừ?“. Tôi bảo mô cũng được. Chạy xe tà tà một lúc, ngó thấy con đường phía trước mặt có lối rẽ lên đồi cây, tôi phi xe bừa lên.

Cả hai ngồi xuống vệ cỏ ngay bên cạnh cái biển tuyên truyền - hình như của mấy anh kiểm lâm: “HÃY CHO RỪNG MỘT CƠ HỘI“.(Bên dưới có nét chữ viết bằng than nhì nhằng của mấy chú trẻ trâu “Éo cho”.)

5 phút trôi qua trong im lặng.

10 phút… Vẫn không đứa nào chịu mở lời trước.

Nàng bứt cọng cỏ vân vê. Tôi bẻ một cành cây dại rồi đưa lên mũi ngửi. Tiếng dế kêu rinh rích điếc hết cả tai.

“Mẹ Huyền đỡ nhiều chưa?“, cuối cùng tôi cũng phá tan bầu không khí lạnh lẽo.

“Dạ, cũng đỡ phần nào rồi!“, nàng lí nhí.

“Ừm… rứa là… tốt rồi…“, không thể tìm nổi câu gì cho có hàm lượng dinh dưỡng hơn, nhục vật.

Lại tiếp tục đốt mất vài phút bóng chết.

Bỗng điện thoại trong túi quần rung rung hai nhịp. “Anh a, e Thuy day, giup e ti viec dk không?“ Giời ơi, sao hôm nay Thủy lại nhã hứng nhờ vả anh thế này?

“Thuy a, chi vay em?“

“Nho a mua giup T cai card vt 50k, mai T qua gui lai “

“Thủy cái ccc, biến đi“. Đang căng thẳng, có cái tin này đến cũng vui phết.

“Anh nè, hồi trước anh ở Hà Nội mấy năm?“

À, đài địch bắt đầu phát sóng rồi. Huyền quay sang hỏi.

“Đi học 4 năm, lang thang thêm 3 năm nữa là 7 năm.“

“Có tất cả bao nhiêu cô đi qua đời anh rồi?“

Câu này hiểm ghê. Trả lời thật thì tày đình quá. Khai giảm đi lỡ lộ ra mất tin.

“Để anh nghĩ cái đã…“

Nàng phá lên cười.

“Bộ yêu nhiều người quá giừ không nhớ nổi hay răng mà phải… nghĩ cái đã?“

Tôi lắc đầu, nói với vẻ trầm ngâm.

“Khồng, anh đang đắn đo xem có nên kể hết với em không? Dù sao quá khứ cũng đã ở sau lưng. Người ta có thể còn nhớ về nó, nhưng không thể đánh thức nó tỉnh dậy để sống cùng được.“

“Thì anh cứ kể đi. Em muốn nghe.“

Để nàng truy vấn mãi e rằng sẽ vào thế bị động. Trong bất kỳ cuộc đối thoại nào, nếu không muốn kẻ khác đào hố chôn mình thì tốt nhất nên giành thế chủ động.

“Ừm, anh sẽ kể.“

Mạnh mồm thế thôi, nhưng lúc đó cũng cóc biết nên bắt đầu từ đâu và nên kể những gì. (Vì không biết con chim lợn Tú kia đã bơm đểu với nàng những vụ gì của tôi để mà né hạ.)

Bắt đầu kể về mối tình dang dở với ex (bằng ngữ điệu bình thản nhất có thể). Trong lúc kể, không bình phẩm hay đổ lỗi cho ai, chỉ tường thuật với thái độ khách quan. Huyền chăm chú nghe như cô giáo nghe học trò trả bài cũ.

“Rứa thôi, đó là mối tình sâu đậm nhất cho đến lúc này của anh. Ngoài ra anh cũng có những-thứ-tương-tự-tình-yêu (cố tình nhấn giọng) với vài người khác. Nhưng anh sẽ không nhắc tới những chuyện đó vì nó không để lại ấn tượng nào đặc biệt.

“Giừ anh có còn thấy yêu chị nớ nữa không? Anh có thấy tiếc không ạ?“

“Không quên, nhưng cũng không nhớ. Chỉ khi nào buộc phải nhắc lại thì anh sẽ cố lục trong đầu hình ảnh của họ…“

“Nhưng anh Tú (con chim nhợn khốn kiếp) còn kể nhiều hơn nựa tê. Rứa cái chị Ly (tên thật của Ốc) thì răng ạ?“

Giật bắn mình khi nàng nhắc tới Ốc. Thằng ôn Tú này anh sẽ tính sổ với mày sau…

“Ly hả? Anh đã nói rồi, những mối quan hệ gần giống tình yêu anh sẽ không nhắc tới nữa. Anh không muốn giấu em điều gì, nhưng em cân nhắc lại xem, nếu những điều anh kể không mang lại cảm xúc tích cực hơn cho tôi thì có nên tìm hiểu thêm nữa không?“

“Em hiểu ý anh. Nhưng… nhưng mà… thôi em không nói nữa…“

Lấp lửng kiểu này khó chịu bỏ mợ. Khác gì bảo, “Thôi nhé, tôi biết tỏng cả rồi, ông lừa ai kệ ông nhưng đừng có chạm đến tôi là được“.

Lúc đó thấy bất lực vãi. Ngồi ngắm sao, ngắm trăng chán chê. Rút điếu thuốc định châm, lại thôi. Nàng vẫn ngồi khoanh tay bó gối, cái eo thon thon mềm mại, chỉ muốn vòng tay ôm phát đỡ ghiền. Thở dài lần thứ 12, một trai một gái, đêm hôm trăng thanh, gió tương đối mát, thiên thời, địa lợi chết đi được – thế mà nhân éo hòa cho mới ức chế!

Ngồi đăm chiêu thêm một lúc, thấy bụng dưới nặng nề tức thở quá bèn đứng dậy đi tìm chỗ… giải xui. Vừa đi vừa nghĩ mà phục thằng cu Romeo, nó đứng dưới ban công tán phét suốt đêm với Juliet mà không một lần xin phép đi lái, thận nó tốt thật!

Xong việc quay lại, lúc này tâm hồn đã sảng khoái hơn bội phần. Ngồi sát nàng hơn.

“Lạnh quá! Co vai lại làm động tác rùng mình.“ (Hy vọng nàng sẽ hỏi “Có cần ôm em cho ấm hông“.)

“Lạnh à? Rứa thì về hè!“ (Nghe mà tái tê cõi lòng.)

“Ừm, ngồi thêm tí cho… ấm rồi về.“

Lại thở dài (lần thứ 13). Dư luận quả là có sức tàn phá khủng khiếp. Tất cả đang diễn biến hết sức sáng sủa, tưởng như chỉ cần nói anh yêu em nữa là không còn gì để nói thêm. Đùng một cái thái độ nàng quay ngoắt 180 độ. Lừng khừng, lấp lửng và mất niềm tin.

Trong khoảnh khắc rối như canh hẹ, không kìm nén được cảm xúc, tôi choàng tay qua vai nàng rồi để yên. Tim run bắn.

Chưa kịp mừng thì cái tay tôi đã bị gỡ ra.

“Anh làm rứa với mấy người rồi?“

Chết nhục. Lần này để chữa thẹn, tôi ra sức thanh minh, giải thích bla bla… Nàng cười, nụ cười lạnh tanh. Không tin là không tin. Giang sơn dễ đổi, bản tính khó dời lắm anh Huy à. Quá khứ phức tạp của anh không thể bảo đảm cho em được, em đã một lần tổn thương rồi nên không muốn chuốc thêm nỗi đau nào nữa hết…

“Thôi được, những gì anh nói cũng đủ rồi. Mình về nha em!“

“Dạ.“Vẫn là tiếng “dạ“ nhẹ bẫng như không, nhưng nghe mà tan nát cõi lòng. Tôi vẫn chờ nàng nấn ná thêm chút, dùng dằng và lấp lửng hơn chút. Để còn hy vọng vào một cuộc lội ngược dòng ngoạn mục vào phút bù giờ. Nhưng không. Tiếng dạ của nàng nghiêm trang và lạnh lùng như tiếng còi kết liễu trận đấu của trọng tài đầu trọc Pierluigi Collina. Rứa là hết. Buồn thối ruột. Rút điếu thuốc châm lửa, kéo một hơi bất tận.

Ừ về thôi. Tôi không được phép để nàng thấy bất cứ biểu hiện gì của sự níu kéo hay phụ thuộc. (Lại nhớ hồi xưa yêu một em đang ôn thi đại học. Đi chơi biển về tôi mang cho nàng túi mực khô làm quà tặng rồi tranh thủ thổ lộ. Nàng nguây nguẩy chối từ tình cảm, tôi chạy bộ theo sau cái xe đạp Eska của nàng, vừa chạy vừa cài túi mực vào gác ba ga. Thế rồi nàng đạp xe mất hút hàng lươn, mất luôn cả túi mực khô thơm phức. Về phòng trọ với cặp mắt đỏ hoe, mấy thằng ôn ở cùng chửi “Tiên sư, biết thế để túi mực ở nhà cho bọn tao uống riệu“.)

“Lên xe đi em.“

“Dạ…“

“Lạnh không?“

“Hơi hơi.“

Lên xe. Nàng ngồi không quá xa nhưng cũng không quá gần, hai tay vòng trước ngực như thủ thế. Con Vespa khục khặc mãi mới è è nổ được máy.

Đường nông thôn tương đối xấu, thi thoảng liệng xuống ổ gà nàng lại kêu ré lên… (Tôi nghĩ bụng, cho chết, ai bảo không yêu ông, hehe.)

Lúc còn cách nhà nàng chừng cây rưỡi, vừa giảm ga tránh vũng bùn trước mặt bỗng nghe khục khục mấy phát, xe giật thêm vài mét thì lịm hẳn. Thôi toi rồi, hay hết xăng? Xuống xe, lắc lắc vẫn nghe tiếng xăng óc ách trong bình. Trời thì lờ mờ không rõ mặt người, bốn bề ruộng ngô bao quanh, phen này thì vỡ thớt rồi. Vừa hoảng, vừa ngượng với nàng.

“Bị răng anh?“

“Nỏ biết nữa.“

“Giừ mần răng nả?“

“Để anh đạp phát coi răng, nếu không nổ thì… dắt bộ về.“

Cắm mặt gò lưng đạp liên tục chục phát, con la già khốn kiếp vẫn trơ ra. Lôi điện thoại ra soi soi, định rút bugi ra lau chùi xem có bị ám khói không, nhưng rờ rẫm mãi không biết bugi con này nằm chỗ nào cả. Nàng nản quá lót giày ngồi bệt bên vệ cỏ chờ.

Sau hơn 20 phút đạp cần khởi động toát hết cả mồ hôi mít vẫn không được, tôi bèn muối mặt bảo nàng đẩy bộ… Vừa cong mông đẩy vừa cố phịa chuyện cười cho đỡ nặng nề. Đi được một quãng, chợt nghĩ sao tôi ngu thế, sao không gọi điện hỏi ông chú cách xử lý?

“Chú ạ… tình hình là xe nó… chết toi rồi. Giừ mần răng chú?“

“Tau nói rồi mà… Rứa giừ mi mở cốp ra nha… ừ tháo hẳn ra… rồi kiểm tra lại hai cái dây điện màu vàng coi có lỏng không… bla bla…“

Bật con C3 ghẻ lên soi soi, à cốp là cái của nợ này đây. Nhưng loay hoay dùng tay đẩy, lắc rồi giật mãi mà éo ra nổi, bèn bảo Huyền bẻ hộ anh cành cây nhỏ nhỏ để anh… bẩy cho nó phát.

Đang mải thao tác tiếp thì bỗng nghe Huyền á lên một tiếng. Bỏ đấy chạy sang bên kia đường xem sao thì thấy nàng đang ôm lấy ngón tay, mặt nhăn nhó.

“Chi rứa em? Chi rứa?“

“Em… bẻ cành tre… đứt tay rồi…“

Ngó kỹ mới phát hoảng, máu trên ngón tay trỏ nàng tứa ra thành dòng. Một vết cắt sắc lẻm đến nỗi không nhìn rõ. Huyền rên khe khẽ (chắc sợ hơn là đau). Lúng túng mất mấy giây, cuối cùng tôi cởi vội áo sơ mi mặc ngoài, lột cái áo ba lỗ mỏng tang bên trong ra.

“Anh làm chi rứa?“

“Băng tạm lại khỏi máu ra.“

“Ui ui… không cần đâu… phí cái áo anh ạ…“

Nàng chưa kịp cản thì tôi đã băng xong rồi.

Nhưng không hiểu sao để yên một lúc máu tươi vẫn rỉ ra, thấm ướt nửa cái áo mới băng xong. Tôi bảo nàng giơ tay cao lên quá đầu xem sao. Vẫn chảy. Không biết nghĩ sao, tôi mở cái áo ra rồi túm lấy ngón tay đang rỉ máu của nàng đút tọt vào miệng rồi ngậm chặt lại. Huyền ú ớ nói câu gì đó, trân trân nhìn tôi sửng sốt.

Đó là khoảnh khắc không thể nào quên (sau này nàng cứ nhắc mãi). Tôi lúc ấy thật sự cũng không hiểu vì sao lại hành động như thế nữa. Nó như một phản xạ vô thức trong khi hoảng loạn chăng?

Cuối cùng tay nàng cũng ngừng chảy máu. Tôi tìm vội lá cây bên đường đắp tạm (chả biết cái lá khỉ gì, chỉ thấy mềm mềm), tiện thể vứt cái áo loang lổ máu kia luôn.

“Đừng! Đưa áo đây cho em…“

Huyền giật lại.

“Bỏ đi, giặt cũng không hết đâu em.“

“Khồng, đưa em…“

Nàng giữ lại cái áo. (Không hiểu để làm gì? Hay nhà nàng thiếu giẻ lau bàn?)

Nguồn: tve-4u
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 2 tháng 9 năm 2026

« Lùi Tiến »

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.