Mải chuyện không để ý, ngó ra ngoài trời đã tối sầm.
Chú Đoàn hất hàm về phía em gái đang khệ nệ với bó lá ngô trên đầu, bảo con đầu chú đó, hắn mần bên trạm y tế xã. Tôi cũng đoán ra Thủy, nhưng thôi kệ “nó“. Ông đây đến với động cơ trong sáng và thánh thiện là coi chim nhé nàng!
“Eng ạ!“. Bỏ cái mớ lá rậm rạp trên đầu xuống gần chuồng hươu, Thủy chào khách. Tôi tia vội tia vàng một cách tổng quan rồi gật đầu “Uh chào em, về muộn em hầy!“. Đánh giá sơ bộ là nom cũng được, da nâu mắt sáng, vóc dáng hiền hòa mặc dù không xinh lắm. Nghĩ thầm, như này cũng đủ cho trai làng oánh nhau rồi. Xinh hơn nữa thì đã chả ở đây.
Chú Đoàn cắt ngang “Đi ra đây ta coi chim“. Tôi lẽo đẽo theo ra chái bếp. Nhà có năm lồng, ba con họa mi, một con khướu, một con chích chòe than. Chú Đoàn hạ một lồng họa mi xuống, bảo, “Giờ bật điện lên là hắn hót liền cho coi, con ni máu hót lắm!“.
Đèn được bật lên, chú Đoàn huýt sáo liu tiu cho nó hót theo. Làm đi làm lại mấy lần con mi vẫn chỉ nhảy choi choi, chú Đoàn lầm bầm, đèo mẹ, mọi khi bật đèn sáng là hót kinh lắm đây. Tôi sợ chú ngượng nên chữa cháy, “Có khi bựa ni có người lạ nên hắn đột cụng nên“. Chú Đoàn ậm ừ, “Có lẹ rứa. Mà thôi, vứt mẹ nó chim chóc đó đã, lên nhà uống chè xanh, tí nựa cơm nước xong coi một thể“.
Hai chú cháu kéo cái chõng tre ra giữa sân ngồi uống nước, bắn thuốc lào. Có tí men, chú chém thôi rồi lượm ơi. Chuyện trên trời dưới nước: chuyện đi lính, chuyện đói, chuyện làm ăn rồi chuyện bọn trẻ bây giờ… Chú bảo “Bọn trẻ bây giờ sống đếch có lý tưởng, ý chí chi cả. Nhìn con chú thì biết, đứa nào cũng yếu đuối, hay dựa dẫm vào người khác đâm ra nhợt nhạt lắm. Thời bọn chú đi bộ đội á, say mê lý tưởng, mạnh mẽ mà sôi nổi cực kỳ luôn… À mà mi nghe nói giỏi văn, mi có nhớ bài thơ mô hay hay về thời lính chiến không, đọc chú nghe phát. Chớ tau là tau thích nhất cái chí khí ngang tàng của bộ đội thời nớ…“
Tôi xin năm phút lục lại trí nhớ. Nhấp ngụm chè xanh, tôi bảo, “Để cháu đọc đoạn ni“. Chú Đoàn gật gù khích lệ, ầy, đọc đi, đọc đi. Tôi đọc.
“Sau mỗi lần thắng
Những người trấn Đèo Cả
Về bên suối
Đánh cờ
Người hái cam rừng
Ăn nheo mắt
Người vá áo
Thiếu kim
Mài sắt
Người đập mảnh chai
Vểnh cằm
Cạo râu…
Suối mang bóng người
Soi
Những
Về
Đâu?!“
Chú Đoàn vỗ đùi đánh đét, “Mẹ, hay quá, hay quá! Thơ thằng mô đó?“. Tôi bảo của Hữu Loan. Chú Đoàn nhíu mắt, “Gớm, đàn bà con gấy mà mần thơ hay thật!“, rồi với vào nhà gọi lớn “Con Liên mô, mang cái bút, tờ lịch ra đây để tau chép bài ni lại cấy. Hay thật đó!“. Tôi bảo chú ơi, Hữu Loan là đàn ông. Chú Đoàn cười hề hề nói, rứa à, giỏi hè.
Ngồi một lúc thì Thủy đi ra. Nàng mặc quần lửng, áo phông sát nách, nhìn không ra cô em đội bó ngô lúc nãy.
“Mời cha với eng vô nhà ăn cơm, chơ dọn xong cả rồi ạ!“
Chú Đoàn bảo ừ ừ, vô mần đọi cơm đã rồi ta đàm đạo văn thơ sau. Tôi nhìn trộm em Thủy phát nữa, cảm hứng thi ca bay sạch. Thấy tôi len lén liếc trộm em Thủy, chú Đoàn nửa đùa nửa thật bảo, “Huy nầy, tuy cái mặt mi nhìn ngu ngu nhưng cách nói chuyện hóm với lại mi vô tư, nên chú quý mi. Đó, nhà chú có hai đứa con gái đó, mi thích mần rể thì cứ siêng đi lại, có chi tau quyết cho“. Tôi gãi gãi đầu rồi tẽn tò nhe răng cười trừ. Chú nói, cười cái chi bí hiểm rứa, hay chê con gái chú quê mùa thì nói rấp đi. Tôi bảo thôi để cháu đi rửa chân tay cho mát cấy đã, giếng mô chú hè?
Chú Đoàn dẫn tôi ra giếng, đưa cho cái khăn mặt mốc đen như bánh đa vừng rồi trở vào nhà. Nước giếng khơi mát như kem. Mùi khói rơm, mùi ai đó gội lá hương nhu, mùi hoa nhài đầu ngõ… tho-ang thoảng theo gió khiến tôi lặng người vì cảm giác thanh bình.
Rửa mặt xong tôi thủng thẳng vào nhà dưới. Vợ chú Đoàn đã về, trên tay lủng lẳng túi trứng vịt lộn (chắc mua thêm vì nhà có khách). Hai đứa con gái chú Đoàn lăng xăng kéo ghế, dọn mâm bát, chả đứa nào cười với tôi. Chú Đoàn giục ngồi xuống đi, ta làm chén cho ấm chơ cơm bựa ni nỏ có chi mô. À mà giới thiệu với mẹ mi với lại hai đứa đây là anh Huy, nhà trên thị trấn (rồi bồi thêm) “Nhìn ngơ ngơ rứa chơ giỏi thơ lắm đó“. Vợ chú gắt, ăn với nói vô duyên, ông ngơ thì có, cháu hè! Tôi dạ. Hai cô em quay mặt bụm miềng cười.
Bữa cơm có cà muối, canh rau ngót, thịt kho (chắc sót lại từ bữa trưa), đĩa tép rang với chục trứng lộn. Chú Đoàn lấy chai rượu nhung hươu lúc chiều ra, rót hai ly nhỏ, miệng hề hề, “Thôi mần đi Huy, nhung mới ngâm đó, ngọt lịm!“. Tôi làm hai ly, ăn một quả trứng với bát cơm. Chả phải khách khí, cơ mà tự nhiên không muốn ăn. Em Thủy vẫn chiến đều, cà cắn rôm rốp nghe rất sinh động. Em Liên chốc chốc lại cúi xuống gầm bàn thò tay đập bốp vào đùi rồi lẩm nhẩm, “Muỗi cắn đau quáaa…“. Tôi nghĩ thầm bọn muỗi thật có diễm phúc…
Sắp xong bữa thì có ánh đèn pha xe máy dọi thẳng vào sân. Chú Đoàn thì thầm bên tai tôi, “Bạn của Thủy đó, kệ hắn thôi cứ ăn đi“. Thủy và nốt bát cơm, xong bỏ bát đi ra. Chú Đoàn bảo thằng ni mần bên huyện Đoàn (hay thị Đoàn chi đó, chả nhớ rõ) nghe nói sắp đi học thạc sỹ rồi đó, giỏi lắm, chi cụng biết. Tôi ừ à cho qua chuyện, rồi ngậm tăm đứng dậy, không quên khen rượu nhung ngọt, uống tí mà tê hết cả rốn. Chú Đoàn với theo “Đạ nói mà“…
Ăn xong chú Đoàn bảo ta lên nhà trên uống nác, nỏ ngại mô.
Nhà trên. Chú khách tầm 27 – 28 tuổi, áo sơ mi đóng thùng, giày đen bóng láng, tóc bổ đôi, cái mũi tẹt dí… đang mần mò với cái Q. Mobile M45 trên tay, đối diện là em Thủy (đã kịp bôi son cho quả môi đỏ sẫm lên, trông như sắp bước ra sân khấu cải lương). Tôi và chú Đoàn kéo ghế ngồi chung. Chú Đoàn hỏi thanh niên kia, “Bựa ni có đi làm về không cháu?“. Lắc cái đầu bổ đôi cho tóc rẽ ra, (từ nay gọi là Bổ Đôi cho tiện) nói, dạ có chú ạ, cuối tuần công việc ngập đầu làm không hết, bao nhiêu là kế hoạch hoạt động, mệt lắm chú ơi.
Trên ti vi đưa bản tin vụ tranh chấp mấy hòn đảo giữa Nhật và Trung, chú Đoàn hỏi bâng quơ “Răng lại gọi là Điếu Ngư hè?“. Bổ Đôi bảo, dạ vì hình dáng của cấy đảo nớ giống cái điếu bát hút thuốc lào đó chú, ngày xưa ngư dân Trung Quốc ra khơi đánh cá thường ghé vào đảo nớ nghỉ ngơi hút điếu bát, đó cụng là nguyên nhân nữa chú ạ. Chú Đoàn ghé tai tôi bảo, “Giỏi lắm đó, chi cụng biết!“. Chú Đoàn hỏi tiếp, rứa cấy đảo nớ thật ra là của ai? Bổ Đôi gật gù “Một câu hỏi hay và đầy tính thời sự đây… Thực ra hấn là của Nhật chú ạ“. Chú Đoàn thắc mắc, răng lại của Nhật hè? Bổ Đôi bảo, “Vì cháu ghét thằng Tàu!“.
Tôi bảo, cái này chú cứ hỏi Gu gồ là ra cả. Chú Đoàn nhăn trán, “Cu Gồ là thằng mô mà biết rõ rứa?“. Em Liên ở trong buồng thò cổ ra bảo bố ơi, nó là mạng internet, chớ thằng mô. Bổ đôi chen ngang, “Thằng Nhật hắn nỏ sợ mô, vũ khí với phương tiện của nó hiện đại gấp năm lần thằng Tàu. Cháu có thằng bạn du học bên đó, hắn viết thư về kể, hàng ngày hắn đi học bằng tàu điện ngầm, gọi là Mê trô đó, đi từ Sen ca cu tới Ma đa gát xì ca là 350 cây chỉ hết nửa tiếng đồng hồ. Hiện đại cực kỳ luôn!“. Chú Đoàn lại gật gù vào tai tôi, “Giỏi thật, chuyện mô cụng biết, thạc sỹ có khác!“. Em Thủy cũng gật đầu ra chiều ngưỡng mộ lắm. Tôi điên hết cả người…
Với ánh mắt ngưỡng mộ lộ liễu của Thủy, bàn nước bây giờ đang là show độc diễn của Bổ Đôi. Trên ti vi điểm qua tin gì là lập tức bình luận viên Bổ Đôi của chúng ta phun châu nhả ngọc theo. Giọng của chú này to gấp ba lần giọng biên tập viên Vân Anh, làm tôi chỉ thấy hình ảnh loa lóa lướt qua màn hình.
Ti vi đưa tin về tình hình động đất ở khu vực thủy điện Sông Tranh, Bổ Đôi khề khà “Cái ni dân kêu từ lâu mà quan chức ở trên cứ bình chân như vại, cuối cùng dân chết chứ ai? Ở mình rứa đó, giống như trong tác phẩm Tắt đèn của Nam Cao có ông quan tên là Bá Kiến khi mô cũng nói câu “Biết rồi, khổ lắm, nói mãi“, biết chớ có chịu giải quyết mô…“.
Thủy mủm mỉm cười tán thưởng, “Eng ni tài thật, chi cụng biết, chi cụng nói được… hihi“.
Bổ Đôi khiêm tốn, “Bình thường, có chi mô em, đọc nhiều thì biết thôi“.
Tôi nãy giờ ngồi đực mặt như ngỗng ỉa, chả tham gia được câu nào cho gọi là có hàm lượng chất xám. So với thằng cu này thì trong mắt Thủy, tôi đúng là đứa chỉ biết dựa cột mà nghe. Thấy tôi có vẻ u ám, chú Đoàn tinh ý nhấm nháy “Ta ra ngoài sân nghe chim hót đi“. Tôi lầm lũi đứng dậy đi theo. Hơ, tạm thời tỉ số 1 – 0 nghiêng về đội bạn!
Ngoài sân, em Liên quần cộc đang ngồi trên chõng tre với cái điện thoại. Ngó thấy tôi, Quần Cộc bảo, “A, em hỏi tí nè. Răng điện thoại của em tự nhiên không vô được phây búc eng hè?“. Tôi loay hoay thử tắt nguồn khởi động lại, vẫn không được. Khôi phục cài đặt, cũng không được nốt. Cuối cùng tháo cái thẻ nhớ ra, vô lại thì ok ngay. Quần Cộc reo lên, cám ơn eng nha, mần em hồi nại đến giừ tưởng máy hư rồi chơ, thanh kiu eng, hihi!
Không khí có vẻ thân thiện hơn, chuyện trò vui vẻ qua lại một lúc, tôi thăm dò, “Cái anh kia là người yêu chị em à? Nhìn đẹp trai hè!“. Quần Cộc xí xớn, “Mô, đang tìm hiểu thôi. Mà eng nớ giỏi lắm đó, chuẩn bị đi học thạc sỹ thì phải“. Tiện thể đang nuốt cục tức nãy giờ (chắc do GATO), tôi xả luôn cho sướng mồm, “Giỏi mô không biết chứ anh nghe ông đó toàn nói sai linh tinh“.
Quần Cộc ngước lên nhìn tôi sững sờ, rồi cao giọng, “Người ta thạc sỹ đến nơi… eng thì…“. Nói nửa chừng, ranh con đảo mắt nhìn tôi một lượt từ trên xuống dưới , ý như muốn mỉa trang phục tuềnh toàng của tôi (nghĩ thầm, mệ, chớ thấy bệ hạ ăn mặc lôi thôi mà coi thường nhá). Ngập ngừng một lúc, Quần Cộc hỏi “Em hỏi thật eng nha! Có phải cha em dẫn eng xuống là định giới thiệu eng cho chị Thủy nhà em không?“. Tôi cố nặn một nụ cười thật vô tư, bảo, “Mô. Anh xuống coi chim thôi!“.
Ranh con thở hắt ra, buông một câu khiến tim tôi tan nát trăm mảnh, “Ầy rứa chơ! Em cụng nghĩ rứa, chơ ai đi tán gái mà… nhìn như eng“. Tẽn tò ngó xuống: tông lào, quần ngố, áo 3 lỗ, tóc tai không ra một trường phái thời trang nào cả. Bố khỉ, tỷ số 2 – 0 rồi đây.
Chán quá chả muốn coi chim chóc gì nữa. Tôi đang làm sao thế này? Thích một đứa mới gặp, không được nó để ý >> buồn? Hay chỉ là tâm lý hiếu thắng, muốn nó thích tôi để thỏa mãn cái tôi sĩ diện? Lại nhớ hồi xưa có một em suốt ngày nhắn tin hỏi tôi, “Anh ơi, thật ra dạo đó anh có thích em, yêu em không?“. Tôi đã trả lời lần thứ 1869 rằng có hơi thích thích tí, nhưng ẻm vẫn không tha. Bực quá tôi bảo, “Nhưng em hỏi để làm gì?“. Nó cười hihi, “Để biết rứa thôi, nỏ mần chi cả“.
Hừ, giờ thì tôi cũng giống em đó lắm. Một thứ tâm lý rất đàn bà! (Nghĩ đến đây chợt tưởng tượng nếu mặc cái váy hoa vào, trông tôi như nào nhể?…)
9 giờ kém 15. Ngó vào nhà trong định chào về, vẫn thấy thạc sỹ trên thông thiên văn, dưới tường địa lý đang phun châu nhả ngọc. Mệ, nhìn mày anh thấy giống thằng MC đám cưới vãi, chả hiểu em Thủy kia mê chú mày ở cái điểm gì…
9 giờ 28 phút. Che miệng ngáp vặt ba cái liền, đang đảo mắt tìm chú Đoàn để chào về thì ngoài ngõ chó sủa um lên. Một tốp phải đến năm sáu chú (trông phong thái biết ngay giai làng) ồn ào đi vào. Hóa ra trong đám ấy có hai chú biết tôi, chào hỏi qua loa xong cả hội sà xuống chõng ngồi. Em Liên nhỏm dậy lỉnh ngay xuống nhà dưới.
Một chú bảo, “Đại ca xuống tận đây à! Chịu khó hè!“. Tôi bảo anh đi coi chim thôi, các chú đi thả dê mà đi muộn rứa. Chú kia với tay lấy cái điếu cày, vân vê mồi thuốc, cười cười, “Nói thật với eng chơ tối rồi không có chỗ mô nhởi, anh em tổ chức đi ngất ngất cho vui chớ nỏ có ý đồ chi mô“.
Hehe, đi ngất ngất, tôi cười rung rốn. Chú tóc xoăn, còi còi trề môi bổ sung, “Nói chung là tối tối đến nhà bố Đoàn uống nác chè, bắn điếu thuốc lào, nhìn ngực em Thủy phát rồi phắn. Chơ tầm cỡ như bọn nhà em tuổi chi mà tán hắn“. Ô ồ, té ra giai làng tỉnh đòn hơn tôi tưởng.
Tiện thể sắp về, sẵn ghét thằng cu Bổ Đôi, tôi hất hàm vô nhà rồi nói, anh thấy thằng nớ hình như là người yêu em Thủy thì phải, ăn mặc thôi rồi hè! (Cái này gọi là quẳng xương cho chó cắn nhau đây.)
Đúng như tiên đoán, năm ánh mắt hình viên đạn tia thẳng vào chỗ Bổ Đôi ngồi. Một chú bảo, “À cái thằng ni hắn chập chập ấy mà, được cấy xe ga đẹp“. Chú môi trề đưa ngón tay lên miệng xùy xùy ra hiệu cho cả đám im lặng, “Để coi hắn đang bốc phét cái chi“. Ngoài sân im bặt.
Trong nhà, Bổ Đôi đang vung tay chém gió với em Thủy, nghe loáng thoáng, “…Em phải biết vấn đề cơ bản của triết học là gì. Vấn đề cơ bản của triết học là vấn đề về mối quan hệ giữa tồn tại và tư duy, giữa vật chất và ý thức. Nó là vấn đề cơ bản vì việc giải quyết nó sẽ quyết định cơ sở để giải quyết những vấn đề khác của triết học… bla bla“. Thủy chống cằm, mắt chớp chớp ra chiều rất tiếp thu.
Tôi hỏi mấy chú kia “Các chú có hiểu chi không?“. Chú răng vẩu phỉ bã thuốc cái roẹt, bảo, nỏ hiểu cấy khu mấn chi cả, eng hiểu thì giải thích cấy! Tôi nói tau cũng như mi, nỏ hiểu cấy khu mấn chi cả, rồi đứng lên chào về.
Chú Đoàn hấp tấp chạy ra tận ngõ tiễn chân, líu ríu nói thông cảm nha, thông cảm nha, bựa mô đến nhởi rồi ta nói chuyện sau hè. À mà nỏ ưng con chim mô à. Ầy ầy, về nhà, về nha…
Xe chạy ngang qua bãi ngô, dừng lại đái bậy phát giải đen. Gió lùa mát lạnh bên má, mùi phấn ngô ngai ngái thơm, xa xa góc trời một ánh sao vụt qua. Bố khỉ, cảnh vật như này mà ta cô đơn quá…