Điều Gì Em Cũng Muốn

Lượt đọc: 87 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
J hối tiếc vì đã đi dự tiệc

❊ ❊ ❊

Ở băng sau của chiếc limo của Flow, Blair thấy mình bị kẹp giữa cô nàng Jenny Humphrey ngực to và cậu bạn Miles tóc xù chơi trống cùng hội của Aaron. Đối diện họ, Serena ngồi trong lòng Flow - “để dành chỗ cho người khác,” cô bảo vậy - và Nate thì rúc vào bên cạnh cửa sổ, đang say thuốc. Cậu cũng đã cuốn mấy điếu cho Kati, Isabel và Chuck, những người còn huyên náo hơn khi họ phê thuốc hơn sau khi đã say rượu. Aaron ngồi bắt chéo chân trên sàn giữa hai hàng ghế, hút điếu thuốc lá thảo mộc của cậu và chơi PlayStation 2 trên xe.

“Tên thật của anh là gì ấy nhỉ?” Serena hỏi Flow, cho dù cô đã biết tỏng khi xem MTV rằng tên anh chàng là Julian Prospere. Thực sự đấy là một cái tên hay hơn Flow nhiều, nhưng cô không nói ra làm gì.

Anh chàng cười nhoẻn nụ cười kiểu cậu trai thẹn thùng nổi tiếng đã từng lên bìa tạp chí Spin, Rolling Stones, Entertainment Weekly Interview , rồi lắc đầu. “Không nói đâu.”

“Ồ, ở ngoài anh chẳng đẹp mấy nhỉ,” cô nói, ngoảnh đầu đi chỗ khác với một nụ cười hơi tinh quái. Cô nói dối, dĩ nhiên rồi. Anh ta ít nhất 10 lần đẹp hơn trong ảnh, nếu như điều đó thậm chí là hiện thực.

Serena biết cô đang đong đưa một cách kỳ cục, nhưng cô yêu mái tóc nâu sẫm của Flow xoăn lên quanh trán, làn da màu đồng ánh vàng, và những ngón tay dài thanh tú của anh nữa. Tại sao không tán tỉnh anh ta chứ? Chỉ là chuyện một đêm thôi. Ngày mai, Flow sẽ trở về LA hoặc nơi nào anh sống, và cô sẽ rút cục lại bắt đầu học giữa kỳ. Mọi điều cô muốn chỉ là một chút vui vẻ.

Mọi điều Serena từng muốn chỉ là một chút vui vẻ.

Flow nhăn mặt, vờ như ngượng ngùng vì nỗi ngoại hình như thiên sứ của mình. “Xin lỗi nhá. Anh đoán anh cũng chẳng cao cho lắm.”

Anh cúi xuống và mở cái tủ lạnh nhỏ Sub-Zero bên dưới ghế. “Này, chúng ta có bia ở đây. Ai khát nào?”

“Vâng, cho xin,” Blair trả lời ngay lập tức. Làm cho mình thoải mái và uống cho say là cách duy nhất để chịu đựng được bất cứ thứ gì ở đây.

“Ừm, em sẽ thử xem sao,” Jenny rụt rè đánh tiếng. Chiếc limo nẩy lên khi đi qua một cái nắp cống, và ngực nó đung đưa rất nặng nề. Nó liếc nhìn Nate để xem cậu có chú ý không, nhưng cậu đang nhìn ra cửa sổ với cái nhìn đâu đâu mà cậu vẫn có khi đang cực kỳ phê thuốc.

Miles giúp Flow rót đầy 10 ly champagne bằng pha lê. Cậu đưa một ly cho Blair. “Chúc sức khỏe,” cậu nói, chạm ly với Blair.

Blair lấy ly rượu và kể từ lúc nó không ngồi cạnh cửa sổ cũng như không còn gì để xem nữa, thì nó mới để ý đến khuôn mặt Miles. Cậu có đôi mắt nâu vàng tròn, giống mắt Mookie, con chó của Aaron. Cái mũi có thành cao mà nhỏ của cậu lấm tấm tàn nhang nhỏ xíu, và mái tóc vàng gần như trắng của cậu vuốt dựng đứng lên. Căn cứ vào cách những mạch máu nổi lên dưới cái cổ dài của cậu, cậu chắc chắn có tập thể dục hoặc chơi bóng rổ gì đó. Và hơn hết, cậu trông giống như một nhân vật hoạt hình với một cơ thể vận động viên. Nhưng vì chẳng còn gì hay hơn để làm và cậu rõ ràng trở nên hấp dẫn, Blair nghĩ hẳn sẽ vui vui nhẹ nhàng khi đong đưa với cậu.

Nó đặt tay lên chân cậu. “Cảm ơn,” nó nói, nhấp một ngụm champagne.

Miles mỉm cười như thể cậu nghĩ đây là khởi đầu cho một tình bạn đẹp.

Flow phát nhỏ dãi vì Serena. “Em thật sự là cô gái xinh đẹp nhất mà anh từng thấy dạo này,” cậu thầm thì vào tai cô. “Có thể là chưa từng thấy. Anh không thể tin là em lại không phải là một người mẫu hay diễn viên được.”

Serena nhúng mấy ngón tay vào ly champagne và đưa chúng lên miệng. Cho rằng vì nổi tiếng như thế, cô nghĩ Flow sẽ có kiểu tự phụ và mồm mép, nhưng thật ngạc nhiên là anh rất đứng đắn. Nếu anh ta không phải là một ngôi sao nhạc rock, hẳn chuyện này coi như hoàn toàn tắt ngóm, nhưng vì anh ta một ngôi sao rock quyến rũ, nên cô quyết định cho qua.

“Không hề,” cô nói. “Em chỉ là em.”

Sự thực thì ảnh của Serena vẫn thường xuất hiện trên các cột tin xã hội và tạp chí, cô chỉ không phải chi tiền cho chúng - cô chẳng cần làm thế.

Flow vẫn tiếp tục chăm chú nhìn cô.

Serena khúc khích cười. “Thôi đi nào.”

“Ồ, bé ơi,” Chuck nói với cái vẻ cực đáng ghét, ngậm điếu cần sa. “Có người đang đê mê đêm nay đây!” Cậu ta nhắm nghiền mắt lại như thể sắp lìa đời.

“Mình đói ghê,” Kati nói. Cô mở cái gạt tàn ở cửa xe và rồi đóng lại. “Anh có gì để ăn không?”

“Tớ cảm thấy... ngứa như kim châm,” Isabel thốt lên, hai mắt như lồi ra khỏi đầu.

Aaron nhìn xuống sàn, thấy Blair đang ngồi rất gần Miles, tay nó đặt lả lơi trên đầu gối cậu ta. Không kết thúc trò chơi, cậu tắt máy PlayStation và đứng dậy, chen vào chỗ giữa họ trên ghế.

“Oái,” Blair rên rỉ khi cái mông gầy của cậu va phải hông nó.

“Ôi, bị lắc lư quá thôi mà,” Aaron nói. “Này, chúng ta sẽ đi đâu đây vậy?” cậu hỏi Flow.

Flow di di những ngón tay chơi nhạc của mình dọc theo mái tóc vàng của Serena và nhún vai. “Trung tâm. Có thể xuống một câu lạc bộ.”

Jenny giữ chặt ly champagne và vặn vẹo người trên ghế. Cũng không sao khi tất cả bọn họ vào một câu lạc bộ. Trông họ già hơn tuổi, và chắc chắn đều có căn cước giả. Dù có ngực to, Jenny trông vẫn chỉ như mới 10 tuổi. Nó thậm chí còn phải trình thẻ ở Blockbuster để thuê băng video loại R [1] ! Điều cuối cùng nó muốn là quan sát mọi người lướt qua cánh cửa của một câu lạc bộ nổi tiếng trong khi một người gác cửa sẽ ân cần chặn nó lại, bảo rằng đây là giờ lên giường. Nó nên đi khỏi để cùng rảo bộ với Nate. Nó luôn có được thời gian tốt đẹp hơn nhiều khi họ đi riêng với nhau so với phải đi cùng người khác nữa.

“Nate?” nó nói, nghiêng người ra trước và nắm lấy tay cậu. “Em chắc phải về nhà sớm.” Đã hơn 12 giờ đêm, và nó cần phải có mặt ở nhà lúc 1 giờ.

Trong cái vỏ đáng tin cậy được ngưỡng mộ, Nate không hoàn toàn biến mất khỏi thế giới này. Cậu vẫn nhận ra Blair đang ngả ngớn với cậu trai mảnh khảnh, tóc xù bông mà cậu chưa từng gặp, và cậu cũng để ý thấy Jenny với dáng vẻ không thoải mái. Nhưng khi những thứ này trở nên kỳ cục, Nate vờ như đang phiêu diêu và đợi ai đó động đậy. “Okay,” cậu nói, bừng tỉnh. “Ra khỏi đây thôi.” Chỗ thuốc cậu mang theo cực kỳ ngọt lịm, và cậu không thấy có nhu cầu phải vào một cái câu lạc bộ ầm ĩ. Sau khi đưa Jenny về, cậu có thể gọi điện luôn cho Jeremy và gặp đám bạn trên quán bar ở Rivington trong một căn phòng ấm cúng phía sau, nơi bạn có thể ngồi trên sofa và hút cần sa mà không ai làm phiền. “Này,” cậu gọi, đập tay vào tấm kính giữa băng ghế sau với tài xế. “Cho chúng tôi xuống được không?”

Blair mỉm cười. Có thể là nó đã gây sức ép cho Nate tệ hại đến nỗi cậu phải tháo thân bởi vì không thể đối mặt với việc nhìn nó đang đặt tay lên người gã trai khác chăng?

“Ôi, Nate. Chẳng lẽ các cậu không muốn đi chơi với bọn này sao?” Serena hỏi.

Nate nhún vai. “Tớ phải đưa cô ấy về nhà,” cậu nói.

Jenny lo lắng. Nó không mấy thích thú khi bị nhắc đến là “cô ấy.” Tài xế dừng xe lại và mở cánh cửa sau ra cho họ. Jenny nhảy ra và Nate bò ra theo. “Bye!” nó cất tiếng vui vẻ với mọi người còn lại bên trong.

Bên kia băng ghế sau, Chuck nhếch mép cười với nó, mắt cậu ta nheo nheo. “Quá tệ,” cậu lẩm bẩm.

Jenny không rõ cậu ta có ý gì, nhưng nó cực kỳ chắc chắn là có gì đó hỏng bét.

“Gặp lại các cậu sau!” Serena đáp lại, người duy nhất thực sự nhận thức được rằng họ đang rời đi. “Chúc may mắn trong kỳ nghỉ!”

Nate và Jenny ngồi yên lặng trên taxi về phố trên. Nate vui vẻ nhìn những cửa hiệu và nhà hàng lướt qua, thầm đếm từ 1 đến 20 lặp đi lặp lại trong cái đầu đang say của mình. Jenny ngồi bắt chéo chân như xoắn lại, phiền muộn nghĩ về cái gì đó đã hỏng bét. Hẳn là lỗi của nó, nó lý sự. Nó là người muốn leo lên xe limo đầu tiên mà.

Taxi dừng lại trước cửa tòa nhà của Jenny ở đường 99 và đại lộ West End. Nó cầm lấy tay nắm cửa.

“Này,” Nate nói, sờ vào cổ áo của nó.

Cậu không thể để nó đi mà không nói chúc ngủ ngon. Cho dù cậu say thuốc đến lú lẫn, cậu vẫn giữ được phép lịch sự, và phép lịch sự đã trở thành lối ứng xử.

Cậu hôn lên má Jenny, mái tóc màu hung của cậu xòa lên da nó. “Chúc ngủ ngon,” cậu nói với nụ cười ngọt ngào rất con trai.

Jenny mỉm cười đáp lại, muốn quên đi hết những gì vừa xảy ra và vờ như đêm nay đang kết thúc hoàn hảo như khi bắt đầu.

“Chúc ngủ ngon,” nó nói, bỗng nhiên thấy không muốn đi.

“Ngủ sâu nhé,” Nate thêm vào, đôi mắt xanh lục của cậu lấp lánh trong ánh đèn đường.

Ôi.

Nhiều khi cậu đáng yêu đến mức không tưởng tượng được! Tim con bé tràn trề niềm yêu đích thực, Jenny đóng sập cánh cửa xe lại và bước vào sảnh tòa nhà. Thay vì đi thang máy, nó chạy tuốt 8 tầng thang bộ và đâm bổ vào căn hộ.

“Này,” anh trai Dan gọi nó. Cậu đang bước xuống phòng khách, tay cầm 2 cốc café tan Folgers đi vào phòng ngủ.

“Này.”

Jenny tụt cái áo khoác giả lông màu đen ra và vứt lên cái ghế ở trong góc. Cái áo treo trên lưng ghế chừng một giây rồi rơi xuống sàn. Điều đó chẳng khiến ai bận tâm. Căn hộ bốn phòng ngủ cũ kỹ xập xệ này đã chẳng được dọn dẹp ra hồn từ hàng năm nay rồi.

“Chơi thế nào?” Dan hỏi.

Cái mặt đá ngọc lam hình sao Nate tặng nó đang treo trên cổ. Jenny sờ lên nó để trấn tĩnh. “Ổn cả.” Nó nhìn hai cái cốc trên tay Dan. “Vanessa vẫn ở đây à?”

Dan gật đầu. Cậu có thể cảm nhận thấy có gì đó đang diễn ra. “Ừ. Muốn đi loanh quanh với bọn này một lát không?”

Jenny và Dan hợp nhau, nhưng cậu không phải lúc nào cũng ân cần thế này với nó. “Được,” nó đồng ý, đi theo cậu xuống sảnh vào phòng ngủ.

Vanessa đang ngồi trên giường, vẫn chỉ mặc áo lót đen và quần bó. “Chào Jennifer,” cô nói, đón lấy cốc café từ Dan. “Em vẫn muốn chị gọi em như thế chứ?”

Jenny gật đầu. Chỉ có Nate và Vanessa gọi cô là Jennifer. Nate gọi thế bởi vì đó là do nó đã tự giới thiệu lúc họ gặp ở công viên. Còn Vanessa gọi vậy vì Jenny yêu cầu.

Vanessa luôn tử tế với nó. Cô gái này luôn cư xử tôn trọng nó.

Giường của Dan bừa bộn, và chỗ quần áo còn lại của Vanessa thì ở trên sàn. Rõ ràng là Jenny thấy họ hẳn đã làm tình với nhau. Nó đứng ở ngưỡng cửa, ngượng ngùng khi bước thêm vào phòng.

“Em có thể hỏi một câu được không?” cuối cùng nó cũng hỏi. Nó không chỉ rõ ai là người nó muốn hỏi, vì nó cũng không thật sự để tâm nếu nhận được hai câu trả lời.

“Hỏi đi,” Vanessa nói, uống một ngụm café với hai tay cầm quanh cái cốc đang bốc khói.

“Chị có thể nói cho em một cách thành thật chị nghĩ gì về Nate?”

Dan nhún vai. Cậu và Nate không học cùng trường nhưng nhân dịp hoàn toàn tình cờ, cậu đã chung chuyến đi tới trường Brown cùng Nate và Serena van der Woodsen và đám bạn nghiện ngập của Nate tháng trước. Nhiều nhất như cậu có thể nói, Nate chỉ là một đứa nghiện nặng giàu có, đẹp mã. Chẳng có gì sai với cậu ta, nhưng cậu ta chẳng có gì đặc biệt. Điều khiến Dan muốn chết đi được là cô em gái thông minh, xinh đẹp của mình lại phí thời giờ cho một thằng sẽ nhất định làm tan nát tim con bé. Nhưng cùng lúc, Dan có thể hiểu tại sao Jenny lại phải lòng Nate. Cậu ta lớn tuổi hơn, và hơn nữa, là kiểu con trai dễ thương đặc trưng mà mọi đứa con gái đều muốn đi chơi cùng. Ít nhất, cho đến khi con bé nhận ra cậu chàng tẻ nhạt đến mức nào.

Trở lại trong suy nghĩ lúc trước của Dan, có một sự lo âu dễ cằn nhằn về việc Nate ép Jenny làm những điều mà nó chưa sẵn sàng, nhưng Jenny đã về nhà sớm gần 1 tiếng đồng hồ và không có vẻ thất vọng, vì vậy cậu quyết định không gợi ra nữa.

Vanessa nhún vai. Nate là kiểu nam sinh đầu đất xoàng xoàng mà cô chẳng có thời gian quan tâm, nhưng cô không muốn làm đau lòng Jenny khi nói ra điều đó. “Chị thật sự không biết cậu ta, nhưng mọi cô gái ở Constance đều nói chuyện luôn mồm về hắn. Chị nghĩ hắn có thể sẽ là một bạn trai tốt.”

Dan gật đầu. “Ừ.” Đó là một cách lịch sự để bày tỏ.

Jenny nhún vai. “Okay,” nó nói, cảm thấy phân vân hơn bao giờ hết. “Em đi tắm cái đã.”

Nó đóng cửa phòng Dan lại và bước xuống sảnh để về phòng mình. Hắn có thể là một bạn trai tốt , nó nhắc lại. Cái câu đó có ý nghĩa ra sao chứ? Nó chẳng muốn chỉ là một bạn trai tốt. Nó muốn cái điều mà Gustav Klimt đã ghi lại thật hoàn hảo trong Nụ hôn . Cái cảm giác đầy phóng xạ, điện tích, ôm-em-thật-chặt-để-em-không-ngã-khỏi-bầu-trời-này của việc đang yêu .

Ôi, chúng ta ai mà chẳng như thế, phải không bạn yêu quý?

Nguồn: tve-4u
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 2 tháng 9 năm 2026

« Lùi Tiến »

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.