Điều Gì Em Cũng Muốn

Lượt đọc: 114 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Chỉ có ở New York

❊ ❊ ❊

Vanessa không khoái ý tưởng hôn một đống người say rượu mà cô không thích tí nào và hét lên, “Chúc mừng năm mới!” Với cô đó là ác mộng. Bởi vậy thay vì đến bữa tiệc của Serena, cô đóng gói các thiết bị quay phim của mình, cho vào các ngăn, và đón tàu điện ngầm ra Công viên Trung tâm. Mọi người “có liên quan” đều tới chỗ Serena, vì thế tại sao không đi xem những người không liên quan đang làm gì? Bên ngoài chỉ có - 7 0 , và nhiệt độ thì đang lạnh hơn nữa. Bạn không thể bất bình thường hơn người định tham dự cuộc chạy quanh công viên đóng băng nửa đêm hàng năm. Đó là kết cục hoàn hảo cho bộ phim bài luận về New York của cô.

Cô bắt đầu quay mọi người khi họ vào cuộc đua ở cổng công viên gần đài phun nước trên đường 9 Đông. Tuyết bắt đầu rơi, vì thế khá là thách thức để giữ cho ống kính sạch sẽ và ánh sáng chuẩn, nhưng công viên trông tinh khôi lạ thường và tuyệt đẹp trong lớp tuyết phủ mới, và những người chạy trông thật lập dị. Cảnh này sẽ còn hay hơn cả cảnh cái đầu búp bê trong thùng rác.

“Cuộc đua này ông chạy hàng năm rồi, hay đây là lần đầu tiên của ông?” Vanessa hỏi một người đàn ông hốc hác chỉ mặc có cái quần short bò ngắn và đi đôi giày bóng rổ không có tất. Cô phóng cận vào bộ ngực xương xẩu, rúm ró của ông ta rồi những chỗ nổi gai ốc trên da, nhưng thấy đủ sợ sợ, cô không nhìn thêm nữa.

“Lần đầu tiên,” người đàn ông trả lời, túm mớ tóc bạc xơ xác ra sau buộc vào thành đuôi ngựa và nhe hàm răng ám khói thuốc lá cười với cô. “Trông tôi có giống một trinh nữ không?”

Kinh tởm.

Vanessa lấy làm mừng vì mặt mình khuất sau máy quay.

“Tốt lắm,” cô nói, lùi lại. “Chúc ông may mắn.”

Cô lùi lại một người phụ nữ chắc phải 70 tuổi mặc một cái khoác lông chồn, đi giày bệt Chanel, đeo bịt tai cũng lông chồn, dắt theo một con chó xù trắng cũng được mặc một cái áo lông chồn.

“Chào, ai thế này?” Vanessa reo lên, ngồi xổm xuống cạnh con chó.

“Chúng tôi thích chạy trong tuyết.” Bà già mỉm cười hoan hỉ, đôi môi nhăn nheo tô dày lớp son màu hồng cam. Mái tóc trắng của bà được uốn xoăn kiểu Pháp, và mặt bà phủ dày một lớp kem màu đỏ cam. “Bọn trẻ nhà tôi lớn hết cả rồi và chồng tôi đi đánh bài tận Nice, vì thế Angel và tôi đến đây để vui vẻ.”

“Cháu cũng vậy,” Vanessa nói, cho dù cô hiển nhiên là không có con hay chồng, thậm chí một con chó. Cô mỉm cười vẻ bí ẩn với người phụ nữ. “Có gì đó bất ngờ phải không ạ?”

Người phụ nữ lôi cái gì đó ra khỏi cái túi Hermès Kelly màu xanh lá cây của bà ta, và Vanessa phóng to lên để cô có thể nhìn thấy: Một đôi giày cao su màu đỏ nhỏ xíu.

“Như vậy nó sẽ không bị tuyết lọt vào móng,” bà giải thích, cúi xuống mở cái khóa dán của đôi giày rồi luồn vào chân con chó.

“Và trông cũng rất phong cách nữa,” Vanessa nói.

Giờ cô đã biết người ta nói “Chỉ có ở New York” nghĩa là gì. Chỉ có ở New York sẽ là khi bạn tìm ra một người phụ nữ và con chó xù mặc áo choàng lông chồn đồng bộ chạy trong một cuộc đua cùng một gã đàn ông dở người mặc quần short bò xé gấu. Và giờ cô đã có một cái tên cho bộ phim của mình: Chỉ có ở New York . Nó rất đắt giá, dù cho đấy chỉ là điều cô tự nhủ.

Được đi giày, Angel phi quanh một vòng tròn để khoe. “Cậu bé ngoan!” Vanessa gọi, chạy theo đưa máy quay gần lại.

Cô quá cuốn hút bởi nhân vật của mình nên chẳng nhận ra người hùng của mình, Ken Mogul, hết đi loanh quanh rồi ngồi xuống một cái ghế băng gần đó để theo dõi.

Dan đã tìm Vanessa hàng giờ đồng hồ. Đầu tiên, cậu tới căn hộ của cô, là nơi hiển nhiên nhất để tìm cô, nhưng sau khi bấm chuông tầng dưới 14 lần và gào lên cửa sổ, cậu đành bỏ cuộc. Rồi cậu lang thang ra quán Năm Đồng và Một Hào, khu quán rượu chui Williamsburg chỗ ban nhạc Bố Già Hám Gái của Ruby chơi. Ruby đang bận tập dượt với ban nhạc, nhưng chị cũng bảo Dan là Vanessa có nói là quay những người điên rồ ở công viên nào đó vào nửa đêm.

Hữu ích ghê. Như thể mọi công viên trong thành phố không đầy những người điên.

Đầu tiên, Dan tìm trong công viên Madison Square, chỗ Vanessa quay cảnh phim của cô phỏng theo Chiến tranh và Hòa bình . Nhưng ngoại trừ vài người đang dắt chó đi dạo và một người đàn ông ngủ trên cái ghế dài với một cái túi giấy trùm lên đầu, công viên vắng tanh. Rồi cậu thử sang công viên Washington Square, chỗ đầy nhóc bọn trượt ván và sinh viên NYU đang đốt pháo lậu. Cuối cùng, cậu đi ngược về công viên Trung tâm, tha thẩn không chủ đích và đi xuyên qua, thấy tức Vanessa vì không chịu dùng điện thoại di động. Cậu đi quanh hồ nước, nhìn những tảng băng nhỏ nổi xung quanh va vào nhau, tự hỏi những con vịt đã đi đâu hết cả. Rồi cậu chú ý một đám đông đang tụ tập phía đằng gần lối vào từ đường 89. Đang làm công việc của mình giữa đám đông, hỏi han những người khi cô nhìn qua máy quay video, là một cô gái xanh xao mặc cái áo choàng đen, một cái mũ len đen, và đi ủng lính màu đen.

Dan bước xuống những bậc đá rộng và ngồi trên cái ghế băng cạnh một người đàn ông khoảng 30 tuổi có mái tóc đỏ xoăn và làn da tàn nhang, mặc một cái áo khoác trượt tuyết màu xám sẫm trông đắt tiền có mũ trùm đầu bằng lông tỉa. Người đàn ông ngồi lên đôi tay trần của mình và đang quan sát Vanessa chăm chú.

“Có thấy cách cô ấy chuẩn bị đằng sau người ta trước khi tiến lên và nói chuyện với họ không?” anh ta hỏi Dan và chỉ vào Vanessa. “Như thể cô ấy biết cái phần trong con người ho mà họ không hề biết.”

Dan gật đầu. Thằng cha này là cái thá gì vậy?

“Và tôi yêu cái cách đôi khi cô ấy tan vào nền, cứ tĩnh lặng, chỉ để cho người được quay làm việc của họ. Cô ấy thật đẹp.”

Dan quay sang và nhìn trừng trừng anh ta. Cậu chỉ muốn đấm anh ta.

Người đàn ông giơ tay ra. “Chào, tôi là Ken Mogul, làm phim,” anh ta nói. “Cậu cũng trong ngành điện ảnh à?”

Dan bắt tay hờ hững. “Không,” cậu nói. Hơi thở của cậu bốc lên trời thành làn khói trắng. “Tôi là nhà thơ.”

Cả hai nhìn Vanessa ngồi xổm xuống để cho con chó mặc áo lông chồn ngửi ngửi cái ống kính máy quay. Dan nhỏm người ra trước. Cô thật đáng yêu khi ở sau máy quay và thật thoải mái với việc cô đang làm, thật khó tin là cô từng sử dụng sai mục đích sản phẩm của mình. Có thể Jenny đã đúng khi không đổ tội cho Vanessa, cậu ngẫm nghĩ. Có thể cô chẳng làm gì trong chuyện post lên cái link đó. Chắc cách nào đấy cái đoạn băng của cô bị rơi vào tay kẻ xấu.

“Đã in thơ nhiều chưa?” Ken Mogul hỏi cậu.

“Chưa hề.” Dan mỉm cười với chính mình. “Nhưng tôi có một bài thơ sắp đăng trên The New Yorker tháng sau,” cậu thêm vào với vẻ tự hào.

Nguồn: tve-4u
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 2 tháng 9 năm 2026

« Lùi Tiến »

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.