Điều Gì Em Cũng Muốn

Lượt đọc: 87 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Bị nhốt trong tháp

❊ ❊ ❊

Kẹt trong nhà chả biết làm gì ngoài việc đọc sách và ngủ ngày, Jenny thấy mình giống Rapunzel [1] , khác mỗi cái là tóc ngắn hơn và ngực to hơn. Nó nhét cái quần lót dây satin trắng vào trong cùng ngăn quần lót để dành lần tới gặp Nate. Lễ Năm mới không còn quá xa, và có thể nó sẽ chẳng phải đợi lâu đến thế. Nó bí mật hi vọng cậu sẽ nhớ nó thật nhiều, cậu sẽ quay về từ Maine và đột nhập vào phòng nó giữa đêm bằng lối thoát phòng cháy. Tưởng tượng ra việc họ sẽ làm gì khi gặp lại nhau khiến nó bâng khuâng hàng giờ.

Tội nghiệp cho Nate, phải chết dí ở tận bang Maine lạnh lẽo toàn tuyết. Hôm qua là Giáng sinh, và cậu hẳn đã phải giết thời giờ cả ngày bằng cách xem phim cũ cùng bố mẹ, ngay lúc này cũng nên, rồi nhìn ra tuyết trắng và mong ngóng không biết bao giờ được nghe giọng nói của nó trở lại. Jenny thậm chí không nói chuyện điện thoại với cậu - sự chia lìa bắt buộc chỉ làm cho tình yêu của họ mạnh hơn mà thôi - nhưng nó vẫn phải làm cái gì đó để cho Nate thấy nó đang nghĩ đến cậu và yêu cậu hơn bao giờ hết. Đó là lý do tại sao nó quyết định gửi cậu một gói quà.

Đầu tiên, nó tìm một cái hộp giày Nike cũ, lót bằng giấy thiếc. Rồi nó đặt một quyển Romeo và Juliet bìa mềm đã sờn tã của Shakespeare vào trong hộp. Hoàn cảnh khó khăn của đôi tình nhân trong vở bi kịch thật quá giống như tụi nó. Họ yêu nhau sâu nặng và giờ bị cấm gặp nhau, tình yêu ấy sẽ chiến thắng ở đoạn kết. Dĩ nhiên, nó và Nate sẽ không chết như Romeo và Juliet. Tụi nó sẽ cưới nhau và có một gia đình lớn và sẽ kể những câu chuyện cho con cháu rằng tụi nó đã gặp nhau ra sao ở công viên một ngày thu nắng ấm nọ khi mọi thế lực trên vũ trụ cũng đều thuận tòng theo tuyệt đối.

Tiếp theo, Jenny thêm vào một cái gói giấy bạc hai thanh kẹo việt quất Pop-Tart vào hộp. Đây là một trong số những loại đồ ăn yêu thích của nó, mặc dù hiếm khi nó ăn chúng vì quá nhiều calo và hoàn toàn chẳng có giá trị dinh dưỡng gì. Nhưng nó thích ý tưởng Nate ăn cái gì mà nó thích ăn và nhớ đến nó.

Rồi Jenny cho vào một bức ảnh của nó mà Dan chụp mùa hè trước. Nó mặc một cái áo quây vàng và đứng ở thành bể bơi trong một nhà nghỉ dọc đường ở Hershey, bang Pennsylvania, nơi ông Rufus đưa cả nhà đi khỏi thành phố một dịp cuối tuần. Nó thích cái vẻ tóc mình sáng lên trong bức ảnh, và đôi tay rám nắng khoanh trước ngực, nhờ vậy bạn không thể nhận thấy chúng to ra sao.

Tiếp tục, nó đặt vào cái tờ chương trình giữ từ buổi diễn Kẹp Hạt Dẻ . Jenny muốn Nate biết rằng, bắt đầu với buổi diễn Kẹp Hạt Dẻ , đó là ngày ấn tượng nhất đời nó, ngày tụi nó đã nói với nhau, “Anhem yêu emanh.”

Cuối cùng, nó cắt một món tóc dày màu nâu xoăn của mình, buộc nó bằng một sợi dây màu đỏ, và thả nó vào trong hộp. Trông hơi lạ lùng so với các thứ khác, như một vật kỷ niệm của người đã chết, nhưng nó muốn Nate cảm thấy nó ở ngay bên cạnh cậu, và đó dường như là cách tốt nhất.

Với việc thêm vào món tóc, gói quà có vẻ đã đầy đủ, vì vậy, nó đóng hộp và dán nắp lại. Rồi nó gói bằng những trang tạp chí cho tuổi teen các loại nằm vất vưởng quanh phòng nó, cẩn thận để không lấy phải những trang có các mục quảng cáo xấu hổ về băng vệ sinh, thuốc viên tránh thai hay thuốc trị nấm. Cuối cùng, nó dán một mẩu giấy ghi nhớ màu vàng và cẩn thận ghi địa chỉ Nate ở Maine lên đó. Nó đã ghi vào sổ mọi địa chỉ các căn nhà của gia đình cậu ở Montauk, Nice, St. Anton và cả Barbados để phòng sẵn.

Sau khi đã dán lên hộp 20 cái tem lấy trộm từ ngăn kéo của bố, Jenny mang gói bưu kiện xuống bếp và mở cửa sau ra đặt nó xuống chỗ cho người đưa thư lấy. Đó là điều tuyệt nhất khi sống ở một ngôi nhà cũ như nhà của nó. Không có hòm thư ở tầng dưới, nên người đưa thư leo thang máy phục vụ và giao thư ngay ở cửa sau. Nó đặt cái hộp lên sàn bên trên cái khay nhỏ mà người đưa thư đặt thư từ lên đó và ngó xuống, nghĩ xem có nên mở ra lại và cho cái quần lót dây vào để gói quà có chút sexy hơn. Trong thoáng suy nghĩ, như thế có vẻ hơi dâm đãng. Với lại, Nate đã tặng nó cái quần nhân Giáng sinh mà. Cậu sẽ nghĩ nó không thích nếu gửi lại.

Dan bước vào bếp và nhìn thấy Jenny đứng ở cửa sau. “Em đang làm gì đấy?” cậu hỏi vẻ nghi ngờ. Bố đã yêu cầu Dan phải để mắt đến Jenny, và cậu thực hiện trách nhiệm rất nghiêm túc.

Jenny đóng cửa sau lại. “Chỉ xem có thư gì không.” Nó quay lại và nhìn chăm chăm Dan. Tóc cậu rối bù lên, và cậu vẫn mặc cái áo phông trắng bị dây café từ 2 ngày nay. “Trông anh thật kinh khủng.”

Dan đổ café tan vào cốc và vặn vòi nước nóng cho đến khi đủ để làm tan băng. Cậu rót đầy cốc và uống một ngụm. “Anh đang viết một bài thơ,” cậu nói, như thể điều đó giải thích cho mọi thứ.

Jenny mở tủ lạnh, sờ vào một hộp sữa chua café  Dannon, và rồi rụt tay lại và đóng sập cửa tủ. Nó chẳng muốn phát phì trước khi gặp Nate trở lại.

Dan thổi vào cốc của mình, nhìn nó. “Em biết cái đó của Vanessa, đúng không?” cậu nói vẻ chai đá. “Người quay phim bọn em ở công viên ấy?”

Jenny quay lại, kéo cái áo ngực chỗ dồn vào giữa hai bầu ngực. Nó vẫn chưa vào lại cái trang đó kể từ khi nhìn thấy trên máy tính của Dan, và chẳng gây cho nó bận tâm để thử tìm hay hình dung ra ai đã quay nó. Ý tưởng cho rằng Vanessa post lên trang đó có vẻ hoàn toàn lố bịch.

“Làm sao anh biết?” Jenny vặn lại.

Dan nhún vai. “Xem phim đó thì biết. Nó chắc chắn là của Vanessa.”

Jenny khoanh tay trước ngực. “Thà không xem còn hơn,” nó nói. “Mà nếu của chị ấy thì sao nào?” Jenny đã làm việc cùng với Vanessa ở tờ Rancor , tạp chí nghệ thuật của học sinh trường Constance Billard, và họ luôn hợp ý nhau. Nếu Vanessa đã quay phim Nate và Jenny ở công viên, nó chắc chắn có một lời giải thích cực kỳ hay cho việc tại sao Vanessa thực hiện nó và một lời giải thích hoàn hảo cho việc đoạn phim bị tung lên web.

“Anh chỉ nghĩ em muốn biết thôi, tất cả là vậy,” Dan nói và quay về phòng. Cậu đang sắp xếp tới lui danh sách những từ ngữ cậu viết ra theo bài tập chống treo bút của nhà văn, và giờ cậu đang cố gắng hợp chúng lại trong một trật tự của bài thơ mới, “Đĩ.”

Con điếm, nô lệ, cạo trọc, đen, dentelle, băng, lạnh, mưa, khóc, lau, ngủ, café, ố, buộc tội...

Nó sẽ là một bài thơ giận dữ, dĩ nhiên, nhưng nó không định giận dữ. Nó nói về sự phát hiện ra người mà bạn yêu không phải là cái người mà bạn nghĩ tới. Jenny không phải là đứa em gái ngây thơ, ngọt ngào cậu vẫn tưởng, và Vanessa là một kẻ chuyên nhòm trộm mặc-đồ-lót-dâm-đãng, kẻ dùng những khoảnh khắc riêng tư của người khác để gây chú ý.

Cậu bắt đầu lấy những từ trong danh sách ra, thêm vào các động từ hoặc trạng từ đặc biệt để làm giàu lên.

Lau cơn buồn ngủ khỏi mắt tôi và rót đầy tôi một cốc khác.

Tôi thấy cái em đang cố gắng kể tôi nghe tất cả,

Cạo trọc đầu em và sờ mó tôi (thật tế nhị)

Với satin và dentelle:

Em là con đĩ.

Dan thích sự trực tiếp của thứ cậu vừa viết ra và năng lượng của nó. Cậu viết tiếp, nhận được sinh lực từ cảm giác viết đầy một trang trở lại. Khi cậu viết xong, cậu sẽ e-mail nó cho Vanessa. Viết thơ là cách duy nhất cậu biết để hiểu được cảm giác của mình, và gửi cô bài thơ là cách duy nhất cậu biết để nói với cô.

[1] Nhân vật cô gái trong truyện cổ Grimm bị nhốt trong tháp, nhờ bím tóc dài làm thang để hoàng tử leo lên giải cứu mình.

Nguồn: tve-4u
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 2 tháng 9 năm 2026

« Lùi Tiến »

Truyện bạn đang đọc dở dang

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.