Điều Gì Em Cũng Muốn

Lượt đọc: 114 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
D thử viết về sex theo cách mới

❊ ❊ ❊

Ngay khi kỳ nghỉ giữa năm cuối cùng của cậu kết thúc vào hôm thứ năm, Dan đi bộ đến quán café Cuba - Hoa ưa thích của mình trên đường Broadway và gọi một cốc café sữa và một cái bánh trứng cuộn. Rồi cậu lấy ra một cuốn sổ tay bìa đen mới và một cái bút bi đen. Cả một tuần nay, cậu cố gắng viết cái gì đó tương đối tử tế để gửi kèm với hồ sơ đăng ký, nhưng cái gì cậu viết ra cũng đều rác rưởi hết. Cậu chưa từng gặp khó khăn trong viết lách - thường thì từ ngữ cứ tự tuôn ra từ cậu. Hẳn nhiên là cậu bị phân tán bởi kỳ nghỉ, nhưng vẫn không thể phủ nhận được một điều. Cậu gặp cơn khủng hoảng của nhà văn.

Dan uống một ngụm café, rớt những giọt màu nâu sữa lên khắp trang giấy trắng đầu tiên của cuốn sổ. Theo nghĩa nào đấy, cơn khủng hoảng của nhà văn cũng đặt cậu ngang hàng với những tên tuổi lớn. Tolstoy đã gặp phải, Hemingway cũng có. Cậu không chắc rằng có nhà văn trường phái hiện sinh Pháp yêu thích nào của cậu bị thế không, nhưng rồi cậu hình dung ra họ đều chắc chắn có vấn đề lần này hay lần khác. Điều đó không làm giảm bớt đau đớn, quả thực thế. Sự thực, nó rất nhức nhối.

Một linh hồn bị dày vò tội nghiệp.

Dan có thể nhận thấy lần cuối cậu viết cái gì đó đáng giá được lưu trong những cuốn sổ màu đen cũ đều trước lễ Tạ ơn, trước khi cậu và Vanessa hôn nhau lần đầu và nhận ra họ đang yêu.

Cậu lăn cái bánh trứng cuộn quanh đĩa nước sốt mận dính và cắn một miếng. Song hành với cái chết, tình yêu là chủ đề yêu thích của cậu, nhưng giờ cậu đang yêu, những từ cậu đã dùng để viết về nó đều dường như quá hời hợt và thô vụng. Giá mà cậu có thể chỉ tìm ra khía cạnh mới trong việc tiếp cận chủ đề tình yêu. Cậu chấm cái bánh vào nước sốt và cắn miếng nữa. Mỡ của bánh trứng cuộn nóng chảy xuống cổ tay cậu. Một cô phục vụ chống tay vào hông và cậu đánh rơi chỗ còn lại của bánh xuống cốc café, làm tung tóe ra khắp xung quanh.

Mọi người trong hoàn cảnh ấy đều sẽ nhảy dựng lên, nhưng với Dan đó là một khoảnh khắc lóe sáng.

Sex! cậu nghĩ. Sex là biểu hiện vật chất tối hậu của tình yêu, là điều mà tại sao, khi cậu từng thực sự có nó, cậu muốn nó ở khoảnh khắc chỉ có cách duy nhất để nói điều cậu thực sự muốn là làm tình.

Dan mở nắp cái bút. Cậu đã đọc đủ các lý thuyết phê bình để biết rằng những cách sáo mòn nhất để viết về sex thường dùng những hình ảnh của hoa nở, bình minh và pháo hoa. Cậu cũng biết rằng có thể khiến bất cứ thứ gì trở nên có nhục dục. Nhưng cậu muốn viết về sex theo cách mới và bất ngờ.

Cậu nhìn cái bánh trứng cuộn ăn dở bị nhuốm màu nâu trong cốc café, nghĩ ngợi.

Bất cứ cậu trai bình thường nào nghĩ về sex sẽ nghĩ ngay đến việc cởi quần áo bạn gái ra. Tuy nhiên, Dan không phải là một cậu trai bình thường. Thay vì nghĩ đến việc cởi quần áo Vanessa, cậu nghĩ đến từ ngữ, và sự thật là, chẳng có gì nhục cảm về những từ ngữ cũ đơn sơ cho tới lúc chúng được dùng trong ngữ cảnh gợi cảm. Và để làm được điều đó, bạn phải dừng lại việc nghĩ về các từ mà hãy bắt đầu nghĩ về cái gì, hoặc thậm chí tốt hơn là về ai đó. Tốt nhất là với quần áo đã cởi.

Nhưng Dan lại đang chết tắc với mớ từ ngữ. Càng khổ sở vì chữ nghĩa dùng bao nhiêu, cậu càng nhận thức ra rằng mình không thể viết được về sex bởi vì cậu đã trải qua đâu. Nếu không thể viết về sex, cậu không thể viết về tình yêu, và nếu không thể viết về tình yêu, cậu chẳng thể viết về bất cứ cái gì.

Phải chăng sex là phương thuốc cho cơn khủng hoảng của nhà văn?

Nguồn: tve-4u
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 2 tháng 9 năm 2026

« Lùi Tiến »

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.