Điều Gì Em Cũng Muốn

Lượt đọc: 87 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Hoa khôi dạ vũ

❊ ❊ ❊

“Nếu con đó mà cao tầm được hơn mười lăm phân nữa, cậu ấy có thể dụi cằm vào khe ngực của nó,” Blair Waldorf quan sát lúc nó nhòm bạn trai cũ của mình, Nate Archibald, nhảy với Jennifer Humphrey, con nhỏ lùn lớp 9 nhưng nảy nở kinh dị. Đấy là đứa mà vì nó Nate đã đá Blair không có cách gì giải thích nổi chỉ vài tuần trước. “Nhưng thể nào rồi cậu ấy lại ngạt thở cho mà xem.”

May mắn thay, Blair đã bỏ bữa tối hôm đấy, không thì nó chắc sẽ phải cắm đầu thục mạng vào phòng vệ sinh nữ mà nôn thốc ra vì ghê tởm.

Serena van der Woodsen, người bạn xưa nhất và mới nhất của Blair, lắc mái đầu vàng óng đáp lại. “Tớ không nghĩ vậy,” cô nói. “Tớ chẳng có vấn đề gì khó chịu với nhỏ Jenny, nhưng tớ vẫn luôn nghĩ cậu với Nate là cặp hoàn hảo . Các cậu hiển nhiên là được định mệnh sinh ra để cùng nhau sống trọn đời.”

Thật là điều lạ khi Serena nói vậy. Dù gì thì cô và Nate đã mất sự trong trắng với nhau sau lưng Blair vào mùa hè sau năm lớp 10. Nếu có hai người nào được sinh ra để cho nhau, bạn nghĩ đấy phải là họ. Nhưng với mọi mối quan hệ Serena đã trải qua, vụ lăng nhăng nho nhỏ của cô với Nate chỉ là một cuộc tình bất ngờ không dự tính trước. Blair và Nate mới thực sự nên chuyện . Và họ đã luôn như là một cái gì đó bất biến đáng tin cậy - như người gác cửa ở hành lang tòa nhà trên đại lộ Năm của Serena - thật chẳng thể hình dung nổi tương lai sẽ ra cái gì nếu họ không thành đôi lứa. Thông qua họ mà Serena đưa ra được minh chứng rằng một phần của quan hệ có thề ước là như thế nào, và khá là sợ hãi khi thấy mọi chuyện trở nên biến đổi một cách đáng ngại.

Blair nốc ly champagne Cristal ừng ực. Hai cô gái ngồi chơ vơ bên cái bàn tròn to uỳnh phủ khăn trắng - đen bóng trong phòng khiêu vũ sang trọng của khách sạn St. Claire, nơi buổi dạ vũ Đen Trắng tháng chạp đang dập dìu đông nghẹt. Các cô gái mặc váy áo hai dây đen dài hiệu Versace và Dolce & Gabbana với những cái lông trắng cắm trên tóc. Họ đang nhảy với các cậu trai mặc đồ lễ phục đen và trắng hồ cứng hiệu Gucci do Tom Ford thiết kế. Một quả bóng khổng lồ kết bằng hoa hồng đen và trắng treo trên trần. Blair cảm thấy quen thuộc đến nhàm.

Mẹ nó vừa cưới chỉ mới 1 tháng trước với một tay thất thế quá cân, người nhễ nhại mồ hôi và ầm ĩ tên là Cyrus Rose, và buổi tiệc chiêu đãi đám cưới diễn ra cũng đúng ngay cái phòng này. Đám cưới diễn ra cũng đúng vào sinh nhật 17 tuổi của Blair, cái ngày nó định “đi tới bến” với Nate. Nó đã mất hàng giờ để chải chuốt bản thân và đã dượt đi dượt lại từng khoảnh khắc một trong đầu. Ấy vậy mà sau đó, nó tình cờ gặp phải cảnh Nate ngồi với cái con nhỏ đó trong sảnh khách sạn và nhận ra rằng lúc hạ màn, chẳng nghĩa lý gì việc nó trông nóng bỏng ra sao trong bộ váy phù dâu màu café espresso hiệu Chloé, cũng như việc tóc nó gây ấn tượng thế nào, hay là đôi Manolo Blahnik màu nhũ nó đi cao đến thế. Nate quá bận rộn với việc mò mẫm bộ ngực bong bóng của cái con 14 tuổi tóc xù kia để chú ý đến cô.

Đó quả là sinh nhật tồi tệ nhất mà Blair từng có. Nhưng nó không day đi day lại mãi chuyện đó làm gì. Không hề.

Ừ, đúng vậy.

“Mình không tin vào định mệnh tí nào nữa,” nó bảo Serena, đánh cạch cái ly champagne pha lê xuống bàn và suýt nữa làm vỡ chân đế. Nó lùa những ngón tay vào mái tóc dài, nâu sẫm của mình, mới được cắt nhờ tay của Antoine, thợ làm đầu yêu thích mới của nó, ở Salon Cửa Đỏ của Elizabeth Arden.

Serena cười, trợn tròn đôi mắt xanh sẫm. “Rồi cậu tính sao khi lúc nào cậu cũng nói Yale là định mệnh của cậu?”

“Cái đó khác,” Blair khăng khăng bảo vệ ý kiến.

Bố Blair đã học ở Yale, và Blair luôn luôn mơ cũng được vào học ở đó. Nó đứng đầu lớp ở trường Constance Billard và nhiệt tình tham gia các hoạt động ngoại khóa đến mức việc nộp đơn sớm dường như là lựa chọn hiển nhiên. Nhưng suốt cuộc phỏng vấn, nó đã tan tành dưới sức ép và trở thành Blair, Nữ Hoàng Não Kịch của vương quốc Màn Bạc. Nó đã kể cho người phỏng vấn mình một câu chuyện chia ly đẫm lệ về việc mẹ nó đã ly dị người cha đồng tính của mình ra sao và đã cưới một người đàn ông mà bà không tìm hiểu kỹ, rồi nó nóng lòng muốn vào đại học đến mức để có thể bắt đầu một cuộc đời hoàn toàn mới. Và sau đó, nó hôn người phỏng vấn - thực sự là nhón chân lên hôn vào cái má hõm lởm chởm râu của ông ta!

Blair luôn hình dung bản thân giống như một nữ nhân vật chính của loại phim đen trắng những năm 50, kiểu thần tượng Audrey Hepburn của nó. Lần này là cảnh suy sụp của nó. Giờ nó bị buộc phải xin học vào Yale theo diện thường cùng đám lâu nhâu còn lại, và nó thậm chí đã phải nhờ bố làm công quả một chương trình nghiên cứu xuất ngoại ở Pháp cho trường Yale để giúp nó đặt được một chân vào. Nhưng cơ hội đỗ được của nó vẫn mỏng tèn tẹt.

Blair tóm lấy cái chai Cristal trong cái xô lạnh ở giữa chiếc bàn tròn rộng và rót đầy ly của mình. “Định mệnh chỉ dành cho bọn thua cuộc,” nó nói. “Thật là dớ dẩn để bào chữa cho việc để mọi sự xảy đến với bạn thay vì khiến cho chúng xảy ra.”

Giá mà nó biết đích xác làm thế nào để khiến mọi sự nó muốn xảy ra sẽ xảy ra mà hoàn toàn không phải bới tung lên.

Khả năng tập trung chú ý của Serena ngắn hơn cả của một con cún mới đẻ, và cô đã uống quá nhiều rượu để có nổi một cuộc nói chuyện nghiêm chỉnh. “Thôi không nói về tương lai nữa được không?” cô hỏi. Cô châm một điếu thuốc và nhả khói lên phía trên đầu Blair. “Cậu biết chưa, đồ nhóc tóc vàng Aaron đang nói chuyện cứ nhìn chằm chằm cậu suốt mười phút vừa rồi đấy.” Cô che miệng bằng những ngón tay dài, thon và cười khúc khích. “Ối. Họ đến kìa.”

Blair quay người lại để nhìn người anh con dượng ăn chay tóc tết bím luống cày, Aaron Rose, và một cậu trai cực kỳ cao lớn có mái tóc vàng như bông và đôi mắt nâu nhạt, bận bộ lễ phục Armani tuyệt hảo, cả hai đang bước lại bàn nó. Cậu trai gõ những ngón tay dài vẻ hồi hộp lên đôi chân siêu dài của cậu và nhìn xuống đôi giày Christian Dior đen bóng của Blair, như thể cậu sợ bị vấp phải chúng. Phía sau hai cậu trai, sàn nhảy ken đặc những cô gái kiều diễm ăn mặc diễm lệ và những chàng trai đẹp đẽ đáng ngưỡng mộ đang quàng tay lên cổ nhau, đung đưa theo một bài hát của Beck.

“Nói chuyện gì hay hay với Blair đi,” Serena bảo Aaron. “Cô nàng đang stress về tương lai đấy.”

Blair trợn mắt lên. “Ai mà không chứ?”

Đôi môi mỏng màu đỏ của Aaron phịu xuống vẻ lo lắng xin lỗi. Cậu, Blair và Serena cùng tới vũ hội, và ngay khi họ tới, Aaron đã bỏ hai cô để đi uống rượu và hút thuốc khi gặp đám bạn. Nhưng Blair cuối cùng tỏ ra thu mình lại và rầu rĩ, về chuyện đám cưới của phụ huynh, cuộc phỏng vấn tệ hại với trường Yale và bất cứ chuyện gì khác. Nó cần mọi sự ủng hộ tinh thần có thể có. “Xin lỗi. Tớ không phải là một bạn hẹn hò thật tử tế. Muốn nhảy hay làm gì không?”

Blair lờ cậu đi. Trông nó có vẻ muốn nhảy lắm hay sao? Nó liếc sang người bạn tóc vàng cao của Aaron. “Cậu là ai vậy?”

Cậu tóc vàng nở nụ cười. Hàm răng cậu ta còn trắng hơn cả áo sơ mi của cậu. “Tôi là Miles. Miles Ingram.”

Con trai của Danny Ingram, chủ nhà hàng và hộp đêm nổi tiếng, chủ sở hữu của những điểm ăn chơi như Gorgon ở New York và Trixie ở LA, đấy là chỉ kể vài cái tên sơ qua.

“Cậu ấy cùng lớp tớ ở Bronxdale,” Aaron thêm vào. “Chúng tớ đang lập một ban nhạc. Miles chơi trống.”

Blair nhấp ngụm champagne, đợi xem họ nói gì đó đỡ nhạt nhẽo.

Miles cười với Blair và gõ những ngón tay lên lưng cái ghế trống. “Cậu xinh hơn tớ tưởng nhiều!”

Cậu đáng yêu, nhưng những ngón tay gõ trống có thể gây khó chịu cực kỳ.

Blair không mỉm cười đáp lại. Nó cầm ly lên. Aaron chắc chắn đã bảo Miles rằng nó là một mụ phù thủy trăm phần trăm, và cậu ta hẳn mong đợi nó có mụn cóc trên mũi và chổi cắp sau đít.

Không chính xác vậy. Aaron chỉ không thích nhắc tới người em con mẹ kế bởi cậu muốn giữ nó cho riêng mình. Nhưng đừng làm cho lưới của bạn xoắn xuýt cả lên - chúng ta sẽ đánh bắt con cá này sau.

Aaron vén những lọn tóc ra sau tai. “Và đây là Serena,” cậu giới thiệu với Miles.

Miles nhìn chớp nhoáng khuôn mặt như được tạc hoàn mỹ của Serena, đôi mắt xanh thẳm, thân thể dài, yểu điệu và bộ váy Gucci màu đen tuyệt diệu của cô. Cậu nấn ná mắt nơi cô một lát - thật khó cưỡng lại - trước khi quay sang Aaron. “Lạ ghê. Cậu chẳng nói gì về việc Blair lại xinh đẹp thế.”

Aaron nhún vai vẻ không thoải mái lắm. “Xin lỗi nhé.”

Blair và Serena châm thuốc, vẫn đợi điều điên rồ xảy ra. Nghĩ đến điều Blair vừa nói về định mệnh, nó phụ thuộc vào việc họ sẽ khiến nó xảy ra.

Aaron hắng giọng. “Cậu chắc là không muốn nhảy chứ?” cậu hỏi Blair.

Blair chú ý rằng cậu không đeo nơ đen và áo sơ mi của cậu nới cúc ở chỗ cổ. Rõ ràng là cậu ta đang ra một tuyên bố. Nó rít một hơi thuốc dài và nhả khói vào mặt cậu. “Không, cảm ơn.”

Bài hát của Beck đã hết, mọi người ồn ào trở về bàn, say khướt.

“Chân tớ đang liệt rồi đây!” Kati Farkas rên rỉ, thả phịch người xuống cái ghế đối diện Blair và tụt phắt đôi giày ra.

“Của tớ thì liệt hẳn rồi,” Isabel Coates phụ họa, núp mình vào cái ghế bên cạnh.

Hai năm qua, trong khi Serena phải đi học ở tận Học viện Hanover ở New Hampshire, Isabel và Kati dính như keo bên cạnh Blair. Họ cùng mua đồ trang điểm ở hiệu Sephora, cùng uống cappuccino ở hiệu Le Canard, và vâng, họ thậm chí còn vào nhà vệ sinh cùng nhau nữa chứ. Blair cai trị khung cảnh xã hội, thế nên khi bám theo cô, họ cảm thấy gần như nổi tiếng lây, được trải thảm đỏ khắp nơi. Nhưng chỉ trước ngày Columbus, Serena đã bị đá khỏi trường nội trú và tái xuất giang hồ ở thành phố để đánh cắp Blair của họ, và Kati với Isabel lại trở về là Kate và Isabel xưa.

“Làm sao mà các cậu lại không nhảy chứ?” Kati hỏi.

Blair nhún vai. “Tôi không có hứng.”

Isabel thở dài. “Tất cả mọi sự bọn mình phải làm là qua được giữa kỳ tuần tới,” cô nói, nhầm lẫn sự chán chường trong giọng của Blair với sự mệt mỏi. “Và rồi bọn mình sẽ được đi nghỉ Giáng sinh.”

“Các cậu thật may mắn vì được đi đến toàn những nơi hay ho,” Kati thêm vào. “Mình lại phải đi cái món trượt tuyết ngu đần ở cái vùng Aspen ngu ngốc.”

“Xời, thế vẫn không tệ bằng cái nhà nghỉ quê mùa chán òm của tớ ở Connecticut,” Isabel đáp lại.

“Sẽ nhộn lắm đó,” Serena bật ra một nụ cười phấn khích.

Kati và Isabel nhìn cô trừng trừng.

Blair và Serena sẽ đi St. Bart cùng nhau trong kỳ nghỉ Giáng sinh. Mẹ Blair và bố Aaron đã nghỉ chuyến trăng mật trên tàu ở vùng Carribe và đã bố trí để gặp Blair, Aaron và em trai Blair, Tyler, vào kỳ nghỉ ở resort sành điệu Đảo Hòa Bình ở St. Bart. Họ được phép đem theo một người bạn nếu muốn, vì thế sau bữa trang điểm ở nhà vệ sinh hôm lễ báo hỉ đám cưới, Blair đã rủ Serena.

Dĩ nhiên, họ sẽ trở lại thành phố vào lễ Năm mới. Không có cô gái hội hè tự trọng nào lại xài lễ Năm mới ở xa bố mẹ sau khi đã qua tuổi 12.

“Sẽ rất ra trò đấy,” Blair đồng ý với nụ cười thỏa mãn. Nó có thể hình dung ra bản thân mình hoàn hảo, bôi kem rám nắng bóng mượt trong bộ bikini Missoni mới trên một bãi biển cát trắng tinh khôi, khuôn mặt nó ẩn dưới cặp kính râm Chanel cỡ đại, trong khi những chàng trai hấp dẫn mặc quần short đem cho nó những thức uống lạ đựng trong những trái dừa. Nó sẽ quên đi chuyện trường Yale, Nate, mẹ nó hay ông Cyrus, nó chỉ nằm nướng cho da thịt nâu bóng màu cà phê sữa dưới ánh mặt trời xứ đảo nóng bỏng. Dĩ nhiên nó biết Kati và Isabel ghen tỵ vô cùng rằng nó đã chẳng mời đứa nào trong bọn đi St. Bart cùng, nhưng thành thực mà nói, nó chẳng muốn có một cái đuôi chuột nào hết.

Chỉ còn 1 tuần nữa thôi.

Chuck Bass đến phía sau Blair và đặt hai bàn tay to, ấm của cậu ta lên bờ vai trần, rắn rỏi vì chơi tennis của nó. “Tớ vừa thấy Nate và con nhỏ trường Constance đó đang vui vẻ với nhau ở góc phòng,” cậu thông báo, như thể ai cũng muốn biết.

Chuck đẹp trai theo kiểu thương gia ngầu ngầu nhẵn nhụi. Cậu ta cũng là cậu trai ong bướm nhất thành phố New York. Cậu đã cố gạ gẫm Serena khi cô say khướt ở phòng khách sạn Tribeca Star của nhà cậu hồi tháng 10, và cậu đã gần như làm cho nhỏ Jenny Humphrey tụt quần áo cho cậu xem trong phòng vệ sinh nữ ở bữa tiệc Hôn lên môi đi cùng tuần ấy. Chuck là loại xảo quyệt tệ hại nhất, nhưng ai cũng vẫn cứ dính với cậu, vì cậu là một trong số họ: Cậu học ở trường nam sinh tư thục nhỏ; ở cấp tiểu học, cậu từng đến trường múa của Arthur Murray, học tennis ở sân Asphalt Green, hát ở nhà thờ của khách sạn ven biển miền Nam nước Pháp. Cậu đã được mời đến những bữa tiệc lớn nhất và những buổi giảm giá hiếm hoi nhất chỉ dành cho số ít người như thể mặc định, và cậu cũng được sinh ra để sống cuộc sống đẳng cấp như lẽ tất yếu. Kể cả có bị từ chối, Chuck sẽ còn quay lại nhiều hơn. Cậu ta là kẻ máu lạnh không chịu thất bại.

Blair cố gắng giũ vai ra khỏi tay cậu ta. “Thì sao?”

Chuck vẫn giữ chặt tay. “Nate chưa bao giờ cho cậu được thế phải không?” Cậu ta bắt đầu massage vai Blair. “Tớ đang nghĩ có thể tớ nên là người nhận được vinh dự đó.”

Toàn thân Blair cứng lại. Cho đến giây phút đó, nó chưa bao giờ có một vấn đề gì với Chuck, nhưng giờ thì nó hiểu tại sao Serena lại ghét cậu ta đến thế. Nó hất tóc ra sau, nhoài vai ra khỏi tay Chuck và đứng dậy. “Tớ phải đi tiểu đây,” nó nói với cả bàn, hoàn toàn lờ Chuck đi. “Rồi đi về nhé. Bọn mình có thể mở tiệc lại ở nhà tớ.”

Aaron đứng dậy và bước lại gần nó, vén mấy lọn tóc tết ra sau tai vẻ e dè. “Cậu ổn chứ?” cậu hỏi, giọng lo lắng.

Vào khoảnh khắc đó, toàn bộ cái hành động của Ngài Nhạy Cảm khiến Blair thấy khó chịu chẳng kém gì sự nịnh bợ của Chuck.

“Tôi khỏe.”

Nó quay người đi và băng qua phòng với vẻ hấp dẫn nhất có thể có trên đôi giày Christian Louboutin Perspex gót nhọn 10 phân và trong bộ váy Gucci đen siêu bó, giữ mắt nhìn thẳng để tránh gặp tầm nhìn của Nate và con nhỏ Ginny kia, hay bất cứ cái tên củ chuối nào của con bé đó.

Mọi người đang tụ tập trên sàn nhảy, la hét kích động. Có vẻ như Flow - ca sĩ hát chính hấp dẫn nhất trong âm nhạc - sắp xuất hiện. Nhưng Blair chẳng quan tâm. Nó không điên lên bởi người nổi tiếng, như mọi đứa con gái. Nó không cần thế, bởi nó đã là một ngôi sao vĩnh hằng của bộ phim truyện chiếu trong đầu nó, người nổi tiếng nhất mà nó biết.

Nguồn: tve-4u
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 2 tháng 9 năm 2026

« Lùi Tiến »

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.