Daniel Humphrey cắn đứt cái móng tay út của Vanessa Abram và nhổ nó xuống tấm thảm xù màu nâu dưới sàn phòng ngủ. Cái móng dài hơn các móng ngón khác và cậu chán việc cô cứ bất chợt cào cậu bằng nó.
“Này, đó là cái móng chơi guitar của em đấy,” Vanessa cự lại, vật tay cô ra khỏi cậu và xem xét chỗ hư hại.
Dan cười sặc, khuôn mặt xanh xao của cậu căng lên dưới mái tóc nâu bờm xờm. Cậu họa hoằn mới đi cắt tóc, nhưng chính để mọc dài quá mức lại làm cho cậu có hình ảnh của một nhà thơ đầu bù tóc rối nghiện café. “Cứ như thể em chơi guitar ấy.”
Vanessa nhún vai và bóp đỉnh đầu gần như trọc của mình. Cô có đôi mắt nâu rất to, làn da mảnh mai, đôi môi mỏng màu đỏ và hẳn sẽ còn xinh hơn nếu như đừng cạo trọc đầu. Nhưng Vanessa không thích xinh đẹp; cô khoái phía tối tăm hơn của mọi vật, phần bên dưới xấu xí của chúng.
“Anh biết sao không?” cô nói. “Cả ngày em đi chơi với anh, nhưng ban đêm thì em chơi rock.”
“Em thậm chí còn không thích nhạc mở to cơ mà,” Dan chế giễu. Cậu đẩy cô xuống giường và bắt đầu cù cô vào dưới cánh tay. “Đĩa CD yêu thích của em là bản ghi âm một cơn sấm sét.”
“Dừng lại!” Vanessa thét lên, vùng vẫy tay chân và thở phì phò đầy cuồng loạn. “Daniel Randolph Humphrey, anh dừng lại ngay!”
Ôi, họ không dễ thương sao?
Dan ngừng thọc lét cô và đứng dậy. “Em vừa nói từ R .”
Vanessa kéo cái áo len cổ lọ màu đen xuống để che cái bụng xanh xao hơi phệ của mình. “Randolph, Randolph, Randolph. Ai lại đi đặt tên con mình cái tên đệm là Randolph chứ? Nghe cứ như là tên của bao cao su hay một diễn viên phim khiêu dâm ấy. Randolph Người Bôi Trơn!” cô hú lên.
Dan đột nhiên im lặng, tư lự khi thọc ngón tay lên điếu thuốc đang cháy, di vào cái chăn len quân dụng cổ lỗ thanh lý trên giường.
Vanessa đứng dậy. “Em xin lỗi. Em hứa sẽ không đùa cái tên đệm của anh nữa và giờ em đang đứng đây, cười như một con ngu.”
Nhưng điều đó chẳng phải là thứ khiến Dan bận tâm.
“Clark bao nhiêu nhỉ, hăm hai?” cậu hỏi.
Đôi mắt nâu của Vanessa mở to. Clark là người phục vụ quầy bar mà cô từng gặp trước khi Dan rút cục đã nhận tham gia chương trình và nhận ra rằng cậu và Vanessa nên tiến xa hơn là bạn. “Ừ, thì sao?”
“Và anh ta là người pha chế rượu quầy bar? Một kiểu người làm tình giỏi?”
“Em đoán vậy.” Cô vẫn chưa rõ cậu đang định nói chuyện gì.
Dan lùi lại trên giường và châm điếu Camel thứ một triệu trong ngày. Cậu rít thuốc thật sâu và nhả ra một luồng khói xanh xám lên phía trên đầu Vanessa. Cô có thể đoán cậu đang cố gắng sáng tác, nhưng mắt cậu lại có vẻ lo lắng.
“Vậy hai người... ừm... có ngủ với nhau, hay gì không?”
Vanessa cố gắng ngăn lại nụ cười. Ra là về chuyện đó. Cô đắn đo câu trả lời. “Đại loại.”
“Tức là, em đại loại có hay là đại loại không?”
“Ờ thì, bọn em đã làm chuyện đó, nhưng không đến mức ấy,” Vanessa đáp lại vẻ lơ đãng.
Cô và Clark đã làm tình với nhau 2 bận. Lần đầu diễn ra trong ánh sáng ban ngày, và cô quá lo lắng về thân thể mình đến nỗi chẳng thật sự chú ý được thứ gì khác. Lần sau thì cô cảm thấy thư giãn hơn, nhưng vẫn không thể hiểu tại sao chuyện này lại quan trọng thế. Với cô, nó chỉ có vẻ như một trò vui thời tiền sử. Kiểu như nó vẫn thực sự chính xác là thứ tất cả mọi con vật từ ngựa vằn cho đến linh cẩu vẫn làm trong mùa giao phối trên màn trình diễn của tự nhiên này. Thực sự thì đấy là một thứ cũng vui để thực hiện. Nó khiến cô cảm thấy như mình có căn bản hơn, một kiểu kinh nghiệm đã-nếm-đã-làm.
“Anh rõ rồi.” Dan rít một hơi thuốc nữa. Và lại một hơi khác. Cậu lần theo đường khâu của viền cái vỏ gối màu trắng đã bị ố vết café. Cậu là một trai tân và Vanessa thì không còn trinh. Cậu không biết được mình cảm thấy ra sao về chuyện đó.
Thực sự thì có. Cậu cảm thấy lo lắng, ngu xuẩn, thấp lùn, gầy guộc, xanh xao, kỳ cục, và hoàn toàn thiếu hụt. Cô ấy đã phải tiến tới và làm tình với một gã nào đó để làm gì?
“Xem nào, em biết anh là trai còn zin,” Vanessa nói huỵch toẹt. “Nhưng điều đó không có nghĩa là anh phải ở giá.” Cô nhướn đôi lông mày đen rậm lên vẻ khiêu gợi và cười cợt.
Dan ngước lên và cười đáp lại, má cậu bừng đỏ và nóng vẻ xấu hổ đáng yêu. “Thật vậy à?”
Vanessa gật đầu và xích lại gần cậu. “Thật đấy.” Cô đặt tay lên lồng ngực mảnh khảnh của cậu và đẩy cậu nằm xuống giường. Rồi cô lôi điếu thuốc ra khỏi tay cậu và nhúng nó vào cốc café nguội ngắt đã vơi nửa ở cái mặt tủ đầu giường. “Đừng lo,” cô nói bằng cái giọng khàn khàn, có vẻ kinh nghiệm đàn bà nhất của mình. “Em biết em đang làm gì chứ.”
Cô hôn cậu nhẹ nhàng lên môi và bắt đầu cởi quần áo của cả hai. Đầu tiên, cô lột cái áo phông màu xám của cậu, rồi cô cởi cái áo đen của mình ra. Cô chỉ còn lại trên người cái áo chẽn ngang màu đen. Mọi thứ Vanessa mặc đều màu đen.
Dan hít một hơi sâu và nhắm mắt lại. Điều này không xảy ra như những gì cậu hình dung. Với cậu, tình dục là ở chính trong trạng thái sinh ra và chết đi của những trải nghiệm đầy chất thơ mãnh liệt nhất mà một cá nhân có thể có. Nó không phải là thứ mà bạn làm cùng bạn gái nhân lúc bạn buồn chán vào một đêm thứ bảy trước kỳ nghỉ giữa hai học kỳ. Nó là thứ bạn làm khi bạn đã thực sự khám phá lẫn nhau trong mọi cách thức khác - trí tuệ, tinh thần, triết học. Dan đã từng thậm chí đùa cợt với ý tưởng đợi được quan hệ tình dục cho đến lúc hôn nhân và sẵn sàng có con. Cậu muốn có 5 đứa con và đặt tên chúng theo các nhà văn cậu yêu thích: Kafka, Goethe, Sartre, Camus và Keats. Thậm chí, nếu cậu không muốn đợi đến khi kết hôn, cái lần đầu tiên ấy ắt phải là một quá trình khám phá, giống như bạn đang học cách nói chuyện với người khác bằng một ngôn ngữ mới.
Nhưng Vanessa đã học thứ ngôn ngữ đó từ một gã khác mất rồi.
“Anh có đôi chân thật là khẳng khiu,” cô quan sát, quỳ xuống sàn khi kéo tất của Dan ra.
Dan ngồi dậy và rụt chân khỏi cô. “Đợi đã.”
Vanessa trườn lên tấm đệm và ngồi xuống sát bên cạnh cậu, bắt chéo chân, chỉ mặc có quần bó sát và áo ngực màu đen. “Có gì không ổn sao?”
“Anh không muốn làm chuyện này,” Dan nói. Cậu gập hai cánh tay gầy gò thu lại trước ngực. Cái quần nhung thì vẫn còn trên người, nhưng cậu cảm thấy thật lõa lồ. “Ý anh là không phải lúc này.”
Vanessa tóm lấy cánh tay cậu và bấm bấm nghịch ngợm trên đó. “Em cũng lo lắng trong lần đầu mà. Nó không thực sự là chuyện gì nghiêm trọng đâu,” cô nói vẻ trấn an. “Em hứa đấy.”
Dan nuốt khan và nhìn lên trần. Cậu đăm đăm nhìn vào một chỗ gãy trên cái gờ trên trần. “Anh chỉ muốn đợi cho đến khi nó... có tính hữu cơ hơn.”
“Đư-ợc rô-ồi,” Vanessa nói chậm rãi. “Nhưng chuyện này chỉ là sex thôi, anh biết mà. Đâu phải là một bài thơ.”
Hiển nhiên, cô không thể hiểu. Với Dan đó là một bài thơ. Chắc chắn là bài thơ quan trọng nhất mà cậu có thể viết.
Cậu vơ lấy cái áo phông và chui đầu vào. “Anh chỉ thực sự muốn đợi, vậy thôi.”
“Được,” Vanessa nói, đã có vẻ tới ngưỡng mất kiên nhẫn. Dan luôn luôn phân tích mọi sự quá mức cần thiết, viết về chúng ra những quyển sổ tay màu đen con con cho đến khi chẳng còn gì để viết. Cô yêu cái sự nhạy cảm và lãng mạn của cậu biết bao, nhưng một lần nữa, sẽ hay hơn nếu cậu quên đi việc cứ nghĩ ngợi quá nhiều và hãy cứ thả trôi theo dòng chảy. Thực sự, cô đã phải lòng cậu từ ngày họ gặp nhau và trở thành bạn thân từ 3 năm trước. Cô không có ý định hủy hoại những thứ mà giờ đây họ rút cục có với nhau.
Dan châm điếu thuốc khác. Tay cậu run như điên.
Vanessa hích cậu lần nữa. “Này, đừng lo lắng quá thế. Em thấy cũng được nếu mình không làm gì hết. Okay?”
Cậu gật đầu, Vanessa nắm và kéo cánh tay cậu qua vai cô. Họ nằm ngả xuống giường, và Dan nhả khói lên cái đèn lồng Trung Quốc màu đỏ treo trên trần, cậu nhẹ nhàng bới một phía mái tóc lởm chởm của Vanessa bằng ngón cái của mình. Cậu thấy mừng vì không phải giải thích quá nhiều. Đó là điều hay ho trong chuyện chơi cùng người bạn thân của cậu. Cô ấy biết cậu gần như rõ hơn cả cậu tự biết bản thân mình.
Họ nằm như thế một lát, nhìn khói bốc lên từ điếu thuốc lơ lửng trên không. Đó là điều hay khác trong việc chơi cùng bạn thân của bạn. Bạn không phải nói liên tục.
“Ngay khi kỳ nghỉ bắt đầu, em muốn quay phim thêm,” Vanessa nói, phá vỡ bầu im lặng. “Em lo là cái phim Chiến tranh và Hòa bình của em quá tồi để gửi cho trường NYU.”
Bộ phim gần đây Vanessa làm là chuyển thể từ một cảnh trong Chiến tranh và Hòa bình của Tolstoy, và có Dan đóng vai một hoàng tử Andrei nghiện hút. Vanessa đã nộp đơn sớm vào NYU và muốn gửi họ một trong số những phim của cô thay vì viết một bài luận, vì làm phim là ngành cô dự định theo học. Cô nóng lòng lắm rồi. Chỉ một học kỳ nữa ở cái trường Constance Billard cho những đứa con gái Mảnh mai, Phép tắc, nơi (ơn Chúa) cô không hợp với mọi thứ, và rồi cô sẽ tự do, tự do, tự do!
Dan nhả ra một hơi khói dài. Cậu không biết Vanessa lo lắng về điều gì. Các phim của cô đều tăm tối, nhưng điều đó lại làm cho chúng nổi bật. Đó là cách mà NYU sẽ không thể từ chối cô. “Nếu ai đó phải lo lắng, thì là anh,” cậu nói, tay cậu lại giần giật đầy căng thẳng.
“Ý anh là sao?” Vanessa hỏi gặng. “Trường nào mà có một chương trình viết lách tử tế nửa vời thôi là đã sôi lên để có anh ấy chứ.”
“Ừ, nhưng nói về chuyện tối tăm nhé. Những bài thơ của anh thật là...” Dan ngưng bặt. Những bài thơ của cậu rất riêng, đó là những gì chúng thể hiện. Và dường như hơi kỳ dị khi gửi những đống thơ ấy tớ ai đó ngẫu nhiên làm ở các phòng giáo vụ trường Columbia hay Brown hoặc Vassar, như thể cậu phơi trần tâm hồn mình ra trước một người lạ, kẻ chưa chắc đã từng đọc tác phẩm của Goethe, Sartre hay Camus và sẽ không hiểu được những liên tưởng gián tiếp của cậu tới những tác phẩm của các vị ấy.
“Anh cũng nên nghĩ đến việc thử tìm cách xuất bản một vài bài thơ của anh chứ,” Vanessa gợi ý. “Như thế thực sự sẽ khiến người ở các phòng giáo vụ trường đại học phải chạy quanh anh.”
Dan dập đầu mẩu thuốc vào một cái lon Coke rỗng. “Ừ, đúng vậy,” cậu nói. Cậu thích được viết, nhưng không phải là cái kiểu sẵn sàng gửi phứa đi để đăng báo. Cậu vẫn chưa tìm được giọng điệu riêng của mình. Cậu biết điều đó. Mọi bài thơ cậu mới viết đọc lên phải khác với những cái cũ.
Vanessa ngồi dậy. “Là sao? Em nghiêm túc đấy. Anh nên làm việc đấy đi.”
Dan tụt xuống sâu hơn dưới lớp chăn. “Sao cũng được,” cậu lẩm bẩm vẻ lừng khừng. Cậu không sẵn sàng cho tình dục, và cậu cũng chưa sẵn sàng cho đăng thơ. Giờ cậu cảm thấy què quặt hơn bao giờ hết!
Vanessa biết đã đến lúc phải lùi lại một bước. Cô hít hơi sâu và trở thành một con mèo ngoan bên trong mình, thứ tạo nên từ điểm ấm áp của cái lò sưởi tinh thần, nơi Dan cần một nụ hôn mãnh liệt lên khuôn mặt nhỏ nhắn đáng yêu của cậu.
Cô chui vào dưới chăn và hôn lên cằm cậu. “Một tuần nữa và chúng mình sẽ có cả kỳ nghỉ như thế này,” cô thì thầm.
Không giống như hầu hết các bạn học ở trường Constance Billard và Riverside, cả Vanessa lẫn Dan đều không đi đến chỗ nào hoành tráng để nghỉ cả. Vanessa sống với Ruby, người chị chơi guitar bass, trong một căn hộ ở khu Williamsburg ở Brooklyn. Bố mẹ các cô là những nghệ sĩ tiền phong sống ở Vermont và thường nghỉ Giáng sinh trong chuyến lưu diễn của một nhóm nghệ sĩ hội họa trình diễn. Dan và em gái Jenny sống với người cha, Rufus, một nhà văn Cộng sản và là biên tập viên vô danh của các nhà thơ thế hệ Beat. Ông là người không tin vào Giáng sinh hay Hanukkah, hoặc bất cứ ngày lễ nào để nghĩ đến nghỉ ngơi cả.
“Bố sẽ nấu bữa tối món bột xốt cà chua fromage mỗi năm một lần vào thứ sáu,” Dan nói và di bàn tay dọc lưng Vanessa, để cho bản thân thư thái trở lại. Cậu thích cái cảm giác mượt mà và rắn chắc của lưng cô, chứ không toàn xương sườn như của cậu. “Em sẽ đến, đúng không?”
Cô nhún vai. “Chắc chắn rồi. Nhưng bảo bố anh là em sẽ không ăn nhồi nhét như năm ngoái đâu. Đó là việc nữa mà em phải làm trong kỳ nghỉ này. Em định giảm hai cân.”
Dan vẫn nắn lưng cô. “Tại sao?” cậu hỏi. Vanessa chẳng cần phải ăn kiêng. Cơ thể cô vừa đúng như kiểu cậu mô tả trong một bài thơ của cậu: như nước.
“Bởi vì quần áo của em sẽ vừa hơn nếu em làm vậy.” Vanessa không muốn trở nên hốc hác, như hầu hết các bạn học, nhưng cô không thích cái cảnh cô chết dở với cái bụng để cài được khuy quần.
“Chà, anh thích em như em vốn thế,” Dan nói, dí mũi vào tai cô.
Vanessa quay đầu về phía cậu, môi họ gặp nhau trong một nụ hôn dài và ngọt. Khi họ hôn nhau, cô không thể kìm được ý nghĩ làm tình với Dan sẽ nhiều ý nghĩa hơn hẳn với Clark. Nếu như Dan chỉ cần sẵn sàng.
“Anh yêu em,” cậu thì thầm, đôi mắt nâu thẫm mở to.
“Em cũng yêu anh,” cô nhắm mắt, thì thầm đáp. Đột nhiên cô rất muốn đề nghị cậu lần nữa xem có muốn làm tình không, nhưng cô không muốn phá hỏng khoảnh khắc này. Cô chỉ cần đợi cho đến khi cậu sẵn sàng, cho dù với Dan thì nghĩa là phải đợi đến khi họ lấy nhau chẳng hạn.
Chẹp. Cứ như là họ không tỏ ra đã sẵn sàng ấy.