Điều Gì Em Cũng Muốn

Lượt đọc: 87 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Ngôi sao nhạc rock khiến mọi thứ rộn ràng

❊ ❊ ❊

Jenny gần như ngẩn ngơ trong niềm hạnh phúc suốt cả buổi tối. Trước khi tháp tùng nó đến Vũ hội Đen Trắng, Nate mặc bộ lễ phục Donna Karan mới, đón nó lên taxi, đưa nó đi ăn sushi và uống quá nhiều rượu sakê ở quán Bond, tặng nó một cái mặt dây chuyền hiệu Jade Jagger hình sao bằng ngọc lam. Mắt cậu lấp lánh dưới ánh nến và mái tóc nâu vàng của cậu rối bù lên. Trong đầu Jenny, nó như thể có một cái máy ảnh Polaroid để có thể vẽ một chân dung mới toanh của cậu vào sáng hôm sau mà thêm vào bộ sưu tập của nó.

Phần tuyệt nhất là sau khi họ đến vũ hội, Nate không lôi nó đi quanh để trò chuyện với những người nó chẳng biết. Thậm chí đám bạn chơi bời của Nate, Jeremy Scott Tompkinson, Anthony Avuldsen và Charlie Dern cũng để họ yên. Đêm nay, Nate hoàn toàn là của nó, hạnh phúc ôm lấy nó khi họ yên lặng hôn nhau ở góc phòng.

“Anh có biết bức tranh Nụ hôn của Gustav Klimt không?” Jenny thốt lên, khi nó ngước nhìn khuôn mặt đáng yêu của Nate.

Nate nhíu mày. “Không nhớ lắm.”

“Có, anh biết đấy. Nó nổi tiếng lắm. Như thế này tự nhiên làm em nhớ đến nó.”

Cậu nhún vai và nhìn lên sân khấu. “Anh nghĩ cái gã ở nhóm 45 sắp ra nói gì đấy.”

Jenny tựa lưng vào tường. Trước khi có Nate, nó hẳn đã phải tè ra quần vì khao khát được nhìn thấy một người nổi tiếng như Flow, nhưng giờ mọi thứ nó muốn là tiếp tục hôn Nate.

“Nào?” Nó cười khúc khích và chấm nhẹ miệng vào mu bàn tay, cẩn thận không để dây lớp son bóng MAC màu hồng vào găng. “Chuyện đó thật tuyệt,” nó thầm thì.

“Gì cơ?” Nate hỏi, liếc nhìn vẻ phân tán tư tưởng quanh phòng.

“Em chưa bao giờ hôn lâu đến thế trước đây,” Jenny thú nhận.

Nate quay lại và mỉm cười với nó. Cậu đã hút một liều trên đường đón nó và giờ vẫn còn dư vị. Cậu thích bộ váy Jennifer đang mặc. Dài và có màu đen, gấu buông thấp, có một cái diềm màu trắng nổi bật dập dờn ngang mắt cá chân.

Jenny đã mua chiếc váy ở hiệu Thế kỷ 21, cửa hàng của một nhà thiết kế giảm giá là nơi lui tới thường xuyên của đám người săn món hời và đầu óc u mê luôn sẵn sàng mua bất cứ cái gì có một nhãn hiệu của nhà thiết kế trên đó, kể cả khi nó rõ ràng chưa hoàn chỉnh hay thực sự là một ý tưởng tồi của anh ta vốn sẽ không được bán ở bất cứ đâu, ngoại trừ ở Thế kỷ 21.

Chính xác là nó đã tiêu tới 4 tháng tiền trợ cấp của bố vào cái váy, nhưng Nate chẳng thể biết điều đó. Cậu nghĩ nó trông như một thiên thần đen - trắng nhỏ xíu. Một thiên thần với bộ ngực hoành tráng nhất mà cậu từng thấy. Cậu đưa tay lên và xoa nắn đôi tay mảnh mai, mềm như da em bé của nó. Nó toát lên vẻ tốt lành, quá tốt lành và ấm áp, như bánh mì mới nướng ở một nhà hàng năm sao.

DJ bắt đầu chơi bài hit của nhóm 45, “Đồi Bại Tôi,” và rồi Flow từ đâu đó nghênh ngang ra sân khấu, mặc một cái áo khoác lễ phục bên ngoài một chiếc áo phông đỏ có dòng chữ HÃY TỬ TẾ màu trắng viết hoa, và cười ngoác ra như thể ai nấy đều biết anh ta là một trong số những gã hấp dẫn nhất trên đời. Flow là con của một người mẫu đồ lót và một nhà tài phiệt café người Jamaica, trông như một phiên bản rám nắng, mắt xanh của Jim Morrison từ ban nhạc kinh điển những năm 60 The Doors. Anh ta bước đến phía sau cái bục thủy tinh, nhạc ngưng, mọi người hò reo và vỗ tay. Jenny luồn bàn tay nhỏ nhắn của mình vào tay Nate rồi bóp chặt khi họ bước ra khỏi góc phòng để xem.

“Tôi chỉ muốn gào lên với tất cả những ai đã ăn mặc đẹp và đến tham dự tối nay để quyên tiền cho...” Flow banh cái áo lễ phục ra và chỉ vào áo phông trên người, rồi đám đông cuồng nhiệt trong phòng khiêu vũ chẳng ngượng ngùng gì mà hét lên như lũ rồ, “Hãy Tử Tế!”

Cùng lúc đó, Blair đẩy cửa phòng vệ sinh nữ ra thì thấy Nate và Jenny đang tay trong tay đứng ngay trên lối đi. Jenny mặc một cái váy lòe loẹt kiểu thời bà ngoại không rõ nhãn hiệu mà xem ra quá to ở dưới và quá nhỏ ở trên. Con bé và Nate trông như những đứa trẻ tồi tàn từ vùng ngoại ô đi dự đêm khiêu vũ trung học của chúng.

Blair chỉnh lại dây đeo váy và bập bập đôi môi màu hồng ngọc của mình. Ra khỏi đây càng sớm càng tốt cho nó. Nhưng nó không thể lủi đi như một cô bạn gái cũ tội nghiệp bị phụ tình. Nó có cách đáng tự hào hơn thế nhiều.

Có cách, hơn thế.

“Tôi cũng muốn cảm ơn ban tổ chức buổi vũ hội, phụ trách là Blair Waldorf và Serena van der Woodsen,” Flow tiếp tục đọc từ tấm thiệp nhỏ nhắc lời trên tay. “Này, mà sao hai cô gái không lên đây và giúp tôi công bố các bạn đã quyên được nhiêu tiền nhỉ?”

Mọi người nghển cổ tìm kiếm Serena và Blair.

Trong phục sức lôi cuốn thông thường của mình, Serena tạo ra một bầu âm thanh hò reo ầm ĩ và lướt đi chẳng khó khăn xuyên qua sàn nhảy để lên bục với mái tóc vàng tung bay. Flow lùi lại, ngẩn ra vì vẻ kiều diễm của cô, và Serena ngả về phía micro. “Lên đây nào, Blair,” cô kêu lên, nhìn quanh căn phòng đông nghẹt. “Lên đây mau!”

Blair có thể cảm nhận được mọi người đang dán mắt vào mình. Nó cố nở nụ cười và rời chỗ đang đứng ở cửa nhà vệ sinh, bước thẳng qua mũi Nate và Jenny khi tiến tới sân khấu.

Miệng Nate há hốc khi Blair đi vút qua. Nó trông cao hơn cái mức mà cậu vẫn nhớ, và mông nó trông cân đối hơn. Mái tóc dài lấp lánh, và da nó óng ánh như ngọc trai khiến cậu muốn chạm vào. Nó trông thật hot . Không, nó trông còn hơn cả hot . Bỗng nhiên, cậu cảm thấy bối rối. Cậu muốn nắm tay Blair và nói, “Hãy quay lại đây. Anh đã sai.” Nhưng rồi Jenny nắm chặt lấy tay cậu, cậu nhìn xuống đôi mắt nâu đầy tình cảm và khe ngực sâu hoắm của Jenny. Cậu lại quên ngay Blair.

Nate như thể một con chó săn Labrador ngốc nghếch nhất đời. Nếu bạn quăng ra một cây gậy trước mặt nó, nó sẽ phải đớp lấy ngay, nhưng nếu bạn lại quăng tiếp một quả bóng tennis, nó sẽ quên bẵng cây gậy và lao tới quả bóng.

Blair lên bục và Flow đưa Serena một mẩu giấy, cười ngoác mang tai bởi vì hai trưởng ban vũ hội đều trở nên lộng lẫy đến thế.

“Okay,” Serena nói, rồi đọc từ mẩu giấy. “Chúng ta đã quyên được tám trăm nghìn bốn trăm dollar. Tất cả sẽ được chuyển cho Hãy Tử Tế, quỹ giải cứu động vật quốc tế mới.” Cô cười nụ cười nổi tiếng quen thuộc đã từng được chụp ảnh đăng trên các trang xã hội và tán chuyện, rồi cô huých vào tay Blair.

Blair đã chủ trì hàng trăm buổi thế này rồi. Nó biết thủ tục.

Nó hướng vào micrô. “Cảm ơn các bạn đã đến dự!” nó la lên, nở nụ cười nhà-cải-cách đẹp nhất của mình. “Và đừng quên túi quà tặng Coach của mình - đó mới là phần hấp dẫn nhất!”

Âm nhạc trỗi lên, to hơn trước, và mọi người trở lại say sưa nhảy múa. Flow nghiêng đầu về phía Serena và nói thầm gì đó vào tai cô. Hơi thở của anh ấm và làm tai cô nhồn nhột. Anh có mùi của đồ da mới.

Serena khúc khích. “Đợi một giây nhé?”

Flow gật đầu. Serena kéo tay Blair và bước ra khỏi bục, lôi Blair quay lưng lại bàn của họ. “Anh ấy muốn tớ cùng ra ngoài chơi, bọn mình có thể đi bằng xe limo của anh ấy. Nhanh lên, lấy áo khoác đi. Cậu cũng đi nào.”

Blair cau mày, nó thật sự không phải loại người làm chân gỗ. “Mình không đi đâu.”

Serena vờ như không nghe thấy. Cô sẽ không để Blair làm bê bét cả bữa tiệc của mình.

Kati, Isabel, Chuck, Aaron và Miles vẫn ngồi ở bàn, uống Stoli do Chuck mang theo trong một cái bình dẹt bằng bạc. “Đi nào,” Serena hân hoan nói. “Tất cả ra ngoài thôi! Chúng mình sẽ làm tiệc trong xe limo của Flow!”

Blair lục cái vé gửi áo khoác ra khỏi cái xắc tay da chồn và tê tê - không hẳn là không độc ác với súc vật - hiệu Fendi. Đôi khi sự nhiệt tình của Serena gần như phát phiền. Nhưng cuộc đời của cô không diễn ra ở vũ hội.

Cô thích ý tưởng ăn mặc thật lộng lẫy và đi vòng quanh thành phố, ngắm nhìn thế giới lướt qua cửa sổ xe limousine. Nó rất là giống Audrey trong phim Bữa sáng ở Tiffany’s .

Và có thể một chuyến đi trên xe limo của Flow sẽ đúng là thứ để chuyển vị một cách kỳ diệu cuộc đời cô từ một chuỗi những thất vọng sang một chuỗi giấc mơ trở thành hiện thực.

Hoặc có thể không.

Nate bắt đầu thấy chán việc chỉ hôn Jenny. Cậu đã không uống được nhiều, và cậu thực sự cần một điếu cần sa khác.

“Muốn đi bộ chút không?” cậu hỏi.

Jenny mỉm cười với cậu. Lông mi cậu như thể được dát vàng, hệt như tóc cậu. Điều duy nhất có thể làm đêm nay hoàn hảo hơn bao giờ hết là nếu Nate nói với nó, “Anh yêu em.” Thật hứa hẹn làm sao khi chính xác đó là điều cậu sắp làm. “Có chứ,” nó đáp lại tha thiết.

Họ mặc áo khoác, và Nate giữ cửa cho Jenny ra khi họ rời cái khách sạn ồn ào.

Một chiếc limo đen to uỳnh có cửa sổ màu đen mờ đang đậu bên ngoài. Nate và Jenny bước xuống bậc thềm đá, ra vỉa hè. Nate bỏ tay ra khỏi tay Jenny để kín đáo châm điếu cần sa. Jenny lẩn mẩn nghịch đôi găng tay da lộn màu đen, vẻ thất vọng. Nếu Nate định nói, “Anh yêu em,” nó chẳng muốn cậu phê thuốc khi nói câu đó.

Bất ngờ, cửa sổ sau xe limo hạ xuống và mái tóc vàng đẹp đẽ của Serena hiện ra.

“Này, các cậu!” cô gọi Nate và Jenny. “Đi nào. Bọn mình sẽ tổ chức tiệc! Lên xe! Lên đi!”

Như thường lệ, Serena hành động khá bốc đồng. Thậm chí cô còn chẳng bận tâm xem đấy là những kẻ tệ hại nhất trên quả đất mà Blair muốn gặp.

Jenny luôn vô cùng ngưỡng mộ Serena, và đi chơi lòng vòng cùng cô và những người khác trên xe nghe có vẻ lôi cuốn và phóng túng. Lôi cuốn hơn là đi bộ loanh quanh trong trời lạnh giá khi Nate say thuốc. Nó chạm vào tay Nate. “Bọn mình đi được không?”

Nate nhún vai. Cậu hứng khởi với bất cứ thứ gì, miễn là cậu có thể mang theo điếu thuốc này đi cùng. “Được rồi,” cậu nói. “Tại sao không?”

Cửa bật mở, Jenny cười khúc khích vẻ kích động khi trèo lên giữa một đống chân đi tất lưới và quần lễ phục, len vào một cái chỗ trống bé tí gần cửa sổ bên cạnh một cô gái đi đôi giày độc đáo nhất và có vẻ đắt nhất mà nó từng thấy. Một cô gái từng là bạn gái cũ của Nate, Blair Waldorf.

Mặt Jenny chuyển sang đỏ như quả cà chua, và ngay lập tức nó ngoảnh đầu sang hướng khác, chỉ còn cách giương mắt nhìn gã Chuck Bass đểu cáng, gã khốn từng cố sàm sỡ nó trong buồng vệ sinh ở bữa tiệc Hôn lên môi đi hồi tháng 10.

Thử xem điều gì xảy ra khi bạn lao vào một cái limo mà không kiểm tra xem ai đã vào trong đó trước?

Nguồn: tve-4u
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 2 tháng 9 năm 2026

« Lùi Tiến »

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.