Điều Gì Em Cũng Muốn

Lượt đọc: 87 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
D sẵn sàng hay chưa

❊ ❊ ❊

“Cho thêm bột cà ri vào!” Ông Rufus Humphrey làu bàu với nước xốt cà chua sau khi ông nếm thử. “Thêm rượu rum nữa!” Đang là trưa thứ sáu và là cú nghỉ phép năm đột xuất nhờ hứng lên trong vòng 1 giờ đồng hồ.

“Nhưng bố, xốt cà chua này chẳng phải là vị Ý à?” Dan cãi lại.

Bố cậu nhíu đôi lông mày bạc rậm rì lại và lau hai bàn tay dính nước xốt vào cái áo phông trắng bẩn đang mặc có chữ HÃY CỨU NGƯỜI CỘNG SẢN! “Con trở thành một đứa khó tính thế từ khi nào vậy?” Ông huơ huơ một cái muỗng gỗ lên trên đầu. “Không có luật nào ở đây, chỉ có các khả năng thôi!”

Dan nhún vai và rưới mấy cốc rum mạnh vào nước xốt. Không băn khoăn gì khi ai cũng điên lên được với món xốt cà chua của bố cậu. Sau vài miếng là họ sẽ bỏ đi hết.

“Vậy chàng mà em con mời là ai vậy?” Ông Rufus hỏi. Ông luôn dùng từ chàng để trêu chọc cách Dan và Jenny nói chuyện. Đó là điều rất bực mình.

“Tên cậu ấy là Nate,” Dan nói vẻ phát điên. “Cậu ta rất thoải mái,” cậu nói thêm, mặc dù cậu chắc chắn bố mình sẽ thực sự coi thường Nate. Nate mặc áo phông có cổ và có mái tóc được cắt rất đắt tiền. Cậu ta đi giày da và đeo thắt lưng da, và cậu ta thường xuyên phê thuốc đến mức không thể có nổi một cuộc nói chuyện mà không chêm vào một tiếng hí như lừa vào giữa. Nhưng Dan không hơi đâu giải thích chuyện đó với bố. Cậu quá sốt ruột với sự thật là Vanessa sẽ đến bất cứ lúc nào và cậu gần như đã chuẩn bị tinh thần để nói với cô rằng cậu muốn làm tình.

“Chà, hi vọng là nhân vật Nate này sẽ thích món Xốt cà chua của người Punjab,” ông Rufus thốt lên, rót rượu Chianti vào cái cốc café Mets cỡ bự của mình.

Chuông cửa reo và ông Rufus lao tới để cho người bạn lâu năm nhất của mình, Lyle Gross, người ông gặp ở công viên 20 năm trước vào. Lyle là một trong số những người đàn ông không có tuổi mà bạn luôn thấy ngồi ở ghế công viên, nghe tường thuật trận đấu của đội Mets từ đài xách tay và nghiên cứu một tờ T in tức hàng ngày từ 3 tuần trước mà ông ta nhặt được từ thùng rác. Ông là một nhà văn, ông nói vậy, mặc dù Dan chưa từng thấy một bằng chứng nào xác nhận điều đó.

“Tôi đã mua nho,” Lyle thông báo. Ông vuốt mái tóc bạc che chỗ hói. Ông mặc một cái áo sợi dệt màu vàng mù tạt, cái quần cộc len màu hạt dẻ và đi đôi giày quần vợt Nike trắng. Có vài vết xước nhỏ trên cổ ông, chỗ ông cắt phải lúc cạo râu. Thật khổ sở khi phải nhìn vào ông ta. “Chào cháu, Danielson!”

“Chào bác,” Dan đáp lại. Lyle luôn thêm phần hoa mỹ lặt vặt vào tên của mọi người. Ông chắc nghĩ như thế thì sẽ vui lắm, nhưng Dan chẳng thấy hài hước gì hết.

Rufus tóm lấy chùm nho và thảy cho Dan. “Cho vài quả vào đi,” ông ra lệnh.

“Được thôi.” Đầy hồ nghi, Dan dứt vài quả nho khỏi chùm và thả chúng vào chỗ nước xốt. Lúc này mà cậu có thể thả vài cục phân của con Marx vào thì cũng chẳng ai biết. Marx là con mèo mướp béo phì đang nằm ườn ra trên bàn bếp giữa một cái bánh mì baguette và một miếng fromage parmesan khổng lồ.

Trong khi Rufus và Lyle ở trong phòng khách đang chọn một cái đĩa từ bộ sưu tập đĩa than cũ của Rufus thì Dan khuấy chỗ nước xốt với một bàn tay run rẩy, đang tự hỏi cậu nên gợi mở chủ đề về sex đích xác thế nào với Vanessa. Cậu đã bảo cô là cậu muốn chuyện thật tự nhiên, nhưng cậu đang đùa ai chứ? Giờ thì mọi việc cậu thật sự muốn là vượt qua chuyện này thật nhanh để cậu có thể quay lại viết lách bởi vì cậu đã mệt mỏi và phát ốm với việc nhìn chằm chằm vào quyển sổ bìa đen mà tâm trí trống rỗng y như trang giấy trắng.

Dan khuấy nước xốt nhanh và nhanh hơn, cho đến khi đám nước cà chua đỏ dính nhớp trào ra thành của cái chảo. Cậu chỉ cần mạnh dạn bước ra và nói điều đó, hi vọng sao Vanessa đừng cười cậu.

Nguồn: tve-4u
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 2 tháng 9 năm 2026

« Lùi Tiến »

Truyện bạn đang đọc dở dang

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.