Jenny đã cạo, nhổ lông, tỉa lông mày, tẩy da và xoa kem toàn thân, đánh bóng móng tay móng chân, sấy tóc và thử trang điểm kiểu huyền ảo bằng nhũ vàng và tông màu đồng dựa theo một mẫu lấy từ tạp chí Allure . Rồi nó mặc cái quần lót dây và quần nhung đen như cái ngày đặc biệt nọ ở công viên, cùng bộ với một cái áo len bó màu đen cổ tim có những đường chỉ vàng làm cho nó lòe loẹt khi trên giá nhưng mặc vào khá ổn.
Dù sao thì đấy là theo ý nó.
Cuối cùng, nó đeo cái dây mặt đá xanh Nate tặng nó và đi đôi ủng cao gót mũi nhọn màu đen vốn hơi bị khó để cuốc bộ, nhưng ai mà quan tâm chứ? Đã 6 giờ, và 2 tiếng rưỡi qua nó đã cố giải khuây bằng cách xem chương trình The Osbournes phát lại và chậm rãi xé ra một bọc bánh nướng hình cá vàng vị fromage Pepperidge Farm, trong khi luôn giữ cái điện thoại di động màu xanh thép nằm trên lòng mình. Nhưng giờ đã gần 8 giờ rưỡi đêm Giao thừa và Nate thì vẫn chẳng thấy gọi.
Jenny đã rất bận rộn với việc sửa soạn thân thể cho buổi tối và đợi điện thoại của Nate đến nỗi chẳng chú ý gì đến mọi người trong nhà đang làm gì. Nó tắt TV và lẹt quẹt bước ra sảnh.
Cửa phòng Dan hé mở, và nó đẩy vào. Máy tính đã tắt và không có thuốc lá cháy trong gạt tàn.
“Anh Dan à?” nó gọi vào, nhưng không có tiếng trả lời.
Nó quay ngoắt người và đâm bổ ra phòng của bố. Cửa đang mở. Không có người.
“Bố ơi?” Nhưng lần nữa, không có trả lời.
Theo truyền thống thì Giao thừa ông Rufus đi chơi với đám bạn chí thân tham gia một buổi đọc thơ marathon suốt đêm ở một quán café khu Greenwich Village. Có vẻ như ông đã đi rồi.
Jenny bấm vài phím trên máy di động và cái máy gọi ngay đến số của Nate. Hộp thư thoại trả lời, lại thế nữa.
“Nếu bạn đang gọi...,” giọng nữ kiểu người máy nói.
“Nate,” Nate nói bằng chính giọng cậu.
“Xin hãy bấm một và để lại tin nhắn, hoặc đợi đến khi có tiếng chuông,” giọng nữ người máy tiếp tục.
“Lại là em đây,” Jenny líu lo, cố gắng tỏ ra vui vẻ. “Em đoán chắc anh đang tắc đường gì đấy. Em nghĩ em sẽ tới buổi tiệc của Serena bây giờ. Có lẽ em sẽ đi taxi qua nhà anh và nhá máy lên. Dù sao thì hi vọng sẽ gặp anh trước nửa đêm! Thế nhé. Yêu anh. Bye.”
Jenny dập máy và quay về phòng để lấy túi và áo khoác. Vậy sẽ thế nào khi nó chính thức bị cấm ra đường? Ông Rufus và Dan đã bỏ nó lại một mình trong căn hộ đấy chứ.
Họ mong đợi gì từ một nàng công chúa bị nhốt trong tháp ngà quá lâu đến thế?
Nate quyết định không hút gì cho đến khi cậu tới bữa tiệc vì cậu biết Blair thích hơn khi cậu không say. Nhưng thôi nào, nay là Giao thừa mà.
“Trước này,” Jeremy nói, chuyển cho Nate điếu cuốn to đùng cậu ta vừa châm. Nate, Jeremy và Anthony đang tụ tập gần tượng đài Gandhi ở quảng trường Union Square. Gần đấy, có người đang mở bài “Yesterday” từ một máy thu âm. “Hút một hơi lớn đi,” Jeremy khuyên. “Rồi bọn mình đi tìm cái bữa tiệc khỉ mốc đó. Ngoài này cứ như Nam Cực ấy.”
Nate đưa điếu cần sa lên môi và rít, nhắm mắt lại. Không có gì tốt hơn là một hơi dài tuyệt hảo trong một đêm giá lạnh. Cậu đưa điếu thuốc cho Charlie, giữ khói trong phổi một lát lâu hơn.
“Nếu buổi tiệc như cứt thì sao?” Charlie hỏi trước khi rít.
Nate nhớ Serena đã nói Blair đã giam mình trong phòng cả tuần để có thể viết bài cho đơn nộp trường Yale. Mỗi khi Blair ở lì một mình làm bài tập trong khoảng thời gian dài, cô nàng luôn cực kỳ hưng phấn sau đó.
“Này cậu cả,” cậu nói, nhả ra một đám khói vào bầu không khí gần đầu của Gandhi. “Tin tớ đi, sẽ không tệ đâu.”