Vào ngày thứ năm ngay sau Giáng sinh, Constance Billard cuối cùng cũng thả các cô gái ra để hưởng 12 ngày xa xỉ của kỳ nghỉ giữa năm học. Sau giờ học, Jenny gặp Nate trước cửa hiệu Barneys. Con bé mặc một cái áo dệt có mũ trùm đầu màu xanh nhạt, khoác ngoài một cái áo parka đen và quàng cái khăn giả lông cáo, cái váy đồng phục màu xám siêu ngắn, một cái mũ nỉ đỏ nhỏ để lộ những lọn tóc xoăn sẫm màu bên dưới, và đi một đôi găng tay nỉ đỏ cùng màu. Nó trông thật đáng yêu, và phút Nate nhìn thấy nó, cậu nắm đôi tay nó và hôn lên các ngón. Cậu vừa lấy được một túi to đùng mê tơi thuốc cỏ cho ngày Giáng sinh từ tay cung cấp trong hiệu pizza ở góc đường 18 và Madison, và cậu đang rất phấn chấn.
“Anh nhớ em,” cậu nói, đôi mắt xanh ngọc lục bảo chớp chớp trong ánh nắng mùa đông chạng vạng.
Tim Jenny ngay lập tức như thắt lại. “Em cũng nhớ anh,” nó đáp lại, má đỏ bừng lên màu hồng ngây ngất. Nó lấy tấm thiệp Giáng sinh mà nó đã làm cho cậu ra khỏi túi áo parka. “Đây.”
Nate bóc phong bì làm bằng tay ra. Cậu nhìn vào bức tranh mà nó đã vẽ bằng than chì, màu nước và bút nhũ vàng, cố gắng hình dung ra nó chính xác là cái gì.
“Đấy là một người tuyết ôm một con tuần lộc,” Jenny giải thích. “Em muốn kết hợp phong cách của Matisse và Picasso, nhưng em không biết nó có đạt không.”
Nate chẳng biết gì về Matisse hay Picasso. Cậu mở cái thiệp ra. GIÁNG SINH VUI VẺ, NATE! được viết bằng chữ in hoa nhũ vàng óng ánh. Yêu, Jennifer . Nate mỉm cười và nhét cái thiệp vào túi áo khoác. “Cảm ơn.”
Jenny luồn tay quanh tay cậu và dẫn cậu vào cửa hàng. “Thế anh muốn gì cho Giáng sinh? Em sẽ mua quà cho anh trước.”
Nó đã mượn 50 dollar của bố, đấy không phải là số tiền nhiều nhất mà nó từng mượn của bố. Jenny từng tiêu nhiều tiền, kể từ khi nó đi chơi với Nate, hơn cả quãng đời từ trước đến giờ của nó.
Mà cô gái nào cũng sẽ bảo bạn, để trông đẹp đẽ thì tốn kém, nhưng rất, rất đáng làm.
Bên trong gian hàng nam giới, Nate đưa Jenny một đôi tất màu xám sợi merino. “Những cái này sao?”
“Tất à? Nhưng em muốn lấy cho anh vài thứ đặc biệt. Vài thứ có... tinh thần ,” Jenny nhấn mạnh. Kiểu cách là từ mà nó đang thử nghĩ tới. Kiểu cách . Nó đã thấy được dùng trên tờ Vogue , và nghe vừa rất Pháp lại vừa phức tạp.
Nate đặt đôi tất xuống và nhìn quanh cửa hàng. “Anh chỉ không muốn em phải tiêu quá nhiều tiền cho anh, Jennifer à.”
Jenny rạng rỡ nhìn cậu, thấy yêu cậu hơn bao giờ hết. Nó yêu cách cậu gọi nó là Jennifer. Nó yêu những tin nhắn nhỏ xinh dễ thương mà cậu gửi. Nó yêu mái tóc nâu vàng óng lượn sóng và làn da luôn rám nắng tuyệt vời của cậu. Nó yêu sao cử chỉ của cậu như khi hôn tay nó. Và nhất là, nó yêu sao với chỉ vài từ thốt ra bằng cái giọng quyến rũ, cậu có thể làm nó cảm thấy mình như cô gái may mắn nhất trong cửa hiệu Barneys, và điều ấy thực sự nói lên cái gì đó.
“Không thể chỉ là tất được,” nó nhấn mạnh. “Nó phải thật đặc biệt.”
“Được,” Nate đáp lại với cái nhún vai hài lòng. Thật dễ thương khi Jenny muốn mua cho cậu vào thứ có ý nghĩa hơn là tất hay nước hoa. Nó quá hào phóng tự đáy lòng và chẳng bao giờ mong đợi nhận lại cái gì cả.
“Cái này nhé?” Jenny cầm lên một cái quần short vải flannel in hoa màu đỏ có dây rút. “Em nghĩ chắc là một cái quần pajamas.”
Nate nhún vai. “Trông hơi đồng bóng,” cậu nói.
Jenny nhét cái quần trở lại giá. “Anh nói đúng. Xin lỗi nhé.” Rồi họ nhìn thấy một cái bàn chất đầy quần short boxers có hình ảnh in lụa ngang mông. Có một cái quần màu xanh sáng với hình thuyền chèo tay màu đỏ. Thật hoàn hảo. Chèo thuyền là món của Nate. Cậu thậm chí còn đóng thuyền ở Maine cơ mà. Cái quần giá 60 dollar, đắt hơn cả dự định tiêu xài của nó cũng như cho thứ như quần lót, nhưng Jenny ước ao dành được 10 dollar chi thêm cho cậu trai mà nó yêu hơn bất cứ ai hay bất cứ thứ gì trên thế giới này.
“Trông cái này hay phết nhỉ,” Nate nói, cầm cái quần lên và xem xét cái hình thuyền chèo tay. “Có vẻ không phải ai cũng có thể nhìn thấy được.”
Một quầng đỏ bừng dồn lên cổ Jenny khi nghĩ đến việc nhìn thấy Nate mặc đồ lót. “Không, nhưng anh phải mặc đấy,” con bé quả quyết. “Quá hợp với anh.”
Nó gấp cái quần lại và mang ra quầy. “Xin gói lại được không ạ?” Nó quay sang Nate. “Sẽ vui hơn nếu anh mở ra như mở quà.” Đôi mắt nâu của nó long lanh niềm hứng khởi. Nó có một người bạn trai tuyệt vời, nó đã mua cho cậu một món quà rất hay ho, và cậu đang mỉm cười với nó làm cho nó muốn hét lên, em QUÁ HẠNH PHÚC! Nó đưa cho Nate cái túi Barneys màu đen. “Chúc mừng lễ Hanukkah,” nó nói vẻ bông đùa, cho dù nó chỉ có một nửa Do Thái trong người và Nate chẳng Do Thái gì cả.
“Cảm ơn, Jennifer.” Nate không mong đợi tìm được thứ cậu thực sự thích, nhưng cậu nghĩ cái quần boxer thực sự khá là bắt mắt. Cậu nắm tay nó. “Giờ anh sẽ mua cho em cái gì đó,” cậu nói. “Đi nào.”
Cậu kéo nó về phía thang máy và lên tầng 6. Jenny không biết họ đang đi đâu cho đến khi cửa mở ra và họ bước vào gian hàng đồ lót nữ.
Nó ngần ngại. Nó cứ tưởng Nate sẽ mua cho nó thứ gì kiểu đồ Giáng sinh và dễ thương, như một cái khăn có hình tuần lộc trên đó chẳng hạn. Chứ không phải đồ lót.
“Cứ lấy cái gì em muốn,” Nate nói.
Jenny nhìn quanh các giá treo những đồ lót nhập khẩu làm bằng tay mỏng tang, mặt nó nóng bừng vì xấu hổ. Nó luôn mua áo ngực Bali ở cửa hàng Macy’s vì chúng có gọng phụ đỡ và dây đeo dày để giữ cho sức nặng hai bầu ngực khác thường của nó không làm hằn vết lên vai. Áo ngực ở Barneys trông như thể chúng sẽ toạc ra nếu nó chỉ cần cho một bên ngực vào thôi. Chẳng đời nào nó lấy một cái áo ngực hay thậm chí một bộ quần áo ngủ. Thứ nhất, nó chắc chết đi được nếu Nate phát hiện ra cỡ ngực thực sự của nó. Thứ hai, những thứ áo này sẽ chẳng còn đẹp đẽ với những đường ren khi ở cỡ thực của nó.
Jenny ước nó có thể bảo Nate rằng nó thực sự không muốn một cái áo lót nào, nhưng nó chẳng muốn làm phật ý cậu. Thay vì thế, nó lấy một cái quần lót có ống lụa hiệu La Perla màu trắng với đường chỉ tuyệt đẹp ở chỗ ráp và một cái nơ satin hồng trên đường chun. “Cái này đẹp.”
“Cô có muốn một cái áo ngực đồng bộ không?” một bà bán hàng 70 tuổi rền rĩ hỏi, lảo đảo tới định giúp.
“Không,” Jenny gần như hét lên. Nó giật cái quần khỏi giá và đâm bổ về quầy tính tiền để Nate có thể trả tiền nhanh chóng rồi cả hai đi luôn.
Người thu ngân nhận lấy cái quần và bắt đầu gói lại bằng giấy mỏng. “Chỉ có dây thôi, thưa cô?” bà ta hỏi.
Jenny nhìn chằm chằm cái mẩu lụa trắng treo trên tay người phụ nữ. Nó có thể thấy lúc này vùng che mông hoàn toàn biến mất.
Nó không thể chịu nổi việc nhìn Nate nữa. “Vâng,” nó rít lên. “Tất cả đấy.”
“Và chúng tôi muốn gói lại, làm ơn,” Nate thêm vào. Blair vẫn mặc loại dây đấy thôi. Cậu chẳng hiểu sao Jenny lại ngượng ngập đến thế.
Khi cái túi đã xong, Nate đưa cho Jenny và hôn lên má nó. “Giáng sinh vui vẻ.”
Jenny nhướng mắt từ chỗ nó đang nhìn chết trân ở một miếng lông xù trên cái thảm màu kem và cầm lấy cái túi mua hàng. Đây là điều khác nữa mà nó yêu ở Nate - cậu không hoảng lên vì những thứ như quần lót dây. Cậu luôn luôn bình tĩnh và dễ chịu.
Chà, thật là khó mà không bình tĩnh khi bạn lúc nào cũng phê thuốc.
Khi thang máy đi xuống, Jenny băn khoăn không biết họ sẽ làm gì bây giờ. Về nhà và thử mặc quà tặng cho nhau xem? Chỉ nghĩ đến việc nghễu nghện trước mặt Nate với cái mông trần cũng đã làm nó muốn chết quách.
Cửa thang máy mở ra. “Anh đang nghĩ bọn mình có thể đi bộ đến St. Regis,” Nate nói khi họ bước qua gian hàng mỹ phẩm trên lối ra khỏi cửa hàng.
Tim Jenny đập loạn lên trong ngực. St. Regis là một khách sạn. Ôi Chúa ơi.
“Có một cái quán bar nhỏ rất được ở đấy. Bọn mình có thể uống chocolate nóng hay gì đó,” Nate nói thêm.
Nghe có vẻ như cậu thật lòng muốn uống chocolate nóng chứ không phải một show khỏa thân trong phòng khách sạn. Jenny thốt ra tiếng thở dài an tâm. “Như thế thì thích thật.”
Nhưng trước khi họ qua cửa ra vào, Nate nhìn thấy hai cô gái, một có mái tóc vàng sáng buộc thành đuôi ngựa và một có mái tóc nâu thả ngang lưng. Đó là Serena và Blair, đang đứng trước quầy Estée Lauder ngay chính diện lối đi.
Nate đặt tay ôm lấy Jenny và bắt đầu dẫn nó sang hướng ngược lại, trở lại gian hàng đồ nam giới và kiếm cửa ra khác. Không phải là cậu ngại bị nhìn thấy đi với nó. Mà chỉ là dễ hơn nếu họ không phải nói chuyện với ai cả, nhất là Blair.
Jenny ngập ngừng nhìn lên cậu. “Đợi chút. Chúng mình đi đâu thế?” nó bối rối hỏi.
“Ừ, anh nghĩ có lẽ anh nên mua một cái thắt lưng mới trên đường ra,” Nate nói, hi vọng Blair và Serena không phát hiện ra.
Đã quá muộn.
“Nate?” cậu nghe thấy tiếng Serena sau lưng mình. “Này, Natie!”
Cậu từ từ quay lại. Mùi gỗ đàn hương và thạch thảo ngọt đậm ùa vào lỗ mũi cậu khi cô quàng tay quanh người cậu. Cô thả cậu ra và hôn lên má Jenny. “Thế các cậu đã mua gì rồi?”
Mặt Jenny đỏ bừng lên. “Dạ, cũng chẳng có gì.”
Blair đang đứng xa một chút, thầm chê cái áo parka màu đen xấu xí và cái mũ đỏ lông xù của Jenny. Nate mỉm cười. “Chào Blair.”
Blair khoác cái túi Prada tím của mình lên vai và hất mái tóc ra khỏi khuôn mặt. “Chào,” nó nói chẳng nhằm vào ai cụ thể. Nó liếc nhanh Jenny. “Chào Ginny. Chúc Giáng sinh vui vẻ.”
Jenny giữ cái túi Barneys nhỏ của mình sau lưng, như thể con bé sợ Blair sẽ giật nó và đòi xem bằng được có gì ở trong. “Chúc Giáng sinh vui vẻ,” nó đáp lại yếu ớt.
Blair thấy cáu tiết với cái cảnh hai người này đi mua sắm Giáng sinh cùng nhau như một cặp hạnh phúc tẻ ngắt mà nó không thể nào cự lại được việc chọc ngoáy họ.
“Có lẽ các bạn có thể giúp mình tí,” nó nói, giọng đột nhiên tươi tỉnh hẳn lên. “Bọn tớ đang mua quà cho Flow và Miles - các bạn nhớ chứ, mấy cậu đi cùng bọn mình hôm nọ ấy? Nhưng bọn tớ không biết nên mua gì.” Nó thúc vào khuỷu tay Serena. “Serena đang nghĩ có thể là nước hoa. Nate, cậu có phiền nếu bọn mình thử một ít lên người cậu không?”
Nate không dùng nước hoa và cậu thực sự muốn thoát khỏi chỗ này, nhưng cậu không đủ sức mạnh trí não để thoát thân khỏi tình huống đang xảy ra. “Được,” cậu đáp lại không mấy hào hứng.
Blair dẫn cả đám ra một cái quầy, trước khi cậu có thể phản đối, nó nắm lấy tay phải của Nate và xịt lên đó nước hoa Dolce & Gabbana mà nó biết mùi giống fromage xanh mốc.
“Em nghĩ sao?” nó hỏi, dí tay Nate vào dưới mũi Jenny.
Jenny bắt đầu hắt hơi.
“Xin ban phúc [1] ,” Serena nói.
Jenny hắt xì hơi và hắt xì hơi. Con bé không thể ngưng lại được.
Nate nhăn mặt. “Mùi này mạnh quá.”
“Thật à? Thế còn cái này thì sao?” Blair nắm lấy tay trái của cậu và xịt lên bằng nước hoa Hermès Eau D’Orange Verte. Đấy là một mùi hương cổ điển, thanh sạch mà nó rất yêu thích, nó thỉnh thoảng xức, cho dù là của đàn ông.
Nate ngửi tay mình và ngay lập tức tràn ngập cảm xúc hồi tưởng, nhớ lại những ngày cậu nằm trên giường của Blair, hôn lên cái bụng trần của nó và làm nó cười vang.
“Được lắm,” cậu nói, hít một hơi khác.
Mũi Jenny đang chảy ròng ròng. Nó lấy găng tay chùi.
Serena cầm tay trái Nate và đưa lên mũi. “Ồ, thật là hợp với cậu quá, Nate.” Cô mỉm cười chân tình với Jenny. “Em nên mua cho cậu ấy vài thứ như thế này nhân Giáng sinh. Rất đáng giá.”
Jenny chùi mũi lần nữa. Nó không còn tiền, nó đã mua cho Nate một món quà tốt hơn nhiều. Nó liếc nhìn Nate, hi vọng cậu sẽ nói gì đó và rồi họ có thể đi, nhưng Nate chỉ đứng đó ngó Blair với hai tay cứng đơ như thể của một người mẫu nước hoa đần độn.
Sự ngờ vực dội lại trong tim Jenny. Làm sao mà Nate quá tuyệt vời khi nó ở riêng với cậu, nhưng khi họ đi cùng những người khác, cậu lại tỏ ra quá... ngốc nghếch thế?
Blair chun mũi. “Tớ không biết,” nó trầm ngâm. “Tớ nghĩ có lẽ chúng mình nên tặng họ cái gì đó riêng hơn.”
“Như cái gì?” Serena hỏi, hẳn đã dấn sâu vào trò chơi.
“Em vừa mua tặng Nate một cái cái quần boxers rất vừa ý có in lụa hình thuyền chèo tay,” Jenny gợi ý đầy thiện chí giúp đỡ. “Họ có nhiều kiểu khác nữa. Các chị nên đến xem.”
Nate ngoác miệng cười ngượng ngùng. “Ừ. Mấy cái đó được lắm.”
Blair nắm chặt lọ mẫu nước hoa Hermès màu xanh lá cây, sẵn sàng đập nó vào đầu Jenny. Boxers? Đồ con đĩ lõi.
Serena có thể thấy trò đùa nho nhỏ của Blair dường như gậy ông đập lưng ông mất rồi. “Đi thôi, Blair.” Cô giật nhẹ khuỷu tay Blair. “Lên gác đi. Có một bộ bikini tớ muốn thử. Cậu có thể cho mình biết ý kiến đấy.”
Blair đặt lọ nước hoa trở lại quầy. “Được thôi,” nó mát mẻ đáp trả.
“Bọn tớ sẽ đi St. Barts ngày mai.” Serena hôn lên má Nate. Rồi cô cúi xuống và hôn Jenny. “Nhưng bọn tớ sẽ gặp các cậu vào lễ Năm mới mà, phải không?”
Nate nhìn Blair xoay xoay cái nhẫn hồng ngọc trên tay. Cậu tiến lên một bước, đặt tay lên cổ áo nó và hôn lên má. “Chúc mừng Giáng sinh, Blair.”
Những nữ diễn viên xuất sắc nhất luôn được đo ni đóng giày trong khuôn mặt bị xúc phạm.
“Chúc mừng Giáng sinh,” nó đáp lại, giữ cằm ngẩng cao ở mức cao nhất cơ thể làm được mà không bị ngã ngửa ra sau. Rồi, với tất cả sự đĩnh đạc có thể tập hợp được, nó quay ngoắt về phía dãy thang máy ở cuối cửa hàng, kéo theo Serena sau mình.
Nate nhìn họ đi, ngưỡng mộ mái tóc sẫm màu buông dài sau lưng của Blair ở bên ngoài cái áo khoác cashmere màu xanh da trời. Cậu giơ tay trái lên và hít thở trong mùi hương tươi mát nhắc cậu nhớ đến làn da trần của Blair. Rồi cậu quay lại với Jenny. Mớ tóc xoăn sẫm màu của con bé. Cái áo parka đen lù xù. Đôi tay bé tí tẹo. Nụ cười ngượng ngùng của nó. Thật nhẹ cả người khi Blair đã đi khỏi nên cậu có thể ngưng so sánh họ với nhau. Bởi vì sự thật chân thực nhất là, chẳng có sự so sánh nào.
Một chai nước hoa có hình một vũ nữ ballet đứng trên giá thủy tinh bên cạnh họ.
“Này,” Nate đổi chủ đề. “Em đã từng xem vở Kẹp Hạt De bao giờ chưa?” Jenny rất thích nghệ thuật, vì thế nó chắc chắn biết mọi thứ về ballet.
Jenny lắc đầu, mỉm cười ngập ngừng. Nó đã tới Trung tâm Lincoln với lớp kiến trúc và thiết kế của mình, nhưng đây là lúc nó gần cơ hội được xem một vở ballet thực sự. “Chưa, em chưa từng.”
Sẽ không có. Sẽ hoàn toàn không có đâu. Nate đã từng đưa Blair đi xem Kẹp Hạt De 3 kỳ Giáng sinh, và cho dù cậu thấy nó không thật sự thú vị, cậu thực sự luôn thích vở này. Đó là một chuyến đi đường trong hồi một, trong bữa tiệc Giáng sinh, cây thông trên sân khấu chỉ là một cây cỡ trung bình bình thường. Rồi, sau khi cô gái nhỏ ngủ thiếp đi và bắt đầu mơ, cái cây lớn vượt trên sân khấu thành một cây khổng lồ đột biến - thậm chí to hơn cả cây thông ở Rockefeller Center. Và rồi sau đó mọi đồ chơi thành đời thực và bắt đầu đánh nhau. Thật hoành tráng.
Nate lấy điện thoại ra khỏi túi áo. “Chúng mình sẽ ăn tối ở chỗ bố em tối mai đúng không?”
Jenny gật đầu.
“Thế thì sẽ xem nếu họ có còn vé nào của buổi diễn ban chiều không.”
Jenny tựa lưng vào quầy nước hoa, kiệt sức vì triệu chứng của những sự quá may mắn này lần nữa. Nate sắp đưa nó đi xem ballet! Làm sao con bé có thể không yêu cậu chứ?