Có thể là do nóng. Hay có thể sự thật là đời nó đã hoàn toàn như mớ bòng bong khi nó muốn làm gì đó quyết liệt để thay đổi. Bất cứ lý do gì, Blair biết nó đang theo Miles quay về biệt thự của cậu với một mục đích: làm tình.
Thực sự thì, chàng đang theo nàng . Nó gần như đang lôi cậu đi.
“Ấy có muốn đi sang phòng ấy không?” Miles hỏi trên đường. Cậu, Aaron và Tyler đã làm cho chỗ đang ở như cái thùng rác.
Blair nghĩ nó phải nhường căn hộ cho Serena, phòng trường hợp cô ấy cần một nơi trốn khỏi Flow. “Serena chắc cần nó,” Blair nói. “Cậu không nghĩ Aaron thấy phiền à?”
“Không.” Miles kéo cái rèm cửa lại sau lưng. “Tớ đang bắt đầu nghĩ ấy không thật muốn tớ thế.” Cậu nhăn mặt khi bật đèn. Sàn nhà đầy quần áo của ba thằng và đĩa CD. Thậm chí có cả quả chuối ăn dở vứt trên tủ đầu giường mà phục vụ phòng thế nào đó đã quên khi họ trải lại giường và để ít kẹo chocolate bạc hà trên gối.
Một quả chuối ăn dở? Lãng mạn gớm.
Nhưng Blair chẳng bận tâm. Nó tuột đôi sandal Jimmy Choo loằng ngoằng dây ra và kéo váy khỏi đầu, thả nó xuống sàn lẫn với đám quần áo của các cậu con trai. Tất cả đã được cởi bỏ hết và chỉ còn bộ đồ lót dây La Perla hồng mỏng tang.
“Tớ thích cậu mà,” nó nói bằng cái giọng khiêu gợi nhất của mình, thả mình xuống giường Miles. “Lại đây nào.”
Miles cởi áo, tụt giày ra và nằm xuống bên cạnh. Cậu nhón viên kẹo chocolate bạc hà trên gối, mở lớp giấy bóng nhũ vàng ra và cho Blair ăn.
Blair giữ viên kẹo nguyên trên miệng, túm lấy đầu Miles và hôn cậu, ấn viên kẹo vào giữa hàm răng cậu bằng lưỡi của mình. Nó không còn bận tâm việc bắt chước Audrey Hepburn trong Bữa sáng ở Tiffany’s nữa. Audrey đã xong rồi, là chuyện của ngày hôm qua. Nó giờ hoàn toàn là Debbie, như trong phim Debbie quậy Dallas .
Blair tóm lấy cái thắt lưng vải trắng của cậu bằng một tay, luồn tay kia xuống dưới cái dây eo cao su của quần lót đang mặc và tụt phứt nó xuống.
Xin chào, người đàn bà - tạm biệt nhé, hỡi cô gái nhỏ!
Sau vài bài hát nữa, Serena, Aaron và Tyler quay về bàn để ăn bữa tối.
“Vui quá ha?” Eleanor rạng rỡ nói. Bà đã ăn chỗ đĩa cá chỉ vàng của mình, cùng khoai tây tím nhúng trứng cá, tỏi tây dại và đang ăn bánh chocolate phồng ấm. Thật tuyệt vời khi lũ trẻ vui được với nhau. Bà thậm chí không để ý rằng Blair và cậu bạn đẹp trai của Aaron không quay lại ăn.
Aaron cau mày nhìn đĩa rau chân vịt nguội ngặm và tỏi tây nướng của mình.
Tyler gỡ đầu cá ra khỏi đĩa của mình và phi nó về hướng Aaron như một quả ngư lôi. “Chú ý!” cậu la lên. “Cá bay!”
“Tyler Waldorf Rose!” Eleanor rít lên.
Aaron vụt vào tay Tyler và gạt cái đầu cá ra khỏi đĩa. Cậu nhăn mặt. “Không vấn đề gì. Dù sao con cũng không đói.”
Serena không rõ tại sao Aaron lại có tâm trạng xấu thế, nhưng cô muốn giúp cậu. “Đây,” cô đề nghị, nghĩ cậu hẳn đang đói. Cô nhón lấy một miếng khoai tím lên ăn và bắt đầu chấm nhẹ miệng bằng cái khăn ăn. “Cậu ăn nhé nếu tớ sẽ bỏ hết chỗ trứng cá ra được không?”
Cô mải dọn chỗ khoai tây cho Aaron đến nỗi không để ý rằng ban nhạc đã tạm ngừng và Flow đang đi đến chỗ cô.
“Serena?” anh gọi, đã đến phía sau cô.
Serena nhìn lên. Flow mặc một cái áo may ô bó sát màu đen và đeo vòng cổ xâu cái răng cá mập, cổ và vai anh đẫm mồ hôi. Mái tóc xoăn sẫm màu xõa xuống mắt, má anh sáng lên như đồng được đánh bóng, và đôi mắt xanh chớp chớp như thôi miên.
Serena đang đưa cho Aaron món khoai, tay cầm cái nĩa và đút một miếng cá vào mồm. “Chào,” cô rạng rỡ nói trong khi mồm đầy thức ăn.
Flow nhìn sang Eleanor và Cyrus. “Xin chào,” anh nói bằng vẻ thân thiện.
“Cậu có muốn ngồi xuống không, con trai?” Cyrus mời. “Cậu phải bị dộng thôi. Thật là màn trình diễn quá hay. Quá tuyệt.”
Cứ như thể ông ta có quan tâm đến rock ‘n roll không bằng.
Flow lắc đầu. “Cảm ơn ạ, nhưng cháu phải quay lại ngay.” Anh quay sang Serena, lông mày nhíu lại đầy chăm chú. “Em thích nhạc hôm nay không?”
Cô cười và ăn một miếng cá khác. Chẳng lẽ anh chàng không thấy cô nhảy như một con điên vừa nãy sao? “Có, các anh chơi hay lắm. Các anh ‘rốc’ tới bến.”
Flow trông có vẻ bớt căng thẳng hơn. “Tốt. Được rồi. À, bọn anh sẽ chỉ chơi thêm vài bài nữa và anh mong có thể đãi em một chầu hay uống gì đó và có thể tặng em món quà Giáng sinh.”
Serena uống một ngụm nước. Cô đã mệt nhừ sau màn nhảy nhót. Với lại, vẫn chưa đến Giáng sinh mà. “Thực sự thì em khá mệt rồi. Hay là em gặp anh vào bữa sáng mai nhé? Anh thật sự không phải tặng em quà trước Giáng sinh, nhé.”
“Bữa sáng?” Flow nói vẻ do dự. Hơn ai hết, anh là ngôi sao nhạc rock. Chưa bao giờ anh dậy trước buổi trưa cả.
“Ừ. Khoảng mười rưỡi gì đó nhé?” Serena líu lo. “Sẽ rất vui!”
Tay chơi guitar bass đã dạo một hợp âm và trống đã nện vài hồi, để báo cho Flow biết ban nhạc đang đợi anh ta. “Được rồi,” anh nói. Anh cúi xuống, nhắm đôi mắt xanh có hàng mi cong lại, hôn lên môi Serena. “Đừng quên nhé.”
Cô mỉm cười ngọt ngào đáp lại. “Em sẽ không quên.”
Bỗng nhiên cả phòng nhao lên tiếng buôn chuyện.
“Mày thấy chưa?”
“Tao cũng đã nghe nói nó đang giỡn với với tay guitar bass cơ mà.”
“Cậu có nghĩ họ thật sự sẽ làm đám cưới không?”
“Tớ nghe nói họ dính líu với một băng buôn lậu ma túy lớn đấy.”
Vài cô gái hét lên khi Flow trở lại sân khấu và cầm cây đàn Fender màu trắng lên. Anh chỉnh lại micro bằng những ngón tay dài, thanh tú và nhìn qua đám đông khán giả hướng về một cô gái.
“Bài này dành cho Serena,” anh lầm rầm, đôi lông mày nhíu lại đầy cảm xúc. Rồi anh vào luôn những nốt đầu của bài hát được ưa thích nhất của anh, “Hiệp sĩ Bóng đêm.” Giờ thì anh hiểu lời ca đến từ đâu và chúng dành cho ai.
Nàng, em là vì tinh tú sáng ngời
Anh nguyện đi theo em đến cuối trời
Diệt loài lang sói cắn gót chân em
* * *
Serena ngồi dựa lưng vào ghế, xem Flow trút nỗi lòng của anh chàng dành cho cô. Làm sao mà không cảm thấy vinh dự chứ. Anh chàng quá tuyệt vời, và khi anh lên những nốt cao quyến rũ thì cô không thể làm gì ngoài mỉm cười.
Bất ngờ, Aaron đứng dậy ra khỏi bàn.
“Muốn nhảy không?” Serena hỏi cậu đầy hi vọng.
Cậu lắc đầu. “Tớ về phòng,” cậu lầm bầm.
Serena đứng dậy. Aaron xử sự khá lạ, cô thấy lo cho cậu. “Tớ sẽ đi với cậu,” cô đề nghị, quên hẳn Flow.
Serena theo Aaron vòng ra ngoài sàn nhảy và đi qua đám đông quanh quầy bar. Trước khi họ bắt đầu xuống lối về biệt thự, cô bắt gặp cảnh biển màu xanh lục yên lặng và bãi cát trắng tuyệt hảo sáng lên dưới ánh trăng. Nó nhắc cô nhớ lại những đêm hè ở ngôi nhà bãi biển Newport của bố Blair khi cô và Blair từng uống martini, lao ra khỏi nhà, băng qua bãi cát và nhúng ướt người trong làn nước trong lạnh buốt.
Serena không thể nhịn được. “Bơi đi!”
Aaron đứng yên một chỗ. “Không,” cậu nói. “Cậu cứ đi đi.”
“Cậu chắc không muốn chứ?”
Cậu gật đầu. “Nhưng đừng bơi quá xa đấy.”
“OK!” Serena kêu lên, vụt lao đi. Cô chạy ra biển, ngụp mình xuống sóng nước và nhao xuống, nôn nao muốn cảm giác rùng mình từ đầu đến tận ngón chân khi nước mát bao quanh người. Bơi kiểu hải cẩu giúp cô ở dưới nước cho đến khi thò đầu lên và hít lấy hơi thở quý báu của không khí ban đêm. Đôi khi cảm thấy tuyệt vời vì vẫn còn sống.