Đã gần 11 giờ lúc Jenny đến bữa tiệc của Serena. Người lái taxi thân thiện quá mức của nó bị tắc đường ở quảng trường Thời Đại - chỗ ai cũng biết là nơi cần phải tránh trong lễ Năm mới bởi vì kẹt cứng những khách du lịch say rượu và điều đó hoàn toàn là cơn ác mộng. Vì vậy Jenny ra khỏi xe và đi bộ. Nó cảm thấy mình khá trưởng thành và vững vàng khi tự đi ra ngoài đêm nay, trên đường tới một bữa tiệc nơi nó sẽ gặp lại bạn trai của mình, tình yêu của đời nó.
Khi nó bước ra khỏi thang máy và đi ra sân thượng, Jenny cởi áo khoác và đưa cho cô gái trông áo. Bộ ngực phì nhiêu của nó như bung ra trong cái áo dệt cổ tim màu đen sợi kim tuyến vàng và chĩa vào đám đông.
Xin chào, xin chào!
Những vị khách nam giới của Serena ngay lập tức nhận ra cô bé tóc nâu xoăn nhỏ nhắn trên trang web nóng hổi suốt kỳ nghỉ qua. Họ ngưng lại thứ đang làm và bắt đầu vỗ tay.
“Này, lại đây và cho anh xem quần lót dây của bé đi!” một gã đội cái mũ ống màu đen kiểu cổ hét lên giọng say khướt.
“Muốn chui vào áo khoác của anh không?” một giọng khác gào lên.
Jenny đứng chết trân ở ngưỡng cửa, bóp chặt cái ví, cảm thấy hệt như Clara trong Kẹp Hạt Dẻ khi nó bị vây quanh bởi lũ chuột ác quỷ. Mắt cô nhìn quanh đầy tuyệt vọng tìm Nate.
Ở đâu, ôi, Hoàng tử Kẹp Hạt Dẻ của cô đâu?
Bên kia phòng, đứng cạnh quầy bar, một cậu trai có mái tóc nâu vàng óng lượn sóng và một cô gái tóc dài sẫm màu thả ngang lưng đang nói chuyện với nhau. Mặt họ gần nhau quá, họ hẳn là như đang hôn. Họ nhìn nhau chính xác cái cách Jenny luôn muốn được như vậy, như thể họ quên mình đang ở một bữa tiệc đầy người vì quá ngây ngất với tình yêu.
Các cậu con trai vẫn vỗ tay và huýt sáo với Jenny khi cậu trai tóc vàng và cô gái tóc nâu quay đầu ra nhìn.
Xin chào, xin chào lại nào!
Và trong khoảnh khắc đó, Jenny đã hiểu .
Nate chưa bao giờ yêu nó, bởi vì cậu chưa bao giờ thôi yêu Blair. Và bởi vì cậu đã nói dối và vờ như yêu nó, cậu không thể dù là một bạn trai tốt, giống như Vanessa và Dan đã nói. Nate không phải là Hoàng tử Kẹp Hạt Dẻ. Cậu ta chỉ là một con chuột đồi bại khác mà thôi.
“Nate,” Jenny hổn hển, giọng nó nghẹn trong cổ họng. Nó loạng choạng đến chỗ cậu và Blair đang đứng cạnh quầy bar, giật cái dây đeo có mặt đá ngọc lục bảo ra khỏi cổ, ném nó vào cậu mạnh hết sức có thể.
“Jennifer, anh xin lỗi...,” Nate bắt đầu lắp bắp, nhưng mắt cậu trông chả có vẻ xin lỗi gì lắm và Jenny chẳng quan tâm. Blair nhìn nó trừng trừng, nhưng điều đó cũng chẳng xi nhê gì với nó.
“Đồ khốn nạn,” nó thì thầm khi những giọt nước mắt nóng bỏng bắt đầu lăn xuống má. Rồi nó quay đi tìm nhà vệ sinh để có thể dấp nước lạnh lên mặt và rời bữa tiệc với thái độ đường hoàng.
Nate cúi xuống và nhét cái dây mặt đá vào túi. Cậu trông mệt mỏi và lúng túng. Blair đưa điếu thuốc khác lên môi và quẹt một que diêm cố gắng châm lửa. Blair cứ quẹt mãi mà chẳng được cái nào và cuối cùng vứt cái hộp diêm xuống với tiếng thở dài cáu kỉnh.
Nate bật cái Zippo lên và chìa ra cho cô nàng, nhưng Blair ngoảnh đi. “Có gì không ổn vậy?” cậu hỏi, dù biết chắc là tại sao.
Blair đưa mắt lườm cậu, điếu thuốc chưa châm vẫn ở trên môi. Cậu ta không phải là vai nam chính của nó. Cậu ta chỉ từng là thôi. Và có đầy ngôi sao trẻ trung ngoài kia - nó cần cậu ta cho cái gì chứ? “Cậu là lý do khác nữa để tôi phải vào đại học ngay.”
“Tớ chỉ muốn châm thuốc cho cậu,” Nate vụng về đáp lại.
“Được.” Nate châm thuốc và Blair rít hơi sâu. Rồi nó thổi một luồng khói vào mặt cậu. “Nhưng giờ cậu có thể phắn.”
Nate nhún vai và đóng nắp cái Zippo lại. Blair lúc nào mà chẳng gồng lên. Xung quanh họ mọi người bắt đầu hô, “Mười! Chín! Tám!”
“Blair?” Nate bước lên. Mọi thứ họ phải làm là hôn và làm hòa và rồi mọi sự sẽ quay về bình thường trở lại. Như những lần cũ ấy.
Nhưng Blair đã bước đi khỏi, vứt điếu thuốc đang cháy vào chân Nate, cái đuôi tóc nâu cao vổng lòa xòa giữa hai bờ vai khi nó hướng về phía cánh cửa kính dẫn ra hàng hiên. Đã giao thừa rồi, và nó có những việc phải làm tốt hơn là hôn một kẻ thất bại khác.