Điều Gì Em Cũng Muốn

Lượt đọc: 114 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Có thể các chàng giống như quần áo

❊ ❊ ❊

Trong khi các học sinh năm 3 và năm cuối trường Constance Billard đang bắt đầu thi giữa kỳ lần thứ 2 của họ, thì Jenny đang học môn Sức khỏe, thảo luận về tình yêu, tính dục, dầu gội và nhân tướng học của các chàng trai, cùng với những thứ khác nữa.

11 cô gái năm nhất trung học [1] ngồi thành vòng tròn trên sàn nhà dưới một khung cửa sổ đầy nắng trong một góc ấm áp của căn phòng được thiết kế đặc biệt dành cho các lớp học hơi kín đáo như môn Sức khỏe lớp 9. Trên sàn có một tấm thảm lông xù đỏ thay vì màu xanh trường học đến phát nôn như khắp các chỗ khác trong trường. Tường sơn một màu xanh hoa ngô bắt mắt, viền bằng nẹp vải linen trắng. Có một cái bảng di động nhỏ với phấn nhiều màu để giáo viên vẽ biểu đồ, và quan trọng nhất, không có bàn học, để cho các cô gái được thư giãn cơ thể và thật lòng nói ra những gì trong suy nghĩ của họ.

Lớp học do cô Doherty dạy, cô là giáo viên khiêu vũ, dân hippy Làn Sóng Mới, mới 25 tuổi. Cô có một thân hình tuyệt đẹp kiểu người tập yoga, tóc nâu vàng dài, và khuôn mặt mảnh mai luôn để mộc hoàn toàn. Cô là giáo viên duy nhất ở bộ môn thể dục không bị nam tính hóa hoàn toàn, và các cô gái sẽ yêu sự châm chước, tính cởi mở của cô nếu như cô đừng có khuynh hướng cứ muốn nói về những bộ phận cơ thể phát ngượng như thể chúng là một bầy chó con vậy. Cô Doherty để cho các cô gái chọn chủ đề thảo luận, vì thế họ thường dùng cả đống giờ học để nói về bọn con trai .

“Tớ thành thật mà nói không hiểu tại sao chúng mình phải gặp người khác giới trong khi đến 90% thời gian chúng ta ở trong môi trường toàn con gái,” Kim Swanson phàn nàn. Cô giơ tay vuốt cẩn thận khắp mái tóc vàng được ép khô hoàn hảo của mình, vốn được cô đi nhuộm highlight hàng tháng ở John Barrett Salon từ năm lớp 4.

Jenny ngồi cạnh Kim, ngưỡng mộ sao mà cái gì cô bạn cũng hoàn hảo thế: móng tay được làm kiểu Pháp, làn da rám nắng màu be ánh vàng nhờ chăm sóc ở salon, viền mắt đánh mascara Chanel huyền ảo, đôi khuyên tai kim cương hình vuông Cartier và áo  sơ mi Agnes B loại body trắng vải cứng. Có lẽ nếu Kim không mất quá nhiều thì giờ ngắm vuốt, cô nàng sẽ có nhiều thời gian rảnh để gặp bọn con trai hơn.

Cô Doherty nở nụ cười độ lượng, điềm tĩnh. “Cô biết đấy là việc khó mà, Kim” cô nói đầy cảm thông. “Tất cả mọi điều mà cô có thể khuyên là, hãy tham gia vào một số các hoạt động giao lưu giữa các trường kết nghĩa như câu lạc bộ diễn kịch hoặc nhóm hát bè. Và nếu các bạn của em có những người bạn là nam, thì đừng xấu hổ - hãy đề nghị họ giới thiệu cho em!”

“Cô Doherty, cô có nghĩ là cô phải yêu một anh chàng nào đó thì mới cặp kè được không?” Jessica Soames hỏi. Jessica trông hệt như nàng Bạch Tuyết trong truyện cổ tích, có mái tóc đen dày, đôi môi đỏ mọng, và đôi mắt xám có lông mi dài vút, mặc dù cô ta rõ ràng chẳng sạch như tuyết tí nào. Jessica đã có kinh nguyệt từ năm lớp 4 và nghe đồn là đã mất trinh từ năm lớp 6. Hồi đầu, nhỏ đấy có bộ ngực lớn nhất lớp, nhưng tới năm ngoái, ngực của Jenny đã vượt xa của Jessica.

Cô Doherty giật một lọn tóc màu nâu vàng lơ thơ sau tai và vuốt đôi lông mày mảnh của mình, hiển nhiên là đang cố tìm cách nghĩ về câu trả lời khéo cho câu hỏi trong khi đẩy cuộc thảo luận xa hơn. Nhưng trước khi cô có thể nói gì, cô bé Jenny Humphrey đã cất tiếng.

“Phải, chính xác đấy. Ý tớ là có thể sẽ mất một thời gian cho cả hai người để nhận ra rằng đằng ấy đang yêu, nếu không thì tớ nghĩ đằng ấy nên cắt đứt.”

Cả lớp, gồm cả cô Doherty, nhìn chằm chằm Jenny. Cô Doherty nhìn vì Jenny Humphrey chưa bao giờ nói gì trên lớp và cô không hề có ý tưởng về việc Jenny lại có chính kiến. Các cô gái thì nhìn vì họ đều biết Jenny đã làm được cái việc là nhổ rễ Nate Archibald ra khỏi Blair, là chuyện thật sự khá kinh ngạc, và chẳng có cách nào làm được trừ khi cô ta bỏ cuộc đúng lúc. Chả lẽ Jenny Humphrey lại còn lẳng lơ ngầm hơn cả Jessica Soames sao? Và cô nàng đang thừa nhận điều đó?

Khi Jenny nhận thấy ai cũng nhìn mình, con bé đỏ bừng mặt. “Ý tớ là tớ không nghĩ đằng ấy phải cắt đứt nếu đằng ấy vẫn chưa nói ‘Em yêu anh hay anh yêu em’ với nhau, bởi vì có thể hai người vẫn thích đi chơi cùng và còn đợi đến đúng lúc để nói ra.”

Cô Doherty gật đầu và nở nụ cười trên đôi môi không tô son của mình. Tình yêu là một trong những chủ đề ưa thích của cô. “Lần đầu tiên bạn đem lòng yêu, có thể sẽ khó để nhận ra. Có người còn nhầm lẫn trạng thái ấy với bị cảm cúm!”

Vài cô gái cười khúc khích và Jenny mỉm cười. Nó biết cô Doherty có ý gì. Thỉnh thoảng, Jenny cảm thấy chóng mặt và muốn ngất xỉu khi ở bên Nate, nó có thể dễ dàng quỵ xuống vì viêm phổi đến nơi.

Cô Doherty tiếp tục. “Nhưng cô cũng không nghĩ rằng các em phải đi đến tình yêu thì mới có một quan hệ được. Các em mới có 14 tuổi. Như vậy không có nghĩa là các em sẽ cưới mấy anh chàng đó phải không nào? Các em mới chỉ đang học cách làm bạn với mọi người. Nó cũng giống như thử quần áo vậy. Em phải thử các kiểu và kích cỡ khác nhau thì mới biết bộ nào vừa với mình nhất.”

Jenny nhún vai. Nó chẳng muốn thử mọi kiểu và cỡ khác mà làm gì. Nó chỉ muốn Nate.

“Nhưng chúng ta đang nói về việc làm tình với ai đó mà ta không yêu hay là chỉ đi chơi với nhau thôi mà?” Alicia Armstrong hỏi đầy ranh mãnh. Cô vặn vặn cái băng đeo tay bằng da màu hồng quanh cổ tay. “Bởi vì, như là tôi nghĩ, bạn nên có tình yêu nếu như bạn định quan hệ tình dục.”

“Ồ, đương nhiên rồi,” Jenny đồng ý ngay, mặt lại đỏ bừng lên.

Cả lớp lại nhìn chằm chằm con bé. Vậy là nó đang thừa nhận mình có quan hệ tình dục với Nate Archibald hay là phủ nhận đây?

Jenny chưa bao giờ từng nói chuyện về sex, nhưng giờ nó nhận ra rằng điều Jessica nói khi bảo “ở bên” một anh chàng nghĩa là gì. Nó kéo một sợi lông khỏi cái thảm đỏ. Với nó, sex chẳng hề là vấn đề. Mà là tình yêu. Nó nên đợi bao lâu tới khi bảo Nate rằng nó yêu cậu? Hay nó nên đợi cậu nói trước?

Nó giơ tay lần nữa, nhưng Azaria Muniz đã giơ trước. “Cô Doherty, có đúng không nếu ta nên phối hợp các loại dầu gội khác nhau khi gội đầu để tránh mọc quá nhiều?” Azaria có mái tóc màu mật ong lượn sóng thả dài tận mông, và tủ đồ của cô thì đầy những dụng cụ cho đầu tóc.

Cô Doherty nhìn Azaria trống rỗng. “Đừng kéo cô vào chủ đề đó, nhưng cô nghĩ chừng nào em dùng một sản phẩm tốt có công thức hoàn toàn thiên nhiên mà không gây mọc tóc nhiều, em có thể dùng cùng một loại mọi lần.” Cô mỉm cười và quay lại với Jenny, nôn nóng muốn quay về chủ đề tình ái. “Ừ, Jenny? Em vừa giơ tay phải không?”

Jenny nhìn lên trần, chọn từ ngữ thật cẩn thận. Nhưng trước khi nó có thể bắt đầu, Jessica thô bạo chen vào.

“Có đúng là tất cả cảm giác nằm ở phần quy đầu của dương vật?” Jessica hỏi, đôi lông mày đen nhíu lại rất nghiêm túc, như thể cô đang hỏi câu hỏi về việc khám phá ra nguyên tử.

Cả lớp rộ lên tiếng cười khúc khích. Jessica luôn hỏi những câu kỳ quặc nhất, nhưng họ luôn thầm hoan hỉ khi cô làm vậy.

“Jessica, đề nghị em không cắt ngang các bạn,” cô Doherty nói giọng đều đều. “Một cách vắn tắt, câu trả lời cho câu hỏi của em là: có, phần đầu của dương vật là rất nhạy cảm, nhưng sự nhạy cảm cũng khác nhau giữa các dương vật khác nhau.” Cô quay lại với Jenny. “Jenny, em đang nói phải không?”

Jenny khịt mũi và má đỏ bừng lên. Dương vật, dương vật, dương vật! Từ này luôn làm nó thấy buồn cười.

“Nào?” Cô Doherty giục.

Jenny giơ tay che miệng. “Ôi, chẳng có gì đâu ạ.”

Mắt Jessica nheo lại. “Cái gì mà buồn cười thế, Jenny? Đó có phải là phần nhạy cảm nhất của Nate à? Quy đầu?”

Jenny ngưng cười và bắt chéo tay trước ngực. Toàn thân nó chuyển sang màu đỏ thẫm.

“Hãy nhớ, Jessica - không nêu tên,” cô Doherty cảnh cáo. Cô chỉnh lại hai chân ở tư thế hoa sen và hắng giọng. “Tôi muốn nhắc các bạn gái lần nữa là các cuộc thảo luận của chúng ta đều tuyệt đối giữ bí mật. Không cái gì nói ở đây sẽ được nhắc lại ở bên ngoài.”

Ừ, phải. Rồi làm thế nào mà ai trong trường cũng biết Alicia Armstrong không dùng băng vệ sinh bởi vì bố mẹ cô nghĩ nếu cô dùng, cô sẽ không còn là gái trinh nữa?

Jenny không ngu ngốc. Nó biết bất cứ cái gì nó nói cũng sẽ bị kể lại, vì thế nó quyết định sẽ an toàn khi không nói bất cứ cái gì hơn là nói cái gì cũng bị hiểu nhầm.

“Tớ nhớ lần đầu tiên tớ nhìn thấy một cái dương vật thực sự,” Jessica thốt lên, khiến cả lớp rơi vào trận cười hinh hích như điên. “Tớ đã phát rồ lên!”

Cô Doherty nở nụ cười kiểu Thiền của mình. Không phải bởi Jessica Soames là nguyên nhân khiến cô mất bình tĩnh. “Nhớ cho,” cô nói. “Đây là chỗ để hỏi những câu...”

“Tôi không hiểu tất cả chuyện về cương cứng. Nó diễn ra chính xác thế nào?” Kim Swanson hỏi.

“Có đúng là bọn con trai luôn phải đối diện với sự cương cứng khi họ dậy vào buổi sáng không?” Roni Chang hỏi.

Cô Doherty thở dài. Khi cô bắt đầu trả lời một cách khéo léo các câu hỏi của bọn trẻ, Jenny đã bắt được nhịp của chúng, mong muốn gắn vào chủ đề tình yêu.

Nếu con trai giống như quần áo, theo cách cô Doherty nói, thì Nate giống như cái quần jeans Diesel đầu tiên Jenny mua và chỉ mặc trong những dịp đặc biệt bởi vì nó đẹp đến mức cô không muốn làm bẩn. Nhưng càng mặc và càng giặt, cái quần càng vừa hơn, cho đến khi con bé không thể sống mà không có nó - nó vừa một cách hoàn hảo. Và nếu con bé biết chắc chắn nó cảm nhận về cậu ra sao, thì có gì hại khi thổ lộ với cậu nhỉ?

Nguồn: tve-4u
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 2 tháng 9 năm 2026

« Lùi Tiến »

Truyện bạn đang đọc dở dang

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.