Điều Gì Em Cũng Muốn

Lượt đọc: 114 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Một câu trả lời khác thường cho một câu hỏi bình thường

❊ ❊ ❊

Blair cầm trong tay một tờ nháp cho bài luận gửi trường Yale của mình sáng nay, và khi kỳ thi môn tiếng Pháp và Toán dự bị đã xong, nó qua văn phòng tư vấn đại học của trường Constance Billard để xem cô Glos đã đọc chưa.

Cô Glos đang sắp xếp hồ sơ của Blair, đôi chân dài, thanh mảnh đáng ngạc nhiên của cô đang bắt chéo chặt quanh đầu gối. “Ồ, chào em, Blair. Sao em không ngồi xuống đi?”

Blair nheo mắt và nhìn đầy chê bai đôi giày xấu xí màu nâu như của khoa phẫu thuật chỉnh hình. Thật là phí khi dành đôi chân đẹp đến thế cho một bà già và chẳng có gu gì về giày dép cả. Nó ngồi xuống cái ghế gỗ cứng trước bàn của cô Glos.

“Tôi đã đọc bài của em,” cô Glos nói. Cô lùa tay qua các tập hồ sơ cho đến khi tìm thấy cái có đề Waldorf. Rồi cô chun miệng và lau mũi bằng một cái khăn giấy. Cô Glos luôn bị chứng chảy nước mũi và được cho là mắc căn bệnh lây nhiễm gì đấy hiếm gặp. Mọi cô gái đều sợ sờ vào những thứ cô đưa họ.

Blair nhướng đôi lông mày đen được tỉa mảnh của mình. “Và sao ạ?”

Cô Glos nhìn lên. Mái tóc màu nâu lông chuột của cô xoăn lên ở phía dưới, chạm vào cằm. Nó trông chính xác một kiểu mỗi lần Blair gặp cô và ắt hẳn là một bộ tóc giả. “Tôi nghĩ tốt hơn là em nên thử làm bài khác nếu em thật sự nghiêm túc về việc vào Yale.”

Phải mất một lát Blair mới nhận ra người tư vấn đại học nói gì. “Nhưng...”

Cô Glos mở hồ sơ của Blair ra và dùng cái móng tay dài, vàng cáu bẩn chọc chọc vào các trang giấy được ghim bên trong. “Đây là một bài luận hoàn thiện thích đáng về cuộc đời của Audrey Hepburn,” cô nói. “Nhưng nó chẳng nói gì về em cả. Em cần phải cho Yale thấy em có thể viết tốt, em có thể suy nghĩ sáng tạo, và em có thể đưa ra câu trả lời khác thường cho một câu hỏi bình thường.” Cô đưa trả bài luận lại cho Blair.

Blair cầm 6 trang giấy bằng ngón cái và ngón trỏ, thái dương phập phồng. Nó những muốn bảo cô Glos câm lại và đi mà mua lấy cái bộ tóc giả mới, nhưng nó biết nhà tư vấn đã làm việc cực kỳ tốt trong phận sự của mình, và nếu ai đó có thể giúp nó vào được Yale, thì người đó là cô Glos.

“Vâng,” nó đáp cộc lốc. “Em sẽ thử lại.”

“Ngoan lắm. Cố gắng đừng văn hoa quá. Hãy chứng tỏ cho họ thấy em ngưỡng mộ phim của Audrey Hepburn hơn là chỉ kể về phim thôi.”

Blair gật đầu và đứng dậy. Nó vuốt lại váy, cố gắng giữ được vẻ điềm tĩnh trên khuôn mặt trước sự sỉ nhục hơn mức bình thường đó, xử sự chính xác như nó vẫn hình dung Audrey sẽ làm. “Chúc một Giáng sinh tốt lành,” nó lịch sự đáp lại.

Cô Glos hỉ mũi với cái khăn giấy lần nữa và mỉm cười. “Giáng sinh vui vẻ, Blair.”

Blair khép cánh cửa văn phòng tư vấn lại sau lưng và thả bài luận bị nhiễm bệnh của mình vào cái thùng rác kim loại ở hành lang với một tiếng thở dài cáu tiết. Đầy thứ vui ở bãi biển St. Barts. Serena sẽ tự xoay xở lấy, bởi vì Blair sẽ dùng tất cả thời gian kỳ nghỉ chết tiệt trong nhà để viết lại bài luận gửi trường Yale. Nó thấy khoái việc viết một dòng Hãy để cho tôi đỗ mẹ nó đi! vào một mẩu giấy và gửi thẳng đến phòng giáo vụ trường Yale, nhưng nghĩ đến sự thật là nó cần kể cho người phỏng vấn toàn bộ câu chuyện cuộc đời của nó và sau đó hôn anh ta, thì chắc chắn đấy không phải là một ý tưởng hay.

Nó bắt đầu leo cầu thang lên tầng 4 để lấy lại cái áo khoác Marc Jacobs màu xanh da trời trong tủ đồ, thì đụng phải Kati Farkas và Isabel Coates đang đi xuống.

“Bài thi tiếng Pháp của cậu thế nào?” Kati hỏi. Trời mưa lúc ban sáng khi cô đi bộ đến trường, và mái tóc vàng hung của cô xù lên.

Blair nghĩ Kati trông giống một con chó xù bị sét đánh. Nó nhún vai. “Ngu dốt thôi.” Nó lắc mái tóc quanh đầu vẻ mất kiên nhẫn. Nó phát ốm khi phải nói về điểm số, trường học và các kỳ thi dự bị, nó nghĩ nó nôn mất.

Isabel lùa ngón tay vào tóc, chải dọc cái đuôi ngựa ngắn màu tối của mình và vểnh cằm lên. Blair luôn tỏ ra cao ngạo bực dọc khi nói về chuyện điểm số. “Tớ biết nghe cũng nhảm, nhưng tớ thực tế đã có buổi xem trước bài Sử của thầy Noble, và tớ nghĩ là thực sự hữu ích. Ý tớ là tớ thấy bài thi khá dễ.”

Kati gật đầu. “Nó ngắn quá. Nhưng cậu đã thấy Serena chưa? Nó còn thậm chí không làm xong cơ. Nó vẫn đang ngồi đấy, vẫn đang kiểu như là xem tóc của mình khi bọn tớ đi ra.”

Dĩ nhiên cô ta đã bỏ qua đoạn Serena ký tặng. Không đời nào cô thú nhận với Blair rằng mình thực sự đã xin Serena một chữ ký.

“Tôi chắc bạn ấy sẽ làm tốt thôi,” Blair nói vẻ tin tưởng. Serena chưa bao giờ học và tham dự một lớp dự bị nào hết, nhưng cô luôn xoay xở được bằng cách có mặt trên lớp và viết những bài làm tàm tạm. Cô thông minh - mọi cô gái ở Constance đều thế - nhưng giáo viên của cô vẫn phàn nàn về việc cô chẳng đưa ra được dự định của mình kể từ khi học lớp 2. Thâm tâm Blair thích thú khi Serena không hề thích hợp với những thứ kinh viện. Hoàn toàn không thể kết bạn với cô nếu cô  lộng lẫy được toàn điểm A một cách ngon lành.

“Thế chuyện gì xảy ra với cậu và cái anh chàng Miles đó?” Isabel hỏi.

Blair không thể tin nổi vào hai đứa này. Lần cuối cùng nó gặp Kati và Isabel, hai đứa đều say khướt ở đằng sau cái limo, Blair hoàn toàn bỏ rơi chúng. Ấy vậy mà giờ bọn nó diễn cái vở như thể chúng muốn làm bạn thân trở lại. Nhưng Blair không cảm thấy muốn tào lao với hai đứa về gã nào đấy. Nó chắc chắn không bao giờ gặp lại để bọn này có thể buôn chuyện khắp trường về nó.

“Không có gì, thật đấy,” nó đáp vẻ thờ ơ.

“Ố ồ,” Isabel gừ gừ. “Cô bạn toàn thích giữ bí mật thôi. Như thế có nghĩa là phải có chuyện gì đó xảy ra.”

Blair trợn mắt lên. “Sao cũng được.”

“Thế cô Glos nói sao về bài luận gửi trường Yale của cậu?” Kati hỏi thọc mạch.

Đó là điều thường có ở một trường nữ học nhỏ: Mọi người đều biết mọi thứ về nhau. Điều này làm Blair phát điên.

“Cô ấy thích,” Blair nói dối. Nó bắt đầu bước lên cầu thang tiếp, cái nhẫn hồng ngọc nhỏ của nó gõ lanh canh vào tay vịn cầu thang khi bước. “Gặp các cậu sau. Tôi phải học tiếng Anh đây.”

“Đợi đã!” Isabel gọi.

Blair quay đầu lại và đợi. “Gì vậy?”

“Có đúng là Serena và Flow đã đính hôn không?”

Blair hiếm khi cười phá lên. Nó biết nó nên nói cho đám bạn sự thật, nhưng sẽ thú vị hơn nhiều khi không nói.

“Ừ,” nó nói, lắc lắc đầu với nụ cười không tin tưởng. “Có điên không?”

Hai cô gái liếc nhìn nhau, rõ ràng kinh khiếp khi họ có được xác nhận trong chuyện ngồi lê đôi mách động trời này từ một nguồn rất đáng tin cậy.

“Vậy nó vẫn đi St. Barts cùng với cậu?” Kati vẫn gặng hỏi.

Blair gật đầu và xoay cái nhẫn hồng ngọc quanh ngón tay nhỏ nhắn của mình. “Bọn mình dự định sẽ làm đám cưới ở đấy.”

“Ôi, nghe thật  vui!” Isabel ngoạc mồm bằng giọng Anh đáng ghét nhất. Cô liếc nhìn Kati và rồi nhìn Blair. “Cậu có nghĩ nó sẽ nhờ chúng tớ làm phù dâu không?”

Blair quay đi và lướt lên cầu thang yểu điệu như thể Audrey trong bộ đồ Givenchy tuyệt đẹp trong cảnh thời trang trong phim Khuôn Mặt Vui Ve . “Có thể,” nó nói. “Nếu các cậu thật sự tử tế với bạn ấy.”

Chỉ vì phải mất cả kỳ nghỉ để viết lại bài luận trường Yale thì không có nghĩa là cùng lúc nó không thể được vui đùa tí chút.

Nguồn: tve-4u
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 2 tháng 9 năm 2026

« Lùi Tiến »

Truyện bạn đang đọc dở dang

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.