Từ lúc tới đây tới giờ, ông chưa hề cảm thấy thoải mái, cảm giác chỗ nào cũng bị ràng buộc, thậm chí qua đường cũng phải nơm nớp lo sợ bị bắt phạt tiền!
Đây mà là nơi người ta có thể ở được sao!
Phó Nghiêu kiên nhẫn nói: "Trung Quốc có câu cổ ngữ, không có quy củ thì không thành phương viên. Mọi người đều tuân thủ quy tắc thì xã hội này mới vận hành bình thường được."
Phó Binh nói: "Quy tắc là chết, con người là sống, con người không thể để quy tắc trói buộc đến chết được, sống như vậy thì còn ý nghĩa gì nữa."
Phó Nghiêu lắc đầu, dẫn ông đi tới một chỗ vắng vẻ không người, chỉ vào cái thùng rác bên cạnh nói: "Ở đây hút được rồi."
"Ai, đợi hôn lễ của cháu kết thúc, ta phải chuồn gấp, ở lại thêm nữa chắc ta phát điên mất." Sau khi Phó Binh châm thuốc, vừa định nhổ bãi nước bọt vào bồn hoa, lại phải nín nhịn nuốt ngược vào bụng.
Trong lòng càng thấy khó chịu.
Phó Nghiêu thật vừa bực vừa buồn cười.
Phó Binh nói: "Cháu dâu của ta rất được, rất tôn trọng ta, còn cháu nữa, cũng đối xử với người ta tốt chút, người ta đang mang thai, cháu nhường nhịn một chút, đừng có dở hơi."
"Cháu không có dở hơi."
"Cháu tưởng cháu im hơi lặng tiếng là tính tốt à? Ta nhìn thấu rồi, thực ra tính cách y hệt mẹ cháu, tính tình bướng bỉnh, tự mình đã quyết thì ai nói cũng vô ích." Phó Binh tỏ vẻ không đồng tình: "Ta ấy à, tuy hay ồn ào, nhưng ta ấy, gan nhỏ, cái này ta biết, cũng hơn hai mẹ con nhà cháu."
Từ nhỏ đến lớn, chị gái luôn là người gan to bằng trời, trời không sợ đất không sợ, mà mình thân là con trai, nghịch ngợm thì có nghịch ngợm chút, nhưng gan dạ thì chung quy vẫn không lớn.
Phó Nghiêu nói: "Tính tình cháu đúng như lời cậu nói sao?"
"Sao lại không phải?" Phó Binh nói: "Cháu ấy, điều kiện không tệ, đừng học theo mẹ cháu mà hiếu thắng như vậy, cháu giữ được cơ nghiệp là được rồi."
Theo sau cháu mình làm bất động sản mạng thời gian dài như vậy, ông cũng coi như được chứng kiến một mặt khác của cháu mình, làm việc nhanh gọn dứt khoát, tàn nhẫn quyết đoán, không đâm đầu vào tường không quay đầu.
"Hy vọng là vậy." Đợi cậu hút thuốc xong, Phó Nghiêu dẫn ông đi dạo một vòng trong trung tâm thương mại.
Phó Nghiêu nói: "Cậu, cậu thích cái gì, cháu mua tặng cậu."
Phó Binh xua tay: "Ngoài đồ ăn thức uống có chút đặc sắc ra, còn lại quần áo, đồng hồ thì chẳng khác gì trong nước, đầu óc ta không có vấn đề, sẽ không lặn lội đường xa mang mấy thứ này về đâu."
Phó Binh xem qua các cửa hàng và quầy hàng một cách tùy ý, quả thực không có gì đáng kinh ngạc, không thấy chút hứng thú nào, bèn quay trở về.
Trên đường về, đi ngang qua một tiệm trái cây, bước vào nhìn thấy mấy loại quả chưa từng thấy, ông tùy ý lấy hai loại xách trên tay.
Phó Hà có nhiều bạn cũ, đối tác kinh doanh cũng nhiều, con trai kết hôn, về cơ bản người có thể tới đều đã tới, rất nhiều người là lặn lội đường xa từ trong nước tới, rất nhiều người cần bà đích thân tiếp đãi.
Khâu Tuệ Mẫn đang mang thai, nhưng vì lễ nghi, cô cũng giúp mẹ chồng ra mặt tiếp khách.
Phó Nghiêu vừa đưa một đợt khách tới khách sạn St. Regis nghỉ chân, ngay sau đó lại có một nhóm năm sáu người đứng ngoài cửa, Khâu Tuệ Mẫn đón họ vào nhà, sắp xếp người làm dâng trà, ngượng ngùng nói: "Xin lỗi, không biết phải xưng hô thế nào."
"Haha, Phó Nghiêu gọi ta là chú, cháu cũng có thể xưng hô như vậy." Lý Hòa có ấn tượng đầu tiên rất tốt về Khâu Tuệ Mẫn, ngoại hình không tầm thường, cử chỉ hào phóng tự nhiên, xứng đôi với con trai của ông.
Khâu Tuệ Mẫn nói: "Chú Lý, chú uống trà đi, Phó Nghiêu đưa khách tới khách sạn rồi, chú ngồi một lát, lát nữa sẽ về ngay."
Chu Bình nắm tay Khâu Tuệ Mẫn nói: "Phó Hà đúng là có phúc khí, cưới được cô con dâu xinh đẹp như vậy, cứ như đại minh tinh ấy."
Khâu Tuệ Mẫn nói: "Dì quá khen rồi."
"Mẹ chồng cháu đâu?" Lý Hòa hỏi.
Ông đến giờ vẫn chưa thấy bóng dáng Phó Hà đâu.
"Mẹ chồng cháu hôm nay có cuộc họp, sắp về rồi ạ." Khâu Tuệ Mẫn từng gặp qua rất nhiều người, nhưng chưa bao giờ cảm thấy áp lực lớn như người trước mặt này, đối phương rõ ràng đang cười nói, nhưng trong từng lời nói cử chỉ, luôn có một uy thế không thể nghi ngờ.
Lý Hòa hướng về phía Phan Tùng bên cạnh nói: "Xem kìa, thế này mới gọi là sự nghiệp tâm, con trai kết hôn mà không quên việc công ty."
Phan Tùng cười nói: "Anh đừng nói, đúng là có bản lĩnh, như trước đây, ai mà ngờ được một cửa hàng nội thất nhỏ bé lại có thể làm tới quy mô này, hơn nữa còn là một người tự mình bôn ba ở nước ngoài, rào cản ngôn ngữ đã không dễ vượt qua rồi, không thể không khâm phục cô ấy."
Ông ấy nói những lời này xuất phát từ đáy lòng.
Ông từng lăn lộn ở khu vực Liên Xô, rào cản ngôn ngữ khó tới mức nào, ông đều hiểu rõ.
"Này, lão Phan, khen người ta sao lại khen sau lưng, lại đây, khen trước mặt tôi này, tôi mới vui được chứ." Phó Hà quay về, trước tiên gật đầu với Lý Hòa, sau đó bắt tay lần lượt với Phan Tùng, Tô Minh, Chu Bình, Hoàng Bỉnh Tân và những người khác: "Cảm ơn nhé, đường xá xa xôi, còn khiến mọi người tốn tâm sức."
Chu Bình cười nói: "Đứa con cả nhà tôi cũng sắp rồi, cô tưởng cô chạy thoát được chắc?"
Phó Hà nói: "Con cả nhà chị tên là Bàng Vũ phải không? Chàng trai trẻ thật tuấn tú, tôi còn từng thấy trên báo đấy."
Chu Bình cười nói: "Đó chắc chắn không phải việc tốt gì, báo lá cải, ngày này qua ngày khác toàn viết mấy thứ tào lao."
Phó Hà chỉ vào Khâu Tuệ Mẫn nói: "Con dâu này, mọi người đều gặp qua rồi chứ."
Chu Bình nói: "Vừa nãy còn đang khen cô có phúc khí đấy, cưới được cô con dâu xinh đẹp thế này."
"Haha, câu này tôi thừa nhận," Phó Hà cười nói, "Mọi người ngồi cả đi, uống trà, đừng khách sáo."
Mọi người trò chuyện rôm rả, sau khi Khâu Tuệ Mẫn đứng đây một lát, Phó Hà thấy xót cô, bèn bảo cô lên lầu nghỉ ngơi.
Đến tối, khách khứa ăn cơm xong mới tan tiệc về khách sạn.
Khâu Tuệ Mẫn bóp vai cho Phó Nghiêu mệt mỏi cả ngày, tò mò hỏi: "Chú Lý đó, em hình như chưa nghe qua."
Phó Nghiêu cười nói: "Ông ấy là người Trung Quốc, em là người Singapore, tất nhiên em chưa nghe qua rồi."
"Em không có ý đó." Khâu Tuệ Mẫn giải thích, "Hôm nay Hoàng Bỉnh Tân cũng tới."
"Anh biết mà." Phó Nghiêu càng khó hiểu hơn.
Khâu Tuệ Mẫn nói: "Thấy lạ lạ."
Phó Nghiêu nói: "Em muốn nói là ông ấy rất sợ chú Lý đúng không?"
"Ừm..." Cô sợ chồng suy nghĩ nhiều, nên không tiện nói thẳng ra như vậy, nhưng đã được chồng hỏi rồi, cô bèn thừa nhận luôn.
Hoàng Bỉnh Tân là tổng giám đốc Tập đoàn Tài chính Thông Thương, một ông trùm tài chính nổi tiếng, trong mắt cô, đó là nhân vật lớn không thể với tới.
Hơn nữa, lần này nhà họ có thể thoát khỏi khủng hoảng cũng là nhờ khoản vay của Ngân hàng Thông Thương.
Thế nhưng, điều khiến cô kinh ngạc là, nhân vật như vậy mà khi đứng trước mặt Lý Hòa lại vô cùng câu nệ, ông lão bảy mươi mấy tuổi thể hiện cứ như một cô gái nhỏ hay xấu hổ vậy.
Phó Nghiêu nói tiếp: "Có phải còn muốn nói, mẹ anh cũng sợ ông ấy không?"
"Cái này thì không thấy."
Cho dù có, cô cũng không thể thừa nhận.
Làm mất mặt mẹ chồng, hạ thấp lòng tự trọng của chồng, cô không ngốc tới mức đó.
Phó Nghiêu cười nói: "Chuyện này cũng chẳng có gì phải kiêng dè, bởi vì ông ấy là ông trùm bóng tối của giới thương nghiệp Trung Quốc, mẹ anh, bao gồm cả Hoàng Bỉnh Tân, đều là người được ông ấy tự tay nâng đỡ."
"À..." Khâu Tuệ Mẫn không ngờ tới còn có tầng quan hệ này.
Phó Nghiêu nói: "Chỉ là vì mẹ anh và họ không hợp quan điểm, nên mới rời xa tới Singapore, tách ra khởi nghiệp."