Năm 1979 Của Tôi

Lượt đọc: 7473 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
315, Ngày kết hôn

❊ ❊ ❊

Mẹ tôi rất kiên quyết muốn hai vợ chồng nó ra ngoài ở riêng, nói mỹ miều là vì lợi ích của quan hệ mẹ chồng nàng dâu.

Thực ra, mẹ làm vậy cũng là hợp ý cậu ấy, mẹ là người rất mạnh mẽ, mà Khâu Tuệ Mẫn bề ngoài dịu dàng, thực chất trong xương tủy cũng là một con lừa bướng bỉnh.

Cậu ấy thật sự sợ tương lai bản thân bị kẹt ở giữa, tiến thoái lưỡng nan.

Cho nên, ở riêng là chuyện tốt.

Khâu Tuệ Mẫn cười nói: "Vậy sống cùng chẳng phải tiện hơn sao, hơn nữa dì cũng lớn tuổi rồi, nhỡ đâu có đau đầu sổ mũi gì, chúng ta ở bên cạnh chăm sóc, đằng nào cũng tốt hơn."

"Trong nhà có người làm rồi, không cần em lo đâu, chúng ta cứ sống tốt cuộc sống của mình là được." Phó Nghiêu nghĩ nghĩ rồi nói: "Hơn nữa quan trọng là, chúng ta là người trẻ, thói quen sinh hoạt và cách suy nghĩ không giống với mẹ."

"Ví dụ như?" Cô ấy hứng thú hỏi.

"Ví dụ như em khó khăn lắm mới ngủ nướng được một bữa, bà chắc chắn sẽ thấy chướng mắt, nói không chừng còn mặc định là em lười biếng." Phó Nghiêu cười nói: "Muốn có chất lượng giấc ngủ tốt, tốt nhất vẫn là nên tránh bà ra xa một chút."

Khâu Tuệ Mẫn đáp: "Giờ giấc sinh hoạt của em vốn dĩ rất quy củ, bất kể ngủ muộn đến đâu cũng đều thức dậy lúc sáu giờ, nếu tinh lực không đủ thì có thể ngủ bù vào buổi trưa."

Phó Nghiêu nói: "Em thì ăn ngọt, còn nhà bọn anh thì chưa bao giờ có món tráng miệng, dù là tiếp khách cũng cùng lắm chỉ là trái cây thôi."

Khâu Tuệ Mẫn cười nói: "Vấn đề này càng không lớn, các anh ăn phần của các anh, em ăn phần của em, mỗi người thích gì thì ăn nấy, em nghĩ dì không đến mức hẹp hòi tới nỗi không cho ăn gì đâu nhỉ."

Phó Nghiêu nói: "Cái đó thì không đến mức, nhưng dù sao cũng không tiện lắm, hơn nữa tình hình nhà bọn anh em cũng biết rồi đó, mẹ anh thường xuyên mang việc về nhà, người qua kẻ lại rất đông, đôi khi rất ồn ào."

"Điểm này giống bố em, nhà em cũng có khách đến không ngớt, thường xuyên tổ chức tiệc tùng, em đã quen từ lâu rồi."

Trong lòng thầm vui mừng vì Phó Nghiêu có thể nghĩ cho cô.

Phó Nghiêu lắc đầu nói: "Nghe anh đi, bây giờ chúng ta đi xem nhà luôn, đằng nào thời gian cũng dư dả, xem từng căn một, xem đến khi nào hài lòng mới thôi."

Khâu Tuệ Mẫn nói: "Anh sau này cũng phải về Trung Quốc phát triển, hơn nữa anh sắp phải đi nghĩa vụ quân sự rồi, căn bản không có cơ hội ở đâu, nè, như vầy đi, nghe em, anh an tâm đi nghĩa vụ, em ở nhà chăm sóc dì, rồi sau đó, đợi anh nghĩa vụ xong thì em sẽ đi Trung Quốc với anh."

"Có quá ủy khuất cho em không?" Phó Nghiêu thấy cô nói cũng có lý.

"Sao lại thế được, anh nghĩ nhiều quá rồi, như vầy đi, nhân lúc giai đoạn này đều không bận rộn, chúng ta đi nghỉ mát thế nào? Đi Malaysia." Cô ấy đề nghị.

"Nghỉ mát? Được chứ, đảo Labuan, vừa hay bên đó cũng có nhà, trước đây anh thường đi cùng mẹ, muốn ở bao lâu thì ở." Phó Nghiêu xem như đồng ý.

Hai người lập tức thu dọn đồ đạc cá nhân, ngay trong ngày liền đi nghỉ mát.

Ngày kết hôn chọn vào ngày mùng 1 tháng 5, là do Phó Hà đặc biệt đi xem thầy, tính toán ngày lành tháng tốt.

Bố mẹ và em trai Phó Binh của Phó Hà đã đến Singapore từ sớm, sau khi ăn cơm trưa tại nhà họ Khâu, Phó Nghiêu đi đón máy bay, Khâu Lợi Hải nói với con gái: "Con cũng đi cùng đi, dù sao sau này cũng là ông bà ngoại của con."

Phó Nghiêu không đợi Khâu Tuệ Mẫn đứng dậy liền ngăn lại nói: "Không cần đâu, con đi một mình là được rồi."

Bà ngoại và cậu của cậu đều là những kẻ không biết điều, sợ vợ mình qua đó rồi lại thấy ấm ức.

Khâu Tuệ Mẫn đâu để cậu nói nhiều, kéo cậu đi luôn.

Hai người đợi ở sân bay một lát, khi cậu đang bám vào lan can cửa ra, lẩm bẩm không biết khi nào đến thì bất thình lình bị người ta vỗ vai một cái, giật cả mình.

"Hê, đang ngẩn ngơ bán gì thế!" Phó Binh tháo kính râm ra hỏi.

"Cậu, bà ngoại, ông ngoại." Phó Nghiêu vội vàng đi vào, giúp xách hành lý, đi được mấy bước phát hiện không có ai theo kịp, quay đầu lại mới thấy Khâu Tuệ Mẫn đã bắt chuyện với bà ngoại rồi.

Phó Binh gắt gỏng nói: "Hấp tấp vội vàng làm cái quái gì thế."

"Xin lỗi, con quên giới thiệu." Phó Nghiêu ngượng ngùng gãi đầu.

Bà cụ nhà họ Phó nói: "Đợi con giới thiệu thì cháu dâu chúng ta chắc ủy khuất chết mất."

Khâu Tuệ Mẫn nói: "Không sao đâu ạ, tính cách cậu ấy vốn là vậy, bà ơi, xe ở ngoài rồi, chúng ta mau đi thôi, mệt rồi đúng không, về nhà nghỉ ngơi ngay ạ."

Tiếng phổ thông của cô không tốt, mang giọng địa phương rất nặng, bà cụ nhà họ Phó cũng phải vừa nghe vừa đoán mới hiểu được ý nghĩa đại khái, cười nói: "Không sao, không mệt."

Phó Binh ngồi ở ghế phụ, đầu tựa vào cửa kính xe, nhìn ra ngoài nói: "Mở cửa sổ xe ra, để tao ngắm nhìn bên ngoài cho kỹ."

Đây là lần đầu tiên ông ta ra nước ngoài, thế nhưng lại chẳng cảm thấy có gì mới mẻ, dáng vẻ người đi đường trên phố cũng chẳng khác trong nước là bao, thậm chí đến cả kiến trúc cũng chênh lệch không đáng kể.

Phó Nghiêu dặn dò: "Nói trước nhé, không được thò đầu ra ngoài, tay không được đặt ra bên ngoài, luật giao thông ở Singapore nghiêm ngặt nhất thế giới đấy."

"Có khoa trương đến vậy không?" Phó Binh cười khoái chí nói.

Thấy ông ta định châm thuốc, Phó Nghiêu lại vội vàng dùng một tay ấn bật lửa của ông ta lại: "Cậu ruột của con ơi, cầu xin cậu đấy, tuyệt đối không được hút thuốc, về nhà rồi mình hút, ở ngoài tuyệt đối đừng hút."

"Hê, tao nói này thằng nhóc, mới bao lâu không gặp mà đã chê bai tao rồi à." Phó Binh không vui.

"Cậu ơi," Khâu Tuệ Mẫn ngồi ghế sau kiên nhẫn giải thích: "Phạt tiền chỉ là chuyện nhỏ, nếu hành vi không đúng đắn, có khả năng phải ngồi tù đấy ạ."

"Ngồi tù?" Từ này, bà cụ lập tức nghe hiểu, vội vàng răn dạy con trai: "Đừng có rỗi hơi kiếm chuyện, đây không phải ở nhà, để cho con muốn làm gì thì làm, đây là xã hội tư bản, bắt thật đấy, nó không coi con là người đâu."

Ông cụ Phó cũng phụ họa theo: "Cháu rể con còn hại con được chắc, người ta bảo thế nào thì con làm thế đó, đừng có lêu lổng như vậy."

"Được rồi, con hiểu rồi, đừng nói nữa." Lần đầu gặp mặt cháu dâu mà đã mất mặt, Phó Binh có chút ngượng ngùng.

Phó Hà đã sớm đón ở cửa, thấy xe chạy tới liền mở cửa xe, đỡ mẹ xuống xe, cười hỏi: "Đói chưa ạ?"

Bà cụ Phó nói: "Đói thì chưa đói, chỉ là ngồi máy bay hơi chóng mặt."

Để con gái đỡ, bà không vội vào nhà, đứng ngắm nghía căn biệt thự năm tầng kiểu Gothic một lượt.

Phó Binh vào nhà, sau khi thay dép, nhận lấy tách trà từ tay người làm, đối phương nói gì ông ta cũng không nghe hiểu, dứt khoát cảm ơn cũng bỏ qua luôn.

Chỉ cứ tấm tắc khen ngợi mãi: "Được, được lắm."

Trong mắt ông ta, chị gái và cháu rể sống cuộc sống chẳng khác gì thần tiên.

Khâu Tuệ Mẫn khách sáo nói: "Cậu, cậu ăn trái cây đi ạ."

Phó Binh cầm quả đỏ rực, còn mang cả râu hỏi: "Quả này là quả gì, đừng nói là chưa ăn qua, đến nhìn tao cũng chưa từng thấy bao giờ."

Phó Nghiêu nói: "Chôm chôm, thực ra cũng là một loại vải, vì khó bảo quản nên ở những vùng ngoài Đông Nam Á rất ít khi thấy được."

Bà cụ Phó nhận lấy một quả đã bóc vỏ từ tay con gái nếm thử, rồi cười nói: "Đúng là mùi vị gần giống vải thiều, khá ngọt."

Phó Hà nói: "Bố mẹ, hai người ngồi chơi chút, cơm sắp xong rồi ạ."

[Dịch từ bản hv] ChuongId:1629
Nguồn: Việt Nam Thư Quán
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 27 tháng 8 năm 2026

« Lùi Tiến »

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.