Năm 1979 Của Tôi

Lượt đọc: 7473 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
285, Không giống nhau

❊ ❊ ❊

Công việc kinh doanh thực sự là "cơm thanh xuân", bất kể hôm qua đạt được thành tích gì, sau khi nhận hoa hồng và tiền chiết khấu, vẫn buộc phải tiếp tục liều mạng khai thác khách hàng mới.

Đến một độ tuổi nhất định, đa số mọi người cứ tưởng mình đã từng làm kinh doanh, mở mang tầm mắt, mở rộng vòng tròn giao tiếp, mài giũa đi sự góc cạnh của bản thân, thế là hăm hở bước lên con đường khởi nghiệp làm ông chủ, kết quả là chưa đi được nửa đường đã chết yểu.

Những kẻ không liều lĩnh thì không muốn tranh giành chén cơm với đám trẻ mới tốt nghiệp, cũng đành lặng lẽ chuyển ngành.

Trong mắt cô, đây là số phận của đa số nhân viên kinh doanh tầng đáy.

Cô không muốn đến tận năm ba mươi lăm, ba mươi sáu tuổi mới bắt đầu hối hận vì mình không nắm bắt cơ hội, vẫn còn đang lêu lổng với một đám nhóc con.

Tưởng Dao Dao nói: "Nỗ lực thêm chút nữa còn có thể làm quản lý cửa hàng mà, có lộ trình thăng tiến đấy."

Vương Duyệt khinh khỉnh nói: "Lệ Na mỗi tháng lương chỉ có hơn một vạn."

Lệ Na tầm bốn mươi tuổi, là quản lý cửa hàng của họ, cũng xuất thân từ nhân viên kinh doanh, tuy đã thăng tiến nhưng lương lại chẳng cao bằng lúc làm nhân viên kinh doanh.

Tưởng Dao Dao không phục nói: "Nhưng ổn định mà, mỗi ngày ngồi trong văn phòng, mở họp là xong, lại chẳng có gì mệt mỏi cả."

Vương Duyệt nói: "Làm gì có cái gì ổn định? Nhiều tập đoàn quốc tế lớn sa thải nhân viên, đều là sa thải nhóm độ tuổi ba mươi, bốn mươi này, như Nokia, Motorola, Lehman khi phá sản, tầng lớp trung cao cấp đều bị quét sạch một mẻ.

Có tiền vay mua nhà, vay mua xe, có già có trẻ, làm sao mà sống?

Cuộc khủng hoảng nợ dưới chuẩn ở Mỹ chẳng phải là do người vay mua nhà trực tiếp từ bỏ trả nợ, dẫn đến các tổ chức tài chính tăng nợ xấu mà ra sao?"

Tưởng Dao Dao nói: "Vậy cậu đi theo sau Hà Chu, cậu còn muốn làm lãnh đạo của anh ta à? Cậu chẳng phải vẫn đi làm thuê theo anh ta đó sao."

Vương Duyệt đáp: "Đi theo Chu ca, chỉ có anh ấy không chê tôi vốn liếng ít, tôi sẽ góp vốn, chỉ cần có cổ phần, tỷ lệ bao nhiêu tôi đều không quan trọng.

Chu ca, anh nói có phải đạo lý này không?"

Hà Chu cười nói: "Cô đây là muốn đánh cược mạng sống đấy à."

Vương Duyệt đáp: "Tuy tôi là con gái nhưng tôi cũng hiểu đạo lý đời người khó được mấy lần tranh đấu."

Tưởng Dao Dao thở dài: "Điên rồi, điên thật rồi, con bé này hết thuốc chữa rồi."

Vương Duyệt đắc ý nói: "Tôi thích thế."

Tưởng Dao Dao nói tiếp: "Chẳng phải trước kia cậu từng lên kế hoạch về nhà xem mắt sao? Tìm một bác sĩ, công chức, giáo viên gì đó, ổn định, về nhà sống những ngày tháng bình yên chẳng phải tốt sao."

Vương Duyệt đáp: "Đó là suy nghĩ trước kia của tôi, dù sao suy nghĩ hiện tại của tôi là, nếu tôi thua, tôi mới về nhà lấy chồng."

Tưởng Dao Dao lườm cô một cái: "Suy nghĩ của cậu thay đổi nhanh thật đấy."

Hà Chu giơ ly về phía Vương Duyệt: "Cảm ơn vì đã tin tưởng."

Uống một hơi cạn sạch.

Vương Duyệt cũng làm theo định uống cạn, uống đến nửa chừng thì bị sặc, may mà nhanh tay bịt miệng lại, nếu không thì phun thẳng lên mặt Hà Chu rồi.

Hà Chu đưa cho cô một tờ khăn giấy, cười nói: "Chậm thôi."

Tưởng Dao Dao ghen tị nhìn hai người họ, hắng giọng một cái thật mạnh, nghiêng đầu hỏi Hà Chu: "Này, tôi biết anh là thế hệ thứ hai, người có tiền, chỉ cần anh muốn khởi nghiệp, chắc chắn sẽ có đủ loại tài nguyên trong tay. Anh biết tôi mà, một đứa nghèo khổ xuất thân nông thôn, lại còn tốt nghiệp trường đại học hạng hai rác rưởi, chuyên ngành lại là cấp thoát nước, làm tín dụng thế này, quả thực có chút không làm việc đàng hoàng.

Nếu như anh muốn khởi nghiệp, người như tôi, bớt đi một người cũng chẳng sao chứ nhỉ? Tôi cảm thấy cho dù tôi có đi, cũng chẳng giúp được gì."

Hà Chu cười nói: "Làm việc cùng nhau, chí hướng tương đồng, đối phương hợp ý mình rất quan trọng, tôi không muốn làm việc cùng những người mà tôi nhìn không thuận mắt."

Tưởng Dao Dao nói: "Anh thì giàu có, lỗ trăm tám chục vạn, hay cả triệu cũng chẳng sao. Chúng ta không giống nhau, anh nhìn xem, trên người tôi không có món quần áo hay mỹ phẩm nào vượt quá một nghìn tệ cả.

Số tiền tôi kiếm được này ngoài việc trả nợ sinh viên, đưa cho bố mẹ một ít, số còn lại đều là chắt bóp từng đồng, anh không biết tôi dành dụm vất vả thế nào đâu."

Hà Chu cố ý nói: "Bất kể bao nhiêu, tôi không chê ít, cô cứ việc lấy ra đi."

Tưởng Dao Dao nói: "Có lương tâm hay không đấy, chút tiền mọn này của tôi mà anh cũng để mắt tới."

Hà Chu cười nói: "Được rồi, không đùa nữa, tạm thời tôi chỉ mới có ý tưởng thôi, qua năm đi, qua tết xem tình hình thế nào, lúc đó liên lạc qua điện thoại."

Anh vẫn đang đọc mấy trang ghi chép lộn xộn của bố mình, càng đọc càng thấy thú vị.

"Điện thoại thông minh sẽ ngày càng phổ biến, thời gian mọi người dính chặt vào điện thoại sẽ tăng theo cấp số nhân, kẻ dám đánh cược lớn vào Internet di động có khả năng sẽ trở thành người chiến thắng cuối cùng."

Trong câu này, anh nhìn thấy hai từ khóa, một là "đánh cược lớn", hai là "người chiến thắng".

Anh hiểu rằng: Phải có gan dạ, có hùng tâm mới có thể thắng.

Anh quyết định chọn hướng khởi nghiệp là Internet di động.

Anh học ngành viễn thông, nên hướng đi này cũng không tính là quá xa vời.

Thế nhưng, chủ yếu làm về nội dung gì của Internet di động, anh mãi vẫn chưa nghĩ thông suốt, mạng xã hội, bản đồ, mua sắm, không có lĩnh vực nào là anh hiểu cả.

Miễn cưỡng hiểu sơ sơ về tín dụng, nhưng với số vốn ít ỏi này của anh, trước khi gọi được vốn, thì chẳng thấm vào đâu, đến dựng khung còn khó.

Hơn nữa, ngành này anh chỉ muốn tìm hiểu cho biết, không muốn dính líu quá sâu.

Huống hồ mẹ anh đã trịnh trọng cảnh cáo anh, ngành này quá nhiều mìn, nên biết điểm dừng.

Trên thương trường, anh quyết định nghe lời mẹ.

Chuyện khởi nghiệp nghĩ không thông, dứt khoát không nghĩ nữa, dù thế nào đi nữa, trước tiên cứ về nhà ăn tết đã.

Chiều ngày về đến nhà, anh ra đồng tảo mộ cho ông ngoại Hà Lão Tây và nhị ngoại Hà Duy Bảo.

Theo quy tắc địa phương, phụ nữ không được đi tảo mộ cuối năm, người có thể đi tảo mộ chỉ có anh và hai người cậu của mình, đáng tiếc hai người cậu là Hà Mãn Quân và Hà Diệu, một người cũng không về.

Hà Mãn Quân là một gã độc thân già, rày đây mai đó, không tìm thấy bóng dáng, cũng chẳng có tin tức gì.

Hà Diệu có gia đình sự nghiệp, thu nhập không tệ, muốn cả nhà tiêu dao ở bên ngoài, không muốn quay về nhìn sắc mặt của mấy người chị gái.

Cho nên, người đứng trước nấm mộ chỉ có một mình Hà Chu.

Một mình đắp mộ, một mình đốt giấy, một mình đốt pháo.

"Nuôi con trai thì có cái tích sự gì chứ."

Anh thấy oan ức thay cho ông ngoại và nhị ngoại.

Tết Nguyên Đán năm nay khác biệt rất nhiều so với những năm trước.

Bầu không khí trong nhà đã thay đổi, không chỉ đơn thuần là vì trên bàn cơm thiếu người, mà vì không còn cảm giác nghi thức như trước đây nữa.

Từ khi anh còn bé, ông ngoại anh đã rất chú trọng các nghi lễ ngày tết, mặc dù bà ngoại anh khinh khỉnh gọi đó là "chú trọng hão", nhưng ông ngoại vẫn rất kiên trì.

Khi "đón thần", "tiễn thần" vô cùng tỉ mỉ, hướng thắp hương, hướng đốt giấy cho Hỷ Thần, Tài Thần đều không thể sai lệch.

Tối ba mươi tết, mẹ anh làm một bàn thức ăn đầy ắp.

Bà ngoại anh ngồi ghế trên, mẹ anh ngồi bên trái, anh ngồi ghế dưới.

Anh khui một chai rượu vang, trước hết rót đầy mỗi người một ly cho bà ngoại và mẹ, sau đó mở rượu trắng tự rót đầy một ly cho mình.

[Dịch từ bản hv] ChuongId:1577
Nguồn: Việt Nam Thư Quán
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 27 tháng 8 năm 2026

« Lùi Tiến »

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.