Năm 1979 Của Tôi

Lượt đọc: 7473 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
316、Trăm ngàn cảm xúc đan xen

❊ ❊ ❊

Phó lão gia nói: "Không vội, để tôi đi vệ sinh chút đã."

"Để cháu đưa ông đi." Phó Nghiêu vội vàng đứng dậy đi trước dẫn đường.

"Để cháu vào bếp xem sao." Khâu Tuệ Mẫn cản Phó Hà đang định vào bếp, rồi tự mình đi vào.

Trên ghế sô pha chỉ còn lại bà cụ nhà họ Phó và Phó Hà. Bà cụ nhìn bóng lưng cháu dâu, lầm bầm với con gái: "Giống ghê cơ."

"Giống cái gì mà giống?" Phó Hà lộ vẻ khó hiểu.

"Con cũng là người từng trải mà." Bà cụ họ Phó nói, "Con không phát hiện ra điểm gì bất thường à?"

"Mẹ vừa mới đến, mông còn chưa ấm chỗ đã nhìn ra cái gì bất thường chứ?" Phó Hà dở khóc dở cười.

Bà cụ nói: "Đồ ngốc này, con không thấy nó có biểu hiện buồn nôn à?"

Phó Hà hồi tưởng lại rồi nói: "Mấy hôm nay nó bị đau dạ dày mà."

Sau đó kinh ngạc nói: "Không lẽ là có thai rồi?"

"Con nghĩ sao?" Bà cụ nói: "Dù sao mẹ cũng từng sinh hai chị em con, kinh nghiệm đầy mình đây này. Chắc chắn là có thai rồi. Con làm mẹ chồng kiểu gì vậy, không biết gì cả, đúng là bó tay."

"Dạo này con bận quá mà." Phó Hà thấy Phó Nghiêu liền vội vàng gọi cậu tới, hỏi dò một phen.

"Nó không nói gì cả." Phó Nghiêu hỏi gì cũng không biết.

"Đồ ngốc này, vợ mình mà không biết quan tâm, nó thấy không khỏe thì con không đưa đi bệnh viện khám à?" Phó Hà tỏ ý thất vọng.

Phó Nghiêu nói: "Vậy lát nữa con đưa cô ấy đi bệnh viện khám."

Đúng lúc chuẩn bị ăn cơm thì vợ chồng Khâu Lợi Hải xách lớn xách nhỏ đến, bày tỏ sự kính trọng với hai ông bà cụ nhà họ Phó.

Hai gia đình ngồi quây quần một bàn vô cùng náo nhiệt. Phó Nghiêu định uống chút rượu vang cùng mọi người thì bị Phó Hà cản lại.

Phó Hà cười nói: "Hai đứa đang chuẩn bị có em bé rồi, rượu bia là không được đụng vào đâu."

"Con cũng đừng uống, lớn rồi mà còn không biết chuyện." Mẹ Khâu Tuệ Mẫn cũng nhắc nhở con gái một câu.

Khâu Lợi Hải cùng hai người đàn ông nhà họ Phó nâng ly chúc tụng, qua lại vô cùng náo nhiệt.

Ăn cơm xong, Phó Nghiêu thấy Khâu Tuệ Mẫn lén vào nhà vệ sinh nôn khan, bèn đi tới quan tâm hỏi: "Đi bệnh viện khám chút đi?"

"Không cần đâu, có phải bệnh tật gì đâu." Khâu Tuệ Mẫn cười xua tay.

"Sao em biết không phải là bệnh?" Phó Nghiêu nói: "Đi khám đi, anh cũng yên tâm."

"Anh xem cái này đi." Khâu Tuệ Mẫn cười đưa cho cậu một chiếc que thử thai.

"Đây là?" Phó Nghiêu vẫn hơi mơ hồ.

"Ây da, anh không biết cái này thật à..." Khâu Tuệ Mẫn cười khổ, Phó Nghiêu cái gì cũng tốt, chỉ có điều đối với nhiều kiến thức thông thường trong cuộc sống thì lại hơi quá vô tri.

"Anh sắp làm bố rồi?" Phó Nghiêu hơi run rẩy, toàn thân run cầm cập.

"Vui không?" Khâu Tuệ Mẫn thấp thỏm chờ đợi.

"Anh..." Phó Nghiêu có chút chân tay luống cuống.

"Được rồi, mọi người đang nói chuyện kìa, chúng ta đừng ở đây nữa, mọi người thấy cũng không hay." Cô cười rất gượng gạo.

Cả một ngày dài, cô đều ngẩn ngơ như người mất hồn.

Buổi tối, cô tắm rửa trước rồi nằm trên giường, hồi lâu vẫn không ngủ được.

Phó Nghiêu khẽ đẩy cửa, phát hiện cô vẫn chưa ngủ, áy náy nói: "Em vẫn chưa ngủ à?"

"Ừ." Cô ôm chân, trầm ngâm một lát rồi nói: "Em suy nghĩ rồi, em thấy giai đoạn này chúng ta chưa thích hợp để có con."

"Sao vậy?" Phó Nghiêu nói: "Nếu ban ngày anh làm em hiểu lầm, anh xin lỗi."

"Em thấy có lẽ cả hai chúng ta đều chưa có sự chuẩn bị tâm lý để làm cha mẹ."

"Có lẽ vậy." Phó Nghiêu mở cửa sổ, châm một điếu thuốc, nhìn ánh trăng sáng trong, hồi lâu mới nói: "Em có biết nguyện vọng lớn nhất của anh từ nhỏ đến lớn là gì không?"

Khâu Tuệ Mẫn không nói gì, đợi cậu nói tiếp.

"Anh hy vọng biết bố mình là ai." Phó Nghiêu thở dài nói: "Tuy anh có mẹ, mẹ cũng rất thương anh, nhưng anh thấy mình chẳng khác gì đứa trẻ hoang, nên sau đó anh đã hạ quyết tâm, nếu sau này có con, anh tuyệt đối sẽ không phụ lòng nó, sẽ cùng nó đi qua từng bước ngoặt của cuộc đời, hy vọng được nhìn nó lớn lên."

Khâu Tuệ Mẫn nói: "Em tin anh làm được."

"Nhưng anh sợ mình không làm được." Phó Nghiêu lẩm bẩm: "Anh rất sợ mình sẽ trở thành người giống bố anh, cha nào con nấy, anh không dám chắc sau này mình sẽ trở thành người như thế nào."

"Sao có thể chứ?" Khâu Tuệ Mẫn dịu dàng an ủi: "Em không biết chuyện quá khứ của chú và dì thế nào, nhưng em tin hai chúng ta có thể trải qua mọi thử thách của thời gian, không rời không bỏ. Tin em đi, tin chính mình đi, được không?"

"Tin chính mình?" Phó Nghiêu cười khổ: "Đời người đôi khi không phải do bản thân định đoạt được."

"Sao anh lại bi quan thế?" Khâu Tuệ Mẫn đi tới, nhẹ nhàng ôm eo cậu: "Không sao đâu, nếu anh chưa chuẩn bị sẵn sàng, tạm thời chúng ta không cần cũng được, sau này còn có cơ hội mà."

Phó Nghiêu hít sâu một hơi nói: "Xin lỗi em, anh chỉ hơi căng thẳng thôi. Tiếp theo, việc em cần làm là an tâm dưỡng thai, cái gì cũng không cần nghĩ, cái gì cũng không cần làm, mọi việc đã có anh."

Giờ phút này, lòng anh trăm ngàn cảm xúc đan xen, rối bời, đến chính anh cũng không hiểu nổi tại sao lại như vậy.

"Thật chứ?"

"Tất nhiên là thật rồi."

"Chắc chắn?"

"Vô cùng chắc chắn!" Cậu trả lời rất kiên định.

Cậu sắp làm bố rồi.

Khâu Tuệ Mẫn có thai, Phó Hà rất vui, lập tức yêu cầu Phó Nghiêu đến nhà họ Khâu thu dọn đồ đạc của Khâu Tuệ Mẫn, chuyển thẳng sang đây để bà tự mình chăm sóc.

Bà cụ nhà họ Phó nói nhỏ: "Hay là đi kiểm tra xem sao?"

"Kiểm tra cái gì?" Phó Hà nhìn ánh mắt của mẹ mình, lập tức hiểu ngay ý tứ: "Cháu gái thì con cũng quý như nhau cả thôi, mẹ đừng có nói bậy, người ta nghe thấy sẽ chạnh lòng lắm đấy."

"Có lòng tốt mà lại bị coi là lòng lang dạ thú." Bà cụ thấy không thú vị, tự nhiên cũng không nói thêm nữa.

Phó Binh nói: "Bà cụ à, con cũng nhắc trước cho bà biết, sau này con cũng muốn có con gái. Bà đừng có mà gây sự với con."

Đi theo Phó Nghiêu làm việc, bây giờ cậu ta cũng đã có chút gia sản.

Lúc không có tiền thì than thở phụ nữ quá thực dụng, giờ có tiền rồi lại ước gì tất cả phụ nữ đều thực dụng một chút thì tốt.

Giờ cậu ta hoàn toàn không phải lo chuyện lấy vợ, giữa muôn hoa chốn phồn hoa, mắt hoa cả lên, nỗi lo duy nhất là chọn ai để kết hôn.

"Cái gì?" Bà cụ tức giận nhảy dựng lên.

"Thời đại nào rồi, trai hay gái đều như nhau cả." Phó lão gia vội vàng đứng ra giảng hòa.

Bà cụ nói: "Ông lo tìm cho tôi một cô con dâu đi đã rồi hãy nói, chuyện này còn xa lắm."

Phó Binh nói: "Được rồi, con ra ngoài dạo một chút, mọi người cứ từ từ trò chuyện."

Nghỉ ngơi một đêm xong, tinh thần sảng khoái.

"Để cháu đi cùng cậu." Phó Nghiêu nào dám để cậu mình chạy lung tung một mình, tính tình cậu không biết chừng mực, nhỡ đâu gây ra chuyện cười hay rắc rối thì khổ.

Hai người một trước một sau đi tới một con phố thương mại sầm uất, Phó Binh theo thói quen lấy thuốc lá ra nhưng lại bị Phó Nghiêu cản lại.

"Nhà hàng công cộng và khu vực trong bán kính 5 mét tính từ lối vào của phần lớn các tòa nhà đều thực hiện lệnh cấm hút thuốc, chỉ những khu vực được kẻ sơn màu vàng chanh rõ ràng mới là khu vực hút thuốc dành riêng..."

"Có còn để người ta sống nữa không đây..." Phó Binh hậm hực bỏ thuốc xuống.

[Dịch từ bản hv] ChuongId:1629
Nguồn: Việt Nam Thư Quán
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 27 tháng 8 năm 2026

« Lùi Tiến »

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.