Sáng hôm sau ăn điểm tâm xong, ông Háp-kin bảo tôi:
– Hôm nay đừng đi lang thang nhiều nhé, nếu không đến tối mày sẽ mệt lử ra mất. Tao sắp cần đến mày đây.
– Ông cần cháu để làm gì ạ? - tôi làm ra vẻ ngây thơ hỏi lại.
– Mày cần biết để làm gì? Đến lúc nào cần thiết mày sẽ rõ mọi việc.
Một lúc sau ông ta gọi tôi vào căn phòng nhỏ vẫn dùng để làm nơi giặt giũ quần áo, căn phòng này ở mé cuối sân. Phòng có một cửa sổ thông sang nhà bếp.
– Trông kìa, mày có thể chui qua lỗ hổng này không? - Ông ta hỏi tôi.
Vất vả lắm tôi mới cho hai vai lọt qua lỗ cửa sổ, tôi nhảy xuống bếp.
– Mày không thề gây tiếng động ầm ĩ hơn nữa sao? - Ông ta giễu cợt hỏi.
Tôi lại chui qua cửa sổ một lần nữa, cố gắng làm nhẹ nhàng hơn.
– Lần này khá hơn rồi. - ông chủ nói - Làm thử lần nữa xem sao... Lần này đi nhón trên đầu ngón chân nhé!
Tôi trèo qua cửa sổ thêm một lần nữa, rồi lại làm thêm lần nữa, tôi trèo qua trèo lại tất cả hơn hai mươi lần.
– Đấy, thấy chưa, bây giờ mày làm khá lắm rồi! - ông Háp-kin nói. - mày đi loại giày gì, Gim?
– Thưa ông cháu đi loại giày đế cao, bền lắm ạ.
– Không hợp rồi. Cần mua cho mày một đôi giày nhẹ dễ đi vào, tháo ra. Đi mua đôi giày ấy ngay thôi. Ở Bi-sốp-xtơ-rít có hiệu bán giày đấy.
Ông chủ cho tôi mười si-linh và tôi đi luôn. Tôi phải đi ngang qua phía ngoài phòng ăn. Bà Háp-kin nhìn thấy tôi bà ta khẽ gật đầu chào và thì thầm:
– Đến lúc rồi đấy. Đến lúc rồi đấy! Chạy đi! Nếu không sẽ chậm mất!
Tôi gật đầu trả lời bà ta.
Ông Háp-kin không giải thích cho tôi rõ, ông ta cần tôi để làm việc gì, nhưng tôi hiểu rằng tôi sẽ phải trèo qua cửa sổ nhà ai đó, có nghĩa là tôi phải tham gia vào việc ăn cướp. Tôi vẫn nghe mọi người nói rằng, kẻ nào đi ăn cướp, nếu bị bắt, kẻ đó sẽ bị kết án tù khổ sai. Như vậy có nghĩa là nếu tôi không mau chân chạy trốn thì thế nào đời tôi cũng hỏng!
Không suy tính gì thêm nữa, tôi rảo bước đến khu Xpi-tan-phin.
Tôi không rõ nhà máy Ríp-stơn làm việc ở phố nào, nhưng chắc là nếu tôi hỏi thăm đường đi đến nhà máy nấu thép của ông Bếch-cơ, người ta sẽ chỉ cho tôi ngay! Bây giờ đã gần mười hai giờ rồi. Công nhân sắp được nghỉ để ăn trưa. Tôi sẽ đứng ở trước cửa nhà máy và đợi Ríp-stơn.
Quả nhiên mọi người chỉ cho tôi nhà máy. Ở cổng ra vào có nhiều phụ nữ mang túi xách và cặp lồng. Chắc hẳn họ mang thức ăn cho các công nhân ăn trưa ở nhà máy.
“Nếu Ríp-stơn không được phép ra phố thì sao nhỉ? - tôi nghĩ vậy. - Lúc đó mình biết làm gì đây?”.
Nhưng ngay lúc đó có tiếng chuông vang lên và lập tức hàng trăm công nhân ùa ra sân. Ai cũng đi ra phía cổng. Một số cầm túi xách từ tay vợ, số khác được người gác cổng cho ra ngoài phố.
Đột nhiên cánh cửa nhà máy mở toang, một đám đông toàn trẻ con chạy ào ra ngoài. Trong đám trẻ con ấy tôi nhìn ngay thấy Ríp-stơn. Lúc đầu nó cũng không nhìn thấy tôi, nhưng khi tôi vừa gọi tên nó, nó vui mừng reo lên:
– A, Xmít-phin đây rồi! Khá lắm, thế là cậu đã đến chỗ mình! Sác-li, đây là thằng bạn mà mình kể cho cậu nghe đấy, - nó quay lại nói với một thằng bé. - Nào, Xmít-phin, đi cùng với bọn mình đến nhà ăn đi, ở đấy chúng mình sẽ tán chuyện. Bọn mình được nghỉ những một tiếng rưỡi cơ.
Tôi rất không muốn nói chuyện khi có một đứa bé xa lạ cùng nghe, nhưng đành chịu không biết làm cách nào tống thằng bé kia đi. Tôi đã thử nháy mắt ra hiệu cho Ríp-stơn nhưng nó không hiểu gì cả.
Khi đó tôi quyết định đành phải mạo hiểm vậy: “Đằng nào mà chẳng thế, chắc hẳn Ríp-stơn không giấu bạn nó một điều gì đâu. Chỉ cần mình không nói đích danh tên tuổi của Háp-kin là được rồi”.
Chúng tôi bước vào phòng ăn, ngồi quanh chiếc bàn riêng biệt kê ở góc nhà. Ríp-stơn và bạn nó đến gần quầy hàng rút những tờ phiếu gì đó từ trong túi ra và nhận được đĩa xúp với mẩu bánh mì. Tôi nói tôi không đói.
Trong lúc hai đứa ăn, tôi khẽ kể cho chúng nghe là bà Háp-kin bảo rằng đêm nay bọn côn đồ sẽ giở trò gì.
– A, thằng chủ của cậu quả là đồ đê mạt! - Ríp-stơn nói to khi nghe tôi kể xong. - Treo cổ nó lên là còn nhẹ đấy! Nó vừa định gây ra những vụ cướp bóc lại vừa xô đẩy người khác làm chuyện xấu xa. Còn phải nghĩ ngợi gì nữa? Chạy đi báo cảnh sát thôi.
– Không, không làm thế được đâu, Ríp-stơn ạ! - từ nãy đến giờ Sác-li vẫn ngồi yên nghe tôi nói, thấy Ríp-stơn bảo vậy nó vội ngăn lại. - Đừng đem cảnh sát ra mà dọa. Cậu mới là công nhân nên có nhiều điều cậu chưa rõ. Người công nhân chân chính không bao giờ có bất kỳ mối liên hệ nào với bọn cảnh sát cả.
– Như vậy theo ý cậu cứ mặc cho bọn kẻ cướp được thỏa thích cướp bóc và giết người ư?
– Ồ, nhưng chẳng lẽ thiếu cảnh sát ta sẽ không ngăn chặn được bàn tay của bọn chuyên gây tội ác ư? Cậu biết địa chỉ người mà chủ cậu định ăn cướp chứ? - Sác-li quay lại hỏi tôi.
– Mình biết, - tôi đáp.
– Hay lắm, cậu sẽ đi đến nhà người sắp bị ăn cướp và kể cho ông ta nghe mọi chuyện. Ông ấy sẽ biết ơn cậu. Còn nếu như ông ấy cần đến sự giúp đỡ, tớ sẽ dẫn đến nhà ông ta những con người cừ khôi đủ sức mạnh trừ diệt bất cứ lũ trộm cướp nào.
Tôi nhìn Ríp-stơn.
– Xmít-phin ạ, - nó hơi bối rối nói, - Sác-li nói phải đấy: làm như Sác-li có lẽ tốt hơn thật. Cậu đừng sợ. Nếu như tự cậu đến nhà ông già sắp gặp nạn, ông ta sẽ không nghĩ rằng cậu cùng một giuộc với bọn cướp đâu.
– Nhưng phải cẩn thận, đừng chậm chạp đấy. - Sác-li nói thêm để nhắc nhở tôi. - Sự việc quả là nghiêm trọng. Cần phải cho ông cụ có thời gian chuẩn bị đối phó.
Tôi đứng dậy, tôi biết mình cần phải đi ngay nhưng trong lòng kinh hãi quá.
– Sao thế, Xmít-phin? - Ríp-stơn nhếch mép cười. - Chắc cậu đang run có phải không? Sác-li! - Nó quay lại phía bạn, nói thêm: - Giá cậu đi cùng Xmít-phin thì tốt quá. Chúng ta còn được nghỉ chừng một giờ nữa. Nếu để nó đi một mình e rằng nó sợ.
– Thôi được. - Sác-li vui vẻ đồng ý ngay. Nó có vẻ thích thú vì được bạn bè đề nghị nó giúp đỡ một tay, làm như nó là người lớn vậy.
Tôi từ biệt Ríp-stơn và chúng tôi nhanh chóng đến quận Phun-ghết. Quận đó không ở xa lắm, cũng nằm trong khu vực ngoại ô như nhà máy thôi.
Để biết đích xác, chúng tôi hỏi thăm mấy người trong một cửa hiệu cạnh số nhà mười hai xem có đúng là cụ Giê-nét sống một mình ở nhà đó không, mấy người đó đều trả lời là phải. Cụ Giê-nét là một thủy thủ già và đã chuyển về đây từ lâu.
Nhà số mười hai ở riêng biệt, thụt vào phía trong, một cái vườn nhỏ bao bọc xung quanh.
Cổng ra vào không khóa. Khi chúng tôi đứng ở thềm nhà gọi cửa, một thanh niên cao lớn ra mở cửa cho chúng tôi.
– Thưa anh, cụ Giê-nét có nhà không ạ? - Sác-li mạnh dạn hỏi.
– Cha tôi có ở nhà. - anh thanh niên trả lời. - Các cậu đến đây có việc gì? Cha tôi có còn đi biển nữa đâu.
Chắc hẳn anh ta tưởng chúng tôi đến xin làm việc cho cha anh ta.
– Chúng em cần gặp cụ Giê-nét vì có việc quan trọng, - Sác-li nói bằng một giọng quả quyết.
Anh thanh niên nhìn chúng tôi vẻ ngạc nhiên lắm, nhưng không hỏi gì thêm, anh ta bước vào nhà.
– Người ta bảo ông cụ sống một mình, thế mà nhà ông ta lại có một anh con trai khỏe mạnh này thế này đây! - Sác-li nhận xét như vậy.
Tôi không thiết trò chuyện gì cả. Tôi hồi hộp lắm, thời gian cứ chậm chạp trôi qua khiến tôi cũng xúc động. Nếu tôi tố cáo tội lỗi của ông Háp-kin thì liệu hành động ấy có đúng không nhỉ? Sau khi nghe xong chuyện tôi kể nếu cụ Giê-nét đi báo cảnh sát có thể ông Háp-kin sẽ bị kết án tù khổ sai mất. Cũng có thể cụ Giê-nét không tin tôi và dẫn tôi đến đồn cảnh sát thì sao? Nhưng bây giờ quyết định lại thì đã chậm mất rồi. Bỗng nhiên cổng ra vào mở toang, anh thanh niên lúc trước mời chúng tôi vào nhà.
Cụ Giê-nét tiếp chúng tôi rất niềm nở. Cụ có đôi vai rộng, da mặt sạm đen vì nắng gió, mớ tóc bạc rậm rạp. Cụ mời chúng tôi ngồi ở ghế đối diện và hỏi xem chúng tôi đến nhà cụ có việc quan trọng gì vậy.
Sác-li hơi có vẻ lúng túng. Nó nhìn tôi và bảo:
– Thưa cụ, bạn cháu sẽ kể cho cụ nghe đầu đuôi câu chuyện. Xin cụ hãy tin nó. Tất cả những điều bạn cháu sắp nói đều là sự thật. Cháu xin bảo đảm với cụ về bạn cháu.
Cụ Giê-nét khẽ nhếch mép cười nhưng sau đó ông cụ lại chăm chú nhìn tôi và nói.
– Thế thì cháu kể hết sự thật đi! Bác nghe đây.
Tôi bắt đầu kể một cách ngắc ngứ và lộn xộn. Cụ già không ngắt lời tôi. Dần dần tôi đã bình tĩnh hơn và kể rành mạch cho cụ nghe là tối nay bọn cướp định làm gì ở nhà cụ.
Nghe tôi kể xong, cụ lẩm bẩm mấy câu như tự mình bảo mình:
– May thật, đúng ngày hôm nay lũ con mình lại đến chơi.
Nói xong cụ mở cửa ra và gọi to:
– Giôn, đến đây ngay, gọi cả thằng Tôm nữa nhé.
Ít phút sau, hai thanh niên to khỏe bước vào phòng.
– Bố gọi chúng con làm gì thế? Có chuyện gì vậy?
Cụ Giê-nét thuật lại tỉ mỉ những lời tôi kể. Hai người con còn hỏi thêm tôi vài câu nữa. Cụ Giê-nét gọi hai con lại bên cửa sổ và cùng nhau bàn bạc trong vài phút. Sau đó cụ hỏi tôi:
– Cháu bắt đầu đi từ phố Két lúc mấy giờ?
Tôi nhớ rõ khi tôi nhìn thấy bà Háp-kin đứng trong nhà ăn thì cũng hồ chỉ mười một giờ rưỡi.
– Bây giờ là một giờ mười lăm phút, - cụ Giê-nét nói. - Chủ cháu sai cháu đi mua giày rồi trở về ngay có phải không?
– Thưa cụ, vâng ạ.
– Thế thì chạy đi mua giày nhanh lên.
– Nhưng thưa cụ, - tôi nói - giày của cháu tốt lắm mà.
Cụ Giê-nét mỉm cười và nhận xét:
– Bác thấy cháu là đứa bé tốt đấy! Nhưng mua được giày xong, cháu chạy nhanh về phố Két nhé!
– Cháu phải quay về phố Két ư? Về với ông Háp-kin sao? Để làm gì hả cụ?
– Cháu biết không, bác muốn thằng của cháu đến đây ăn cướp đấy. - cụ Giê-nét nói. - Cháu không việc gì phải sợ hãi cả, - cụ nói thêm khi thấy tôi có vẻ run. - Nếu như cháu là đồng bọn của lũ lưu manh đó, tất nhiên cháu sẽ gặp tai họa... nhưng bây giờ lại là chuyện khác: cháu giúp bác bắt bọn cướp, bác hứa sẽ bảo vệ cháu chu đáo. Xin hứa danh dự là từ bây giờ đến khi sự việc kết thúc, bác và các con của bác sẽ không rời mắt khỏi cháu một phút nào.
Ông cụ đặt tay lên vai tôi và nhìn thẳng vào mặt tôi.
– Liệu bác có thể hoàn toàn tin cậy vào cháu được không?
– Cụ có thể hoàn toàn tin cậy cháu được, - tôi nói. - Nếu cụ hứa rằng rồi đây cháu sẽ không gặp chuyện rắc rối gì và không cho phép bất kỳ ai bắt nạt, ức hiếp cháu thì cháu sẽ xin thực hiện đầy đủ những việc mà cụ sai làm.
– Thế thì tốt làm. Cháu về nhà đi và không được kể cho bất kỳ ai nghe là cháu mới ở đây về. Chắc hẳn cháu sẽ phải trèo qua cửa sổ nhà bác, nhưng đừng sợ, bác sẽ đứng ở ngay phía dưới và đón cháu, ở đó tối tăm lắm nhưng chắc cháu sẽ nhận ngay ra bác thôi, bác sẽ túm tóc cháu như thế này này. Thôi, bây giờ cháu về nhà đi.
Sác-li thận trọng nói rằng, nó sẵn sàng giúp đỡ ông cụ, nhưng cụ già vỗ vai nó và nói:
– Cám ơn cháu bé. Mặc dầu bác đã nhiều tuổi rồi, nhưng chắc hẳn bác còn mạnh tay hơn cháu nhiều. Suốt đời bác lênh đênh làm việc trên tàu biển có phải là vô ích đâu! Hai con trai của bác cũng khỏe mạnh và can đảm lắm. Các con bác không để cho bất kỳ kẻ nào ưa hiếp cha chúng đâu.
Sau đó chúng tôi đành phải ai về nhà người ấy.
Sác-li nhanh nhẹn chào tôi rồi chạy về nhà máy. Nó bắt tôi hứa là hôm sau đúng giờ ăn trưa thế nào tôi cũng tạt vào chỗ nó và Ríp-stơn để kể lại cho chúng rõ là sự việc diễn ra như thế nào.
Tôi mụ cả người đi. Tôi chỉ biết có một điều là sẽ thực hiện thật chính xác mệnh lệnh của cụ Giê-nét.
Khi tôi quay về phố Két, ông Háp-kin không có mặt ở nhà, vợ ông ta mở cửa cho tôi. Tôi đoán thấy tôi quay về hẳn bà chủ ngạc nhiên lắm. Nhưng bà ta chỉ chăm chú nhìn tôi và vui vẻ reo lên:
– A, em đã về đấy à, Gim!
– Vâng, cháu ở lại đây.
– Tốt lắm, cô rất vui thấy em ở lại đây!
– Trước kia chẳng đã có lần bà khuyên cháu nên ra đi là gì, - tôi ngạc nhiên hỏi.
– Phải, thấy em đi rồi lại về, cô mừng lắm!
Mấy phút sau bà chủ hỏi xem tôi có nhớ địa điểm mà tối nay ông Háp-kin sẽ đến không.
– Tất nhiên cháu nhớ rất rõ! - tôi trả lời ông chủ sẽ đến số nhà mười hai phố Pơ-re-xcốt...
– Khá lắm, Gim ạ! - bà chủ reo to và cười giòn giã nghe rất lạ. - Em là đứa trẻ thông minh đấy, em vừa biết nhớ vừa biết giữ kín những điều bí mật! Giỏi đấy chứ, có phải không?
– Vâng, rất giỏi ạ, - tôi lúng túng đáp lời và rất hồi hộp leo lên thang gác để vào phòng.
Tôi cũng không rõ liệu bà chủ đoán ra là tôi vừa ở nhà người sắp bị cướp trở về đây không. Lúc bốn giờ chiều bà ta đi đâu đó, để tôi ở nhà một mình. Khoảng bảy giờ tối ông Háp-kin trở về nhà. Đầu tiên ông cáu kỉnh khi thấy vợ vắng nhà nhưng sau đó ông lại vui vẻ như thường. Trong lúc uống trà ông ta luôn miệng nói đùa và trò chuyện cùng tôi hết sức thân mật. Tôi rất khó chịu khi nghe các câu nói đùa của ông ta. Thà ông ta cáu kỉnh và càu nhàu, tôi còn thấy dễ chịu hơn nhiều. Uống trà xong ông chủ hỏi:
– Máy có biết quận Phun-ghết không, Gim?
Tôi trả lời là không biết.
– Không sao cả, đi đôi giày mới mua vào rồi đến ngay tòa nhà ngân hàng đi, ở đó mày lên xe ngựa đi Phun-ghết rồi mày hỏi thăm xem chiếc cầu bắc qua sông ở đâu, mày đi qua cầu rồi rẽ sang phố thứ ba ở sau chiếc cầu ấy; ở phố thứ ba có quán rượu; mày vào quán và hỏi xem ông Mê-dôn có nhà không. Thôi, đi mau lên.
Sau khi đi xong đôi giày mới, tôi sung sướng rời căn phòng ngột ngạt ra nơi thoáng khí và rảo bước đi về phía nhà ngân hàng.
Lúc chín giờ đêm tôi đi đến phố mà ông Háp-kin vạch đường cho tôi.
Một thằng bé ngồi ở quầy rượu bảo tôi rằng ông Mê-dôn đang ngồi trong nhà đợi tôi, tôi bước vào và nhìn thấy ông Háp-kin, Tuy-néc và Ác-mai-tét. Họ ngồi sau bàn và chơi bạc.
– Tao chính là ông Mê-dôn đây, - ông chủ quán nói vậy. - ngồi xuống đây đợi một lúc, Gim.
Họ tiếp tục chơi bài và uống bia. Chủ quán đến bên họ vài lần và trò chuyện như với người quen thân. Cuối cùng đến mười một giờ ba mươi trời hoàn toàn tối đen như mực, chúng tôi bước ra phố. Ông Háp-kin và tôi đi trước, hai người kia theo sau. Chúng tôi đi như vậy được chừng một dặm. Dọc đường ông chủ giải thích cho tôi biết là tôi phải làm gì: tôi phải trèo vào một lỗ cửa sổ nhỏ, thận trọng men theo tường và sau đó mở then cửa.
– Mày đừng sợ - ông ta nói thêm. - Nếu việc này nguy hiểm tao đã chẳng mang theo một đứa bé con như mày làm gì. Mày có thể thực hiện những việc tao sai làm không?
– Cháu làm được ạ, - tôi trả lời, người run lên như đang lên cơn sốt.
– Mọi việc sẽ trôi chảy thôi, - ông Háp-kin nói. - Nhà này không nuôi chó, còn chủ nhà thường đi ngủ sớm.
Hẳn ông ta không biết rằng hiện nay cụ Giê-nét không còn sống một mình nữa.
Chúng tôi rẽ vào một phố nhỏ và đi đến bên hàng rào. Tuy-néc và Ác-mi-tét đuổi kịp chúng tôi, chúng tôi lặng lẽ như lũ mèo leo qua hàng rào và tiến lại gần căn nhà to lớn tăm tối, không nói một lời nào. Ác-mi-tét nối những dụng cụ gì đó, sáng lấp lánh rồi trèo lên vai Tuy-néc. Độ hai phút sau có vật gì đó khẽ rơi lạch cạch, Ác-mi-tét nhảy xuống đất.
– Cởi giày ra đi, Gim - hắn thì thầm bảo tôi.
Run người lên vì sợ hãi, tôi nhanh chóng tháo giày ra. Háp-kin tóm lấy hai tay tôi, trèo lên lưng Tuy-néc và nhét hai chân tôi qua một lỗ hổng nào đó.
– Lỗ hơi chật đấy, Gim ạ, - hắn thì thào bảo tôi, - nhưng không sao cả, mày chui lọt thôi. Để sát tay vào mạng sườn đi! Tốt rồi! Nhảy đi, đừng sợ, từ đây xuống đất cũng gần thôi... đừng quên mở then của nhé.
Tôi làm theo đúng lệnh chủ, nghe xong câu cuối cùng tôi liều mạng nhảy xuống đất. Sung sướng thay, ở phía dưới có một bàn tay vô hình nào đó tóm chặt lấy tóc tôi, bàn tay vô hình bịt chặt miệng tôi, tôi được đẩy nhẹ vào căn phòng nào đó, khóa lại ngay.
Tôi không được chứng kiến những gì xảy ra tiếp theo nữa. Tôi chỉ nghe thấy tiếng then cửa kêu cọt kẹt, sau đó là tiếng thét, tiếng kêu la của Háp-kin, tiếng người đánh nhau ầm ĩ, tiếng chân chạy xa cứ nhỏ dần, nhỏ dần.
Kế hoạch của cụ Giê-nét được thực hiện rất hoàn hảo. Cụ và con cụ đã dạy cho Háp-kin và đồng đảng của y một bài học xứng đáng. Còn trong tương lai cụ dọa rằng nếu bọn cướp còn có ý định quay trở lại, cụ và các con cụ không trừng phạt nhẹ tay như vậy đâu.
Khi tôi được thả từ căn nhà kho ra, bọn cướp đã biệt tăm. Cụ Giê-nét bắt tay tôi, cụ khen tôi là đứa bé rất tốt và nếu cụ còn làm việc trên tàu biển hẳn cụ sẽ vui lòng nhận ngay tôi làm thủy thủ tập sự.
Tôi ngủ ở lại nhà cụ Giê-nét. Hôm sau tôi được ăn bữa điểm tâm no nê, mọi người cám ơn tôi một lần nữa và gần đến mười hai giờ tôi lại chạy đến nhà máy.
Sau tiếng chuông báo hiệu đã đến giờ nghỉ, Ríp-stơn và Sác-li gần như là những người đầu tiên chạy ra khỏi nhà máy. Chúng kéo tôi đến một chỗ vắng và bắt tôi kể thật tỉ mỉ mọi việc đêm qua.
– Cậu giỏi lắm! - Ríp-stơn reo to khi nghe xong chuyện. Sác-li cũng vỗ vai khen ngợi tôi.
Thực ra tôi hoàn toàn không hiểu tại sao hai bạn tôi lại khen tôi như vậy. Suốt thời gian vừa rồi tôi sợ run cả người lên mặc dầu tôi vẫn cố gắng che giấu không để lộ ra là mình sợ quá.
Nhưng còn một việc khác làm tôi quan tâm hơn. Tôi rụt rè nhìn Sác-li và hỏi:
– Này, liệu mình có thể thành công nhân không nhỉ?
– Sao lại không? - nó trả lời. - Thậm chí bọn mình còn có thể kiếm việc làm cho cậu ngay bây giờ. Cậu đến đây quả là đúng dịp, hôm qua ông thợ cả của bọn mình là Cơ-ra-út nói rằng từ ngày mai nhà máy sẽ phá lò luyện thép cũ và xây dựng một lò mới ở ngay chỗ đó. Cậu có muốn tớ giới thiệu không?
Tôi sung sướng quá vội đồng ý ngay.
Sau bữa ăn trưa, Sác-li và Ríp-stơn dẫn tôi đến gặp ông thợ cả Cơ-ra-út, ông ta bảo tôi ngày hôm sau đến nhà máy làm việc ngay.
Từ đó trở đi tôi không còn là “chú bé rách rưới” nữa, tôi đã trở thành một công nhân tí hon.
Trong cuộc sống mới, tôi gặp nhiều thiếu thốn, khó khăn. Nhưng dù có phải vất vả như thế nào chăng nữa tôi vẫn thấy mình như được an ủi vì nghĩ rằng bây giờ đây mình không còn đơn độc như trước kia nữa. Bên cạnh tôi luôn có các bạn bè thân thiết. Họ động viên tôi trong giờ phút khó khăn và đến một lúc nào đó chúng tôi sẽ hợp sức cùng nhau giành lấy tương lai tươi sáng cho tất cả những con người ăn mặc rách rưới, không phân biệt lứa tuổi dù họ là trẻ con hay người lớn, những con người mà ngay từ thời thơ ấu đã không biết thế nào là niềm vui, thế nào là sự âu yếm, dịu dàng.
Hầu như chủ nhật nào tôi cũng đến số nhà mười hai, phố Pơ-rét-xcốt thăm cụ Giê-nét.
Cụ rất âu yếm đón tiếp tôi, tôi hết lòng gắn bó với cụ, yêu mến cụ như yêu mến người sinh ra mình vậy. Đôi khi tôi còn dẫn người bạn thân nhất đời mình là Ríp-stơn đến nhà cụ và cụ Giê-nét thường kể những chuyện kỳ diệu trong các cuộc phiêu lưu trên biển cả của cụ cho chúng tôi nghe.
(Dịch theo bản viết lại bằng tiếng Nga “Mareubkuu ođopbouu” của Kopneu Hykobcruu. Nhà xuất bản “Demckar rumepamypa” Lê-nin-grát - 1967).