– Đứng lại! - ông Pác-cơ thét lên với tôi. - Đứng lại! Không được la hét nữa, nếu không tao vặn cổ mày ngay.
Đời nào tôi dám đứng lại. Tôi tin chắc rằng ông Ben-chơ là kẻ giết người và nếu tôi bị bắt, ông Pác-cơ sẽ vặn cổ tôi ngay.
Tôi chạy trên bùn nhão, thở hổn hển và luôn luôn vấp ngã. Tuy vậy tôi vẫn kịp kêu to mấy lần “Tuần tra đâu, cứu tôi với”.
Đột nhiên tôi nghe rõ tiếng roi da quất ngựa vun vút và tiếng chân ngựa đang phi tới gần. Hẳn Pác-cơ đang đuổi theo tôi. Tất nhiên đi xe ngựa thì chỉ trong chớp mắt họ sẽ đuổi kịp tôi ngay. Người tôi run lên vì sợ hãi, tôi bò xuống chiếc hào và nằm sấp người xuống. Trong hào có nước, tôi phải chống khuỷu tay để mặt thò lên khỏi mặt nước, những bụi cây to mọc hai bên hào hoàn toàn che kín người tôi.
Mấy giây sau Pác-cơ đã chạy bộ đến chỗ tôi nấp, ông Ben-chơ ngồi trên xe ngựa cũng đuổi kịp hắn.
– Có bắt được nó không? - ông chủ lo lắng hỏi Pác-cơ.
– Nó trốn chỗ nào đó gần đây thôi. Nó không thể chạy xa được đâu!... Lạ thật! Có việc gì xảy ra với nó nhỉ? Nó sợ cái gì nhỉ?
Ông Ben-chơ rọi ánh đèn vào thùng xe. Chắc hẳn ông chỉ cho Pác-cơ xem chiếc bao tải bị rạch.
– A, thằng nhãi con đáng nguyền rủa này! - Pác-cơ kêu to. - Nhưng ông đừng lo lắng ông chủ ạ, tôi sẽ khử nó đi thôi! Ông cứ đánh ngựa, còn tôi thì chạy bộ đi tìm nó, tôi không tụt lại sau ông đâu. Trong chớp mắt chúng ta sẽ đuổi kịp nó cho mà xem.
Tôi sung sướng không bút nào tả xiết khi thấy ông chủ làm theo lời của ông Pác-cơ, tôi nghe thấy tiếng vó ngựa xa dần. Nhưng biết làm gì bây giờ? Dù tôi có chạy lên phía trước hay chạy ngược lại phía Luân Đôn, cuối cùng họ sẽ cũng bắt được tôi thôi. Tôi sợ hãi bỏ ra khỏi hào nước, toàn thân ướt đẫm, tôi leo lên đường.
Đột nhiên từ trong bụi cây có người bước ra đặt tay lên vai tôi.
– Có chuyện gì đấy, cháu bé? - ông ta lấy đèn soi vào mặt tôi, hỏi vậy. Đó là một người đàn ông mặc áo măng tô xù lông và đội chiếc mũ rộng vành. Tay ông ta cầm khẩu súng.
– Mặt cháu sây sát toàn máu! Vì sao vậy? Ai đẩy cháu ngã xuống hào nước này? Có phải những gã kia không?
Ông ta chỉ tay về phía xe ngựa đang chạy xa dần.
– Thưa ông, không phải thế đâu, - tôi run sợ đáp. - Tự cháu trốn trong hào nước đấy, xin ông đừng tố giác cháu ra nếu họ bắt được họ sẽ giết cháu ngay, họ là quân giết người mà.
– Bọn ấy là lũ giết người à? Thế này là thế nào nhỉ? - ông gác rừng ngạc nhiên hỏi (người tôi gặp làm nghề gác rừng).
Tôi kể cho ông ta nghe là tôi đã nhìn thấy xác chết đựng trong chiếc bao tải bí ẩn.
– Bây giờ chúng nó đi đâu thế? - ông ta hỏi tôi như vậy, ông ta cũng có vẻ hồi hộp lắm.
– Thưa ông, họ đuổi theo cháu đấy, - tôi trả lời. - Chẳng bao lâu nữa họ sẽ quay lại đây: họ cần về Luôn Đôn, về phố Uých-xen, ông Ben-chơ sống ở đấy mà.
– A, nếu đây là sự thật thì bọn ta sẽ chuẩn bị cho chúng một cuộc đón tiếp xứng đáng!
Ông gác rừng nắm tay tôi, dắt đến một khu rừng thưa gần đường cái rồi huýt sáo thật to gọi bạn.
Chừng hai phút sau một người gác rừng khác chạy đến chỗ tôi, đi theo ông ta còn có hai con chó to nữa. Tôi lại nhắc lại câu chuyện về chiếc bao tải đựng xác chết cho ông gác rừng thứ hai nghe.
– Hừ, chúng nó không tài nào trốn thoát khỏi tay bọn ta đâu! - ông ta nghiêm nghị nói.
Hai con chó xông vào tôi, một con cắn vào quần giữ chặt tôi lại.
– Suỵt! - ông gác rừng thứ hai mắng chó. - Thằng bé kia, ngồi lại đây! Giúc! Xlốt! Trông nom nó nhé!
Tôi ngồi xuống đất, hai con chó cũng ngồi bên cạnh, một con ngồi bên phải, một con ngồi bên trái. Qua hai cặp mắt chúng, tôi biết rằng chúng không cho tôi làm bất kỳ cử chỉ gì.
Trên đường cái lại vang lên tiếng vó ngựa đang phi. Rõ ràng ông chủ và Pác-cơ đang đánh ngựa chạy nhanh hết mức.
Từ chỗ tôi ngồi qua chỗ trống của các bụi rậm, tôi có thể nhìn rõ con đường. Tôi thấy một ông gác rừng ra đứng giữa đường đợi xe ngựa sắp đi qua.
Tiếng bánh xe ngựa mỗi lúc một gần hơn và đột nhiên vang lên tiếng súng nổ. Tôi sợ quá, nhắm nghiền mắt lại và khi mở mắt ra tôi thấy cảnh tượng như sau: con ngựa hồng chồm lên đứng bằng hai chân sau, ông gác rừng thứ nhất khó khăn lắm mới nắm được hàm thiếc giữ nó đứng lại, ông gác rừng thứ hai lấy đèn soi thùng xe. Pác-cơ vung chiếc roi lên và dọa sẽ đập vỡ đầu kẻ nào dám hỗn xược chắn đường đi của gã. Ông Ben-chơ làm ra vẻ bình tĩnh.
– Các ông ơi, các ông cần gì nào? - Ông ta hỏi hai người gác rừng. - Nếu các ông là kẻ cướp, các ông tấn công vào những người thông ống khói nghèo khổ mà làm gì? Xin các ông đừng làm điều tội lỗi và hãy thả ngựa ra, nếu không nó xéo chết các ông đấy!
– Nhân danh pháp luật, ta bắt giữ các ngươi! - ông gác rừng tay cầm đèn to trịnh trọng nói vậy.
– Bắt giữ chúng tôi? Các ông đùa đấy à? Bắt giữ về tội gì nào?
– Về tội giết người. Trong xe này có xác nạn nhân bị bọn bay giết hại.
– Hỏng rồi! chạy mau Ben-chơ! - Pác-cơ kêu to và nhảy ra khỏi xe ngựa.
Ông Ben-chơ cũng bỏ chạy nhưng người gác rừng nhanh nhẹn dùng báng súng đập vào đầu ông ta một cái thật mạnh làm ông chủ của tôi lăn ra chết ngất.
Pác-cơ vẫn tiếp tục chạy thẳng đến phía tôi ngồi. Chắc hẳn hắn sẽ đâm sầm vào tôi nếu tiếng kêu thất thanh phát ra từ lồng ngực tôi không làm cho hắn phải dừng lại. Nhìn thấy tôi, nét mặt hắn bỗng hiện ra vẻ hân hoan độc ác. Hắn vung chiếc gậy sắt to tướng mà hắn mang theo bên mình và định giáng cho tôi một đòn chết tươi. Nhưng hai con chó hiểu rất rõ mệnh lệnh của chủ là phải trông nom tôi. Trước khi thanh gậy sắt giáng xuống đầu tôi, hai con chó đã nhảy bổ vào Pác-cơ, quật gã ngã lăn xuống đất và giữ chặt lấy gã: một con cắn vào ống tay áo, con kia cắn vào khăn quàng cổ của gã.
Ông gác rừng thứ hai chạy nhanh đến bên tôi, không nói thêm một lời nào nữa, ông ta nhanh nhẹn trói luôn chân tay của Pác-cơ lại.
– Thằng bỏ chạy đã bị mình trói rồi! - vừa chạy lại xe ngựa ông ta vừa nói to. - còn cậu, Tô-mát này, cậu đã nhòm vào đây, vào chiếc bao tải chưa? Kẻ bất hạnh đã chết thật rồi phải không?
– Đúng, chết rồi! - ông Tô-mát trả lời. - Chắc hẳn đã chết trước đây một tuần hoặc còn lâu hơn thế nữa.
– Sao lại chết trước đây một tuần? Có thể như vậy chăng? Cái lũ tàn ác vô lương tâm này! Cái lũ giết người dã man này!
– Đúng, chúng là lũ tàn ác, nhưng không phải là lũ giết người đâu, Giô-dép ạ. Chúng không giết ai cả, chúng chỉ đào trộm xác chết thôi. Thấy chưa, đây này, trong bao tải của chúng không có rìu, súng mà chỉ có mai và xẻng thôi. Nhưng đằng nào chẳng thế, chúng sẽ bị trừng phạt nghiêm khắc vì tội trạng này cho mà xem! Giúp mình một tay khiêng chúng vào xe đi, chúng ta sẽ chở chúng về In-phoóc cho người ta xét xử...
– Thế thằng thứ hai đã bị trói chưa? - ông gác rừng Giô-đép vừa trèo xuống xe vừa hỏi.
– Mình cho rằng thằng ấy chưa hồi tỉnh sau cú đòn của mình đâu. Tuy vậy để bảo đảm an toàn cũng cần trói nó lại là hơn cả.
Ông Giô-dép bước lại chỗ mà mấy phút trước đó ông Ben-chơ còn nằm im bất tỉnh, bỗng ông thét to vì kinh ngạc:
– Không thấy nó đâu cả! Nó chạy mất rồi!
Thật vậy, chắc hẳn nước mưa lạnh giá đã làm ông Ben-chơ hồi tỉnh, ông cầm lấy khẩu súng do người các rừng để cạnh và bỏ chạy.
Không thể nào đuổi theo ông Ben-chơ trong đêm mưa, trời tối đen như mực thế này được.
– Thôi đành chịu, không làm gì nổi hắn nữa rồi. Đành chở một mình thằng này đi vậy!
Hai người khiêng Pác-cơ từ dưới đất lên xe và ra đi.
– Tốt nhất là cho cháu chạy cạnh xe, - tôi đề nghị như vậy vì sợ phải ngồi cạnh Pác-cơ, gã này nhìn tôi vẻ oán hờn ghê gớm.
– Vớ vẩn chưa! Cháu không việc gì phải sợ hãi cả, - ông Giô-dép trả lời rồi kéo tôi lên xe. - Nó không dám động một ngón tay nào vào người cháu đâu.
Ông ta quất roi đánh ngựa và chúng tôi đi đến In-phoóc cách đó chừng hai dặm.
Pác-cơ quả nhiên không dám động một ngón tay nào vào người tôi cả, nhưng hắn làm điều tệ hại hơn nhiều, hắn dọa dẫm làm tôi sợ chết khiếp.
– Gim! - hắn nói to khi xe vừa lăn bánh.
– Đừng trả lời hắn, - ông gác rừng Tô-mát khuyên tôi.
– Gim, - Pác-cơ tiếp tục nói - mày đã nghe rõ chưa? Ông chủ trốn thoát rồi, mà lại còn mang theo khẩu súng nữa. Tao không rõ là liệu mày đã kịp tiết lộ nhiều điều chưa, nhưng từ giờ trở đi không được nói thêm một lời nào nữa đấy!
– Ngồi ở đây, ở đằng trước này, cháu bé ạ, - ông gác rừng Giô-dép bảo tôi. - Như vậy cháu sẽ không nghe nó nói những gì nữa.
Tôi thích được ngồi xa Pác-cơ hơn, nhưng hắn nói to quá, nếu như tôi ngồi xe khác ở phía bên kia đường, tôi cũng vẫn nghe rõ từng lời hắn!
– Gim, - hắn nói. - Mày có nhớ ông chủ hứa sẽ làm gì nếu mày tiết lộ công việc của ông ấy không? Rồi mày sẽ biết ông chủ là người sẽ biết giữ lời hứa đấy! Có thể phải đợi một tuần, cũng có thể phải đợi hai tuần nhưng nhất định ông chủ không quên việc thực hiện lời hứa của ông ấy đâu. Mày đừng có hoài công hy vọng rằng quan tòa sẽ bảo vệ mày: quan tòa không thể theo dõi mọi việc được và ông chủ có thể trong chớp mắt thanh toán món nợ với mày ngay. Có thể mày đang yên ổn nằm im trên giường kê tại một căn phòng cách đây hàng trăm dặm, cửa ra vào khóa chặt, lỗ thông hơi bịt kín thì đột nhiên mày thức giấc và thấy ông chủ tiến lại gần giường mày, tiến lại để thi hành lời hứa. Mày hãy nhớ lấy điều đó và cứ liệu hồn đấy.
Hai ông gác rừng cố ý nói chuyện thật ầm ĩ và đập chân xuống sàn xe để tôi không nghe rõ những lời đe dọa của Pác-cơ.
Nhưng tôi vẫn nghe rõ từng lời của hắn, tôi sợ hãi quá đến nỗi suýt nữa đã nhảy xuống đất, lao người vào bánh xe ngựa.
Những vị ân nhân che chở cho tôi dỗ dành: “Cháu bé ơi, đừng nghe nó nói, nó chủ tâm đe dọa cháu đấy thôi. Cháu cứ khai cho tòa án biết rõ tất cả sự thật, không việc gì phải sợ hãi cả”.
Họ không biết rõ ông Ben-chơ là một con người nguy hiểm như thế nào, họ không biết ông ta dọa tôi là ông ấy sẽ trừng phạt nếu tôi tiết lộ bí mật của ông ta, họ cũng không biết rằng lúc đó vẻ mặt ông Ben-chơ đáng sợ ra sao.
“Không việc gì phải sợ hãi cả!”. Thế ai sẽ là người đứng ra bảo vệ tôi? Chẳng lẽ những nhân viên cảnh sát - những người mà suốt đời cứ vừa trông thấy mặt là lập tức tôi phải trốn tránh lại là những bạn tốt của tôi sao? Và ngay như nếu có việc kỳ lạ ấy, chẳng lẽ họ sẽ bảo vệ tôi, không rời tôi dù chỉ là trong giây phút hay sao? Trong buổi nói chuyện cùng tôi sau bữa ăn tối, ông Ben-chơ đã biểu diễn tài nghệ trong chớp mắt đã có thể bóp cổ đứa bé con chết tươi.
Ngoài ra khi biết ông chủ không phải là kẻ giết người tôi sinh ra nghi ngại không biết mình có hành động ngu ngốc không khi tố giác tội lỗi của ông ấy ra. Tôi hối hận vì trót gây chuyện phiền nhiễu và quyết định làm theo lời khuyên của Pác-cơ, khi nào bị gọi ra tòa tôi sẽ cố gắng nói càng ít càng tốt.
Đúng lúc đó trời đã sáng, tôi được đưa thẳng đến phòng đợi của đồn cảnh sát.
– Cháu bé này, - viên thanh tra cảnh sát lấy giọng dịu dàng bảo tôi. - bây giờ cháu hãy cho ta biết về chủ cũ của cháu... À, mà quần áo thằng bé này ướt sũng cả rồi! Cũng phải thôi: cả đêm nó phải đội mưa mà. Cần thay quần áo cho nó mới được.
– Chúng tôi có quần áo khô ráo thích hợp với nó - một nhân viên cảnh sát nói, - Thưa ngài thanh tra, tôi sẽ mang quần áo đó ra đây ngay lập tức.
Sau khi các nhân viên cảnh sát cho tôi thay quần áo và lấy bông băng bôi thuốc buộc vào các chỗ sây sát của tôi, viên thanh tra còn cho tôi cốc cà phê nóng, rồi mới bắt đầu hỏi cung.
Cảnh sát đứng vây quanh tôi và chăm chú lắng nghe.
– Cháu bé này, cháu hãy nói đi, chủ cháu có hay đi làm việc vào ban đêm không? - viên thanh tra hỏi.
– Thưa ông, cháu không biết ạ, - tôi cúi đầu trả lời.
– Sao cháu lại không biết? Cháu sống trong nhà chủ cơ mà!
– Thưa ông, trước đây chưa bao giờ ông ấy cho cháu đi theo cả. Ban đêm cháu ngủ say và không nghe thấy gì cả.
– Ta không hài lòng về câu trả lời của cháu đâu, cháu bé ạ. Cháu phải nói hết những điều cháu biết. Hãy khai đi, chủ cháu sống ở đâu?
– Thưa ông, cháu không biết ạ, cháu quên mất rồi ạ.
– Hừ, cháu nói dối đấy thôi. Trẻ con bằng tuổi cháu không thể nào quên được địa chỉ ông chủ, nhất là khi đã sống bao lâu dưới mái nhà ấy, - viên thanh tra cảnh sát tức giận nói.
– Thưa ông, cháu xin thề danh dự là đêm qua cháu sợ quá nên quên hết mọi chuyện rồi ạ
– Nhưng cũng chính hôm qua cháu đã nói địa chỉ của chủ cháu cho ông gác rừng nghe cơ mà... Bực thật, ông ta lại quên mất địa chỉ đó rồi! - viên thanh tra nói với một cảnh sát như vậy rồi quay lại bảo tôi. - Hãy cố nhớ lại đi.
– Cháu quên mất rồi, cháu không còn nhớ gì nữa, - tôi âu sầu nhắc đi nhắc lại câu đó.
– Thôi được, - viên thanh tra nghiêm nghị nói, - dẫn nó đi. Nhưng thằng bé này, mày hãy nhớ rằng ngày mai mày sẽ phải nói hết mọi việc! Còn bây giờ mày cút đi.
Tôi không tin lời ông dọa, nhưng hôm sau sự việc lại diễn ra đúng như lời ông ta đã nói.