Chiến Tranh Lĩnh Chủ

Lượt đọc: 4772 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Chương 392
Giếng Vực Sâu (hai)

❊ ❊ ❊

Vào buổi sáng ngày thứ ba, Zero và Dạ Lưu đứng trên quảng trường tụ họp ở trung tâm thị trấn. Các loại hàng hóa dùng để giao dịch với thành Bidis đang được tập kết tại quảng trường, lão Robert đang kiểm kê số hàng đó. Mười năm nay, lão Robert luôn đảm nhiệm vai trò hướng dẫn viên và là người phụ trách chính cho việc giao dịch với thành Bidis. Hàng hóa không ít, ngay cả với năng lực tháo vát của lão Robert, kiểm kê cũng cần mất một khoảng thời gian.

Zero và Dạ Lưu đứng một bên, nhìn những bóng người bận rộn qua lại. Hắn nhìn Dạ Lưu một cái rồi nói: "Lần này chúng ta không phải đi đánh trận, không cần phải căng thẳng quá mức đâu."

Dạ Lưu vô cảm đáp: "Đối với ta, không có gì khác biệt."

Zero lắc đầu, không biết nên nói gì cho phải. Cô gái ngây thơ tự nhiên này, sở hữu một phần chấp niệm của riêng mình. Nhưng nói đi cũng phải nói lại, có ai là không có chấp niệm của bản thân, và sẵn sàng dốc hết sức lực vì chấp niệm đó chứ.

Zero biết Dạ Lưu chắc chắn đã dùng một phương pháp đặc biệt nào đó để phong tỏa sát khí tích tụ trong hai ngày qua. Mà một khi luồng sát khí này bùng nổ, e rằng sẽ mang tính hủy diệt. Hủy diệt kẻ địch, và cũng hủy diệt cả chính mình chăng?

Đối với loại bí pháp mà Dạ Lưu sử dụng, Zero cảm thấy bất an mơ hồ. Nghĩ lại ấn ký trên mu bàn tay Dạ Lưu, Zero càng thêm tò mò về gia tộc sau lưng cô. Rốt cuộc là gia tộc thế nào mà lại đào tạo ra được một sát thủ xuất sắc như Dạ Lưu.

Hai người trò chuyện, bên kia lão Robert đã hoàn thành công việc kiểm kê, liền gọi hai người xuất phát. Hôm nay, Zero và Dạ Lưu đều thay bộ chiến thuật phục của mình, mặc vào trang phục dân cư bình thường của Paharich. Chỉ đeo giáp da bảo vệ chuyên dụng cho thợ săn ở ngực và khuỷu tay, lại vác thêm một khẩu súng săn cũ kỹ, thế là thay hình đổi dạng trở thành hộ vệ bình thường của đoàn buôn.

Hai người một trước một sau, tách ra ẩn mình trong đám hộ vệ thực thụ. Dạ Lưu đã dùng phương pháp đặc biệt thu liễm toàn bộ khí tức của bản thân, còn Zero thì dựa vào sự nhạy bén và khả năng kiểm soát năng lượng, duy trì mức sinh học năng lượng của mình ở mức người bình thường. Nếu không chủ động ra tay, e rằng chỉ có những kẻ mạnh thuộc lĩnh vực cảm nhận mới có thể phát hiện trong đoàn buôn này có ẩn giấu hai năng lực giả là Zero và Dạ Lưu.

Hàng hóa của đoàn buôn ngoài lông thú giữ ấm ra, còn có các loại thực phẩm, như thịt thú khô, đồ hộp trái cây đều tính bằng xe. Lại có thêm một số loại thuốc thông dụng, như aspirin, thuốc giảm đau, thuốc xịt cầm máu... Từ những thứ này không khó để nhận ra, dị tộc ở thành Bidis có kết cấu sinh lý cơ thể tương tự con người, nên mới có thể sử dụng thuốc của con người.

Theo lời lão Robert, việc giao dịch với thành Bidis cơ bản tập trung vào hai mùa đông và hè, mà mùa khác nhau thì nội dung hàng hóa cũng sẽ điều chỉnh đôi chút. Ví dụ như mùa đông, chủ yếu là lông thú và lương khô. Còn đến mùa hè, các loại thuốc kháng sinh sẽ tương đối nhiều hơn, dường như tộc người dưới lòng đất có khả năng kháng chịu nóng kém và dễ sinh bệnh, điều này có lẽ có liên quan nhất định đến việc chúng sống lâu dưới lòng đất.

Vì hàng hóa cần thu mua rất nhiều, dù sao mỗi lần mua sắm đều cần dùng cho cả tộc người dưới lòng đất trong hai quý, nên xe kéo hai bánh đơn giản mà đoàn buôn sử dụng lên tới hơn trăm chiếc. Sau khi hàng hóa được sắp xếp gọn gàng, dùng dây cáp chắc chắn buộc chặt lại, nhưng vì vị trí địa lý đặc biệt nơi thành Bidis tọa lạc mà xe cơ giới không thể thông hành, nên Paharich huấn hóa nhiều loại dị sinh thú khổng lồ kỳ quái để làm phu xe.

Như loại ngựa quái dị có sáu chân một mắt, thân to như bò. Sau khi ăn một bữa, có thể chạy ngày đêm không nghỉ suốt hai ngày hai đêm. Lại có loại ốc sên bá vương to như ngôi nhà, lũ này sức mạnh vô cùng, hơn nữa hầu như không có địa hình nào làm khó được chúng, nhược điểm duy nhất là tốc độ không nhanh. Lại càng có loại chiến khuyển hai đầu to như sư tử, quả thực giống như phiên bản thu nhỏ của chó địa ngục trong truyền thuyết, những con chó biến dị này thể lực bền bỉ, ba con chiến khuyển cùng kéo một chiếc xe, tốc độ cũng không chậm hơn ngựa sáu chân là bao.

Còn có nhiều dị biến thú mà Zero chưa từng thấy làm phu xe, nếu gạt đi đống hàng hóa kia, đoàn buôn này quả thực giống như một gánh xiếc.

Zero ngồi trên lớp vỏ dày của một con ốc sên bá vương, lớp vỏ dày của ốc sên lớn mọc đầy các đường gờ giáp nhô cao, khoảng cách giữa các gờ giáp vừa vặn đủ để người ngồi. Zero ngồi giữa các gờ giáp, giống như đang ngồi trên một cỗ chiến xa. Mà ốc sên lớn lúc di chuyển hầu như không chấn động, đi như trên đất bằng, người ngồi trên đó không thể an ổn hơn. Zero chưa từng dùng dị biến thú làm phương tiện đi lại, hôm nay ngồi trên con ốc sên bá vương này cũng có chút cảm giác mới mẻ.

Hắn quay đầu nhìn lại, đoàn buôn xếp thành hàng dài đang khởi hành rời khỏi Paharich. Dạ Lưu đang cố gắng để ngồi vững trên một con ngựa sáu chân, chỉ là kỹ thuật cưỡi ngựa của cô nàng ngây thơ này quả thực không ra sao, cộng thêm ngựa sáu chân tính khí nóng nảy, thế là cơ thể nhỏ bé của Dạ Lưu cứ bị hất văng xuống. Sau nhiều lần thất bại, Dạ Lưu cũng không biết đã dùng phương pháp gì. Con ngựa sáu chân kia đột nhiên như bị kinh hãi, hí lên không dứt, lại bị Dạ Lưu đè đến mức không thể nhúc nhích, một lát sau, ngựa sáu chân như mất hết can đảm, không dám quậy phá nữa, cứ như đang cõng thiên địch của mình trên lưng, ủ rũ kéo xe hàng lên đường.

Zero lắc đầu cười khẽ, Dạ Lưu đôi khi bướng bỉnh lên thì giống như một đứa trẻ lớn xác vậy.

Cứ thế, đoàn buôn hùng hổ ra khỏi thị trấn, tiến thẳng về phía hoang nguyên tuyết phủ mênh mông ở phía tây nam. Khi thị trấn dần lùi xa, đến cả đường nét cuối cùng cũng dần tan biến, phóng mắt nhìn lại, cả đất trời một mảnh trắng xóa, gần như vô tận.

Đất trời bao la tự nhiên sinh ra một cảm giác khiến người ta kính sợ, Zero cũng không ngoại lệ. Mặc dù hắn hiện nay đã đứng ở vị trí khá cao trong tháp quyền lực nhân loại, nhưng đặt mình vào chốn hoang dã, vẫn có cảm giác nhân lực đôi khi cũng có hạn. Một năng lực giả dù mạnh đến đâu, sở hữu sức mạnh hủy diệt trời đất, nhưng chỉ cần hắn chưa tiến hóa đến mức có thể thoát khỏi hành tinh để sinh tồn, thì vẫn sẽ giữ lại một sự kính sợ nào đó đối với vũ trụ tự nhiên.

Đây là thiên tính của sinh vật, hoặc là một loại lạc ấn mà ý chí hành tinh khắc ghi vào trong gien của sinh vật sống trên đó, từ đó vô hình trung kiểm soát sự sống trên hành tinh, nhằm đạt đến một biện pháp tự bảo vệ mình.

Còn việc có đúng như vậy không, Zero cũng không cách nào biết được. Dù sao với hình thái sinh mệnh hiện tại của hắn, so với thứ ý chí hành tinh như của Agradis thì vẫn còn quá thấp kém. Trừ phi có ngày Zero có thể tiến hóa đến độ cao tương đương, có lẽ, hắn sẽ biết được bí mật này.

Đi bộ nửa ngày, đến giờ ngọ, đoàn buôn dừng lại nghỉ ngơi, người và dị biến thú đều có được nửa giờ nghỉ ngơi. Zero vẫn ngồi trên lớp vỏ dày của ốc sên bá vương, xé một miếng thịt khô mang phong vị Paharich, hắn kéo ra một sợi thịt, rồi đưa vào miệng mình. Sau khi nhai đơn giản, Zero chỉ cảm thấy đầy mùi vị của gia vị. Hắn cau mày, nhưng vẫn nuốt miếng thịt khô đó xuống.

Thịt khô mùi vị không ra sao, nhưng Zero không phải người kén ăn. Tuy nhiên điểm này không khó để thấy được khoảng cách giữa thị trấn và Asgard, chỉ riêng khoản thực phẩm thôi đã không thể so sánh được. Lúc này tiếng gió chợt động, Dạ Lưu xuất hiện bên cạnh Zero rồi ngồi xuống. Cô gái cũng đưa một miếng thịt khô vào miệng, và dùng hai chiếc răng khểnh nhỏ nhắn xé mạnh, vừa nhai vừa nói không rõ tiếng: "Có người theo dõi chúng ta."

Zero gật đầu nói: "Từ khi rời khỏi Paharich đã bám theo chúng ta rồi."

"Sẽ là người nào?" Cô gái nghi hoặc hỏi.

"Ai mà biết được. Có lẽ là người do Sharod phái đến giám sát chúng ta. Cũng có lẽ, là nhân mã của các thế lực khác." Zero thản nhiên nói.

Dạ Lưu nghiêm túc hỏi: "Cần loại bỏ không?"

"Hiện tại không thích hợp, hơn nữa ý đồ chưa rõ. Nếu chúng ta ra tay, sợ sẽ ảnh hưởng đến toàn bộ kế hoạch. Vẽ ra đường cảnh giới, chỉ cần họ không bước vào, chúng ta cứ giả vờ như không thấy." Zero cười nói.

Đường cảnh giới mà Zero chỉ, đương nhiên không phải chỉ vật phẩm vật lý, mà là khí tức để lại của năng lực giả. Dạ Lưu lập tử nhảy xuống khỏi ốc sên bá vương, và rất nhanh chạy một vòng quanh đoàn buôn, để lại khí tức nhàn nhạt của mình. Vòng khí tức này chính là đường cảnh giới, dùng để cảnh cáo các năng lực giả bên ngoài đường cảnh giới kia, một khi bước vào phạm vi này thì xem như khiêu khích.

Cách đoàn buôn gần một km, Jin hạ ống nhòm xuống, ngồi xổm sau một tảng đá lớn bị tuyết trắng bao phủ, nói: "Họ phát hiện ra chúng ta rồi."

"Điều này chẳng có gì lạ, Wanderer vốn là sát thủ trong bóng tối, còn cô gái kia, ước chừng cũng là nghề nghiệp tương tự." Alice ngồi trên mặt tuyết, đang cắn một miếng sô-cô-la: "Khí tức của cô gái đó rất ẩn khuất, không cách nào phán đoán nghề nghiệp thông qua khí tức cụ thể. Tuy nhiên, trực giác của tôi chắc sẽ không sai."

"Lại là trực giác." Jin cố sức vò đầu bứt tai, lại nói: "Vậy chúng ta còn theo tiếp không?"

"Tại sao không chứ? Họ phát hiện ra chúng ta, nhưng không trực tiếp đánh tới. Điều này cho thấy hai khả năng, một là năng lực giả bên họ không đủ số lượng, không muốn khơi mào can qua. Hai là họ không thể phán đoán chúng ta là địch hay bạn, cứ như vậy, có thể suy đoán trong trận doanh nơi Zero ở cũng không đoàn kết hòa thuận cho lắm. Mà dù là khả năng nào, đối với chúng ta đều có lợi." Alice chớp mắt đã tiêu diệt xong một miếng sô-cô-la, dùng cái lưỡi nhọn quét quanh đôi môi một vòng. Không nghi ngờ gì, động tác này rất gợi cảm, chỉ là ngoài hoang dã ra ngoài Jin, lại chẳng có ai khác để thưởng thức.

Nghe xong một hồi phân tích của Alice, Jin có chút bất ngờ nhìn người đồng bạn xinh đẹp này của mình. Alice vươn tay búng lên trán Jin, nói: "Thứ cậu cần học còn nhiều lắm, nhóc con."

Thế là trên hoang nguyên tuyết truyền ra một tiếng phản đối nhẹ nhàng của Jin: "Tôi không phải nhóc con!"

"Không phải nhóc con sao không dám leo lên giường của chị?"

Jin lập tức cứng họng.

Nửa giờ trôi qua trong chớp mắt, theo một tiếng ra lệnh của lão Robert, đoàn buôn tiếp tục lên đường. Nhưng lần này, đoàn buôn không tiến thẳng về hoang nguyên tuyết nữa, mà chếch sang sát mép của Rừng Mật Ngân Sương, và sau một giờ thì lao vào trong khu rừng rậm vô tận. Tiến vào rừng rậm, lại là một thế giới khác. Phóng mắt nhìn lại, đều là những cổ thụ nguy nga, núi non nhấp nhô. Môi trường địa lý ở đây tương đối phức tạp, quả thực không tiện cho xe cộ thông hành.

Từ lúc tiến vào rừng rậm, Zero thầm lặng ghi nhớ môi trường địa lý của lộ trình đi tới. Loại môi trường phức tạp biến đổi như thế này, chính là nơi dễ thủ khó công, cộng thêm người ngoài không quen thuộc môi trường núi rừng, rất dễ trúng mai phục. Nhìn khu rừng rậm đan xen phức tạp này, Zero nhíu mày. Trong môi trường này, ngay cả khi ba đại hào môn đại quân áp cảnh, e rằng cũng rất khó chiếm được lợi lộc.

Nếu muốn chiếm lấy thành Bidis, e rằng còn phải tìm cách khác.

Rừng Mật Ngân Sương rõ ràng "náo nhiệt" hơn hoang nguyên tuyết bên ngoài nhiều, đoàn buôn đi qua, thấy trên tuyết đột nhiên nhô lên một túi tuyết, theo đó có con thỏ to như chó thò đầu ra trong tuyết địa. Đây là đặc sản của Rừng Mật Ngân Sương "Kẻ Ngụy Trang", ngoại hình của Kẻ Ngụy Trang giống như một con thỏ vô hại, tất nhiên, thể hình của nó to hơn thỏ thời cũ khá nhiều. Nhưng trên thực tế, đây là ác thú khoác áo thỏ, khi dùng vẻ ngoài vô hại lừa được con mồi, cơ thể của Kẻ Ngụy Trang sẽ tiến hành biến dạng ở mức độ nhất định. Chúng sẽ mọc ra nanh vuốt dưới lớp áo thỏ, giương ra đôi cánh dơi có thể bay quãng ngắn, cùng với cái đầu to hình dạng như mèo hổ.

Ngoài Kẻ Ngụy Trang ra, còn có một loài trông giống chồn, nhưng đuôi xốp và rộng. Khi tấn công, ở phần mép của đuôi sẽ mọc ra những lưỡi dao sừng xoay chuyển không ngừng, có thể dễ dàng xé rách kim loại. Loài dị biến thú hình dáng giống chồn, lại có đuôi dài làm hung khí này, được cư dân Paharich gọi là Kẻ Gặt Hái.

Trong khu rừng khổng lồ này, Kẻ Ngụy Trang và Kẻ Gặt Hái được tính là những dị biến thú có thể hình tương đối nhỏ, lão Robert nói với Zero và Dạ Lưu, ở nơi sâu nhất của Rừng Mật Ngân Sương còn cư trú một số dị biến thú dạng người. Chúng trông như gấu người, có thể đứng thẳng đi lại, nhưng sở hữu hai cái đầu xấu xí, loại quái vật này ăn thịt người, nên còn có tên là Yêu Tinh Hai Đầu.

Tất nhiên, trong thực đơn của dị biến thú, con người được tính là loại nguyên liệu tương đối phổ biến. Nhưng đa số dị biến thú ăn con người, cũng ăn cả dã thú khác. Nhưng Yêu Tinh Hai Đầu thì khác, chúng chuyên ăn thịt người, thỉnh thoảng sẽ thực hiện hành động tấn công Paharich. Trong chủng tộc của chúng, lại có một số Yêu Tinh biến dị. Những Yêu Tinh biến dị này lúc bắt đầu thì không khác gì đồng loại, có đôi khi, Yêu Tinh đói phát điên sẽ tự gặm cắn cái đầu khác của chính mình. Mà nếu nuốt chửng cái đầu kia của mình, trí lực của Yêu Tinh dường như sẽ có sự cải thiện, và biết cách tiếp xúc với năng lượng nguyên tố.

Loại Yêu Tinh này có thể điều khiển năng lượng nguyên tố hạ đẳng nhất, nhưng trong tộc đã là nhân vật quan trọng rồi. Chúng được gọi là Tế Tự, tính phá hoại của Tế Tự xa hơn nhiều so với Yêu Tinh bình thường, nhưng trong một trăm con Yêu Tinh, chưa chắc đã thấy một vị Tế Tự.

Vào hai mươi năm trước, khi đó Paharich còn chưa có quy mô như hiện nay. Thời đó Yêu Tinh mỗi năm sẽ tấn công thị trấn một đến hai lần, thị trấn sẽ phải trả cái giá nặng nề mới có thể đánh lui những con ác quỷ cư trú trong Rừng Mật Ngân Sương này. Mãi cho đến khi thiết lập quan hệ thương mại với thành Bidis, những dị tộc này trở thành một dải đệm giữa Yêu Tinh và Paharich.

Thành Bidis trong những năm tháng này, đã ngăn chặn hết lần này đến lần khác cuộc tấn công của bộ lạc Yêu Tinh cho Paharich, và năm năm trước đã ép bộ lạc Yêu Tinh phải di cư đến nơi khác, từ đó giúp sự an toàn của Paharich nhận được sự bảo đảm thực sự.

Nhưng khi Zero hỏi đến dị tộc sống ở thành Bidis, lão Robert lại cố ý làm bộ bí hiểm, chỉ nói "đến nơi khắc biết". Giữa những suy đoán khác nhau, Zero đã trải qua một buổi chiều không có việc gì làm. Đây có lẽ là buổi chiều nhàn nhã nhất mà Zero trải qua kể từ khi thức tỉnh khỏi hoang dã, nhưng theo sự ra hiệu của lão Robert, Zero biết thành Bidis sắp đến nơi rồi.

Đây là một dải địa thế tương đối bằng phẳng của Rừng Mật Ngân Sương, Zero ngồi trên ốc sên bá vương phóng mắt nhìn lại, sườn núi hơi nghiêng, nhưng nhìn chung vẫn có thể coi là phẳng lặng. Từng gốc cổ thụ đứng sừng sững, thân cây to lớn như từng ống khói chỉ thẳng lên trời. Lá cây cổ thụ đã rụng hết, nên trông có vẻ trụi lủi, thế nhưng chỉ cần đến mùa xuân, chúng sẽ mọc ra chồi non, đâm ra lá mới, thể hiện sức sống vô song của chúng đối với cái thế giới tàn khốc này.

Quả thật, hàng trăm thân cây cổ thụ khổng lồ xếp hàng như trận là một cảnh tượng hùng vĩ, nhưng dù Zero có nhìn thế nào, cũng không thể phát hiện ra lối vào thành Bidis nằm ở đâu. Lão Robert dường như biết Zero đang nghĩ gì trong lòng, lão già cười khẩy một tiếng kỳ quái, từ trong ngực lấy ra một khúc xương kỳ lạ.

Khúc xương hình móc câu, ở giữa rỗng, tựa như một cái còi. Nhưng lão Robert ngậm vào miệng thổi một hồi, lại không thấy bất kỳ âm thanh nào truyền ra. Zero suy nghĩ một chút, liền biết không phải là không có âm thanh, mà là chiếc còi xương này có cấu tạo kỳ lạ, thổi ra là tần số mà con người không thể tiếp nhận được. Nói cách khác, tộc người dưới lòng đất có thể tiếp nhận được âm thanh tần số này.

Còi xương chắc là do dị tộc thành Bidis tặng cho Paharich, để làm ám hiệu mỗi khi giao dịch, đây quả thực là phương pháp tiện lợi khả thi.

Một lát sau, Zero có thể cảm nhận được mặt đất xuất hiện chấn động nhẹ, mà ngựa sáu chân và chiến khuyển hai đầu trở nên nóng nảy, ngay cả ốc sên bá vương thong dong cũng cố gắng thu cái thân hình béo mập của mình vào trong lớp vỏ dày. Chấn động kéo dài vài phút sau, Zero thấy cách đó trăm mét một gốc cổ thụ đặc biệt to lớn, phần gốc cây dưới cùng vậy mà từ từ di chuyển mở ra một không gian tương tự lối ra.

Gốc cổ thụ này tính theo mặt cắt ngang cũng đủ mười mét trở lên, là cây to nhất trong số những cổ thụ quanh đây. Nay mở ra một không gian cao khoảng năm mét, liền giống như mở ra một cánh cổng thành.

Cánh cổng thành dẫn tới thành phố dưới lòng đất.

Zero sững sờ một lúc không nói nên lời, nếu không phải tận mắt chứng kiến, có ai nghĩ đến cánh cổng dẫn ra thế giới bên ngoài của thành Bidis lại mở dưới một gốc cổ thụ. Công phu che giấu kiểu này, đã có thể gọi là cao minh.

Tại lối vào thành dưới lòng đất, trong đường hầm đen sì, Zero thấy xuất hiện một bóng dáng dạng người, thứ đó làm ra động tác vẫy tay, lão Robert lập tức ra lệnh cho đoàn buôn tiến lên. Thế là các thợ săn thúc giục các dị biến thú, để chúng kéo hàng hóa hướng về phía lối ra. Chỉ là dị biến thú rất sợ cái lối vào đen ngòm kia, đều tỏ ra rất bất an. Cũng may thợ săn đã huấn hóa chúng từ lâu, và những dị thú này cũng không phải lần đầu tới thành Bidis. Thế nên tuy con nào con nấy đều biểu hiện bất an, nhưng vẫn dưới sự thúc giục của thợ săn mà di chuyển về phía lối vào.

Zero nhảy xuống từ ốc sên bá vương, học theo dáng vẻ của thợ săn thúc giục con vật to lớn đã cõng mình suốt dọc đường này, và điều chỉnh chế độ thị giác vi quang ở mắt phải hướng vào trong hốc cây nhìn tới. Khoảnh khắc tiếp theo, một sinh mệnh kỳ lạ xinh đẹp hiện vào trong mắt Zero.

Đây là một "người phụ nữ" cao lớn, đúng vậy, nó sở hữu cơ thể tương tự như phụ nữ nhân loại. Phần thân trên của nó hoàn toàn giống một người phụ nữ xinh đẹp, có mái tóc dài mảnh mai và ngũ quan xinh đẹp, chỉ là đôi mắt nó một mảnh xám xịt không chút ánh sáng, đó hẳn là do sống lâu dưới lòng đất mà khiến nhãn cầu thoái hóa.

Dưới khuôn mặt xinh đẹp kia, là bộ ngực bốc lửa, hai đỉnh núi cao vút kiêu hãnh đứng sừng sững trong mùa đông lạnh lẽo, hướng về thế gian thể hiện sự kiêu hãnh của nó. Mà dưới những ngọn núi cao vút ấy, là cái bụng phẳng lì, cùng với vòng eo có đường cong cực kỳ đẹp mắt. Đáng tiếc là dưới bụng lại không có khu rừng bí ẩn, mà được bao bọc bởi lớp vảy màu vàng đất giống như rắn, và kéo dài về phía sau một cái đuôi dài.

Tộc người dưới lòng đất này rất cao lớn, mặc dù có đặc điểm nữ giới rõ rệt, nhưng xét về chiều cao mà nói, lại cao tới ba mét. Có lẽ vẻ ngoài hấp dẫn, và trong thời đại hỗn loạn này, cũng có không ít người có khuynh hướng tình dục kỳ lạ. Những người có sở thích đặc biệt và phụ nữ kia, cũng giao cấu với các dị sinh vật có đặc điểm nữ giới. Nhưng chắc không có người nào hưởng thụ nổi sự dịu dàng của người rắn cao ba mét này.

[Dịch từ bản hv] ChuongId:361
Nguồn: Việt Nam Thư Quán
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 26 tháng 8 năm 2026

« Lùi Tiến »

1 Trong Tổng Số 2 tác phẩm của Thần Nhiên

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.